Một Đời Bị Anh Giữ Lại

Chương 6



Cái gọi là không đánh bạc nữa chỉ là câu nói dối để thoát thân, vừa ra khỏi cửa đã quên sạch.

Chưa tới nửa tháng, tôi lại bị đánh cho thừa sống thiếu chết, rồi bị sòng bạc ném ra đường.

Tôi tựa vào con hẻm bẩn thỉu, mưa lất phất rơi trên mặt, trước mắt là một đôi giày da sạch sẽ dừng lại.

Thẩm Khác cúi xuống trước mặt tôi, nâng cằm tôi lên, giọng trầm thấp.

“Lần này lại nợ bao nhiêu?”

“…Năm triệu.”

Ngón tay anh ta cọ nhẹ hai cái lên cằm tôi, giọng bình thản đến không nghe ra cảm xúc.

“Đã không làm nổi, sao còn hứa với tôi?”

“Lừa tôi vui lắm sao?”

Tôi nhìn anh ta, đầu óc mơ hồ, cổ họng nghẹn lại, ánh mắt có chút cầu khẩn.

“Thẩm Khác, cho tôi mượn thêm năm triệu đi, tôi sắp thắng rồi, thật đấy. Chỉ cần thêm chút nữa, tôi sẽ gỡ lại. Tôi nhất định thắng được.”

Giọng anh ta lạnh như thép.

“Tôi dựa vào gì mà phải cho em mượn?”

Tôi siết chặt tay, nói khẽ.

“Tôi có thể… để anh muốn làm gì cũng được.”

Thẩm Khác siết mạnh tay, làm cằm tôi đau nhói.

“Vì đánh bạc mà em có thể bán rẻ bản thân mình sao?”

“Bán cho ai cũng được à?”

Tôi há miệng nhưng không biết trả lời thế nào.

Nhìn gương mặt lạnh lùng của anh ta, trong mắt thoáng qua chút khinh miệt, tôi bật cười chua chát.

“Đúng thế.”

Giọng anh ta bình tĩnh đến tàn nhẫn.

“Ngụy Cẩn, em thật sự hỏng rồi.”

Từng chữ như dao cứa vào tim.

“Tôi cứ tưởng sau khi em chịu khổ sẽ thay đổi. Là tôi sai rồi.”

“Tôi tưởng ít nhất em còn…”

Anh ta khựng lại, ánh mắt dao động như có thứ gì nghẹn ở cổ họng.

Cuối cùng chỉ bật cười tự giễu.

“Không ngờ tôi từng kỳ vọng vào em. Đúng là ngu. Loại người như em vốn chẳng có trái tim.”

Giá mà tôi thật sự không có tim.

Thì đã không thấy đau khi nghe những lời đó, không thấy ngực co rút chỉ vì ánh nhìn của anh.

Tôi nuốt khan, giọng nghèn nghẹn.

“Thẩm Khác, anh giúp tôi trả nợ đi. Tôi sẽ bỏ cờ bạc, được không?”

Thẩm Khác buông tay, lắc đầu.

“Tôi không tin em nữa.”

“Em là kẻ nói dối.”

Anh ta đứng dậy, nhìn tôi từ trên cao, ánh mắt mang theo chút thương hại lạnh lẽo.

“Ngụy Cẩn, tôi đã cho em cơ hội, là em không biết giữ.”

Sau khi Thẩm Khác rời đi, trời đổ mưa.

Mưa rơi lất phất lên người tôi, lạnh buốt.

Trong cơn choáng váng, tôi nghĩ lại, tôi từng cố gắng thật mà. Hai năm ở bên anh ta, tôi chưa từng động vào bài bạc dù chỉ một lần.

Tôi không muốn anh biết tôi là kẻ nghiện cờ bạc, không muốn anh thấy phần dơ bẩn của mình.

Tôi đã cố xóa đi con người cũ, diễn thành một Omega nghèo khổ, sạch sẽ, ngoan ngoãn.

Diễn đến mức chính tôi cũng suýt tin mình xứng đáng đứng cạnh anh.

Giờ nghĩ lại, không biết tôi đã cắn răng bao nhiêu lần để bỏ đi những thói xấu đó.

Chỉ để đem phần sạch nhất của mình ra trước mặt Thẩm Khác.

Nếu Bạch Tuyên không quay về, có lẽ tôi sẽ diễn cả đời như thế, sống trong giấc mộng đó mãi mãi.

Nhưng tôi không phải công chúa.

Tôi chỉ là Lọ Lem, đến nửa đêm phải trở về đúng chỗ của mình.

Người như Thẩm Khác, cao cao tại thượng, như ánh trăng của thế giới này.

Tôi chỉ có thể chạm vào anh trong một điệu vũ ngắn ngủi.

Rồi phải trả anh về cho “công chúa” thật sự.

Bạch Tuyên nói đúng.

Tôi không xứng với anh.

Mưa bỗng ngừng lại.

Tôi mở mắt, phát hiện không phải mưa dừng, mà là chiếc ô của Thẩm Khác.

Anh quay lại, che ô trên đầu tôi, nước mưa chảy dọc tóc anh, từng giọt rơi xuống.

“Đứng dậy.”

“Tôi nghĩ rồi, em tự mình không bỏ được thì để tôi giúp.”

“Em cai không nổi thì tôi ép em cai.”

Anh đưa tay ra trước mặt tôi, giọng trầm thấp nhưng kiên định, mang theo ý cười nhạt.

“Ngụy Cẩn, đứng dậy đi.”

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...