Mỹ Nhân Kiều Diễm Tán Nhầm Đại Lão Truyện Niên Đại

Chương 35: Tôi đi thật nhé?



Sau khung cửa sổ phòng bếp hướng ra vườn, chú Chung và dì Chung dán mắt vào kính, đờ người nhìn đại thiếu gia trêu chọc Triệu tiểu thư khiến cô lúc thì cười, lúc thì náo, lúc lại dẫm chân nổi giận. Hai người thậm chí còn đuổi bắt nhau trong vườn. Phía sau là con mèo mướp vàng ngơ ngác, tưởng hai người đang chơi cùng mình nên cũng nhảy tót theo sau kêu meo meo.

Cảnh tượng kinh ngạc và vui vẻ này chưa từng xuất hiện trong ngôi nhà cũ vốn luôn nghiêm cẩn.

Quản gia Chung nhìn đến ngẩn ngơ: "Hóa ra đại thiếu gia cũng có khía cạnh này sao..."

Từ lúc Lục Yến Lĩnh mới vài tuổi, vợ chồng quản gia đã đến đây làm việc, có thể nói là nhìn anh lớn lên. Trong ấn tượng của chú Chung, đại thiếu gia thông minh sớm, bộc lộ thiên phú khác người, lại được đích thân Lão Tư lệnh dạy bảo nên tính cách luôn rất chín chắn trước tuổi.

Cái giá của việc xuất sắc hơn bạn cùng lứa là khi người khác đang vui chơi, đại thiếu gia luôn ngồi ngay ngắn trong thư phòng đọc sách, làm bài. Khi bạn bè cùng trang lứa bắt đầu yêu đương, anh lại hoàn toàn không biểu hiện chút hứng thú nào. Đặc biệt là sau khi vào quân ngũ rèn luyện, chú Chung nhớ là chưa bao giờ thấy bóng dáng phái nữ nào quanh anh.

Vài năm trước khi anh còn học ở trường quân đội, có không ít cô gái nhờ vả đủ mối quan hệ để hỏi thăm nhà anh. Sau này quân hàm của anh càng cao, con người càng lạnh lùng chững chạc, khí thế ngày càng giống Lão Tư lệnh năm xưa, những cô gái thích anh cũng không dám đến gần nữa. Ngay cả ở nhà cũng chỉ có Lão phu nhân thỉnh thoảng mới dám giục giã anh đừng chỉ lo sự nghiệp mà hãy tìm một đối tượng.

Nhưng quản gia Chung biết những lời đó đại thiếu gia chỉ nghe tai này lọt tai kia.

Nhìn cảnh tượng như trong mơ ngoài vườn kia, chú Chung không kìm được cảm thán: "Vị Triệu tiểu thư này rốt cuộc là thần thánh phương nào vậy?"

Dì Chung đứng bên cạnh cũng cười tủm tỉm: "Triệu tiểu thư vừa xinh đẹp vừa lịch sự, tuổi tác cũng vừa vặn. Quan trọng nhất là đại thiếu gia nhà mình thích! Chuyện này mà để Lão phu nhân biết được, chắc bà sẽ cười đến tận mang tai mất."

Vì vui mừng, vợ chồng quản gia làm thêm hẳn mấy món ăn. Đặc biệt nhớ lời đại thiếu gia dặn lúc sáng là Triệu tiểu thư thích ăn cay nên cả bàn ăn đều là món vị Xuyên.

Triệu Ni Ca đuổi theo Lục Yến Lĩnh một hồi cũng mệt lả, bụng vừa khéo cũng đói. Cô vào phòng khách rửa tay rồi đến phòng ăn. Nhìn bàn tiệc thịnh soạn, mắt cô sáng rực lên, vui vẻ kêu khẽ: "Oa, nhiều món ngon quá!"

Dì Chung là đầu bếp chính nghe vậy lau tay vào tạp dề cười nói: "Tôi chỉ làm vài món bình thường, không biết có hợp khẩu vị của cô không, cô nếm thử xem nhé?"

