Mười Con Lợn Tội Lỗi - Tuyển Tập Án Sinh Tử 25

Chương 2



Cô ta còn chưa dứt lời, tim tôi đã đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

 

Đây chắc chắn là một trong các quy tắc.

 

Tôi vội cười ha hả, cố dùng tiếng cười để che giấu sự kinh ngạc của mình, đồng thời nhanh chóng suy nghĩ đối sách, vặn lại: "Thì cũng phải giết cô xong tôi mới chết chứ."

 

Tôi giơ tay lên, ra vẻ muốn lập tức kết liễu cô ta.

 

Người phụ nữ cuối cùng cũng mất bình tĩnh, gầm lên: "Đồ ngu, rốt cuộc mày dựa vào đâu mà phán đoán tao là ‘'lợn tội lỗi'?"

 

"Dùng mạng sống của mình để thử đúng sai, mày ngu đến mức này, đáng lẽ nên đeo mặt nạ heo mới phải."

 

Đúng lúc đó, mấy người đàn ông bên cạnh đi tới, người phụ nữ vội vàng đi về phía họ, lẩm bẩm: "Tôi vừa gặp một thằng ngu..."

 

Vừa dứt lời, người phụ nữ dường như đã nhận ra điều gì, vội vàng quay đầu lại.

 

May mà tôi nhanh chân đã lẩn khỏi tầm mắt của cô ta, nhưng vẫn nghe thấy cô ta tức giận nói: "Tên đàn ông đeo mặt nạ hổ ban nãy, hắn đang thăm dò tôi."

 

Mấy gã đàn ông lập tức kích động: "Mặt nạ hổ? Mau đuổi theo! Muộn là không kịp nữa!"

 

4

 

Không kịp?

 

Tại sao chứ?

 

Tôi không dám lộ diện nữa, càng không dám tháo mặt nạ ra, chỉ có thể trốn ở một nơi kín đáo.

 

Tôi định ẩn nấp một thời gian để xem kết quả sẽ ra sao.

 

Dường như tôi nghe thấy có động tĩnh rất nhỏ cách đó không xa.

 

Tôi lần theo âm thanh đi tới, phát hiện một người phụ nữ mặc lễ phục trắng đang trốn dưới gầm bàn ăn.

 

Khi tôi đến gần, cô ta dường như nghe thấy tiếng bước chân nên vội vàng nín thở.

 

Tôi nghĩ thợ săn thì không cần phải trốn, vậy thì khả năng cao đây là ‘'lợn tội lỗi'.

 

Tôi thăm dò: "Tôi thấy cô rồi."

 

Người phụ nữ càng không dám lên tiếng, chỉ cố nhích người vào sâu hơn.

 

Tôi biết mình phải nói gì đó để cô ta có thể nhận ra chúng tôi là đồng bọn.

 

Tương tự, tôi cũng phải thông qua phản ứng của cô ta để nhanh chóng phán đoán xem rốt cuộc cô ta là đồng bọn thật hay đang giả mạo.

 

Suy nghĩ một lát, tôi hỏi: "Vé tàu của cô làm thế nào mà có?"

 

Nghe thấy câu hỏi này, người phụ nữ quả nhiên có phản ứng, cô ta đánh bạo bò ra khỏi gầm bàn.

 

Nhìn thấy mặt nạ của tôi, cô ta vẫn sợ hãi, nhưng không quá hoảng loạn mà cẩn thận hỏi: "Vé tàu của ‘'lợn tội lỗi’ đều có được từ những kênh không chính thống đúng không?"

 

Đúng rồi!

 

Tôi thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn không dám mất cảnh giác: "Để đề phòng, chúng ta hãy tháo mặt nạ ra cho nhau xem mặt thật."

 

Người phụ nữ không chút do dự, lập tức tháo mặt nạ xuống.

 

Dưới chiếc mặt nạ thỏ đáng yêu là một gương mặt thanh tú xinh đẹp, cô ta mếu máo nói: "Vé tàu của tôi là do bạn bè tặng."

 

Tôi cũng giữ lời, tháo mặt nạ xuống, để lộ mặt thật của mình: "Vé tàu của tôi cũng thế."

 

Tuy là phụ nữ, nhưng có bạn đồng hành vẫn tốt hơn là không có ai.

 

Tôi hỏi: "Cô bị phát hiện rồi à?"

 

Người phụ nữ vừa khóc vừa gật đầu: "Có người hỏi tôi, nhưng tôi không trả lời được."

 

"Thế cô làm thế nào mà trốn được?"

 

Tìm được đồng bọn, người phụ nữ dường như cũng bình tĩnh hơn một chút, nói: "Vì tôi đã vặn lại hắn, làm sao anh chắc được luật mà mình biết là luật thật? Anh có chắc là luật chơi sẽ không thay đổi không?"

 

"Tôi nhân lúc hắn đang ngẩn người ra liền vội vàng bỏ chạy."

 

Tôi đeo lại mặt nạ, thắc mắc: "Vậy nghĩa là luật chơi có thể thay đổi?"

 

Chưa kịp để tôi nghĩ xem bước tiếp theo phải làm gì, tiếng báo động đã vang lên khắp con tàu.

 

Loa thông báo vang lên: "Một ‘'lợn tội lỗi’ đeo mặt nạ hổ, cảm ơn người chơi số 353 đã chia sẻ thông tin."

 

"Một ‘'lợn tội lỗi’ đeo mặt nạ thỏ, cảm ơn người chơi số 107 đã chia sẻ thông tin."

 

Ngay sau đó, tôi nghe thấy tiếng hò reo cuồng nhiệt vọng lại từ xa.

