Thế mà đến ngày sinh thần của ta, hắn dùng khăn tay gói tròn mười viên, đưa tới trước mặt. Hắn vừa uống thuốc xong, ánh mắt nhìn ta vẫn ươn ướt.
“Trường An… không ăn… cho Minh Nguyệt…”
Mãi sau này ta mới biết, hắn đã nhịn kẹo suốt năm ngày sau khi uống thuốc, mới tích được mười viên ấy. Khi ấy đang độ tiểu thử, kẹo được gói trong khăn tay đã chảy nhão đến mức không ra hình thù gì nữa. Vậy mà ta vẫn cảm thấy, đó là món quà sinh thần quý giá nhất ta từng nhận được. Bởi vì ở Tống phủ, chỉ cần có thể chiếm được một phần vị trí của mười viên kẹo ấy trong lòng Tống Trường An, ta đã có thể sống yên ổn qua ngày.
Không ngờ rằng, nửa năm sau, vào buổi yến tiệc đầu xuân, Tống Trường An lại đem nguyên hũ kẹo ấy tặng cho tiểu thư Vương gia. Cũng là cảnh tượng đó, cũng là câu nói đó. Tống Trường An dù còn khờ dại, ta vẫn hiểu rõ — vị trí của Vương cô nương trong lòng hắn, gấp ta nhiều lần. Ngày xưa hắn ngốc nghếch, chỉ có thể để ta kề bên. Bây giờ hắn đã tỉnh táo, tự nhiên có thể cầu hôn nhà Vương.
Thấy ta không đáp, trong mắt Bội Lan dấy lên một tia hy vọng.
“Thiếu gia tuy không muốn cưới ngươi làm chính thê, nhưng nghe nói phu nhân đang định kết thân với nhà Vương. Vương cô nương hiền lành, ngươi cũng từng gặp rồi đấy, nếu làm thiếp, chắc chắn nàng ấy sẽ không ghét bỏ ngươi.”
“Cuộc hôn sự thế này, cũng xem như tốt đẹp lắm rồi.”
Nhưng ta hiểu rất rõ, nếu thật sự khuất thân làm thiếp trong hậu viện của Tống Trường An, vậy thì từ đó về sau, hũ kẹo ấy sẽ từng viên từng viên, chậm rãi chôn vùi ta vào bùn lầy. Vĩnh viễn không thể ngẩng đầu.
“Bội Lan, ta là người bạc phận, những thứ tốt đẹp trên đời, vốn dĩ không rơi vào tay ta được.”
“Huống hồ, ta lại bướng, đã từng nếm qua vị ngọt, thì chẳng thể quay lại chịu đắng thêm lần nữa.”
Bội Lan thở dài một tiếng, không khuyên thêm lời nào. Chỉ tháo chiếc vòng bạc nơi cổ tay, nhét vào tay nải của ta, rồi quay người rời đi không hề ngoảnh lại.
Sáng hôm sau, ta bái biệt Triệu thị, mang theo lộ dẫn và khế bán thân, bước qua cửa chính rời khỏi Tống phủ. Lúc đi ngang qua cửa nhỏ, dưới mái hiên loáng thoáng bóng áo vàng sẫm lướt qua. Tim ta khẽ run, suýt tưởng là Tống Trường An. Nhưng bóng trúc lay động, một thân ảnh bé nhỏ từ trong vọt ra. Thì ra chỉ là con mèo vàng tai cụp kia. Nó tròn mắt nhìn ta, vẫy đuôi phấn khích. Ta giơ tay, khẽ khàng vẫy chào nó từ xa. Cứ xem như là lần cuối cùng ta nói lời từ biệt với Tống Trường An.
Rời khỏi kinh thành, việc đầu tiên ta làm là đến quan phủ xóa tên khỏi sổ nô tịch. Sau đó lại ghé qua Hồi Xuân Đường kê đơn thuốc trị hàn khí. Đó là căn bệnh đã để lại sau bảy năm canh gác bất kể nắng mưa, không phân đêm ngày. Không phải trọng bệnh, nhưng cứ đến mùa đông là như muốn lấy mạng người.
Thầy thuốc chẩn bệnh cho ta là một ông lão râu dê, vừa kê xong đơn vừa cẩn thận dặn dò:
“Hàn khí xâm thân, nhẹ thì cảm mạo, nặng thì vô sinh. Cô nương nếu còn muốn có một thân thể khỏe mạnh, sau này nhất định phải chú trọng điều dưỡng, chớ để lạnh ngấm vào người nữa.”
Ta gật đầu đồng ý, thanh toán rồi định rời đi. Nào ngờ đồng bạc ta đưa ra, mặt khắc phía dưới lại bị tiểu nhị nhận ra:
“Ô kìa! Đây là bạc của Tống gia. Nghe nói công tử Tống gia mới khỏi bệnh không lâu, giờ đã khỏe mạnh chẳng khác người thường nữa phải không?”
