Phương Hạ đã đoán đúng, vì chẳng mấy chốc, cô bỗng nghe thấy tiếng thím Triệu gọi mình: "Phương Hạ, rau tới rồi, mau ra nhận đi cháu!"
"Vâng." Phương Hạ đáp, lập tức ngừng việc đang làm, đi qua nhà bếp ra tiền sảnh, hướng thẳng ra cửa tiệm. Người giao rau là một chàng trai trẻ, trông tuổi tác cũng xấp xỉ cô.
Anh cao ráo, gầy gò, mày rậm mắt to, mặc chiếc áo thun đen và quần đùi tới gối, để lộ cánh tay và đôi chân dài săn chắc với làn da ngăm khỏe mạnh.
Anh nhuộm tóc màu nâu ánh kim, nổi bật mà chẳng hề hợp với bộ đồ giản dị kia, tạo cảm giác hơi lạc quẻ. Phương Hạ còn nhớ, thím Triệu gọi anh là Trần Hoài, chữ "Hoài" trong cây hòe.
Phương Hạ chưa nói chuyện được vài câu với Trần Hoài, cô chỉ âm thầm cảm giác chắc anh khá tốt, vì có mấy lần rau được đưa tới quá nặng, anh đã chủ động khiêng chúng vào bếp giúp cô.
Hôm nay cũng thế, khi Phương Hạ bước ra, Trần Hoài đã khiêng hai sọt rau xuống khỏi xe máy.
Thấy cô đi tới, anh cúi người bưng sọt khoai tây nặng hơn vào trong, để lại sọt cà tím và ớt xanh nhẹ hơn cho cô.
Phương Hạ cũng ôm sọt rau vào nhà bếp, kiểm đếm và sắp xếp rau dưa với Trần Hoài cho gọn gàng.
Sau khi kiểm tra xong, Phương Hạ lại về sân sau, còn Trần Hoài thì ngồi một góc thả hồn theo mây gió. Thím Triệu đưa tiền rau đã đếm đủ cho Trần Hoài, hỏi anh: "Hôm nay cháu không vội đi ca đêm à?"
Lúc trước, anh vừa giao đồ xong là kêu la nói mình phải đi ngay, hiếm khi mới thấy anh ngồi nhàn ở đây.
"Không ạ, hôm nay nhà máy cho nghỉ." Trần Hoài cầm tiền, liếc sơ rồi nhét vào túi áo trước ngực, ở đó còn có một gói thuốc lá và một cái bật lửa.
"Nào nào, nếu không gấp thì cháu ngồi lại ăn chút gì đi." Thím Triệu hồ hởi bưng đĩa thịt xiên mới nướng, nhiệt tình mời Trần Hoài ăn.
Anh cũng chẳng từ chối, bèn cầm cái đĩa. Dần dà, khách khứa đến ăn ngày một đông hơn, Trần Hoài không muốn làm ảnh hưởng đến chuyện làm ăn của quán nên bưng chén đĩa ra sân sau.
Phương Hạ vẫn đang xiên đồ ở đây, thấy có người đến, cô nhìn lướt qua chứ không nói gì. Cô luôn không biết phải nói gì với người lạ, như thể Phương Hạ chỉ ép bản thân hòa nhã, thân thiện và nhiệt tình khi đãi khách.
Trần Hoài đi đến, anh ngồi xuống chiếc ghế trúc dưới tán cây. Nhìn cô gái ở gần đó, anh bắt chuyện: "Cô có muốn ăn không?"
Phương Hạ lắc đầu: "Không, anh ăn đi."
Trần Hoài ngồi lười biếng, dựa lưng vào ghế, tay bưng đĩa, tay cầm xiên nướng, thỉnh thoảng lại nhìn Phương Hạ ngồi cạnh. Cô gái trước mặt có gương mặt thanh tú, hàng mi đen dài, người hơi gầy.
Cô cúi đầu, hàng mi tạo nên một vệt bóng nhẹ dưới mắt. Trên người cô là chiếc áo sơ mi hoa nhỏ, quần bò xanh đã bạc màu, giày vải thấp cổ, bên ngoài thắt thêm chiếc tạp dề in quảng cáo cho một hãng gia vị nào đó.
Xinh xắn, giản đơn, lại ngoan ngoãn, ít nói, đây là tất cả ấn tượng của Trần Hoài về người ta.
Lại có khách đến, nói chuyện rất to tiếng, ồn ào không dứt.
rong bếp vang lên tiếng máy hút khói, tiếng thịt nướng xèo xèo, tiếng bước chân tất bật. Trên con đường ngoài tiệm, có tiếng còi ô tô, tiếng máy kéo, và cả giọng rao của người bán hàng qua loa phát thanh.
Giữa muôn vàn tiếng động ấy, dường như cũng chỉ có hai người ngồi ở sân sau là im ắng lạ thường. Một người lặng lẽ xiên đồ, một người yên tĩnh ăn xiên nướng, không làm phiền nhau.
