Mỹ Nhân Kiều Diễm Tán Nhầm Đại Lão Truyện Niên Đại

Chương 36: Nhà họ Lục nào?



Khi Triệu Ni Ca về đến nhà, mặt trời vừa mới lặn.

Ánh hoàng hôn bị tia nắng cuối ngày chiếu thành một màu cam đỏ, từng tầng lớp lớp bồng bềnh nơi chân trời. Người ta thường bảo rạng đông đỏ thì đừng ra cửa, hoàng hôn đỏ thì đi ngàn dặm, xem chừng ngày mai cũng sẽ là một ngày thời tiết đẹp.

Đào Vinh và những người khác đi ăn tiệc vẫn chưa về, trong nhà chỉ có mỗi người giúp việc.

Thấy cô bế mèo từ ngoài về, dì giúp việc hơi ngạc nhiên: "Tiểu thư, cô không đi cùng bà chủ ạ?"

"Không ạ."

Triệu Ni Ca vừa đáp vừa đi lên lầu, dặn lại một câu: "Tối nay không cần làm cơm cho tôi đâu, tôi không ăn."

Buổi trưa ăn ở nhà họ Lục hơi no, cô cảm thấy đến giờ vẫn chưa tiêu hóa hết. Để giữ dáng, cô dự định tối nay sẽ để bụng rỗng đi ngủ.

Khoảng bảy tám giờ tối, vợ chồng Triệu Quang Huy mới về đến nơi. Không thấy ai dưới lầu, Đào Vinh hỏi người giúp việc: "Tiểu thư đâu rồi?"

"Cô ấy ở trên lầu ạ, cơm tối cũng không ăn, không biết có chuyện gì không."

"Nó ở nhà cả ngày à?"

"Dạ không, tiểu thư bế mèo ra ngoài chơi cả ngày, chập choạng tối mới về đấy ạ."

Đào Vinh bèn lên lầu gõ cửa phòng Triệu Ni Ca: "Ni Ca? Con ngủ chưa?"

Triệu Ni Ca đang vừa ép chân giãn cơ vừa nằm trên giường đắp mặt nạ xem sách, nghe vậy liền đáp bừa một câu: "Con nghỉ ngơi rồi, có chuyện gì để mai hãy nói ạ."

Ngoài cửa im lặng một lúc rồi không còn tiếng động nữa, chắc là người đã đi rồi.

Triệu Ni Ca đặt sách xuống, cầm lấy chiếc điện thoại đang sạc ở đầu giường nhấn vào hộp thư tin nhắn. Cuộc trò chuyện của cô và Lục Yến Lĩnh vẫn dừng lại ở tuần trước. Cô gửi cho anh tấm ảnh chụp bó hoa hồng nhận được, anh nhắn lại một câu "Tốt đấy" rồi thôi.

Lúc này Triệu Ni Ca nhìn chằm chằm vào chữ "Tốt đấy" một hồi, đột nhiên cảm nhận ra mấy phần ẩn ý sâu xa.

Mặc dù Lục Yến Lĩnh hiếm khi nói chuyện kiểu mỉa mai như vậy, tác phong quân đội khiến lời nói của anh luôn mang theo vẻ lạnh lùng, dứt khoát. Nhưng cô chợt nhớ lại câu nói bất ngờ của anh lúc xuống xe khi nãy, kết hợp cả hai lại, cô liền nếm ra được mùi vị khác thường.

"Ha ha!"

Triệu Ni Ca ôm điện thoại cười trộm, thầm nghĩ: Trời ạ... không lẽ anh ấy ghen thật?

Mặt vẫn còn đang đắp miếng mặt nạ ướt sũng, cô thu đôi chân dài lại, ngồi khoanh chân trên giường nhắn tin cho Lục Yến Lĩnh:

"Lục Yến Lĩnh, câu nói lúc chiều nay của anh có ý gì thế?"

Lần này anh trả lời khá nhanh, giống như điện thoại đang cầm sẵn trên tay vậy: "Không có ý gì cả."

Triệu Ni Ca bắt đầu gây sự vô lý: "Không có ý gì là có ý gì cơ?"

Nhanh! Mau thừa nhận đi! Thừa nhận là anh thấy người đàn ông khác tặng hoa cho cô, hẹn cô đi ăn nên anh! Đang! Ghen!

Một lúc lâu sau, Lục Yến Lĩnh nhắn lại một câu: "Cô rảnh lắm à?"

"Phụt..." Triệu Ni Ca ngã vật ra giường cười run rẩy.

