Minh Nguyệt Và Ánh Trăng Định Mệnh

Chương 7



Khi xưa ở Tống phủ là bất đắc dĩ, nhưng nay có vào Thôi phủ hay không, lại có quyền lựa chọn. Tay siết chặt tay nải, nhìn tòa phủ đệ rộng lớn trước mắt, trong lòng cũng dấy lên chút do dự.

Thôi Hằng như đoán được sự bối rối, mỉm cười dịu dàng: “Nếu cô nương còn điều gì băn khoăn, cứ việc nói thẳng.”

Nghĩ một lúc, cuối cùng vẫn hỏi: “Nếu ta vào Thôi phủ, có cần bán thân không? Nếu làm không tốt, có bị phạt quỳ không?”

“Không cần bán thân, cũng không cần quỳ phạt.”

Thật sao? Có chuyện dễ dàng như vậy sao?

Thôi Hằng ngẩng mắt nhìn, làn da trắng nhợt dịu dàng như lớp tuyết mỏng phủ trên bếp than hồng: “Tất nhiên là thật. Trong phủ chỉ có mình ta, cô nương không cần lo sẽ bị ai hà khắc.”

Khi ấy mới yên lòng. Ngẫm lại, đúng là chỗ làm vô cùng tốt. Không cần bán thân, không cần phạt quỳ, còn được gấp ba tiền lương mỗi tháng. Dù có cầm đèn đi khắp kinh thành, cũng khó tìm được chủ nhân tốt như thế.

Thế là không do dự nữa, liền gật đầu đáp ứng. Từ đó, trở thành nha hoàn thiếp thân của Thôi Hằng.

Hỏi về thương tích ở chân Thôi Hằng, Chấp Kỳ chỉ lấp lửng, nói rằng khi nhỏ ngã ngựa bị thương, về sau lành nhưng vẫn để di chứng. Ngày thường thì không sao, chỉ đến khi trời mưa, cơn đau lại hành hạ, khiến hắn trằn trọc cả đêm. Chấp Kỳ có thể chăm sóc một hai, nhưng rốt cuộc là nam nhân, khó chu đáo.

Thôi gia từng tìm người hầu hạ thiếp thân, nhưng nghe đâu chẳng có ai hợp ý Nhị công tử, nên cứ kéo dài mãi không có kết quả. Đến khi nghe tin công tử Tống gia khỏi bệnh, biết cô nương được thả khỏi phủ, họ mới sai Chấp Kỳ tới tìm. Không ngờ lần này thật sự trúng. Nếu không phải chủ nhân quá kén chọn, thì một nha đầu được trả sáu lượng bạc mỗi tháng, nào ai lại bỏ?

Ngay ngày đầu tiên vào phủ, đã nắm được tính tình và thói quen của hắn. Biết nói lời phải, hiểu điều hay lẽ phải, mưa thì biết về sớm, nóng cũng biết thay áo mỏng. Chỉ bấy nhiêu thôi, cũng hơn Tống Trường An không ít.

Quan trọng nhất, hắn xuất thân từ Thôi thị Thanh Hà, tuy là chi thứ nhưng vẫn là thế gia danh môn, coi trọng lễ nghi, dưỡng ra khí chất ôn hòa nhã nhặn, cử chỉ đều mực thước như ngọc. Dù lúc hầu cơm hay thay áo ngoài cho hắn, điều nghe nhiều nhất vẫn là: “Phiền cô nương.” “Đa tạ.” “Làm phiền rồi.”

Có lẽ là vì làm thân thấp hèn quá lâu, đột nhiên được xem như một con người, vẫn vô thức tự xưng “nô tỳ”.

Thôi Hằng nói: “Cô nương đã được Tống gia trả khế bán thân, không còn là nô tỳ nữa. Dù bây giờ ở Thôi phủ, cũng có thể xem mình là người bình thường.”

Những lời này, từng nghe không ít. Khi ở Tống phủ, lão gia cũng từng nói: “Ngươi đã đính hôn với Tống Trường An, không thể cứ xưng nô tỳ mãi. Chẳng lẽ muốn làm mất mặt cả Tống gia?”

Khi đó đáp: “Nếu lão gia cảm thấy cưới một nô tỳ là mất mặt, vậy có thể tới quan phủ xóa tên ta khỏi sổ nô.” Lão gia không trả lời, chỉ hừ một tiếng rồi bỏ đi.

Triệu thị cũng từng nói: “Ngươi tuy là nha hoàn, nhưng cũng đã hưởng vinh hoa phú quý của Tống gia, từ nay về sau phải ghi nhớ ân đức Tống gia mới phải.”

Khi hỏi: “Nghe nói phủ mới nhập một xấp gấm, không biết có thể cho nô tỳ một bộ may áo hay không?” Triệu thị không đáp, chỉ chuyển chủ đề.

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...