Mười Hai Ngày Trên Bán Đảo Scandinavia

Chương 12: Cửa sổ xe



Giữa tháng sáu, vòng chung kết Cúp Thanh Thao kết thúc. Tiết mục “Phòng B307 biến mất” của đoàn kịch khoa Thương mại giành được giải Nhất đúng như kỳ vọng, với cách biệt 0.5 điểm so với giải Nhì, có thể coi là không còn cơ hội cạnh tranh. Mặc dù ở vòng sơ loại họ cũng về Nhất, nhưng lúc đó chưa có được cảm giác chắc chắn như bây giờ.

Biện Xá Xuân xuống sân khấu vẫn còn một núi công việc phải giải quyết, khi quay lại đoàn kịch, cậu trở thành người cuối cùng biết tin vui. Chưa kịp cảm nhận trọn vẹn hương vị chiến thắng, cánh tay và chân đã bị mấy em khóa dưới hợp sức nhấc lên. Các thành viên xúm lại, vừa hò reo vừa tung cậu lên cao. Biện Xá Xuân nhìn bầu trời tối đen, cảm nhận trọng lực và những bàn tay của họ, cười đến choáng váng.

Nhóm người này tung không chuyên nghiệp, Biện Xá Xuân bị xóc đến đau đầu. Tung được hai cái, cậu đã vội vàng xin dừng, vừa chạm đất thì Phan Nhiễm tiến lên ôm chặt lấy. Giọng cô nghèn nghẹn: “Trưởng đoàn, chúng ta giành được quán quân.” Nghe xong, Biện Xá Xuân thấy hơi cay cay. Cậu không nói được mấy lời ra vẻ, sau khi ôm mấy phó đoàn, cậu khiêu khích hét to một câu: “Các khoa khác chỉ như máy móc…!” 

Mặc kệ đội ngũ các khoa khác ở gần đó, thành viên đoàn kịch vẫn hết sức hợp tác và chủ động gây chiến, hùa theo hò reo. Biện Xá Xuân lặng lẽ rời khỏi trung tâm, gọi điện thoại liên hệ với quán thịt nướng và KTV cho buổi liên hoan tối nay. Đây là truyền thống của đoàn kịch, giống như truyền thống giành giải Nhất vậy.

Trưởng ban Văn hóa của Hội sinh viên cùng vài phó ban đúng lúc đi ngang qua. Họ làm công việc hậu đài nên nghe thấy tiếng la hét của đoàn kịch chỉ thấy buồn cười. Trưởng ban tên Ngũ Dung, hơn Biện Xá Xuân một khóa, quen biết nhau được một thời gian, thấy cậu thì chào và hỏi họ có đi liên hoan không.

Biện Xá Xuân gật đầu đáp có. Ngũ Dung cười: “Tôi cũng muốn đưa mấy đứa nhóc đi, cho chúng tôi ké xe được không?”

Các thành viên ban Văn hóa làm việc phân tán, khó có được sự gắn kết như các câu lạc bộ khác. “Mấy đứa nhóc” mà trưởng ban nói chắc chỉ là hai ba thành viên thân thiết. Biện Xá Xuân tính toán chỗ ngồi trên xe rồi sảng khoái đồng ý.

Đặt xe và quán xong, còn phải nhận cúp, điểm danh, về phòng nghỉ sắp xếp đạo cụ, thay quần áo, tẩy trang, chia sẻ bài viết của trang web trường, chụp ảnh tập thể, chụp ảnh với giáo viên, gọi video cho cựu trưởng đoàn, rồi lại chụp ảnh với nhân viên hậu cần…

Đến khi dẫn mọi người ra ngã tư chờ xe, Biện Xá Xuân mới thực sự thở phào. Cảm xúc phấn khích chỉ lóe lên khi cậu được tung lên không trung, sau đó quay về trạng thái bận rộn và bình lặng thường ngày, luôn có phần mông lung và mơ hồ.

Nhìn những ánh đèn lẻ loi trên đường, nghe tiếng ve kêu đêm hè ngày càng rõ ràng bên tai, Biện Xá Xuân mãi mới nhận ra cơn mưa giấy bay rợp trời lúc hạ màn vẫn xối ướt bản thân.

“Ngũ Dung gọi anh đi ăn tối cùng chúng em.” Thời Trác quơ điện thoại trước mặt Văn Vu Dã, nói đầy ẩn ý, “Đi cùng đoàn kịch đấy.”

Văn Vu Dã mặt không cảm xúc liếc cậu ta, lấy một lon nước giải khát từ máy bán hàng tự động. Ánh đèn màu lạnh chiếu vào khiến cả người càng thêm khó gần.

Thời Trác đã quen với sự lạnh lùng của Văn Vu Dã  nên chẳng hề bận tâm khoác vai hắn: “Mời em một chai nước ngọt được không.”