 

Mặt nạ ở đây dường như là độc nhất, chỉ cần thông qua mặt nạ là có thể xác định chính xác mục tiêu.

 

Chuyện này chẳng khác nào lật bài ngửa, chỉ cần tìm ra rồi giết là xong, không cần phải lo giết nhầm rồi bị phản đòn.

 

Người phụ nữ lo đến dậm chân, đặt hết hy vọng lên tôi: "Làm sao bây giờ, chúng ta phải làm sao đây?"

 

"Ai giết được ‘'lợn tội lỗi', phần thưởng sẽ thuộc về người đó, trong tình huống bình thường, người chơi tuyệt đối sẽ không chia sẻ thông tin."

 

Tôi khó hiểu hỏi cô ta: "Vậy trong tình huống nào thì họ mới chọn chia sẻ thông tin?"

 

Người phụ nữ cũng cố gắng suy nghĩ, cô ta vội vã nói: "Trừ phi... trong một khoảng thời gian nhất định mà không tìm thấy thì họ sẽ không bao giờ tìm thấy được nữa."

 

Người phụ nữ vừa dứt lời, loa thông báo liền vang lên: "Đã đến giờ thay trang phục, mời các vị người chơi nhanh chóng vào phòng."

 

5

 

Tiếng báo động khẩn cấp vang lên khắp nơi trên con tàu.

 

Tất cả thợ săn đều đang hoảng loạn, họ chẳng màng đến việc tìm ‘'lợn tội lỗi' nữa mà cứ thế cắm đầu chạy về phía các căn phòng.

 

Tôi và người phụ nữ trà trộn vào đám đông, chạy về hướng có nhiều người nhất.

 

Trong một hành lang dài tưởng như vô tận, hai bên trái phải là vô số cánh cửa san sát nhau.

 

Mọi người tranh nhau mở cửa, chui hết vào trong.

 

Hai chúng tôi bước vào một căn phòng, bên trong có hai chiếc mặt nạ và hai bộ trang phục.

 

Trên cửa có một đồng hồ đếm ngược đang hiển thị "180".

 

Điều này nghĩa là chúng tôi chỉ có ba phút để thay đồ thôi sao?

 

Tôi nhanh chóng đeo chiếc mặt nạ đầu rắn lên rồi thay quần áo.

 

Người phụ nữ lại có vẻ chần chừ, tôi quát: "Giờ nào rồi mà còn lo bị thiệt?"

 

"Tôi không có tâm trí đâu mà ngắm cơ thể của cô."

 

Cô ta lúc này mới hoàn hồn, vừa thay quần áo vừa hỏi: "Anh này, tại sao lại phải đổi mặt nạ? Mục đích của họ là tìm ra và giết chúng ta, vậy cái tiết mục đổi mặt nạ này chẳng phải là đang ngầm bảo vệ chúng ta sao?"

 

Cô ta nói: "Việc này không hợp logic chút nào."

 

Tôi không đồng tình: "Thú vui của chuyến đi săn không nằm ở việc bắt được con mồi, mà nằm ở quá trình đấu trí và vờn bắt nó."

 

Vừa dứt lời, chúng tôi nghe thấy tiếng reo hò cuồng nhiệt bên ngoài phòng: "Tôi tìm thấy một con 'lợn tội lỗi' rồi!"

 

6

 

Tôi hé cửa, nhìn qua khe hở, thấy một gã đàn ông vạm vỡ đeo mặt nạ đầu chó đang kéo lê một ông lão gầy yếu trên đất.

 

Hắn ta vai hùm lưng gấu, mặt mập tai to, chỉ cần nhìn thôi cũng đủ thấy áp lực.

 

Hắn ta vô cùng kích động, hét lớn: "Các bạn thân mến, màn tra tấn của tôi sắp bắt đầu rồi, mọi người mau đến xem đi!"

 

Vô số thợ săn lũ lượt kéo ra khỏi phòng.

 

Trông thấy cảnh này, ai nấy đều như vừa tiêm thuốc k*ch th*ch, đi theo hắn ta đến giữa đại sảnh.

 

Gã Đầu Chó hét lớn: "Lão già ốm yếu, để tôi phán xét ông!"

 

"Ông chẳng còn chút giá trị nào cho thế giới này nữa, sống chỉ tổ lãng phí không khí và chia bớt tài nguyên của chúng ta một cách vô ích."

 

"Lẽ ra ông nên tự kết liễu đời mình ngay từ khoảnh khắc mất đi khả năng tạo ra giá trị rồi mới phải."

 

Hắn ta dùng dây thừng buộc một chân ông lão lại, treo ngược cả cơ thể ông ta lơ lửng giữa không trung.

 

Ông lão tóc đã bạc trắng, gầy trơ xương, giờ đây khuôn mặt tràn ngập vẻ sợ hãi, không thể thốt nên lời, toàn thân run rẩy.

 

Thế nhưng, gã Đầu Chó không biết lôi từ đâu ra một con dao nhọn, đâm thẳng vào bụng ông lão, rồi ngoáy ngang.

 

Màu đỏ chói mắt hòa cùng tiếng gào thét đau đớn đến tột cùng của ông lão, biến thành một mớ bầy nhầy.

 

Gã Đầu Chó lặp đi lặp lại động tác đó, cho đến khi ông lão không còn sức để gào thét, tim hoàn toàn ngừng đập, không thể thở được nữa.

 

Giọng nói hệ thống vang lên: "Chúc mừng, ngài đã tiêu diệt một ‘'lợn tội lỗi', ngài sẽ nhận được 0.8 lần cơ hội ước nguyện cùng 1 tỷ tiền vốn đầu tư."

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...