Xem kìa, bắt đầu lảng tránh chủ đề rồi, nói chuyện vòng vo rồi. Có tật giật mình thế này, chắc chắn là bị cô nhìn thấu tâm tư rồi chứ gì.

Cô kiêu kỳ gõ chữ trả lời: "Hừ, tôi bận lắm nhé, anh tưởng chỉ mình anh mới bận chắc."

Lục Yến Lĩnh: "Thế à, bận gì?"

Triệu Ni Ca thoát khỏi khung tin nhắn, mở camera lên chụp một tấm mặt mình đang đắp mặt nạ, lại chụp thêm tấm cuốn sách đang đọc dở, cuối cùng duỗi thẳng chân về phía trước, gồng mũi chân làm một tư thế xoạc chân chữ nhất rồi chụp lại.

Cô gửi cả ba tấm ảnh cho anh sau đó gõ chữ: "Tôi làm ba việc cùng lúc đấy, anh bảo tôi bận hay không?"

Tại nhà cũ nhà họ Lục, đèn trong thư phòng tầng hai vẫn sáng trưng.

Lục Yến Lĩnh từ lúc chiều về đã luôn xử lý công việc vừa nhận. Trước màn hình laptop, những ngón tay thon dài gõ nhịp nhàng, thỉnh thoảng lại dừng lại suy nghĩ. Trước mặt đặt một bản công văn đóng dấu đỏ của bộ đội, anh cầm bút máy gạch dưới những dòng trọng tâm.

Chiếc điện thoại đặt trên bàn viết đột nhiên rung "o o" liên hồi, thông báo tin nhắn vang lên liên tục. Anh dừng động tác, day day chân mày, cầm điện thoại lên xem.

Trong tin nhắn gửi tới ba tấm ảnh.

Một tấm cô đang làm mặt quỷ đáng yêu, một tấm là cuốn tiểu thuyết mở dở, và tấm thứ ba...

Ngón tay Lục Yến Lĩnh khựng lại, nhấn mở tấm thứ ba, phóng to.

Chiếc váy ngủ lụa màu trắng trăng trượt lên quá đầu gối, đôi chân người phụ nữ thon thả dài tít tắp, bắp chân lộ ra đường nét tuyệt đẹp, mũi chân duỗi thẳng nơi cuối giường tạo thành một đường cong thanh thoát. Dưới ánh đèn sáng loáng, làn da mịn màng như ngọc.

Lục Yến Lĩnh chỉ nhìn một cái rồi thoát ra ngay.

Yết hầu anh khẽ chuyển động, một lúc sau mới cầm cốc nước trên bàn lên uống một ngụm. Đến khi nhìn lại màn hình máy tính, hình ảnh vừa rồi cứ như bị khắc vào màn hình, mãi không tan biến.

Lục Yến Lĩnh không nhịn được lại xoa xoa xương lông mày, uống thêm ngụm nước nữa rồi nhắn lại cho cô: "Không có việc gì thì ngủ sớm đi."

...

Triệu Ni Ca đợi nửa ngày trời mới nhận được một câu trả lời như vậy, không khỏi lầm bầm trong lòng rằng anh thật nhạt nhẽo. Lần nào cũng thế, cô ở bên này trêu ghẹo hừng hực khí thế, anh ở bên kia vẫn bất động như núi.

Cô vứt điện thoại sang bên, đứng dậy đi rửa mặt. Sau khi rửa mặt xong nằm lại trên giường, cô định vào bảng điều khiển hệ thống xem thử nhưng vừa nảy ra ý nghĩ đó đã tự mình dập tắt.

Thôi, đen đủi lắm. Cái thứ đó chẳng khác nào xem bảng chứng khoán hay báo cáo khám sức khỏe, không xem thì thôi, càng xem càng thấy bực mình. Dù sao mục tiêu nhiệm vụ chẳng phải là chinh phục Lục Yến Lĩnh sao! Cô cứ dựa vào trực giác của mình mà làm là được, cái chỉ số rung động của hệ thống cứ lên xuống thất thường, chẳng biết đường nào mà lần.

Cô không muốn xem nữa, tránh làm hỏng tâm trạng tốt của mình. Và Triệu Ni Ca quyết định trước khi chiến thuật mới của mình có hiệu quả rõ rệt, cô sẽ không thèm ngó tới cái thứ gây ức chế này nữa.

Sáng sớm hôm sau, Triệu Ni Ca vươn vai thức dậy. Cô vừa vò tóc vừa đứng trước tủ quần áo chọn lựa.