Lục Yến Lĩnh cũng rửa tay xong đi tới, anh thả mèo ra ngoài sân cho nó tự chơi. Anh bước vào phòng vệ sinh, vừa ngẩng đầu nhìn gương đã thấy chiếc sơ mi trên người bị cô gái kia vò cho nhăn nhúm, phải v**t v* chỉnh đốn hồi lâu mới đi ra.

Thấy Triệu Ni Ca đã ngồi ngay ngắn trước bàn ăn, dáng vẻ ngoan ngoãn chờ cơm, anh bất giác liên tưởng đến hình ảnh con mèo nhỏ lúc nãy nhìn anh đầy mong đợi. Lục Yến Lĩnh thu hồi tầm mắt, xắn tay áo bước tới ngồi cạnh cô.

Bàn ăn nhà họ Lục là kiểu bàn tròn bằng gỗ kiểu Trung truyền thống, rất lớn, thức ăn bày gần như kín bàn. Chú quản gia bưng nồi canh cuối cùng lên, cười hớn hở: "Xong rồi, món ăn cuối cùng cũng đủ cả."

Lục Yến Lĩnh bảo: "Chú Chung, dì Chung, đừng bận rộn nữa, hai người cũng ngồi xuống ăn đi."

Triệu Ni Ca thấy chú Chung và dì Chung cũng ngồi xuống, thái độ hoàn toàn tự nhiên không hề gò bó, cô khẽ mỉm cười. Điều này cho thấy kể cả hôm nay không có khách là cô thì bình thường nhà Lục Yến Lĩnh cũng ăn cơm cùng vợ chồng quản gia.

Chi tiết này khiến cô cảm thấy gia phong nhà họ Lục rất tốt. Dù sao ở thủ đô này nhiều chủ nhà thuê người làm nhưng không muốn ngồi cùng bàn ăn với họ. Ví dụ như Đào Vinh, bình thường bà có thể nói chuyện xem tivi với bảo mẫu nhưng lúc ăn cơm thì phân chia rạch ròi lắm.

Quản gia Chung nói: "Triệu tiểu thư, không biết khẩu vị cụ thể của cô thế nào, đại thiếu gia bảo cô thích ăn cay nên chúng tôi nấu theo khẩu vị của Lão Tư lệnh. Lão Tư lệnh trước đây là người Thục Thành, bình thường bữa nào cũng phải có chút cay!"

Triệu Ni Ca bất ngờ: "Á, hóa ra Lão Tư lệnh Lục cũng là người Thục Thành ạ? Cháu cũng vậy!" Cô liếc nhìn Lục Yến Lĩnh, rõ ràng anh biết cô đến từ Thục Thành mà chẳng thèm nói cho cô biết quê gốc nhà anh cũng ở đó.

"Chà, vậy thì đúng là trùng hợp quá!" Hai vợ chồng quản gia nhìn nhau, thấy rất mừng. "Ông chủ và bà chủ hai tháng này về Thục Thành rồi, nếu họ về mà biết được..."

"Chú Chung." Lục Yến Lĩnh nhàn nhạt ngắt lời, "Ăn cơm đi ạ."

Chú Chung im bặt, ho một tiếng: "Phải phải, ăn cơm thôi. Triệu tiểu thư, cô ăn nhiều vào nhé."

Triệu Ni Ca bữa này ăn rất ngon miệng. Mỗi món trên bàn đều hợp gu cô, vì thèm nên cô cho phép mình ăn thêm nửa bát cơm. Nhưng nhớ đến "lịch sử đen tối" là lần nấc cụt trước mặt Lục Yến Lĩnh, cô đã kìm chế đặt đũa xuống khi bụng mới no tám phần.

Lục Yến Lĩnh liếc cô một cái. Hôm nay cô mặc áo len rộng xù xì, không thấy rõ vòng eo nhưng ký ức về vòng eo thon nhỏ dưới lòng bàn tay anh tối qua vẫn còn rất mới mẻ, mỏng manh như thể khẽ bẻ là gãy. Anh gắp một miếng sườn vào bát cô: "Đây là món tủ của dì Chung, nếm thử đi."

