Mưa Phùn Mài Đá - Cao Phùng

Chương 110: Kế hoạch du lịch



Tiết Thanh Minh, Đường Dật Phong và Thư Vọng cùng nhau ra ngoại ô, đến nghĩa trang quét mộ.

Những hàng thông trong nghĩa trang vẫn xanh suốt bốn mùa, chỉ là những vướng víu nơi cõi người lại luôn có hạn kỳ.

Nửa đời đầu, con người vui vì có được; nửa đời sau, lại buồn vì mất đi. Chữ "nuối tiếc" cuối cùng rồi vẫn len lỏi theo suốt hành trình của một đời người.

Đường Dật Phong mang cho Quý Thu Lan một bó hoa, cho Đường Quan Sơn một chai rượu, những lễ vật khác thì mỗi người cũng gần như giống nhau.

Hai người đến mộ Quý Thu Lan trước, rồi mới qua mộ Đường Quan Sơn. Thư Vọng cùng cô dọn sạch cành khô lá rụng xung quanh, sau đó dùng khăn khô lau sạch bia mộ, từng thứ một bày lễ vật lên.

Trước mộ Quý Thu Lan, Đường Dật Phong đứng nói chuyện một lúc, kể đôi chút về tình hình gần đây của mình. Đến trước mộ Đường Quan Sơn, cô chỉ lặng lẽ đứng đó hồi lâu, rồi mới khẽ nói: "Giờ thì không còn ai quản bố uống rượu nữa rồi."

Thư Vọng nhìn tấm bia đá kia, đưa tay nắm lấy tay Đường Dật Phong.

Đường Dật Phong nắm lại chặt hơn, trả lại một nụ cười thật khẽ.

Trên đường xuống núi, Thư Vọng hỏi: "Hồi đó sao em không để họ hợp táng?"

Đường Dật Phong vẫn nắm tay Thư Vọng, từng bước đi xuống bậc thang: "Bởi vì em không chắc họ còn muốn gặp nhau nữa hay không."

"Nếu không muốn, vậy thì đừng miễn cưỡng chôn chung. Ngày ngày ngẩng đầu cúi đầu đều đụng mặt nhau, cũng ngại lắm chứ."

"Nếu muốn gặp thì cùng trong một nghĩa trang cũng đâu có xa, đi mấy bước là thấy rồi."

Nghe em nói cứ như thể họ vẫn còn tồn tại ở một nơi khác, trong một chiều không gian khác, chỉ là giờ đây ta không còn nhìn thấy được nữa. Nghe vậy, lòng Thư Vọng bồng mềm đi, chẳng nói thêm điều gì, chỉ lặng lẽ siết tay em, dịu dàng v**t v* từng chút một.

Lúc về là Thư Vọng lái xe, Đường Dật Phong ngồi ghế phụ.

Thư Vọng cứ cách một lát lại quay sang nhìn Đường Dật Phong, nhìn đến mức đối phương chịu không nổi, phải mở miệng: "Chị đừng nhìn em, nhìn phía trước đi."

"Em căng thẳng cái gì thế?"

Đường Dật Phong mím môi không nói, tay vẫn nắm chặt lấy tay nắm cửa xe.

Thấy cô như vậy, Thư Vọng chẳng vui lắm: "Lúc em mới lấy bằng lái, chị đâu có như thế này."

Hiện giờ, tay trái Đường Dật Phong kéo dây an toàn của mình, tay phải nắm tay nắm cửa, ngoài việc nhìn phía trước, thỉnh thoảng còn liếc gương chiếu hậu hai bên, trông còn căng thẳng hơn cả người lái.

"Hồi đó em lái chậm mà. Chị nhìn xem bây giờ chị chạy bao nhiêu?"

"Đây là đường cao tốc nội thành, chạy chậm quá mới nguy hiểm."

Thư Vọng cảm thấy mình rất có lý. Trên định vị cũng không báo quá tốc độ, trên đường xe cũng không nhiều. Như vậy chẳng khác mấy so với lúc trước, không hiểu sao Đường Dật Phong lại phản ứng lớn như thế.

Nói là "lúc trước" là đúng rồi, vì đây là lần đầu tiên sau hơn một năm Thư Vọng mới lái xe lại.

Trong mắt Đường Dật Phong, bây giờ Thư Vọng chẳng khác gì mấy người dịp Tết mới về nhà lại lôi xe ra chạy một lần. Lúc mới ngồi lên xe, cô chưa để tâm, đến khi chạy ra khỏi bãi đỗ thì bị dọa cho một phen.

Nghĩ lại vẫn còn sợ: "Vừa rồi chị suýt nữa hất bay luôn cái thanh chắn bãi đỗ rồi đấy."

Thư Vọng khẽ tặc lưỡi một tiếng, không thích nghe cô nhắc chuyện cũ: "Đâu có đến mức em nói. Chỉ là lần đầu lái xe của em, nên hơi không quen thôi mà."

"Phía trước sắp rẽ rồi."

"Định vị báo rồi."

"Bên phải có xe muốn nhập làn."

"Chị thấy rồi."

