Mười Hai Ngày Trên Bán Đảo Scandinavia

Chương 11: Chuồn chuồn lướt qua



“Trước tiên ấn phím RECALL, ấn 2 là laptop ở sân khấu, ấn 1 là máy tính ở phòng điều khiển âm thanh, nhớ chưa?” Văn Vu Dã giới thiệu với đàn em bằng tốc độ chóng mặt, rồi ấn chặt tai nghe bên trái, quay người rời đi.

“À, vâng ạ… Khoan đã anh Văn! Cắm dây âm thanh hay dây dữ liệu trước ạ!”

“Dây âm thanh, loại 3.5!” Văn Vu Dã không quay đầu, ném lại một câu, sải một bước ba bậc thang, tiến về phía phòng điều khiển trung tâm ở cuối khán đài.

Đây là buổi tổng duyệt cuối cùng trước đêm diễn chính thức vòng sơ loại. Tất cả các khoa cùng nhau chạy quy trình một lượt, phòng điều khiển trung tâm làm quen với việc điều phối, diễn viên tìm đúng vị trí cố định. Thời gian eo hẹp, Văn Vu Dã muốn tìm một chai nước suối cũng không có thời gian.

May mắn thay, giáo viên trong phòng điều khiển trung tâm là một người tâm lý, thậm chí còn chuẩn bị sẵn nhiều nhãn hiệu nước khác nhau. Trong quá trình giao tiếp khô cả họng, mọi người vẫn có thể tìm niềm vui trong cái khổ mà đánh giá chất lượng nước suối.

“Nước của Wahaha là nhạt nhất; Nông Phu Sơn Tuyền thì hơi ngọt, cảm giác như nước máy; còn YiBao thì em thấy không ngon lắm, vị hơi công nghiệp…” Thời Trác đánh giá như vậy.

“Cậu rảnh rỗi lắm à Thời Trác.” Văn Vu Dã đang lật bản kịch bản ánh sáng của khoa Kiến trúc, bận trăm công nghìn việc vẫn kịp châm chọc cậu ta một câu, rồi ghé sát micro, “Spotlight bắt đầu từ khi cậu ấy bước lên bậc thang hay bắt đầu hát?”

Thời Trác tạm thời ngậm miệng, nhưng tiếng chép miệng vẫn khẳng định sự tồn tại. Nhân lúc các diễn viên trên sân khấu đang thảo luận với giáo viên, Văn Vu Dã giơ tay rút chai nước trong tay Thời Trác: “Chỗ này nên là cậu ngồi mới phải, nói nhiều thế… Cậu không ở với đoàn kịch, chạy đến đây làm gì?”

“Chẳng phải rõ ràng lắm sao? Em đến để uống nước.”

“Biến.”

Giọng điệu Văn Vu Dã bình thản, nhưng Thời Trác vẫn hớn hở uốn éo lại gần, quan sát khuôn mặt bình lặng như nước của hắn: “Ôi, anh bực thật ạ?”

Văn Vu Dã vỗ kịch bản vào mặt Thời Trác: “Mệt.”

“Đừng mệt, tiếp theo là tiết mục của khoa Thương mại đó.”

Văn Vu Dã khựng lại, cuối cùng mới chịu rời mắt khỏi sân khấu sang mặt Thời Trác.

“Không thì em đến đây làm gì? Lát nữa nghe lệnh em nhé.” Thời Trác đắc ý hất cằm về phía Văn Vu Dã, “Em biết ngay là anh không nhớ danh sách tiết mục mà.”

Văn Vu Dã không nói gì, uống một ngụm Nông Phu Sơn Tuyền.

“Nghe nói hôm nay có anh điều khiển sân khấu giọng siêu hay.” Đeo micro không thể nói chuyện ở hậu đài, Phan Nhiễm đành gõ chữ cho Biện Xá Xuân xem, “Hy vọng đến lượt chúng mình QAQ.”