Thấy đại thiếu gia chủ động gắp thức ăn cho Triệu tiểu thư, mắt quản gia Chung lại sáng lên, hì hì cười: "Đúng thế, món sườn chiên này đại thiếu gia hồi nhỏ thích nhất đấy. Tôi nhớ có lần, lần duy nhất đại thiếu gia làm Lão Tư lệnh nổi giận, Lão Tư lệnh đã bắt đại thiếu gia..."

Lục Yến Lĩnh liếc qua một cái, thần sắc bất lực: "Đang ăn cơm, chú nói mấy chuyện này làm gì."

Dì Chung cũng đá khẽ chồng dưới gầm bàn. Chú Chung im lặng không dám nói thêm nữa.

Triệu Ni Ca mỉm cười cắn một miếng sườn, nhìn Lục Yến Lĩnh: "Hóa ra đây là món anh thích nhất à, tôi cứ tưởng món anh thích nhất là lẩu cừu nhúng cơ?"

Quản gia Chung muốn nói lại thôi, nếu không phải dì Chung đang vặn đùi ông dưới gầm bàn, ông thực sự muốn tuôn hết sở thích và những điều kiêng kỵ của đại thiếu gia cho Triệu tiểu thư biết!

Lục Yến Lĩnh bình thản gắp thức ăn, liếc cô: "Chẳng phải người thích ăn lẩu nhúng là cô sao? Ăn đến mức nấc cụt cơ mà."

Triệu Ni Ca: "..." Biết ngay là anh sẽ mang chuyện đó ra trêu mà. Sao mình lại để lại một vết nhơ như thế trước mặt anh chứ. Hận quá đi mà!!!

Buổi chiều trời có chút nắng ấm áp. Triệu Ni Ca ra vườn trêu mèo. Cô thấy Lục Yến Lĩnh ở trong phòng khách nghe điện thoại, có vẻ có chính sự gì đó, nói chuyện mất vài phút.

Thấy chán, Triệu Ni Ca lấy tai nghe đeo vào, nằm trên ghế dài cầm gậy trêu mèo đùa với Tiểu Khả Ái. Một lát sau Lục Yến Lĩnh cầm áo khoác đi ra, bảo: "Tôi có việc phải ra ngoài một lát." Nói xong thấy cô không phản ứng, anh cúi người gỡ tai nghe của cô ra.

Triệu Ni Ca sờ tai ngẩng đầu, thắc mắc nhìn anh: "Làm gì thế?"

"Tôi ra ngoài có chút việc." Anh nói.

Triệu Ni Ca ngồi bật dậy: "Vậy tôi..."

Lục Yến Lĩnh trả lại tai nghe cho cô: "Tự chơi đi, lát tôi về đưa cô về nhà." Nói xong anh quay lưng sải bước đi thẳng.

Triệu Ni Ca: "..." Đáng ghét, cứ thế vứt mình ở đây mặc kệ à?!

Lục Yến Lĩnh đi hơn hai tiếng mới về. Trong hai tiếng đó, Triệu Ni Ca nằm sưởi nắng ngủ trưa luôn trong vườn. Dì Chung ra mời cô vào phòng khách ngủ nhưng cô bảo không cần, dì đành mang cho cô một chiếc chăn mỏng.

Khi Lục Yến Lĩnh về, Triệu Ni Ca cũng vừa ngủ dậy, nhìn đồng hồ đã là ba rưỡi chiều. Đeo tai nghe nghe nhạc cả buổi, điện thoại sắp hết pin, cô vừa tháo tai nghe định cất đi thì nhận được cuộc gọi từ số lạ.

Cô nhìn màn hình hiển thị, phía bên kia Lục Yến Lĩnh đang đi từ cổng sắt vào vườn. Triệu Ni Ca vẫy tay với anh đồng thời bắt máy: "Alo, ai đấy?"

"Tiểu Mỹ? Tôi là Tiểu Soái đây!! Em còn nhớ tôi không?"

Triệu Ni Ca: "..."

Cô nhìn lại màn hình: "Sao anh có số của tôi??"

