Anh ta còn phải ngẩng cổ hét lớn: "Tôi là con bạc, tôi đáng chết."
Đằng sau anh ta là một đám người, dẫn đầu là một gã đàn ông cầm roi, đeo mặt nạ chim ưng, hắn ta nhìn đám đông vây xem, vô cùng hài lòng với kiệt tác của mình.
Hắn ta tự tin nói với mọi người: "Tôi là một người hào phóng, đây là con ‘lợn tội lỗi' tôi bắt được, nhưng tôi sẽ cho mọi người cơ hội hành hạ hắn."
Có người bưng ra mấy rổ cờ vây đen trắng, hắn ta tùy ý vơ một vốc, nói với con bạc: "Tao sẽ cho mày cơ hội, nếu mày thắng, tao sẽ tha cho mày, nhưng nếu không may mày thua, mày phải ăn hết số cờ này, mày có dám cược không?"
Con bạc vội vã trả lời: "Tôi bằng lòng."
"Vậy thì chơi một trò đơn giản nhất, đoán ngón giữa."
Gã chim ưng giơ tay phải lên, xòe năm ngón tay, sau đó dùng tay trái bọc lấy các ngón, chỉ để lại đầu ngón tay.
Hắn ta bảo con bạc chọn một trong số đó, chọn trúng ngón giữa là thắng.
Con bạc có lẽ chưa từng chơi trò này, chần chừ một lát, sau đó không chút do dự nắm lấy một ngón tay.
Tuy nhiên, khi gã chim ưng mở tay ra, mới phát hiện ngón tay bị chọn trúng là ngón áp út.
Không đợi gã đàn ông chim ưng lên tiếng, cũng không đợi con bạc phản ứng đã có mấy người cả nam lẫn nữ xông lên, vơ lấy cờ vây nhét vào miệng con bạc.
Rất nhanh, con bạc đã bị họ đè thẳng xuống đất, có người thậm chí không biết lấy đâu ra cái phễu, nhét thẳng vào miệng con bạc, sau đó hòa với nước đổ thẳng vào miệng anh ta.
Có người đè tay anh ta.
Có người đè chân anh ta.
Có người dùng hai tay giữ chặt đầu anh ta.
Những quân cờ theo thực quản đi dần vào dạ dày, có thể thấy rõ dạ dày của anh ta đang bị căng phồng lên.
Không hiểu sao, tôi rất muốn xông ra cứu anh ta.
Tôi và anh ta không thân không thích, chẳng chút giao tình.
Tôi không biết anh ta là người thế nào, là tốt hay xấu.
Nhưng tôi dường như không thể nhìn người khác chịu đựng sự tra tấn tàn khốc như vậy.
Trong phút chốc, tôi hiểu ra, đây chẳng phải cũng là một cách mà bọn thợ săn dùng để kích động đồng bọn của con mồi ra cứu sao?
Tôi dường như không thể kìm nén được nữa, tuy nhiên, Tiêu Lập và Trương Pháp Văn đã kéo chặt hai cánh tay tôi lại.
Tiêu Lập nhắc nhở: "Bọn chúng đông người, lại có vũ khí, dù chúng ta có xông ra cũng chỉ là nộp mạng thôi."
Tôi đồng tình với lời anh ta, vì vậy đã dừng bước.
Đúng lúc này, tôi cảm giác có thứ gì đó từ trên trời rơi xuống.
Giọng nói phẫn nộ của một người đàn ông vang lên: "Lũ khốn nạn chúng mày, chúng mày mới là kẻ đáng chết vạn lần."
16
Tên này không biết từ đâu túm lấy một sợi dây, bay vọt tới, vượt qua đám đông rồi đáp thẳng xuống bên cạnh con bạc.
Đôi chân dài cùng vài ba cú đá đã đá văng đám người đang hành hung kia ra.
Có lẽ bọn họ đã tưởng tượng cảnh tượng này trong đầu cả ngàn vạn lần, nên khi ra tay mới thuần thục đến thế.
Có thể thấy rõ, khi tàn sát sinh mạng, bọn họ cảm nhận được một kh*** c*m tột độ khó tả.
Gã Chim Ưng hét lớn: "Đồng bọn của hắn tới rồi, ai thấy cũng có phần, mọi người mau lên giết đi!"
Nhưng rốt cuộc, hai tay khó địch lại bốn quyền.
Hơn nữa, thợ săn nào cũng có vũ khí, còn anh ta tay không tấc sắt, tôi cảm thấy anh ta không trụ được bao lâu.
Tiêu Lập, người vừa mới ngăn tôi cứu người, giờ phút này lại tự động lao vào cuộc chiến.
Gã Chim Ưng kích động hét lên: "Lại tới một đứa nữa."
Những người khác cũng kích động tột độ, tranh nhau hét: "Thằng này là của tôi, không ai được tranh với tôi."
Tiêu Lập vừa xuất hiện, đám thợ săn dường như càng muốn lấy mạng anh ta hơn.
Trong nháy mắt, anh ta đã thu hút phần lớn hỏa lực, đây có lẽ là điều mà anh ta không tài nào ngờ tới.
Trương Pháp Văn và Lâm Sương đứng đó, hoàn toàn không biết phải làm sao.
Rõ ràng, một người là cô gái yếu đuối, một người là anh chàng thư sinh hiền lành, nhìn là biết chẳng có chút sức chiến đấu nào.