Biện Xá Xuân nhướng mày, nheo mắt nhìn về phía cửa kính phòng điều khiển trung tâm ở cuối khán đài. Một lát sau, cậu sực tỉnh, quay phắt lại, dùng ánh mắt cảnh cáo nhìn Phan Nhiễm: “Sao cậu lại mang điện thoại lên sân khấu?!”

Phan Nhiễm cười ngượng, gõ chữ: “Quên để trong túi áo khoác… Tôi đưa cho nhân viên hậu đài ngay đây.”

Biện Xá Xuân nói bằng khẩu hình: “Đi nhanh về nhanh.”

Phan Nhiễm rời đi. Biện Xá Xuân xem đồng hồ mấy lần, lúc không xem đồng hồ thì vô tình nhìn về phía phòng điều khiển trung tâm. Tiết mục thanh nhạc của khoa Kiến trúc có cách dàn dựng đơn giản, sắp xuống sân khấu rồi mà giáo viên vẫn đang xác nhận lại chi tiết với họ.

“Cái đó…” Một giọng nam xen vào cuộc trò chuyện, “Vũ công khi bước lên hơi lệch vị trí.”

“Lệch trái hay lệch phải?”

“Phải.”

Biện Xá Xuân nhếch mép, khẽ “chậc” một tiếng.

Giọng quả thật rất hay, trầm khàn như chất giọng các nam thần cố gắng diễn trên mạng, nhưng ngữ điệu rất thoải mái, âm cuối dứt khoát, khiến lòng người thả lỏng.

Mặc dù một câu của hắn khiến thời gian tập luyện bị kéo dài thêm mười phút, nhưng Biện Xá Xuân không hề sốt ruột. Khi Phan Nhiễm quay lại, cậu không nói gì, cười tủm tỉm chỉ tay về phía phòng điều khiển trung tâm, rồi gật đầu đầy ẩn ý.

Mắt Phan Nhiễm lập tức sáng bừng, trạng thái biểu diễn sau đó của cô cực kỳ tốt, giọng điệu khi dặn dò các thành viên cũng vô cùng nhẹ nhàng.

Tiếc là tâm trạng tốt đẹp mà anh chàng điều khiển sân khấu với giọng nói siêu hay mang lại chỉ kéo dài một tiếng. Ngay sau khi họ vừa xuống sân khấu không lâu, Phan Nhiễm nhận được một tin nhắn, là của một diễn viên quần chúng trong đoàn gửi tới. Cô đọc lướt qua, sắc mặt lập tức thay đổi.

Biện Xá Xuân vừa bị các đàn em khóa dưới vây quanh trêu chọc một hồi, nụ cười trên mặt còn chưa kịp tắt, thấy Phan Nhiễm với vẻ mặt như muốn bóp nát điện thoại, vội vàng bước tới: “Sao thế?”

“Chu Thần Phi muốn nghỉ.” Phan Nhiễm lạnh lùng đáp, giơ màn hình điện thoại cho Biện Xá Xuân xem, “Chính là sinh viên năm hai đóng diễn viên quần chúng đòi theo đuổi tôi. Anh ta nói diễn xong vòng sơ loại sẽ không tham gia nữa, còn khuyên tôi rút lui.”

Biện Xá Xuân giật mình, cầm lấy điện thoại của cô, lướt nhanh qua đoạn tin nhắn ra vẻ đó, cười khẩy: “Anh ta nói chúng ta quản lý theo kiểu quân sự?”

“Anh ta còn nói cậu quản lý khắt khe đến từng nhỏ nhặt, anh ta có hiểu điều phối là gì không?”

Phan Nhiễm liên tục đi đi lại lại và hít thở sâu. Với chút lý trí còn lại, cô dặn dò phó đoàn khác dẫn các thành viên về khoa, rồi kéo Biện Xá Xuân đến phòng nghỉ không có người, động tác bật công tắc đèn như vừa tát vào tường một cái.

Biện Xá Xuân cúi đầu bước vào, trả điện thoại cho cô, ngồi phịch xuống chiếc ghế nhựa bên cạnh, lưng từ từ dựa vào bức tường trắng tróc vôi.