Cô đang nghe máy thì Lục Yến Lĩnh đã đi đến trước mặt, thấy cô đang bận điện thoại, anh khựng lại một chút. Triệu Ni Ca không bật loa ngoài, không biết người bên kia nói gì nhưng có thể nghe thấy lời cô đáp lại:

"... Hừ, anh cũng có tâm đấy nhỉ."

"Nhận được rồi, nhưng phiền anh sau này đừng gửi nữa."

"Ăn cơm á? Tôi không có thời gian."

"Chuyện tuần sau để tuần sau tính!"

"Sao nào, anh còn thấy ấm ức à?"

Lục Yến Lĩnh vô cảm nghiến răng, nhìn cô một cái lạnh lẽo rồi quay người bỏ đi.

Triệu Ni Ca thấy anh đi, vội vàng nói với người trong điện thoại: "Được rồi được rồi, tôi không nói nhảm với anh nữa. Sau này đừng gửi hoa đến Đoàn văn công nữa, tôi ném vào thùng rác đấy!"

"Với lại tôi nghiêm túc nói cho anh biết, tôi không tên là Tiểu Mỹ."

Nói xong cô cúp máy luôn, chẳng cần biết tên kia định nói gì nữa, ba chân bốn cẳng đuổi theo Lục Yến Lĩnh.

"Lục Yến Lĩnh!" Anh sải bước đi thẳng, không đáp. "Lục Yến Lĩnh, tôi gọi anh đấy! Anh không nghe thấy à?" Triệu Ni Ca gọi vài tiếng mà anh không phản ứng, cô cũng nổi quạu: "Chẳng phải bảo đưa tôi về sao, anh lại đi đâu đấy?"

Lục Yến Lĩnh dừng bước, quay lại nhìn cô, ánh mắt quét từng tấc trên mặt cô. Không hiểu sao Triệu Ni Ca thấy ánh mắt anh có chút đáng sợ.

Lên xe, suốt quãng đường đi Lục Yến Lĩnh chẳng nói câu nào. Triệu Ni Ca tìm vài câu chuyện làm quà nhưng thấy anh không đáp lại nên cũng biết điều ngậm miệng.

Cô v**t v* con mèo trong lòng. Hôm nay nó chơi cũng mệt rồi nên giờ đang ngoan ngoãn nằm ngủ gật, bụng được cô xoa bóp dễ chịu nên phát ra tiếng "gừ gừ" lười biếng trong cổ họng.

Xe dừng trước cổng khu nhà họ Triệu. Lục Yến Lĩnh tắt máy, một tay tì vào cửa sổ xe mở hờ, cũng không thèm quay đầu nhìn cô.

Triệu Ni Ca: "Vậy tôi về nhé?" Đợi một lát, cô chỉ nghe anh đáp một tiếng "Ừ" nhàn nhạt, ngoài ra không nói gì thêm.

Triệu Ni Ca tháo dây an toàn, bế Tiểu Khả Ái xuống xe. Xuống xe rồi cô không vội đóng cửa ngay mà đứng đó phân vân một lúc, thấy cứ thế mà đi thì hơi tiếc. Bản năng mách bảo Triệu Ni Ca rằng cô nên nói thêm điều gì đó.

Nhưng lúc này đầu óc cô hơi trì trệ, không nhanh nhạy như bình thường, mấy câu thả thính cũng nhất thời không nghĩ ra câu nào hợp với không khí này. Cô cúi người nhìn anh: "Tôi đi thật nhé?"

Lúc này Lục Yến Lĩnh mới nghiêng đầu liếc nhìn cô: "Mười giờ sáng mai tôi đến đón mèo."

Triệu Ni Ca lập tức cười rạng rỡ: "Mai anh lại đến đón nữa à?"

Lục Yến Lĩnh thu tay lại, ánh mắt nhìn cô đầy ẩn ý: "Nó hoang dã quá, tôi phải chăm sóc nó nhiều hơn, kẻo nó bị mấy con mèo hoang bên ngoài dụ dỗ mất."

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...