Trần Hoài nhai nhóp nhép, trông hơi đăm chiêu.
"Cô tên là Phương Hạ đúng không?" Trần Hoài quay về phía Phương Hạ: "Tôi nhớ hình như thím Triệu gọi cô như vậy."
"Ừm." Phương Hạ đáp, cô tập trung nhìn chăm chú vào miếng bông cải, chưa vội nhìn đi đâu.
Trần Hoài đành phải tạo chủ đề: "Là "hạ" trong mùa hè ư?"
Phương Hạ vẫn đáp một chữ: "Ừm."
Khóe môi Trần Hoài khẽ nhếch, anh cười khẽ, cảm thấy cô gái trước mặt khá là lạnh lùng, bèn tiếp tục tìm chủ đề: "Tại sao cô cũng không đi học?"
Phương Hạ chẳng biết tại sao anh lại dùng từ "cũng", giọng cô vẫn lạnh nhạt, không nhìn anh: "Làm gì có nhiều "tại sao" đến thế."
Cô cảm thấy, "tại sao" là câu hỏi vô dụng nhất, vì có nói cũng chẳng thay đổi, chẳng giải quyết được gì.
Nếu đã không có ích, hà cớ gì phải cố chấp hỏi "tại sao"?
Tuy câu trả lời lần này không chỉ có một chữ, nhưng nghe giọng điệu có vẻ không vui, coi bộ cô không thích bị người ta hỏi câu này.
Trần Hoài hiểu, nên không hỏi tới cùng, anh nói sang chuyện khác: "Cô bao nhiêu ấy nhỉ? Nhìn có vẻ còn trẻ."
Phương Hạ: "18."
"Hai chúng ta bằng tuổi." Trần Hoài lại bắt đầu tò mò: "Sao người nhà cô nỡ để một cô gái còn nhỏ như cô đi làm việc vậy?"
"Tôi không có người nhà." Cô thờ ơ đáp với giọng điệu hờ hững. Lúc trước, cô còn bà ngoại, nhưng sau khi bà qua đời thì cô không còn người nhà nào nữa, không một người nào.
Cô là một đứa bé chẳng được chào đón khi đến thế giới này.
Mẹ có thai trước khi kết hôn, không biết cha đi nơi nào. Trong thôn xóm nhỏ, đó là chuyện động trời. Chỉ trong khoảng thời gian ngắn, những lời đồn trong thôn như sắp g**t ch*t mẹ cô, bà ngoại đã gánh chịu những lời đàm tiếu đó, chăm sóc mẹ cô, cổ vũ mẹ tiếp tục sống.
Nhưng mẹ Phương Hạ vẫn mất ngay cái ngày cô sinh ra.
Cậu mợ ghét Phương Hạ, chỉ có bà ngoại nuôi cô khôn lớn. Bà cày cấy, nuôi gà, thả dê, gom góp từng đồng để lo học phí cho cô. Bà khéo tay, đan áo, đan khăn, khâu giày, thêu lót, tết tóc đẹp cho cô.
Bà luôn nói: "Sau khi Hạ Hạ nhà chúng ta thi đỗ đại học là tốt rồi."
Từ từ, Phương Hạ cũng bắt đầu nghĩ như thế. Cô nghĩ, đến lúc cô đỗ đại học thì tốt rồi, có thể đi làm thêm, giảm bớt gánh nặng cho bà ngoại.
Rồi cô tốt nghiệp, tìm được việc làm, có thể để bà hưởng phúc, sống đời yên ả.
Nhưng bà lại không thể đợi đến lúc cô đỗ đại học.
Một ngày trước khi Phương Hạ thi đại học, bà đã ra đi. Bà không thể nhìn cháu mình học đại học, mà đúng là Phương Hạ cũng không thể học đại học.
Có vài chuyện là thế, chỉ thiếu một chút thôi, nhưng lại thường bị bỏ lỡ bởi định mệnh.
Bầu không khí tĩnh lặng bao trùm cả khoảnh sân, Trần Hoài cầm một xiên thịt ba chỉ, anh cắn một miếng, ớt cay làm tê rát lưỡi anh.
Anh nuốt miếng thịt, chầm chậm nói: "Chúng ta không nhắc đến chuyện này nữa, tôi kể cho cô nghe lý do mình không đi học nhé."
Bấy giờ, Phương Hạ mới nhìn anh với ánh mắt nghi ngờ.
Trần Hoài bằng tuổi cô, hóa ra anh cũng không đi học... Cũng đúng, nếu anh còn đi học thì làm gì có thời gian ngày nào cũng chạy tới đây đưa rau chứ.
"Cô có hứng nghe không?" Trần Hoài hỏi.
Ban đầu cô cũng thấy hơi tò mò, nhưng nếu anh hỏi như thế, cô lại cố tình nói ngược: "Không có hứng."
