Một Đời Bị Anh Giữ Lại

Chương 5



Thật ra cũng khá sướng.

Tôi chẳng thấy bị làm nhục gì, chỉ thấy anh ta làm chậm quá, kéo dài lê thê.

“Đừng nói nhảm, nhanh lên.”

Thẩm Khác cười khẽ, siết eo tôi, bịt miệng tôi, cắn nhẹ vành tai.

“Lát nữa đừng khóc, cũng đừng kêu. Tôi không thương em đâu.”

Chỉ vì câu “nhanh lên” mà tôi trả giá thảm.

Gần như bị anh ta hành đến tan nát rồi mới bị ôm lên xe.

Tuyến thể đau đến tê dại.

Anh ta cắn nhiều lần, bơm pheromone vào.

Mùi kem sữa của tôi hòa với mùi khói súng của anh ta, khiến đầu tôi đau như búa bổ.

Tôi nằm trên đùi anh ta, mặc cho anh ta x** n*n tuyến thể, không còn sức phản kháng.

Alpha với Alpha bài xích, pheromone không dung hợp, rất nhanh đã tan đi.

Thẩm Khác vẫn không buông tha, vén tóc tôi lên, cúi xuống cắn tiếp.

Răng nanh đâm vào tuyến thể sưng đỏ, lại bơm pheromone vào.

Mùi xa lạ như kim châm, vừa bá đạo vừa ngang ngược.

Tôi đau đến toát mồ hôi lạnh, túm tóc anh ta kéo ra.

“Đừng cắn nữa, tôi không phải Omega.”

Thẩm Khác l**m môi, vẫn chưa thỏa mãn.

“Em đương nhiên không phải.”

“Không có Omega nào ngang như em.”

Biết mà vẫn cắn.

Tôi phát bực.

“Vậy thì đừng phí công, anh không đánh dấu được tôi đâu.”

Thẩm Khác nhẹ nhàng xoa vết cắn.

“Không sao.”

“Không đánh dấu được thì bơm liên tục.”

“Đến khi tràn ra.”

“Lúc đó từ trên xuống dưới em đều là mùi của tôi.”

“Đánh dấu bằng tên Thẩm Khác.”

Tôi không nghi ngờ việc anh ta sẽ làm thật.

Dù gì mấy chuyện quá đáng anh ta làm cũng không phải lần đầu.

Còn từng treo tôi lên…

Đang giữa chừng mà tôi ngất, anh ta cũng không dừng.

May tôi là Alpha, thể lực còn chịu được.

Nếu là Omega, chắc bị anh ta hành đến chết.

Có câu này tôi muốn nói lâu rồi.

“Thẩm Khác, tôi biết một bệnh viện tâm thần khá ổn.”

“Hôm khác đi khám thử đi.”

Thẩm Khác đưa tôi về căn hộ của anh ta, ôm tôi ngủ cả đêm.

Sáng hôm sau, tôi lục tung túi áo túi quần, vẫn không thấy cái thẻ bảy triệu đâu.

Tôi xông thẳng vào phòng làm việc của anh ta, mở miệng hỏi luôn.

“Thẻ của tôi đâu?”

Ánh mắt Thẩm Khác rời khỏi màn hình máy tính, ngẩng lên nhìn tôi, dựa lưng vào ghế, ngoắc tay.

“Lại đây.”

Tôi đi tới cạnh anh ta, cúi người, chìa tay ra.

“Đưa thẻ đây.”

Hai tay Thẩm Khác đan lại đặt trên đầu gối, nhìn tôi chằm chằm một lúc rồi chậm rãi nói.

“Gọi một tiếng chồng nghe thử xem.”

Tôi đứng hình, liếc qua màn hình máy tính, thấy rõ tám gương mặt đang đơ như tượng, liền vội vàng đập sập nắp laptop lại.

Nhắm mắt lại, cố bình ổn cảm xúc như vừa trải qua một kiếp nạn.

“Thẩm Khác, cuộc họp video ban nãy anh không tắt mic.”

Thẩm Khác.

“?”

“!”

Anh ta kéo cổ áo sơ mi, ngửa đầu che mắt, cố giấu đi sự xấu hổ hiếm thấy.

Mười giây sau, anh hạ tay xuống, mặt vẫn bình tĩnh như không có gì xảy ra.

“Gọi chồng.”

Tôi tức đến nghiến răng, giơ hai ngón tay lên.

“Gọi hai tiếng.”

Như thể thêm một tiếng là để gỡ lại cái nhục vừa rồi.

Tôi vốn không coi trọng sĩ diện khi có tiền, lập tức vòng tay ôm cổ anh ta, giọng ngọt như mật.

“Chồng ơi, đưa thẻ cho em đi mà, chồng~”

Trong mắt Thẩm Khác lóe lên ý cười nhàn nhạt.

“Thẻ ở trong túi tôi, tự lấy.”

Tôi lục túi quần anh ta một lúc, càng tìm càng khiến hơi thở anh ta rối loạn, mới rút ra được chiếc thẻ.

Anh ta vẫn giữ nguyên dáng ngồi, bắt chéo chân, yết hầu khẽ động mấy lần, tay giữ cổ tay tôi lại khi tôi chuẩn bị rút thẻ.

“Tiền em có thể cầm.”

“Nhưng phải đồng ý với tôi một chuyện.”

Thẩm Khác ngẩng lên nhìn tôi.

“Ngụy Cẩn, đừng đánh bạc nữa.”

“Em hứa với tôi, tôi sẽ để em đi.”

Tôi cười nhạt, buông một câu gọn lỏn.

“Được, tôi không đánh nữa.”

Rút tay lại, cầm áo khoác rồi quay người rời đi.

Tôi chẳng để lời của Thẩm Khác trong lòng.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...