"Chị...."

"Em ngủ một lát đi."

***

Cuối cùng cũng vượt qua kỳ chạy bản thảo, dạo này Đường Dật Phong rảnh rỗi hơn hẳn, mỗi ngày chỉ cần làm việc ba bốn tiếng, nên muốn tranh thủ trước cái đợt sửa bản thảo "chém người không thấy máu" kia, cùng Thư Vọng ra ngoài đi chơi thêm chút nữa.

Cô thì mặt dày tự nhận mình là dân bản địa, vậy mà hễ nhắc đến chuyện thành phố quê nhà có chỗ nào vui, lại chỉ biết mở app ra điên cuồng tra hướng dẫn du lịch. Những năm gần đây nơi nào hot là cô gần như chưa từng nghe đến, trong khi Thư Vọng mới ở đây có một năm mà đã hiểu rõ hơn cô nhiều, đúng là mất mặt không để đâu cho hết.

Loại bỏ những nơi check-in đông nghịt người, lại loại nốt những khu danh lam thắng cảnh đã cũ kỹ từ nhiều năm trước, nơi đầu tiên Đường Dật Phong muốn đến là thủy cung.

Hồi nhỏ cô từng đến một lần, từ đó vẫn luôn nhớ mãi đường hầm biển kia.

Bước vào trong hầm, cả người như chìm vào một thế giới xanh thẳm. Những chú cá nhỏ đỏ vàng không biết tên len lỏi giữa những dải rong biển lay động, còn những đàn cá bạc thì lấp lánh tụ lại thành nhóm, bơi sang trái rồi sang phải, mỗi lần đổi hướng, cả thân mình đều sáng lên một vệt bạc rực rỡ.

Theo băng chuyền chậm rãi đưa về phía trước, những gợn nước khẽ lay động, loài cá đuối to tròn phô đôi "cánh" mà bay, cá mập thì lững thững tuần tra trên đỉnh đầu, như thể đang chọn lấy đứa trẻ may mắn nào đó bỏ vào bụng.

Một cảm giác rất mộng ảo, cô vẫn luôn ghi nhớ trong lòng. Chỉ là lần này quay lại, Đường Dật Phong hơi vỡ mộng.

"Sao em thấy nó nhỏ đi vậy?"

Đi được nửa đường hầm, cô không nhịn được mà lẩm bẩm với Thư Vọng: "Hồi nhỏ em nhớ chỗ này to lắm, cao lắm, cảm giác như đúng là đang đi bộ dưới đáy biển ấy. Bây giờ sao lại thấy nhỏ thế này."

Giờ thì thấy lối đi vừa nhỏ vừa hẹp, còn thấp hơn trước, đi mới một lúc đã đến giữa đoạn rồi.

"Em đến đây khi nào?"

"Chắc hồi tiểu học."

Thư Vọng đưa tay ước lượng trước eo cô: "Cao tầm này à?"

"Chắc vậy."

Cái tầm đó còn là một cây kẹo nhỏ, không biết chừng còn chưa cao bằng lan can hai bên, không thấy nơi này rộng lớn mới lạ.

Thư Vọng khẽ cong môi cười: "Là do em lớn rồi."

Đường Dật Phong hai tay đút túi, ngửa đầu nhìn đám sinh vật biển trên kia, lười nhác kéo dài giọng: "Lớn rồi.. đúng là vừa có tốt vừa có xấu."

Làm bộ già dặn mà đứng đây cảm khái, nhìn dáng vẻ đó của cô, Thư Vọng không nhịn được bật cười, đưa tay gõ nhẹ lên đầu Đường Dật Phong một cái.

Đường Dật Phong vẫn giữ tư thế ngước đầu, quay sang cười với cô: "Em nhớ hồi đó em vào đây tìm hải cẩu, tìm mãi cũng không thấy."

"Hải cẩu chắc đều ở khu hải cẩu rồi."

"Chị đi tìm cùng em đi."

Hai người đi trong đường hầm, cẩn thận tìm đi tìm lại mấy vòng, gần như đã nhìn hết từng loài cá vậy mà vẫn chẳng thấy bóng dáng con hải cẩu nào. Cuối cùng Thư Vọng chỉ đành vào cửa hàng lưu niệm, mua tặng cô một con hải cẩu nhồi bông.

***

Nơi đầu tiên Thư Vọng muốn đi là trường học cũ của Đường Dật Phong, cả tiểu học, trung học, tới cả cấp ba đều muốn ghé.

Đường Dật Phong cực kỳ khó hiểu: "Đến đó làm gì chứ, cũng đâu cho người ngoài vào, hai đứa mình chỉ có thể lượn lờ trước cổng thôi."

Hai người phụ nữ trưởng thành loanh quanh trước cổng trường tiểu học, trung học, thỉnh thoảng còn thò người nhìn vào bên trong... chưa nói bảo vệ có thấy kỳ lạ hay không, bản thân Đường Dật Phong đã thấy kỳ lạ trước rồi.

Khổ nỗi Thư Vọng không thấy kỳ lạ gì, còn nhất quyết kéo cô đi.