Văn Vu Dã dừng động tác đóng cửa tủ, lấy thêm một lon Pepsi.

“Em muốn cái nào ngon cơ.”

Văn Vu Dã đặt lon Pepsi lên kệ hơi mạnh, Thời Trác cảm thấy hắn muốn chửi thề.

“Không đường.”

“…”

“Chai có nắp ạ.”

“Cậu không có tay à?” Văn Vu Dã chịu hết nổi, gạt cánh tay Thời Trác khỏi vai mình, ấn lưng cậu ta vào tủ lạnh, nắm lấy tay nắm cửa làm ra vẻ muốn kẹp đầu cậu ta lại.

“Sai rồi, em sai rồi, sai rồi, anh à…” Thời Trác nhanh nhảu nhận lỗi, cuối cùng vẫn khoái chí uống chai Coca-Cola không đường do Văn Vu Dã mời.

Thỏa mãn ợ một tiếng, Thời Trác dẫn Văn Vu Dã về phía đoàn kịch đang chờ xe, lại buôn chuyện: “Hôm nay anh nói chuyện với Tiểu Xuân nhà chúng em chưa?”

Văn Vu Dã biết Thời Trác nghĩ hắn thích Biện Xá Xuân. Văn Vu Dã không thừa nhận cũng không phản bác, nghe vậy chỉ hồi tưởng lại cuộc gặp mặt ngắn ngủi ở hậu đài hôm nay.

Hắn là nhân viên hậu cần, phải đảm bảo âm thanh ở hậu đài không truyền ra sân khấu, vì vậy khi mấy đàn em đoàn kịch kéo Biện Xá Xuân nói chuyện, hắn quay người lại ra dấu “suỵt”.

Biện Xá Xuân đang hăng say, không hề bị khuôn mặt lạnh bẩm sinh của Văn Vu Dã dọa sợ, nụ cười vẫn vương trên môi, tay thì chắp lại tỏ vẻ xin lỗi, ra dấu kéo khóa miệng với hắn, đôi mắt rất sáng, nhân tiện cáo mượn oai hùm quay đầu đe dọa đàn em: “Nghe chưa, người ta chê mấy đứa ồn ào kìa!”

Khóe môi Văn Vu Dã sau lớp khẩu trang khẽ nhếch lên, nhìn Biện Xá Xuân thêm một lát, sau đó nhận ra làm vậy có vẻ như đang có ý kiến với họ mới quay đầu đi.

Có lẽ đó là lần tương tác duy nhất của họ trong hôm nay, miễn cưỡng coi như nói chuyện nhỉ? Văn Vu Dã hồi tưởng xong, thận trọng gật đầu với Thời Trác.

Thời Trác nhìn là hiểu chỉ là giao tiếp công việc gì đó, và chỉ có Văn Vu Dã nhớ nên lười đánh giá, chỉ tay vào đoàn kịch cách đó không xa: “Hôm nay anh mà không xin được thông tin liên lạc, em khinh anh.”

Văn Vu Dã nhíu mày: “Tại sao tôi phải xin?”

Thời Trác nói như lẽ đương nhiên: “Chẳng phải anh thích cậu ấy sao? Em biết thừa. Hai hôm trước cậu ấy mới nói với em là cậu ấy chia tay rồi.”

Văn Vu Dã hoang mang nghiêng đầu: “Tôi còn không hiểu cậu ấy, nói gì đến thích.”

“Chậc, vậy anh có muốn làm quen, muốn tìm hiểu không?” Thời Trác bực bội vỗ đầu hắn, “Đó là lý do đấy!”

Câu nói này miễn cưỡng thuyết phục Văn Vu Dã. Thời Trác thấy hắn hạ mình gật đầu, chính cậu ta còn muốn trợn mắt thay Biện Xá Xuân, dùng sức chọc vào lưng hắn: “Anh nhớ nhé, không nói chuyện thì làm sao quen biết?”

Nói thì là vậy, nhưng Văn Vu Dã là kiểu người “không quen biết thì làm sao nói chuyện”. Cho dù lên xe bị Ngũ Dung và Thời Trác hợp lực đẩy đến vị trí ngay trước Biện Xá Xuân, hắn vẫn không thể quay đầu lại mở lời.

Hắn nhìn hình ảnh phản chiếu của Biện Xá Xuân trên cửa sổ xe, xem cậu chơi điện thoại, quay người nói chuyện với bạn bè, hát hò dưới sự hò reo của mọi người. Đôi khi khuôn mặt bị ánh đèn đường làm nhòe đi, rồi lại được bầu trời đêm vẽ lại ở ngã tư tiếp theo.

