Mười Con Lợn Tội Lỗi - Tuyển Tập Án Sinh Tử 25

Chương 5



Hắn ta ngã xuống, giọng loa thông báo lập tức vang lên: "Người chơi 197 bỏ quyền, bắn chết tại chỗ."

 

"Một trăm triệu tiền vốn đầu tư có thể hồi sinh, mời đến phòng hồi sinh nhận mặt nạ mới."

 

Có một nhóm hai người trong lúc hoảng hốt đã chạy về phía một nhóm bốn người, lập tức mấy làn khói xanh bay tới,

 

Giọng loa thông báo vang lên: "Số người vượt quá tiêu chuẩn, toàn bộ bắn chết."

 

"Một trăm triệu tiền vốn đầu tư có thể hồi sinh, mời đến phòng hồi sinh nhận mặt nạ mới."

 

Họ vừa đi về phía phòng hồi sinh trong truyền thuyết vừa quay sang chửi rủa nhóm hai người mới gia nhập.

 

Điều kỳ lạ là, loa thông báo căn bản không cho họ lựa chọn mà trực tiếp bắt họ nộp tiền hồi sinh.

 

Vậy giả sử không hồi sinh thì hậu quả sẽ thế nào?

 

Chết thẳng luôn sao?

 

Tôi không dám nghĩ sâu.

 

Giờ đây, chúng tôi đã biến thành bốn người.

 

Trong lúc hỗn loạn, có một người đi lẻ đã gia nhập vào đội của chúng tôi.

 

Anh ta là thợ săn? Hay là ‘lợn tội lỗi'?

 

12

 

Cảm giác bị ba cặp mắt đồng thời nhìn chằm chằm nhất định có thể khiến người ta như đang ở trong địa ngục.

 

Tôi cảm nhận rõ ràng nỗi sợ hãi tột độ trong lòng anh ta.

 

Tôi không dám nghĩ, giả sử tôi là anh ta, tôi sẽ làm gì?

 

Thợ săn gặp ba con mồi có thể giết ngược mình?

 

Hay là, con mồi gặp ba tên thợ săn có thể giết mình?

 

Đều rất đáng sợ.

 

Rắn, Chuột, Dê Núi, tính công kích đều không mạnh lắm.

 

Nhưng Rắn nổi tiếng là độc.

 

Còn Chuột thì được công nhận là nham hiểm.

 

Về phần Dê Núi, trông có vẻ hiền lành nhưng lại rất giỏi tranh giành địa vị trong bầy đàn, là loài vật có trí tuệ sinh tồn cực cao.

 

Còn mặt nạ của anh ta lại là Rồng đầy tính truyền kỳ.

 

Bước chân của anh ta như bị đinh đóng chặt, rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan.

 

Anh ta vừa không thể quay đầu bỏ chạy, cũng không dám tiến lên thăm dò.

 

Tôi vỗ một tay lên vai anh ta, hỏi: "Anh có vũ khí không?"

 

Anh ta lắp ba lắp bắp nói: "Có, có, tôi có."

 

"Là gì?" Tôi hỏi tiếp.

 

"Là... là... một thanh kiếm... một thanh cổ kiếm." Anh ta cố tỏ ra thoải mái: "Chúng ta giống nhau."

 

Để giữ mạng, anh ta vội vàng nói ra thông tin của mình: "Người phụ nữ vào cùng phòng thay đồ với tôi, cô ta không hề chú ý đến việc tôi thay đồ, tôi cho rằng cô ta cũng là ‘lợn tội lỗi', nếu không cô ta sao lại không chút quan tâm như vậy, sau khi thay đồ cô ta đã đeo mặt nạ thiên nga trắng."

 

Chuột Bạch đánh giá người đàn ông kia, cười khẩy hai tiếng: "Giả như anh là ‘lợn tội lỗi', bán đứng người khác thì anh sẽ không phải chết sao?"

 

"Chúng tôi đều đang tìm đồng bạn, riêng anh lại đi bán đứng đồng bạn."

 

Anh ta nói đùa: "Hay là đẩy hắn ra ngoài chịu chết đi."

 

Người đàn ông đeo mặt nạ Rồng lúc này không kìm được mà thả lỏng, hai tay chắp lại, dường như có ngàn vạn lời muốn nói nhưng lại không thể thốt ra.

 

Tôi mong mỏi giọng loa thông báo có thể cho mình biết bốn người lập nhóm sẽ mở khóa tính năng mới gì, nhưng, không được như ý muốn.

 

Chương 3: Cảnh sát, Nhà văn, Vệ sĩ, Luật sư, Con bạc

 

13

 

"Chúng ta nên làm gì đây?"

 

Bốn người chúng tôi tìm một nơi tương đối kín đáo, nhỏ giọng bàn bạc.

 

Dê Núi thân thiết gọi tôi: "Anh, làm sao chúng ta mới có thể trốn thoát ra ngoài?"

 

Chuột và Rồng kinh ngạc: "Hai người là anh em à?"

 

"Không phải!" Tôi tháo mặt nạ ra nói: "Để đoàn kết tốt hơn, chúng ta vẫn nên thẳng thắn với nhau."

 

Họ không có ý kiến gì, Chuột vóc dáng vạm vỡ, ngũ quan càng mang lại cảm giác an toàn, nhìn là biết ngay giá trị vũ lực rất cao, thảo nào có thể làm vệ sĩ.

 

Người đàn ông dưới mặt nạ Rồng khoảng chừng bốn mươi, gương mặt hằn đầy vẻ tang thương của năm tháng, nhưng điều đó cũng không che giấu được sự tinh tường trong mắt.