Đi thì đi, nghe chị hết. Nhưng bảo cô mặc đồng phục cũ quay lại đó thì tuyệt - đối - không - thể.

"Em mặc bộ đồng phục đó đi, chị chụp cho em mấy tấm nhé."

"Không đời nào, tuyệt đối không đời nào."

"Giặt sạch rồi, bây giờ mặc vẫn vừa mà."

Đây đâu phải vấn đề sạch hay vừa người hay không chứ!

"Em sắp ba mươi rồi đó, chị còn bắt em mặc cái này??" Đường Dật Phong không chỉ khó hiểu, mà còn kinh hoàng, "Chị thích cái gì kỳ vậy? Sở thích hơi đáng sợ rồi đó!"

Bị nói thế mà Thư Vọng cũng chẳng giận, chỉ bướng bỉnh: "Chị đâu có sở thích gì kỳ quái. Chị không có thích trẻ con, chị chỉ muốn nhìn em mặc thôi."

"Vậy em về nhà mặc riêng cho chị xem được không?"

Đường Dật Phong chống đỡ đến cùng. Thư Vọng miễn cưỡng đồng ý, cuối cùng cũng coi như vượt ải thành công.

Hôm nay hai người không lái xe, chỉ chậm rãi ngồi xe buýt, cùng mấy bác lớn tuổi đong đưa trên đường phố. Xe chạy chậm, thấy chỗ nào có kỷ niệm Đường Dật Phong lại chỉ cho Thư Vọng xem.

Đi qua tiểu học, đi qua trung học, cuối cùng cũng đến cấp ba.

"Đấy, chính là chỗ này."

Đường Dật Phong cảm thấy việc mình có thể đậu Đại học Bắc Thành thật sự phải cảm ơn trường cấp ba này. Nhìn qua là hiểu ngay, hoàn toàn không hề có cái không khí lãng mạn như trong phim thanh xuân vườn trường.

Một khuôn viên vuông vức, một tòa nhà dạy học, một nhà thể dục, một vòng sân chạy, hết rồi.

Không hành lang cong cong, không đình nghỉ chân, không hàng cây tán rộng hay ghế đá, sân thượng cũng khóa chặt. Ngày nào cũng bị nhốt trong này, ngoài học ra đúng là chẳng có gì để làm.

"Chị nhìn xem, chẳng có gì để nhìn đúng không?"

Đường Dật Phong tựa vào hàng rào, nhìn Thư Vọng đứng đó nhìn tòa nhà dạy học, không biết chị có thể nhìn ra được cái gì.

Thư Vọng hỏi: "Mấy em ngày xưa cũng học bán trú hả?"

"Đúng rồi."

"Tan học xong em làm gì?"

"Tan học?" Đường Dật Phong nghĩ nghĩ, "Ừm... cũng chẳng làm gì đặc biệt, về nhà thôi. Thỉnh thoảng trên đường mua ít đồ ăn vặt."

Cô chợt nhớ ra: "À, hồi đó em mê nhất mấy thứ như nấm chiên, gà xiên chiên cay... Không biết bây giờ còn bán không."

Bây giờ chưa đến giờ tan học, hàng ăn vặt vẫn chưa ra bán, ngoài cổng trường cũng chẳng mấy người. Hai người cứ lững thững vừa đi vừa nghỉ.

Không tìm được nấm chiên, nhưng lại trông thấy một quầy gà xiên chiên.

Đường Dật Phong mua một phần, vừa cắn một miếng đã thở dài, cầm xiên than thở: "Dở hẳn rồi."

Không thấy vị gà đâu, toàn vị bột. Nếu không rắc chút bột cay thì đúng là không biết mình đang ăn cái gì.

Thư Vọng cũng cắn thử, đồng ý: "Ừ, đúng là dở thật."

Hai người ăn vài miếng liền dừng. Khóe môi Thư Vọng vương chút vụn bột, Đường Dật Phong quay đầu nhìn trước nhìn sau, quét một vòng xác định xung quanh không có ai, lập tức ghé sát lại.

Cô hôn khẽ khóe môi Thư Vọng, còn thuận tiện l**m đi chút vụn kia, rồi đứng thẳng dậy, cười cong mắt: "Cái này thì ngon."

Thư Vọng chớp mắt, không nói lời nào.

Chỉ là... đến khi về nhà, lúc Đường Dật Phong mặc chiếc đồng phục rộng thùng thình kia liền bị cô đè lên trước gương mà làm này làm kia, Thư Vọng cảm thấy, đúng là mặc riêng cho một mình cô xem vẫn tốt hơn.

Kế hoạch du lịch do một người bản địa và một người ngoại thành cùng vạch ra quả thực cực kỳ chu đáo, gần như đã chơi hết tất cả những nơi có thể chơi ở Hải thị. Hai người cùng đuổi theo mùa hoa mà nhìn trọn sắc xuân, cùng nhau xem một bộ phim đêm, giữa mùa cỏ xanh chim hót, mỗi ngày đều như ngâm trong hũ mật, chẳng ai nhắc đến vấn đề quan trọng kia.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...