Biện Xá Xuân quả thật rất thích cười, cũng rất thích nói chuyện, nhưng không nói một tràng dài như Thời Trác. Cậu thích những cuộc trò chuyện có qua có lại và có thể thoải mái tiếp lời bạn bè. Nếu một chủ đề vô tình bị ai đó lấn át, cậu sẽ gợi lại.

Có lẽ Biện Xá Xuân dễ dàng trở thành tâm điểm giữa đám đông nên không hề xấu hổ khi bị trêu chọc. Khi mọi người yêu cầu hát, cậu lướt qua danh sách bài hát hai giây rồi chọn một bài, là ca khúc Hồng Kông “Hôn khắp nơi” lúc đó còn chưa nổi tiếng. Những người khác đều nói cậu như chàng lãng tử, nhưng Văn Vu Dã lại cảm thấy giọng hát ấy tựa mối tình đầu.

Màn hình điện thoại Biện Xá Xuân trắng xóa, hình như là cảnh tuyết, thành phố cậu sinh sống chưa bao giờ có tuyết rơi, Văn Vu Dã đoán đó không phải ảnh cậu tự chụp.

May mắn thay, người nói chuyện với Biện Xá Xuân quá nhiều, khiến cậu không nhàm chán quay ra nhìn cảnh vật bên ngoài cửa sổ, nên sẽ không thấy đôi mắt lặng lẽ quan sát của người ngồi phía trước.

Thời Trác ngồi ở hàng ghế đầu thỉnh thoảng quay đầu lại nhìn hắn. Văn Vu Dã giả vờ không thấy vẻ mặt “nước đổ lá khoai” của cậu ta. Nhớ đến lời Thời Trác, lần đầu tiên trong đời hắn cảm thấy lúng túng đến mức bắt đầu tìm kiếm bí quyết bắt chuyện trên Baidu, mỗi câu đều khiến hắn nổi da gà.

Quá thiếu tế nhị. Văn Vu Dã nhíu mày tắt trang Baidu, nghe thấy tiếng Biện Xá Xuân nói chuyện với cô gái bên cạnh. Cô gái đó cũng hay bị mọi người trêu chọc, các em khóa dưới gọi cô là “phó đoàn Phan” hay “chị Phan”, các phó đoàn khác gọi cô là “nữ vương Nhiễm Nhiễm” hay “Phan Nhiễm”.

Hình như Phan Nhiễm đang có chuyện phiền muộn, một khi rút ra khỏi không khí hò reo, cô liên tục thở dài.

Biện Xá Xuân rõ ràng là người biết chuyện, cậu nói: “Cậu không thích anh ta thì lờ đi là được. Thích thì giữ, không thích thì xóa thôi.”

“Haizz, nhưng mà…” Phan Nhiễm do dự, “Tôi mới biết anh ta yêu thầm tôi năm năm… Năm năm đấy, từ năm lớp mười đến giờ. Anh ta biết hết sở thích của tôi, cũng không có bất kỳ hành động quá giới hạn nào. Tôi còn biết từ bạn bè rằng anh ta thay đổi nguyện vọng đầu tiên vì tôi… Nhưng anh ta không nói, chắc là sợ tôi áp lực. Anh ta đợi đến khi hiểu rõ kế hoạch tương lai của tôi, cảm thấy mình đủ khả năng để yêu tôi, mới đến tỏ tình…”

Biện Xá Xuân ừ một tiếng, đâm thẳng vào trọng tâm: “Nghĩa là cậu không quan tâm đến con người anh ta, nhưng lại rung động vì tình yêu anh ta dành cho mình?”

“Đúng là như vậy.” Phan Nhiễm mặt mày ủ rũ, “Tôi muốn thử quen anh ta, nhưng tôi lại nghĩ nếu quen nhau mà tôi vẫn không có cảm xúc, sau đó chia tay thì có hơi tàn nhẫn.”

“Vậy thì chấm dứt thôi, như thế tốt cho cả cậu và anh ta.” Biện Xá Xuân nói với giọng điệu bình tĩnh, “Tôi nghĩ người khiến mình rung động là phải có cảm xúc ngay từ cái nhìn đầu tiên. Những điều này người khác cũng có thể làm, không phải không có sự thay thế.”

“Ừ, cũng có lý… Cậu có thể viết hộ tôi lời từ chối không?”

Biện Xá Xuân buồn cười: “Mềm lòng đúng không? Nói cho cùng, cậu không cần phải chịu trách nhiệm cho cảm xúc của anh ta.”

“Cậu không có chút áp lực tâm lý nào sao? Đối với thứ tình cảm “có một người yêu cậu từ rất lâu”.” Phan Nhiễm khó xử, “Anh ta sẽ vui vì niềm vui của cậu, buồn vì nỗi buồn của cậu. Sự tồn tại của cậu đủ để anh ta được khẳng định thậm chí khát khao… Cậu không rung động chút nào ư?”