Dù hít thở sâu đến mấy, Phan Nhiễm vẫn không kìm được cơn giận, vô thức hất tóc mái, để lộ hàng lông mày cau chặt: “Anh ta dựa vào cái gì?”

Biện Xá Xuân không lên tiếng.

Phan Nhiễm không kìm được lời, mắng xối xả với khoảng không: “Anh ta muốn đi là đi? Nửa tháng trời nỗ lực của mọi người trong mắt anh ta tính là gì? Chỉ có anh ta chịu khổ, chỉ có anh ta hy sinh thời gian học tập để tập luyện? Rõ ràng lúc phỏng vấn đã nói rõ là rất vất vả, vậy mà ban đầu thề thốt nói hay hơn hát, cứ như kịch nói là lý tưởng cả đời anh ta. Ai chẳng biết là vì mấy điểm cộng đó?”

Biện Xá Xuân im lặng. Phan Nhiễm bình thường là người dễ tính hơn ai hết, lúc nổi giận vô cùng đáng sợ. Cứ thế mà mắng, giọng vẫn tròn vành rõ chữ và đầy nội lực, đài từ đúng là đẳng cấp, nghĩ đến đây, Biện Xá Xuân còn bật cười.

Phan Nhiễm vẫn chưa hết giận, mắng tiếp: “Hơn nữa anh ta vất vả ở chỗ nào? Phần diễn của anh ta có bao nhiêu, không phải thức khuya sửa kịch bản đến lúc tắt đèn, không phải luyện lời thoại đến mất giọng, càng không phải tranh luận với ông thầy trung niên phiền phức…”

Nghe mắng đến đây, nụ cười của Biện Xá Xuân cứng đờ, mặt mày méo xệch, tự thấy đau lòng thay cho mình một lúc.

“Việc ít mà điểm cao như thế, anh ta còn không hài lòng, lúc sắp đi còn phải viết văn tố cáo chúng ta bóc lột? Rõ ràng tám mươi phần trăm thời gian anh ta chỉ ngồi ở hậu đài chơi điện thoại! Lúc nhận trà sữa của cậu sao không thấy anh ta không khom lưng vì năm đấu gạo nhỉ!”

Phan Nhiễm càng mắng càng hăng, chuyển ngôi thứ ba sang ngôi thứ hai, ấn nút ghi âm Wechat rồi nói: “Được thôi, anh đừng đến nữa. Với cái tinh thần ích kỷ như anh thì làm cái gì cũng thất bại thôi. Tự mình không chịu nổi còn muốn kéo tôi bỏ chạy, anh tỉnh táo lại ngay? Tôi thật sự chịu hết nổi kiểu đàn ông rẻ tiền như anh rồi!”

Biện Xá Xuân nghe đến đây thì “Ê” một tiếng, đứng dậy, hơi hối hận vì mình không ngăn cản sớm hơn: “Cậu để tôi nói chuyện với anh ta, với loại người này, cậu thẳng thắn như thế, anh ta sẽ bám lấy cậu đấy.”

Quả nhiên, lời Biện Xá Xuân vừa dứt không lâu, Chu Thần Phi hồi âm ngay lập tức: “Tôi vào đoàn kịch vì em!”

Phan Nhiễm trợn mắt, chụp màn hình, xóa và chặn đối phương một cách dứt khoát.

Sau khi thấy đoạn tin nhắn kia, Biện Xá Xuân rất tức giận, cực kỳ tức giận. Ngoài tức giận, cậu còn cảm thấy không đáng, “tại sao mình phải tận tâm tận lực vì loại người này”, suýt nữa cũng muốn bỏ đấy không làm nữa. May mắn thay có người phẫn nộ thay mình, ngược lại khiến cậu bình tĩnh hơn.

“Không sao, để Thời Trác thay vị trí của anh ta là được. Trình độ cậu ấy cao hơn Chu Thần Phi nhiều.” Biện Xá Xuân cười nói.

Cảm xúc của Phan Nhiễm dịu xuống, cô thở dài, gần như lấy lại được giọng điệu nói chuyện thường ngày: “Sao năm nay cậu ấy lại làm hậu cần vậy?”