"Không có hả..." Nhưng Trần Hoài không khó chịu mà còn cười thành tiếng, anh nhấc ghế tới gần cô hơi: "Tôi lại càng muốn kể."
Phương Hạ: "..."
Phương Hạ cảm thấy, người này thật đúng kiểu tự nhiên đến mức vô duyên, nhưng cũng chẳng buồn đáp, cúi đầu tiếp tục xâu xiên thịt.
Dẫu sao, cô ngồi một mình ở đây cũng chẳng nói năng gì, chi bằng nghe anh tâm sự, coi như giết thời gian.
"Hai năm trước, tôi còn học lớp 10 ở thị trấn."
Trần Hoài không quan tâm Phương Hạ có thích nghe hay không, anh bắt đầu kể lại.
"Khi ấy, phòng ngủ của bọn tôi ở lầu ba. Một buổi tối nọ, bọn tôi xé ga giường, buộc thành dây thừng, cột vào lan can ban công, leo xuống lầu qua đường cửa sổ."
Lúc đó anh cũng thần kinh thô, dũng cảm như thể không sợ dây thừng có lỏng lẻo hay không, lan can có chắc chắn hay không, lỡ như ngã xuống thì sao, chỉ thấy mạo hiểm và thích thú.
"Ở phía sân vận động có một bức tường thấp, trên không có rào chắn gì, trèo phát là qua. Chờ lúc bảo vệ không để ý, bọn tôi leo qua tường, chuồn ra ngoài."
Phương Hạ vô thức khựng lại.
Trong ký ức của cô, chỉ có những năm lớp 1, lớp 2 là cô hơi nghịch ngợm một chút, sau khi hiểu chuyện, cô vẫn luôn là học sinh giỏi ngoan ngoãn, tuân thủ quy định trong trường. Vì sợ phải nhận lời phê bình của giáo viên, cô thậm chí còn không dám làm những chuyện lén lút như ăn vụng trong giờ học.
Cô thật sự không thể tưởng tượng được, thế mà lại có học sinh to gan đến vậy, chẳng những leo xuống khỏi lầu phòng ngủ mà còn lén chuồn ra khỏi trường.
Trần Hoài kể say sưa, nhất là khi nói đến cảnh bọn họ khéo léo né được chú bảo vệ tuần tra, người anh như phấn khích, sống lại thuở ấy.
"Nửa đêm lén đi chơi, đường phố vắng tanh nhưng có trộm nhé. Bọn tôi vừa bước ra đã đụng độ một tên trộm đang cầm que sắt mở khóa trộm xe máy. Cả đám vừa hô lên là gã đã sợ hãi, vắt giò lên cổ chạy mất."
"Nửa đêm, các cậu lại ra ngoài." Phương Hạ bèn hỏi: "Chỉ vì đi lung tung dọc đường thôi hả? Rồi tiện thể bắt trộm?"
"Tất nhiên là không rồi." Trần Hoài nhướng mày, có hơi đắc ý: "Có một tiệm net mới mở trong trấn nên bọn tôi tới chơi."
"Rồi sao nữa?" Phương Hạ bắt đầu thấy hứng thú, cô hỏi anh.
"Sao nữa hả..." Phương Hạ thấy tò mò thì Trần Hoài lại cố tình tỏ vẻ bí hiểm: "Nếu muốn biết thì lần sau tôi sẽ nói cho cô nghe, tôi phải đi đây."
Dứt lời, anh đứng dậy.
Rõ ràng thùng rác chỉ cách vài bước, vậy mà anh lại không chịu đi qua vứt tử tế. Anh nheo một mắt, ngắm chuẩn, rồi ném thẳng cây xiên trong tay đi.
Anh đang... tỏ ra ngầu hả? Phương Hạ vừa lén cười vừa cảm thấy tên này không đáng tin.
Cô lắc đầu, tay xiên thịt nhanh hơn.
Trần Hoài đi đến sảnh trước, lấy khăn giấy lau dầu trên tay và quần áo. Anh mua vài món, dặn người ta đóng gói mang đi, còn cố ý dặn lúc nướng cho ít ớt lại.
Thím Triệu không nhận tiền của anh, nhưng anh vẫn âm thầm đặt lên quầy.
Phương Hạ xiên đồ ăn xong, bèn đến sảnh trước dọn bàn, rồi chợt nhận ra giờ này mà Trần Hoài vẫn còn ở đây.
Anh dựa vào chiếc xe máy, đang châm điếu thuốc, chẳng biết đang nghĩ gì. Rít xong một điếu, anh mới leo lên xe, phóng vù đi mất.
Trần Hoài cũng chẳng biết, những lời nói và hành vi hôm nay của anh đã để lại ấn tượng trong lòng Phương Hạ, từ "người khá tốt" trước đây thành "không nên qua lại".
