Tôi là một kẻ giết người.
Mãi mới kiếm được một tấm vé tàu, hòng trốn ra nước ngoài.
Nào ngờ, đám người trên con tàu này lại bày ra trò chơi "Mười con lợn tội lỗi".
Người dẫn chương trình nói: "Bất cứ ai tìm ra ‘lợn tội lỗi’ cũng đều có thể lập tức g**t ch*t."
1
Giây phút con tàu khởi hành, tôi cảm thấy vô cùng nhẹ nhõm.
Tôi đã đinh ninh rằng mình chắc chắn có thể thuận lợi trốn thoát ra nước ngoài.
Nhưng khoảnh khắc nghe thấy trò chơi "Mười con lợn tội lỗi", tôi gần như muốn bật cười vì sự ngu ngốc của chính mình.
Tôi vậy mà lại tin lời người đàn bà đó: "Anh mau đi, mọi tội lỗi một mình em sẽ gánh hết."
Cô ta tựa vào lòng tôi, nước mắt lăn dài trên má, nói: "A Lãng, trước giờ đều là anh bảo vệ em, lần này đổi lại em bảo vệ anh, có được không?"
Giờ nghĩ lại, trên đời này, kẻ muốn tôi chết nhất sợ rằng chính là cô ta.
Chỉ cần tôi bỏ trốn, cô ta liền có thể đổ hết tội giết người lên đầu một mình tôi.
Chỉ cần tôi chết đi, trên đời này sẽ không còn ai biết những gì cô ta đã làm.
Quả nhiên là nọc ong châm ở đuôi, độc nhất vẫn là lòng dạ đàn bà!
Người dẫn chương trình tiếp tục nói với giọng điệu đầy kích động: "Hỡi các vị khách quý, trên con tàu này, luật pháp của bất kỳ quốc gia nào cũng đều vô hiệu! Các vị có thể thỏa sức tàn sát ‘lợn tội lỗi', dùng những thủ đoạn tàn khốc nhất mà mình nghĩ ra để thách thức giới hạn và theo đuổi cảm giác k*ch th*ch!"
Hắn vừa dứt lời, những vị khách trong trang phục lộng lẫy, đeo đủ loại mặt nạ lại càng trở nên cuồng nhiệt hơn.
Tôi không khỏi lắc đầu, khi bước vào khoang tàu, mọi thứ vẫn hoàn toàn bình thường.
Nhưng sau khi trời tối, các nhân viên phục vụ đeo mặt nạ đen đã phát cho mỗi người một chiếc mặt nạ và một bộ lễ phục.
Tôi đã ngây thơ cho rằng đây chỉ là một buổi vũ hội cao cấp trên tàu.
Hoặc có lẽ những người trên con tàu này cũng giống như tôi, đều là những kẻ mang tội đang cố trốn ra nước ngoài, đeo mặt nạ là vì sự an toàn.
Nào ngờ hoàn toàn ngược lại, không phải để trốn tránh tội lỗi, mà là để chuẩn bị cho một tội ác sắp sửa diễn ra.
"Nhưng mà, luật chơi, các vị hiểu rồi đấy..."
Người dẫn chương trình bỗng đổi giọng, càng đẩy bầu không khí tại hiện trường lên đến đỉnh điểm.
Rõ ràng, những kẻ không hiểu luật chơi sẽ trở thành con mồi mà bọn họ săn bắt.
Không còn nghi ngờ gì nữa, tôi chính là một trong số đó.
2
Tôi trà trộn vào đám đông, cầm ly rượu vang đỏ, giả vờ cao quý nhấp một ngụm nhỏ.
Trong lòng thầm nghĩ hy vọng rằng đeo mặt nạ là để tăng độ khó cho cuộc đi săn, chắc chốc lát họ sẽ không phát hiện ra mình.
Chỉ cần tôi ngụy trang cho khéo, có lẽ vẫn có thể thuận lợi trốn thoát ra nước ngoài.
Thế nhưng, ngay khi ý nghĩ đó vừa lóe lên trong đầu, tôi liền thấy một cột máu phụt ra ngay trước mắt.
Tiếng hét chói tai còn chưa vút lên cực điểm đã đột ngột im bặt.
Một cái đầu người cứ thế lăn lóc trên boong tàu mà không hề có dấu hiệu báo trước.
Máu tươi để lại một vệt đỏ rực chói mắt trên sàn, những người đứng gần vội vã tản ra.
Dù cho 99% khách khứa có mặt tại đây đều là thợ săn, họ vẫn bị cảnh tượng đột ngột này dọa cho giật mình.
Một giọng nữ vang lên trong đám đông, oán thán: "Trời ạ, nhanh quá rồi đấy, cái tên Đầu Trâu chết tiệt kia có cho người ta thời gian phản ứng không hả?"
Gã đàn ông cầm dao chém bay đầu người khác đang đeo một chiếc mặt nạ đầu trâu.
Dưới ánh đèn rực rỡ, cặp sừng trâu bóng loáng tựa như hai món vũ khí sắc bén, trông vô cùng đáng sợ.
"Rèn sắt phải rèn lúc còn nóng..."
"Tên khốn này cứ co co rúm rúm, nhìn qua đã biết là một tên nhát gan."
"Tôi dám chắc hắn chính là ‘'con lợn tội lỗi'."
