Minh Nguyệt Và Ánh Trăng Định Mệnh

Chương 6



Ta không muốn dây dưa, chỉ đáp hờ hững:

“Không rõ lắm.”

Tên tiểu nhị thấy ta chẳng mặn mà, cũng chỉ cười gượng một tiếng, rồi lại thao thao tiếp lời:

“Cô nương hẳn chẳng phải người trong nội viện Tống gia rồi. Nếu không thì chắc đã biết, bên cạnh công tử Tống gia có một tiểu nha hoàn rất được việc, nghe đâu còn đính hôn với công tử nữa kia. Tôi thấy đấy, công tử Tống gia hồi phục được như vậy, tám phần là nhờ cô nương ấy. Nói thật chứ, ở kinh thành này, đám công tử thế gia đau ốm không ít, như công tử nhà Thôi gia ấy, tuổi còn trẻ mà đã mắc chứng tật chân, nếu bên cạnh cũng có một người tâm đầu ý hợp chăm sóc như vậy, có khi…”

“…Ấy, cô nương đi rồi sao?”

Ta nhận lấy tiền thối, xoay người rời đi dứt khoát, sợ lại vướng thêm một chữ “Tống” nào nữa. Dù sao ngày đó ta cũng đã thề độc, nếu thất hứa, e rằng chẳng hay ho gì.

Đã cầm thuốc trong tay, vốn định đi thuyền theo đường thủy về Túc Châu, nhưng vừa rẽ vào đầu hẻm, lại bị người cản lại.

“Thứ cho tiểu nhân mắt kém, có phải là Minh Nguyệt cô nương không?”

Người vừa hỏi là một gã sai vặt mặc thanh y, mặt mày tươi cười, dễ khiến người ta khó lòng từ chối.

Ta hơi nghiêng người:

“Là ta. Công tử là…”

Gã khẽ cười:

“Tiểu nhân nào dám nhận chữ công tử. Ta là người của Nhị công tử nhà Thôi gia – Thôi Hằng, tên là Chấp Kỳ. Hôm nay tới tìm cô nương, là có chuyện quan trọng muốn thương nghị.”

Từ ngày bước vào Tống phủ, ngoại trừ Tống Trường An, ta hầu như chưa từng giao tiếp với ai, càng không quen biết công tử nào họ Thôi. Ta nghi hoặc hỏi:

“Chuyện gì?”

Chấp Kỳ chắp tay:

“Cô nương đã hỏi, vậy tiểu nhân cũng không vòng vo nữa. Công tử nhà ta từ nhỏ từng bị thương ở chân, sau tuy có thuyên giảm, nhưng gần đây lại tái phát. Trong lúc nhất thời không tìm được người hầu hạ thích hợp, lại nghe nói công tử Tống gia đã khỏi bệnh, cũng thả cô nương rời phủ. Nghe nói cô nương từng hầu hạ trong Tống phủ bảy năm, chưa từng mắc lỗi lần nào, hẳn là người chu đáo nhân hậu. Vì vậy chúng ta muốn mời cô nương giúp một tay. Công tử ta có nói, nếu cô nương đồng ý, chủ nhân tuyệt đối sẽ không bạc đãi. Dù trước kia Tống gia trả bao nhiêu bạc mỗi tháng, giờ chúng ta sẽ trả gấp ba lần. Không biết cô nương có nguyện ý không?”

Ta ôm bọc thuốc trong tay, khẽ bóp chặt túi bạc trong tay nải — bên trong đã chẳng còn bao nhiêu. Rốt cuộc vẫn không chống nổi cám dỗ:

“Nguyện ý thì có nguyện ý… chỉ là…”

“Ta có một điều kiện.”

Phủ của Thôi gia nằm trong hẻm Vũ Hoa hẻo lánh nhất kinh thành. Bên trái là hồ, bên phải tựa núi, tường gạch xanh, ngói đen xám, cảnh sắc thanh nhàn yên tĩnh khó tả thành lời.

Chấp Kỳ dẫn đi qua mấy khúc quanh trong phủ, lại băng qua cửa thùy hoa, mãi mới đến nơi ở của vị Nhị công tử mà hắn từng nhắc đến.

Tháng sáu mưa dày như sương. Nhị công tử Thôi gia lặng lẽ ngồi bên khung cửa sổ, cạnh lò than, chậm rãi đun nước pha trà. Hơi nước bốc lên lượn lờ, phả lên gương mặt thanh nhã của hắn, như phủ một lớp ngọc ấm.

“Là cô nương Minh Nguyệt?”

Khẽ cúi người đáp lễ: “Bẩm công tử, chính là nô tỳ.”

Thôi Hằng khẽ ho một tiếng: “Việc mời cô nương đến hôm nay, chắc Chấp Kỳ cũng đã nói rõ rồi. Nếu cô nương bằng lòng, tại hạ tuyệt không bạc đãi. Nếu cô nương không muốn, tại hạ cũng tuyệt không miễn cưỡng.”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...