 

Dê Núi trông yếu đuối, mỏng manh, giống như một đóa hoa nhài trắng.

 

"Giới thiệu một chút, tôi tên Tần Cửu Minh, tôi bị lừa lên tàu." Tôi hỏi: "Còn các vị?"

 

Dê Núi nhắc đến chuyện này liền không kìm được mà mếu máo: "Tôi tên Lâm Sương, vé tàu là bạn trai cũ đưa cho, anh ta nói đây là vé do anh ta bỏ ra số tiền lớn mua được, xem như là quà bồi thường chia tay."

 

Chuột Bạch nói: "Tôi tên Tiêu Lập, là một vệ sĩ, tôi đi theo ông chủ, biết quá nhiều chuyện, ông ta đưa vé tàu cho tôi bảo tôi ra nước ngoài, ai ngờ ông ta sợ tôi nói linh tinh nên muốn diệt khẩu."

 

"Chết ở đây, xác ném xuống biển, thậm chí đến cái xác cũng không còn, thật sự là chết không một tiếng động."

 

Nhắc đến cái chết của người phụ nữ xấu xí kia, mọi người đều thấy sợ hãi.

 

Rồng nói: "Tôi tên Trương Pháp Văn, là một luật sư, vé tàu là do trúng thưởng, tôi chỉ nghĩ vé tàu đắt như vậy, người trên tàu chắc chắn không giàu thì cũng sang, tôi chỉ muốn tìm thêm vài khách hàng thôi."

 

Anh ta vừa dứt lời, tôi liền quát lớn: "Nói dối, tất cả các người đều đang nói dối."

 

"Đừng quên, tên của trò chơi là 'Mười con lợn tội lỗi', các người tự nói mình trong sạch như vậy, sao lại trở thành ‘lợn tội lỗi' chứ?"

 

14

 

Quả nhiên, bị tôi quát như vậy, sắc mặt cả ba người họ đều thay đổi.

 

Tuy nhiên, Trương Pháp Văn phản ứng rất nhanh: "Đó là tội do họ định, thợ săn đi săn nhất định phải là con mồi phạm tội sao?"

 

Tôi nói bằng giọng nặng trĩu: "Nhưng tôi đã từng giết người."

 

Tôi cố ý quan sát kỹ biểu cảm vi mô của họ, Lâm Sương lập tức lùi về sau hai bước, Tiêu Lập và Trương Pháp Văn nhìn nhau, lập tức lộ rõ vẻ đề phòng.

 

Tôi vội giải thích: "Bởi vì tôi là cảnh sát, những người tôi giết đều là kẻ có tội."

 

Họ lại lập tức thả lỏng.

 

"Tôi cứ nghĩ những người trở thành ‘lợn tội lỗi’ ít nhất cũng đã phạm tội, chuyện liên quan đến tính mạng, các người thật sự muốn che giấu sao?"

 

Tiêu Lập vội vàng biện bạch: "Tôi thừa nhận tổng giám đốc Kim đã làm rất nhiều chuyện phi pháp, nhưng tôi nhận tiền của ông ta thì phải thực hiện chức trách bảo vệ ông ta, những gì ông ta làm không liên quan gì đến cá nhân tôi."

 

Trương Pháp Văn nói: "Tôi là luật sư, nếu tôi muốn phạm pháp thì có đến mức phải lên con tàu này để tìm thêm khách hàng không?"

 

Lâm Sương nói: "Nói thật với các người, tôi là một nhà văn viết tiểu thuyết, nhân vật chính của tôi có thể là kẻ ngoài vòng pháp luật, đốt giết cướp bóc, không việc ác nào không làm, nhưng ngoài đời thực, tôi thấy con kiến cũng phải đi đường vòng."

 

Hóa ra chỉ có mình tôi là kẻ đã phạm tội?

 

Tôi không nói được cảm giác của mình lúc này là gì, tóm lại là không thoải mái.

 

Trương Pháp Văn hỏi: "Anh là cảnh sát cơ mà, sao còn bị lừa chứ?"

 

Tôi cười bất đắc dĩ: "Cảnh sát chìm, không mắc bẫy sẽ bị lộ thân phận, giả vờ mắc bẫy thì phải lên con tàu này."

 

Đang nói, đột nhiên sau lưng truyền đến tiếng la hét thảm thiết và tiếng hò reo cuồng nhiệt.

 

Có giọng đàn ông hét lên: "Tôi là một con bạc, tôi đáng chết!"

 

15

 

Động tĩnh này, rõ ràng là lại có người gặp nạn.

 

Lý trí mách bảo tôi không nên đi hóng chuyện, ngay lúc này, điều tôi nên suy nghĩ là làm sao để trốn thoát.

 

Nhưng giữa biển cả vô tận này, ngoài việc ở yên trên con tàu thì còn có thể đi đâu được chứ?

 

Chúng tôi trà trộn vào đám đông, chỉ thấy một người đàn ông bị xích sắt trói chặt cơ thể, đang lê bước khó nhọc giữa đại sảnh.

 

Linh cảm mách bảo tôi, anh ta sẽ chết, nhưng sẽ không chết ngay lập tức, mà sẽ bị hành hạ sống dở chết dở.

 

Bởi vì ở đầu cuối của sợi xích sắt là hai quả bi đá thật lớn, mỗi bước anh ta đi đều là quá trình xích sắt đè nén lên toàn bộ cơ thể.

 

Mỗi một tấc anh ta tiến về phía trước đều phải trả một cái giá thảm khốc.

 

Chỉ mới hai ba bước, người anh ta đã bê bết máu.

 

Da thịt nơi cổ tay và cổ chân sớm đã nát bét, dường như có thể nhìn thấy cả xương trắng.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...