“Cậu ấy thấy hậu cần vui hơn.” Biện Xá Xuân nói đùa, “Nói không chừng cũng là vì chê tôi áp bức đấy.”

Phan Nhiễm gượng cười: “Haiz, cậu đó, ngày nào cũng mệt như thế, lại chẳng có ai ghi nhận. Đàn em khóa dưới đều do phó đoàn dẫn dắt, cũng không thân thiết gì với cậu…”

Biện Xá Xuân thoải mái trêu cô: “Lúc này trên người cậu chắc đang tỏa ra ánh sáng thần linh đấy.”

“Người tỏa ra ánh sáng là cậu mới đúng.” Phan Nhiễm nói, nhìn Biện Xá Xuân với vẻ hơi lo lắng, “Còn bạn trai cậu nữa, tôi thật sự không muốn nói…”

Biện Xá Xuân nghẹn lời: “Cậu đúng là cái hay không nói, nói cái dở.”

Phan Nhiễm vẫn muốn nhắc: “Cậu bị ốm, anh ta còn chẳng đến thăm một lần! Bánh kem và quà sinh nhật còn phải nhờ người khác mang đến.”

“Anh ấy đang chiến tranh lạnh với tôi. Hơn nữa chẳng phải anh ấy có gửi thuốc cho tôi sao?”

Phan Nhiễm ngây người, rồi vội la lên: “Không phải, đó là do một nhân viên hậu đài đưa!”

Biện Xá Xuân còn mơ hồ hơn cô: “Nhân viên hậu đài? Nhân viên hậu đài nào?”

Phan Nhiễm phản ứng lại, càng tức giận hơn: “Cậu xem, ngay cả một người xa lạ còn nhận ra cậu bị bệnh và rất mệt, còn quan tâm cậu, Sầm Chu thì sao?”

Biện Xá Xuân im lặng một lúc lâu mới đáp: “Tôi định chia tay rồi, đợi xong trận này đã.”

Người nhân viên hậu đài thoáng xuất hiện trong cuộc trò chuyện của họ lúc này đang đứng ngoài cửa, do dự không quyết. Vẫn còn một lô đạo cụ đặt trong phòng nghỉ này, nhưng có lẽ cả hai đều không chú ý. Từ lúc Phan Nhiễm bắt đầu mắng người, Văn Vu Dã đã muốn rời đi, nhưng tổ trưởng đầu dây bên kia bộ đàm thúc giục liên tục, buộc hắn phải đứng yên ở cửa, bị ép nghe hết toàn bộ.

Mãi đến khi có một khoảng trống, Văn Vu Dã hắng giọng, gõ cửa: “Có ai ở trong không?”

Bên trong truyền đến tiếng nói bất ngờ: “À? À có, chúng tôi ra ngay đây.”

Cánh cửa nhanh chóng mở ra. Văn Vu Dã né người sang một bên, Biện Xá Xuân và Phan Nhiễm đều đang thất thần, một trước một sau đi ra rất nhanh.

Văn Vu Dã bước vào lấy đạo cụ, là một thùng các vật dụng như cốc đong, ống nghiệm. Hắn nhẹ nhàng bê chúng lên, quay đầu lại thì thấy một chiếc thẻ sinh viên bị bỏ quên trên chiếc ghế nhựa.

Văn Vu Dã chưa kịp đặt đạo cụ xuống để nhặt, Biện Xá Xuân đã vội vã bước vào, lấy thẻ rồi đi ngay.

Hai người chạm mặt thoáng qua, Văn Vu Dã ngửi thấy mùi hương thoang thoảng dễ chịu trên người Biện Xá Xuân, thấy mái tóc buộc lỏng lẻo, dây chun chực tuột, gương mặt không có nụ cười, cả người như một đám mây đen u ám.

Đồ dùng thủy tinh trong thùng giấy rung lên, va vào nhau tạo ra âm thanh lanh lảnh khe khẽ.

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...