Gã vừa dứt lời, loa phát thanh trong khoang tàu liền vang lên: "Chúc mừng, ngài đã giết được một ‘'con lợn tội lỗi', ngài sẽ nhận được 1 cơ hội ước nguyện, cùng với 1 tỷ tiền vốn đầu tư."
Gã Đầu Trâu giơ cao hai tay ăn mừng, con dao dính máu trên tay gã càng thêm đáng sợ.
Cả khán phòng sôi sục, những người xung quanh bàn tán: "Oa, ngưỡng mộ quá đi!"
Tôi cứ ngỡ họ đang trầm trồ vì 1 tỷ tiền vốn đầu tư, nào ngờ người bên cạnh lập tức tiếp lời: "Cơ hội được ước nguyện, thật sự quá hấp dẫn."
"Vẫn còn 9 con ‘'lợn tội lỗi', mọi người hãy tự trổ tài đi."
Bọn họ hớn hở đi tìm ‘'lợn tội lỗi', hoàn toàn không cảm thấy hành vi vừa rồi của gã Đầu Trâu có gì là sai trái.
Thậm chí còn tỏ ra vô cùng tiếc nuối vì người đầu tiên tìm thấy ‘'lợn tội lỗi' không phải là mình.
Tôi biết ngay lúc này đây có 8 kẻ giống như mình, trong lòng sợ hãi đến mức chỉ muốn nhảy ngay xuống biển để tẩu thoát, nhưng bề ngoài vẫn phải vờ bình tĩnh, chỉ sợ mình để lộ dù chỉ một chút sơ hở.
Mặt nạ dường như là tấm áo giáp bảo vệ duy nhất của chúng tôi, tôi không thể kiểm soát được việc muốn đưa tay lên giữ chặt nó.
Chỉ sợ lỡ sơ sẩy một chút, mặt nạ rơi xuống là sẽ có thứ gì đó "xoẹt" một tiếng, chém bay cái thứ trên cổ chúng tôi.
Tôi cố nén sự khó chịu trong lòng, từ từ mở bàn tay đang nắm chặt, bên trong đã sớm đổ đầy mồ hôi lạnh.
Chết tiệt!
Mình cũng là kẻ đã từng giết người cơ mà!
Khi đám đông tản đi, những nhân viên phục vụ đeo mặt nạ đen lập tức tiến đến xử lý cái xác.
Hai người khiêng cái xác đi, một người tiện tay nhặt cái đầu lên, túm tóc nạn nhân hệt như xách một quả bóng rồi thản nhiên rời đi.
Vài người khác thì quỳ rạp xuống sàn lau vết máu, họ dường như đã quá quen thuộc với việc này, mọi động tác đều không hề mang theo chút cảm xúc nào.
Tôi ngước mắt nhìn lên, trên màn hình lớn vốn đang hiển thị con số "10" màu đỏ rực giờ đã biến thành số "9".
3
Tôi không hiểu!
Tại sao lại tồn tại một con tàu như thế này?
Tôi càng không hiểu, tại sao người đàn bà đó không giết quách tôi đi mà lại để tôi lên con tàu này?
Đương nhiên, tôi chẳng hơi đâu mà nghĩ đến những chuyện đó, giờ tôi chỉ muốn biết làm thế nào để sống sót.
Lý trí mách bảo tôi rằng, bước đầu tiên là phải tìm đồng bọn.
Cả thợ săn và con mồi đều ẩn mình dưới lớp mặt nạ, không ai biết ai là ai.
Quá trình tìm kiếm đồng bọn, là quá trình tìm đường sống, và cũng là quá trình hết lần này đến lần khác đem tính mạng ra mạo hiểm.
Tôi quan sát xung quanh, phát hiện bất kể là thợ săn hay con mồi, tất cả đều đang tìm kiếm đồng bọn.
Nhưng quá trình này diễn ra rất bí mật, mặt nạ đã che giấu biểu cảm của họ, và khi giao tiếp thì ai nấy cũng đều vô cùng cẩn trọng.
Vì vậy, không thể biết được họ làm cách nào để nhận ra đồng bọn.
Thông tin duy nhất tôi nắm được lúc này chính là điều mà người dẫn chương trình đã nói, con mồi không biết luật chơi.
Chần chừ hồi lâu, tôi vẫn quyết định đánh cược một phen, dẫu sao chủ động tấn công vẫn hơn là ngồi yên chờ chết.
Tôi kéo một người phụ nữ đeo mặt nạ hồng hạc lại.
"Chào quý cô xinh đẹp, cô có phải là đồng bọn của tôi không?"
Tôi mạnh dạn đưa tay về phía người phụ nữ, cúi chào một cách vô cùng lịch lãm.
Qua lỗ mắt trên mặt nạ, dường như có ánh sáng lóe lên, ánh mắt của người phụ nữ như đang dò xét tôi, nhưng cô ta không nói gì.
Tôi lật ngược thế cờ, dùng thái độ của kẻ bề trên, giọng điệu tuy ôn hòa nhưng lại đầy vẻ uy h**p: "Cô chỉ có một cơ hội duy nhất để nói thôi, nếu không, tôi sẽ phán định cô là ‘'lợn tội lỗi'."
Tôi cố tình nở một nụ cười nham hiểm.
Lần này người phụ nữ cuối cùng cũng có phản ứng, cô ta hừ lạnh một tiếng: "Giết nhầm người thì anh cũng sẽ toi mạng tại chỗ đấy."