Còn tôi...
Giờ phút này, lao vào cuộc chiến ngoài việc nộp mạng thì không còn lối thoát nào khác.
May mắn thay, tôi tìm thấy một thứ tiện tay, nhắm thẳng vào cái đèn chùm lớn đang treo ngay giữa sảnh.
Nếu may mắn thì có thể trực tiếp gây chập điện, khiến toàn bộ khoang tàu chìm trong bóng tối.
Nếu không may thì cũng có thể thu hút một phần hỏa lực.
Tôi kéo Lâm Sương đến trước một dãy tủ rượu: "Mau lấy chai rượu ném đèn chùm!"
Tôi lại dặn Trương Pháp Văn: "Tìm lửa đi."
Trong nháy mắt, cả đại sảnh lóe lên tia lửa và ánh điện.
Ngay sau đó, đèn chùm bắt đầu chập điện.
Trong khoảnh khắc, cả khoang tàu chìm trong bóng tối.
Nhưng hệ thống điện của khoang tàu cũng rất hoàn chỉnh, lập tức kích hoạt ắc quy dự phòng.
Thế nhưng đúng vào khoảng trống đó, Trương Pháp Văn không biết tìm đâu ra lửa ném thẳng ra giữa đại sảnh.
Rượu trên sàn lập tức bốc cháy, cả hiện trường loạn cào cào như một nồi cháo.
Đám thợ săn cao quý cũng chẳng còn tâm trí đâu mà lo chuyện khác, tất cả chỉ chăm chăm tìm đường thoát thân.
Chúng tôi bèn nhân lúc hỗn loạn kéo con bạc và người anh hùng cứu người kia ra ngoài.
17
Chúng tôi cùng nhau trốn vào một phòng nghỉ.
Con bạc đã nuốt quá nhiều quân cờ, giờ phút này dường như chỉ còn lại hơi thở cuối cùng.
Anh ta trợn trắng mắt, nhìn từng người chúng tôi, dù không thốt ra được lời nào, nhưng tôi dường như hiểu được ý của anh ta.
Tôi vội vàng tháo mặt nạ của mình xuống, Lâm Sương, Tiêu Lập, Trương Pháp Văn cũng làm theo.
Anh ta ú ớ, vô cùng khó nhọc nói ra một chữ: "Tiền... tiền..."
Tôi nắm lấy bàn tay đang từ từ giơ lên của anh ta, hỏi: "Anh đến đây là vì tiền?"
"Giúp tôi, giúp tôi."
Anh ta muốn lấy thứ gì đó trong áo, nhưng không còn chút sức lực nào nữa.
Cuối cùng, anh ta cứ thế mở trừng trừng mắt mà tắt thở.
Tôi lần theo tay anh ta, mò vào trong áo lấy ra một tấm ảnh, trên đó là một bé gái đã cạo trọc đầu.
Không khó để nhận ra, cô bé đang mắc bệnh rất nặng.
Giọng loa thông báo lại vang lên: "Chúc mừng, ngài đã tiêu diệt một ‘lợn tội lỗi', ngài sẽ nhận được 0.6 lần cơ hội ước nguyện cùng 1 tỷ tiền vốn đầu tư."
Mặt nạ của người anh hùng là Cá Nóc.
Lúc này, anh ta cũng tháo mặt nạ xuống, vẻ mặt bi thương nhìn cái xác trên đất.
"Bọn họ không phải là người, bọn họ vậy mà có thể tìm thấy kh*** c*m trong sự tàn sát?"
Anh ta nhìn chúng tôi, hỏi: "Có phải chỉ có cách giết sạch bọn họ thì chúng ta mới có cơ hội trốn thoát không?"
Lâm Sương sụt sùi nói: "Tôi... tôi đến con gà cũng chưa từng giết."
"Tôi hối hận quá, tại sao lại vì một tấm vé tàu mà đẩy mình vào hoàn cảnh nguy hiểm thế này?"
Tôi thì giết người, cần phải bỏ trốn.
Tiêu Lập thì biết quá nhiều, bị ông chủ lừa lên đây.
Trương Pháp Văn thì trúng thưởng vé tàu, mục đích vậy mà lại là để tìm thêm vài khách hàng?
Con bạc là vì tiền.
Tôi hỏi Cá Nóc: "Anh làm thế nào mà có vé tàu?"
Cá Nóc nghiến răng nghiến lợi nói: "Để đuổi theo một người."
Tôi thắc mắc: "Vì tình yêu?"
"Không phải, để đuổi theo kẻ thù."
Anh ta dường như lòng đầy thù hận, lúc nói chuyện ngũ quan cũng biến động rất dữ dội.
"Thằng khốn đó ngoại tình với vợ tôi, tôi tìm hắn khắp nơi, có người nói với tôi hắn đã lên con tàu này, vì vậy tôi đã mua một tấm vé tàu từ chợ đen."
Vậy đây đúng là một chuyện đau lòng.
18
Tôi không tiếp tục chủ đề này nữa mà nói: "Xem ra, chúng ta bắt buộc phải phản kháng."
Trương Pháp Văn thở dài: "Bọn họ đông như vậy, dù có xếp hàng cho chúng ta giết cũng giết không xuể."
"Hơn nữa, trò chơi này rõ ràng là để phục vụ bọn họ, chúng ta thật sự có thể giết được họ sao?"
