Mười Con Lợn Tội Lỗi - Tuyển Tập Án Sinh Tử 25

Chương 3



"0.8 lần?" Tôi lẩm bẩm.

 

Những người chơi dường như không mấy hứng thú với tiền vốn đầu tư, ngược lại, họ đặc biệt khao khát cơ hội được ước nguyện.

 

"Giết một con ‘'lợn tội lỗi' là được 1 tỷ ư?" Người phụ nữ vừa kinh ngạc vừa cảm thán: "Cả đời này tôi chưa bao giờ nghĩ mình lại đáng giá 1 tỷ."

 

Tôi nhìn chằm chằm chiếc mặt nạ dê núi của cô ta, thầm đoán xem cô ta trở thành ‘’lợn tội lỗi' là vì lý do gì?

 

Có phải vì cũng đã giết người giống như tôi?

 

Nhưng trông không giống lắm, dù chỉ mới gặp mặt một lần, trực giác lại mách bảo tôi rằng cô ta không phải kiểu phụ nữ tàn nhẫn dám giết người.

 

Thế nhưng, phụ nữ sao có thể chỉ nhìn bề ngoài mà hiểu hết được chứ?

 

Phụ nữ càng tỏ ra yếu đuối xinh đẹp sẽ càng nham hiểm độc ác.

 

"Anh này, anh đang nghĩ gì vậy?"

 

Có lẽ vì tôi mải mê suy nghĩ quá, cô ta huých vào tay tôi.

 

Tôi hoàn hồn, đáp: "Tôi đang nghĩ xem ông lão kia bị phát hiện như thế nào."

 

Nhìn con số "9" trên màn hình đổi thành "8", tôi lại nhìn sang cái xác của ông lão, bộ lễ phục bên ngoài đã bị l*t s*ch, chỉ còn lại chiếc quần đùi và áo may ô bên trong.

 

Trong phút chốc!

 

Tôi hiểu rồi!

 

Đổi mặt nạ không phải để bảo vệ ‘lợn tội lỗi', mà là để ‘'lợn tội lỗi' nhanh chóng bị bại lộ hơn.

 

Bọn thợ săn vội vã xông vào phòng đổi mặt nạ, không phải để thay đồ, mà là để kiểm tra người còn lại trong phòng.

 

Bên dưới lớp lễ phục, giữa thợ săn và ‘'lợn tội lỗi' có sự khác biệt về bản chất, có thể nhận ra ngay chỉ bằng một cái liếc mắt.

 

Chương 2: ‘Lợn tội lỗi' lập nhóm, mở khóa khả năng giết ngược

 

7

 

Tôi đi về phía đám đông, người phụ nữ cố gắng bám theo tôi.

 

Tôi kháng cự, quát: "Tránh xa tôi ra một chút."

 

Người phụ nữ lập tức dừng bước, cả người cảnh giác.

 

Tôi vội vàng giải thích: "Giữa thợ săn và con mồi sau khi cởi bỏ bộ lễ phục rườm rà sẽ có sự khác biệt về bản chất."

 

"Nếu cô là thợ săn, khi vào phòng, cô sẽ làm gì?"

 

Người phụ nữ suy nghĩ rồi nói: "Vào phòng là để tìm ‘lợn tội lỗi', nên tôi tuyệt đối sẽ không vào cùng phòng với đồng bọn đã hẹn trước."

 

Tôi lại hỏi: "Vậy sau khi ra khỏi phòng, cô sẽ làm gì?"

 

Người phụ nữ nghĩ một lát rồi nói: "Người trong phòng không phải con mồi, thợ săn nhất định không cam tâm, sau khi ra khỏi phòng chắc chắn sẽ lập tức đi tìm con mồi."

 

"Ai giết ‘lợn tội lỗi’ sẽ nhận được phần thưởng, họ cần đồng bọn là để trao đổi thông tin, chứ không phải để kề vai chiến đấu."

 

"Họ sẽ tách ra, tìm kiếm đồng bọn ban đầu hoặc đồng bọn có giá trị hơn."

 

Tôi tổng kết: "Chỉ có hai người cùng là con mồi thì mới tiếp tục bám lấy nhau."

 

Cô gái bừng tỉnh, vừa khâm phục vừa lo lắng hỏi: "Nhưng anh, lỡ chúng ta lạc mất nhau, nếu lại đổi mặt nạ lần nữa thì tôi biết tìm anh thế nào?"

 

Tôi đưa tay ra, đặt ngón giữa lên trên ngón trỏ: "Đây là ám hiệu của chúng ta."

 

Chúng tôi hẹn xong thì lập tức chia ra tìm kiếm đồng bọn khác.

 

Mặc dù tôi không biết những đồng bạn khác có thể giúp mình không, nhưng tôi vẫn cho rằng tìm được họ chắc chắn cũng có thể chia sẻ thông tin.

 

Chỉ có biết càng nhiều thông tin mới có thể sống sót trong trò chơi tàn khốc này.

 

Quả nhiên như tôi đoán, đa số thợ săn cũng đang tìm kiếm những cặp đôi, thậm chí họ còn ngầm thống nhất, cố ý tránh đi cặp với nhau.

 

Như vậy, những người đi lẻ càng dễ bị chú ý hơn.

 

Tôi lập tức gia nhập một nhóm ba người, giả vờ thô lỗ chửi: "Gã đầu chó chết tiệt, đó vốn là con mồi tôi nhắm trúng."

 

Quả nhiên lời này lập tức khơi dậy hứng thú của họ.

 

Một người đàn ông đeo mặt nạ cú mèo cũng bất bình nói: "Tôi cũng để ý ông già đó lâu rồi."

