Một Ngày Chồng Tôi Chết - Kim Chan Sol

Chương 36



vừa mới ăn thì đương nhiên là ngon, và ngay cả khi cất tủ lạnh rồi hâm nóng lại cũng không tệ, nhưng ăn gần như mỗi ngày suốt mấy tháng trời thì thật lòng mà nói là đã ngán.

Anh muốn ăn cơm mẹ nấu.

Không phải cơm hộp ăn liền hay kim chi của hãng lớn, mà là cơm mới chín tới với kim chi vừa muối.

"Anh..." "Ừ?" Seo-in dúi tô đồ ăn dùng một lần về phía anh.

Bên cạnh cô, Min-woo cũng thế, như một cặp mua một tặng một.

Hôm nay cũng là những chú sóc đáng yêu.

Anh đặt cây violin xuống cẩn thận rồi đỡ lấy tô đồ ăn.

Nó còn nóng hổi.

"Đây là gì thế?" "Không...

cái đó...

ý em là..." Có lẽ thấy Seo-in ấp a ấp úng, Min-woo xen vào.

"Em nói là anh bị lừa nợ chủ quán nên phải trả nợ, ngày nào cũng ăn kimbap tam giác ở cửa hàng tiện lợi cho xong bữa, nên bếp trưởng bảo tụi em chăm sóc cho anh." "Á, này.

Cắt đầu cắt đuôi rồi nói thế là anh hiểu lầm đó.

Ý là...

không phải cố ý nói đâu.

Giờ ăn của tụi em thì anh đang tập đàn mà.

Mỗi lần nghe thấy, tụi em đều muốn anh cũng được ăn cùng.

Nhưng không thể làm thế được nên..." Đã nắm bắt được đại khái tình hình, lòng Ji-ho se lại.

Đủ mọi suy nghĩ và cảm xúc giao thoa, nhưng trước hết anh cần vỗ về những chú sóc đang lo lắng sợ mình làm sai.

"Wa!

Các em nghĩ đến anh à?

Cảm động quá đi." "Là em nói với bếp trưởng đó.

Còn nó chỉ đứng cạnh chọc ngoáy thôi." "Người khởi đầu là em mà.

Còn em chỉ được cái thìa thôi." Như thể đã để ý từ lúc nào, hai người họ cãi nhau om sòm.

Ji-ho thấy hai chú sóc quá đỗi đáng yêu nên chỉ biết bật cười.

"Khà khà, dù sao cũng là những chú sóc đáng yêu.

Anh cũng thật...

bụng đã no rồi." Anh cho một miếng măng tây nướng vào miệng, nhai tóp tép.

Rồi lại lục lọi trong tô.

Có vẻ như nếu có gì đó để uống thì sẽ dễ nuốt hơn, anh mở tủ lạnh nhưng ngay cả nước suối cũng không có.

Đương nhiên hạt cà phê cũng đã hết từ lâu.

"Haaa, hồi có máy lọc nước không biết chứ...

tiền nước suối cũng chẳng phải đùa.

Hay mình đun nước nhỉ?" Có ấm đun không?

Hay phải đun trong nồi nhỉ?

Chiếc máy pha cà phê đứng yên ở một chỗ suốt 365 ngày trong năm lọt vào tầm mắt.

Chỉ thiếu hạt cà phê thôi chứ nước thì...

Đủ mọi suy nghĩ kéo dài, cuối cùng tất cả đều trở nên phiền phức và anh lại ngồi xuống ghế bàn.

Rốt cuộc vấn đề là ở chỗ không có tiền.

Chỉ cần có chút tiền để mua hạt cà phê, nước suối, gạo, và vài món ăn kèm thì hình như thực sự sẽ chẳng có vấn đề gì.

Ánh mắt Ji-ho hướng xuống sàn nhà phía dưới, về phía tầng 1 và tầng 2 trống rỗng.

"...Nhân tiện, sao không có một cuộc điện thoại tư vấn nào nhỉ?" Ring ring!

"Chúa ơi." Jeyil Real Estate.

Mắt Ji-ho tròn xoe.

Anh ngước nhìn trần nhà, "Chúa ơi?" rồi vô thức cung kính cầm điện thoại bằng cả hai tay.

"...A lô?" Vâng.

Vâng.

Vậy thì, ngày mai 9 giờ sáng gặp anh nhé.

Cuộc gọi kết thúc, anh vẫn ngồi yên cầm điện thoại cho đến khi màn hình chuyển sang đen, rồi vội vàng kiểm tra danh sách cuộc gọi gần đây.

"Thật rồi.

A...

thật vậy.

Thật sự thật sự, Chúa ơi." Ji-ho nắm chặt điện thoại và ngước nhìn lên trần nhà.

Khóe miệng Seon-woo, vốn đang tập trung vào đôi môi Ji-ho, cong lên thành một đường cong đẹp đẽ.

Cảm ơn anh.

"Đâu có."

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...