“Không.” Giọng Biện Xá Xuân trả lời mang theo ý cười, kiểu cười thể hiện sự bình thản và không quan tâm, “Nếu rung động vì tình cảm như thế, tôi sẽ cảm thấy mình tự cảm động giống như anh ta mà thôi.”

“Wow, đúng là người đàn ông lạnh lùng.”

“Giờ mới phát hiện ra à.”

“Ê, hôm nay cậu có thấy biểu cảm của Sầm Chu ở dưới sân khấu không?”

“Thấy chứ, nên tôi diễn càng hăng hơn. Mất mặt trước ai chứ không thể mất mặt trước người yêu cũ.”

“Cậu đổi cách xưng hô nhanh thật.”

“Ừ.” Vẻ mặt Biện Xá Xuân hoàn toàn không giống một người vừa thất tình, “Có lẽ tôi không yêu anh ta nhiều như tôi nghĩ.”

“Thật không? Nhưng trình độ viết kịch bản tình cảm của cậu thực sự tiến bộ rất nhiều. Tôi rất thích câu chuyện về hạt dẻ rang gần đây cậu viết, đặc biệt là đoạn độc thoại nội tâm bi quan của nữ chính khi nhìn bóng lưng nam chính. Hồi cấp ba tôi yêu đương cũng hay nghĩ như vậy…”

Cô khen chân thành, Biện Xá Xuân lại bật cười: “Người thật sự đắm chìm trong tình yêu sẽ không dành nhiều tâm trí để quan sát và miêu tả đâu.”

Phan Nhiễm sững sờ, suy nghĩ một lúc rồi thẳng thắn đánh giá: “Vậy thì loại người như cậu không hợp để yêu đương.”

Biện Xá Xuân không phủ nhận, giọng điệu nhẹ tênh như thể chẳng hề bận tâm: “Nhưng có rất nhiều người muốn yêu tôi.”

“Đáng ghét ghê!” Phan Nhiễm cảm thán.

“Tôi quyết định cứ làm kẻ phong lưu thế này suốt đời.” Biện Xá Xuân đáp, tuy là lời nói đùa nhưng có vẻ cậu thực sự nghĩ như vậy, “Kịch bản về tình yêu cứ để mọi người tự tưởng tượng thôi.”

“Nghe sướng nhỉ.” Phan Nhiễm tưởng tượng, “Kiếp sau tôi cũng muốn được như vậy.”

“Tại sao kiếp này không được?”

“Tôi không giống cậu.” Phan Nhiễm lắc ngón tay trước mặt Biện Xá Xuân, nhấn mạnh mấy chữ cuối cùng như đang khiển trách, “Tôi không thể làm ngơ trước tình cảm của người khác.”

Biện Xá Xuân ngẫm nghĩ: “Sao cậu nói tôi ác thế?”

Vì cậu ác như thế thật đấy.

Phan Nhiễm không kịp nói câu này vì có đàn em gọi, đưa đồ ăn cho cô. Trên điện thoại, chàng trai theo đuổi vẫn đang gửi tin nhắn, khiến cô vừa cười đùa vừa bối rối, luống cuống tay chân, không rảnh bận tâm đến việc khác.

Văn Vu Dã không nhìn cửa sổ xe nữa.

Trí nhớ quá tốt đôi khi là điều tồi tệ. Đoạn đối thoại vừa rồi cứ như một cuộn băng ghi âm phát đi phát lại trong đầu. Mỗi lần tua lại, những hình ảnh và âm thanh khác cũng ùa về. Từ lần đầu tiên thấy Biện Xá Xuân đến nay, không gặp nhau được mấy lần, thời gian sắp tròn một năm. Thoáng cái lại đến mùa ăn kem chocolate. Dường như cả hai đều thay đổi rất nhiều, nhưng mối quan hệ giữa họ vẫn trong trạng thái xa lạ.

Hắn nói với Thời Trác rằng không hiểu thì không thể nói thích là nghiêm túc. Nhưng thông qua chặng đường đồng hành ngắn ngủi, nghe được một cuộc trò chuyện sâu sắc giữa hai người bạn, thậm chí liên quan đến quan điểm tình cảm, hắn vẫn không thể khẳng định niềm yêu thích nào.

Nói một cách công bằng, theo lời Phan Nhiễm, bản thân hắn cũng có thể là một người “làm ngơ trước tình cảm của người khác” chăng? Thậm chí còn quá đáng hơn một chút, ngay cả cảm xúc của chính mình hắn còn không hiểu rõ.

Hắn càng ngày càng cảm thấy Biện Xá Xuân giống như một lăng kính thủy tinh mang vẻ đẹp sắc sảo và trong suốt. Chỉ cần ánh sáng chiếu vào, sẽ có những màu sắc biến hóa khôn lường tỏa ra.

Và trên lăng kính đó, không nhất thiết phải có bóng hình của ai.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...