 

Một người đàn ông khác đeo mặt nạ gián càng phẫn nộ: "Tôi đã tìm hiểu cả đời lão luôn rồi, lão là bị chính con trai đưa lên chuyến tàu này."

 

"Cứ thế dùng dao giải quyết, có phải quá nhạt nhẽo rồi không?"

 

"Nếu là tôi, tôi nhất định sẽ khiến biểu cảm trước khi chết của lão trở thành một thước phim kinh điển, nhất định sẽ khiến mỗi một người xem đều đạt đến tột đỉnh của sự hưng phấn."

 

Gã mặt nạ cú mèo nói: "Tên đầu chó may mắn thật, chỉ là không biết hắn có may mắn giết thêm một con ‘lợn tội lỗi' nữa không, nếu không 0.8 lần ước nguyện kia chính là đồ bỏ, không đáng một xu."

 

Gã mặt nạ gián cười hùa theo, khoác vai tôi hỏi: "Người anh em, sao cậu lại đi lẻ thế?"

 

"Vì tôi là người có năng lực, tôi tưởng mình có thể..." Tôi tiếc nuối thở dài.

 

Người phụ nữ đeo mặt nạ nhện đỏ lên tiếng trêu chọc: "Cho nên, anh muốn gia nhập nhóm bọn tôi?"

 

Tôi cười khẩy, quay đầu nhìn cô ta: "Nếu tôi vào thì cô phải đi, dựa vào cái gì mà tôi phải chia sẻ thành quả với một con đàn bà chứ?"

 

Vì giọng điệu của tôi quá khoa trương, hai gã đàn ông tưởng tôi đang trêu ghẹo phụ nữ, không nhịn được cười lớn.

 

Người phụ nữ cũng không tức giận, hừ lạnh một tiếng: "Coi thường phụ nữ à?"

 

"Mẹ anh cũng là đàn bà, là thứ chui ra từ háng đàn bà, mấy người muốn tạo phản sao?"

 

Người phụ nữ giơ chân đá tôi một cái, tôi theo phản xạ cúi người muốn xoa chỗ đau.

 

Người phụ nữ cười ha hả: "Bớt lảm nhảm đi, thân phận của anh còn chưa xác định, tự c** đ* hay là rút vũ khí đây?"

 

8

 

Vũ khí? Vũ khí gì cơ?

 

Lẽ nào thợ săn đều có vũ khí?

 

Ở đâu?

 

Trong đầu tôi lóe lên hình ảnh con dao phay của gã đầu trâu có thể chém bay đầu người trong một nhát và con dao nhọn sắc bén của gã đầu chó, có vẻ như đó đều không phải là thứ dễ dàng mang theo bên mình.

 

Tôi chỉ chần chừ một giây, ba người họ liền nảy sinh nghi ngờ, thái độ không còn nhiệt tình như vừa rồi.

 

Tôi vội nói: "Vậy thì c** đ*, vũ khí là át chủ bài của tôi, sao có thể tùy tiện rút ra chứ?"

 

Tôi nhìn người phụ nữ với ánh mắt mơ màng, nói đùa: "Nhưng mà, tôi muốn quý cô xinh đẹp đây đích thân kiểm tra, thân hình vạm vỡ của anh đây, không phải ai cũng được xem đâu nhá."

 

Người phụ nữ "chậc" một tiếng, có vẻ không tình nguyện, nhưng cũng không hẳn là kháng cự.

 

Ngay lúc này, giọng thông báo trong khoang tàu vang lên: "Chúc mừng người chơi số 103..."

 

Nghe vậy, tôi bất giác cau mày, lại có người chết rồi sao?

 

"...sử dụng đặc quyền một lần, mời tất cả người chơi lập tức đến khoang số 13 tiến hành 'Giám định khẩu vị'."

 

Hai gã đàn ông nghe vậy thì reo hò nhảy nhót, còn người phụ nữ lại tỏ ra không mấy hứng thú, chửi một câu: "Lũ đàn ông các người, nhất định phải chơi trò này mới được à?"

 

Cô ta khinh khỉnh nói với tôi: "Anh không cần c** đ* nữa, đi thôi!"

 

Giám định khẩu vị?

 

Đây lại là trò gì nữa đây?

 

Tôi đi theo họ đến khoang số 13.

 

Dưới ánh đèn spotlight chói lòa giữa đại sảnh là một mâm xoay đồng tâm siêu lớn.

 

Trên vòng tròn nhỏ bên trong là các cột trụ chống đỡ cho mâm xoay đồng tâm.

 

Trên vòng tròn lớn bên ngoài đặt đủ các loại ly pha lê, dưới ánh đèn chiếu rọi phản chiếu ra thứ ánh sáng sặc sỡ khiến người ta lóa mắt.

 

Khoảng trống giữa vòng tròn lớn và vòng tròn nhỏ là các nhân viên phục vụ đồng loạt đeo mặt nạ đen đang đứng.

 

Mỗi nhân viên phục vụ tương ứng với một hàng.

 

Những người hiểu luật chơi tự giác xếp hàng tiến lên.

 

Những người không hiểu luật chơi cũng học theo mà đứng vào hàng.

 

Nhân viên phục vụ sẽ đưa cho mỗi người năm ly pha lê, bên trong chứa chất lỏng không màu không mùi.

 

Tôi đoán, bên trong chỉ có 1 ly là có thể uống được, và những con ‘lợn tội lỗi' không biết luật chơi đương nhiên sẽ không biết cách giám định.

 

Đặc quyền?

 

Bọn họ được chơi trò chơi thế này đã là đặc quyền tối thượng rồi, vậy mà trong quá trình chơi game cũng có thể hưởng thụ đặc quyền riêng nữa sao?

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...