Triệu Ni Ca cảm thấy kiểu mặc đồ tùy ý, lười biếng cô cố tình tạo ra hôm qua hình như không có tác dụng gì với Lục Yến Lĩnh, vì anh chẳng thèm liếc mắt nhìn thêm lấy một cái vào phần da thịt cô để lộ ra. Đã vậy thì cô cũng chẳng tốn công sức làm gì nữa, cứ mặc lại phong cách cũ của mình thôi.

Sau khi sửa soạn xong, Triệu Ni Ca xuống lầu.

Triệu Lan Tâm vừa nhìn thấy cô, sự đố kỵ trong mắt suýt chút nữa là không giấu nổi. Đào Vinh bưng trà sáng từ phòng ăn đi ra thấy cô cũng sững lại, hỏi: "Ni Ca, con định ra ngoài à?" Thực ra bà còn muốn hỏi ăn diện đẹp thế này là đi hẹn hò phải không?

"Vâng." Triệu Ni Ca đáp một tiếng, gọi con mèo lại ôm vào lòng v**t v*, nói: "Hôm nay con đến nhà họ Lục."

"Nhà họ Lục?" Đào Vinh trợn tròn mắt, "Nhà họ Lục nào?"

Triệu Ni Ca liếc bà một cái: "Còn nhà họ Lục nào nữa ạ?"

Đào Vinh: "..." Sau khi phản ứng lại, biểu cảm của bà trở nên phấn khích một cách kín đáo: "Là thiếu gia nhà họ Lục mời con đến?"

Triệu Ni Ca thấy bà đang hỏi thừa: "Nếu không thì con tự đi kiểu gì."

"Chao ôi." Đào Vinh hài lòng ngắm nhìn Triệu Ni Ca hồi lâu, tự lẩm bẩm: "Mẹ đã nói rồi mà, con gái mẹ xinh đẹp thế này, thiếu gia nhà họ Lục sao có thể không rung động cho được..."

Vì Triệu Ni Ca đang bế mèo nên Triệu Lan Tâm không dám lại quá gần, cô ta đứng cách nửa phòng khách nhìn cô với thần sắc phức tạp: "Thật sự là Lục Thiếu Vũ mời cô?"

Ba chữ "Lục Thiếu Vũ" nói nhanh nghe rất giống "Lục Thiếu gia", phát âm gần như y hệt. Thế nên Triệu Ni Ca đối với cái tên này không những chẳng có chút phản ứng nào mà còn nhướng mày liếc cô ta, cố tình nói lời độc địa châm chọc: "Sao, cô ghen à?"

Triệu Lan Tâm: "..." Không biết nghĩ đến điều gì, cô ta ngược lại thở phào nhẹ nhõm, cười một cách không chân thành: "Lợi hại thật, nhanh như vậy đã nắm thóp được tiểu thiếu gia nhà họ Lục rồi, sắp bước chân vào cửa nhà người ta rồi, chắc ngày vui cũng gần kề nhỉ?"

Triệu Ni Ca lười biếng liếc xéo: "Hoàng thượng chưa vội mà thái giám đã xoắn cả lên."

Triệu Lan Tâm: "..."

Đào Vinh vội nói: "Được rồi được rồi, Ni Ca, nếu hôm nay con đến nhà họ Lục, để mẹ chuẩn bị ít quà cho con mang theo. Đi tay không thì khiếm nhã quá, dù nhà mình với nhà họ Lục có khoảng cách địa vị nhưng lần đầu đến cửa, lễ tiết cần có vẫn phải chu toàn."

Triệu Ni Ca thản nhiên đáp: "Không cần đâu ạ, con chỉ mang mèo đến nhà anh ấy chơi thôi. Con mèo này là của anh ấy, chỉ tạm thời gửi chỗ con thôi."

Đào Vinh: "... Hả?"

Nghe vậy, lúc bà nhìn con mèo trong lòng Triệu Ni Ca, ánh mắt lập tức khác hẳn. Đây nào phải mèo hoang, đây rõ ràng là mèo chiêu tài mà!

Đúng mười giờ, điện thoại của Lục Yến Lĩnh lại gọi đến.

Triệu Ni Ca vừa bắt máy vừa đi ra ngoài cổng, nói với Đào Vinh: "Con đi đây, trưa không về ăn cơm đâu ạ."

Cửa vừa đóng Đào Vinh liền vội vàng rón rén bám theo sau. Giống như lần trước, bà nép mình sau bụi cây ngoài cổng rình xem, thấy Triệu Ni Ca ra khỏi cổng lớn thì quả nhiên bước lên một chiếc xe hơi màu đen. Và chiếc xe sang đó chính là chiếc Mercedes biển số bắt đầu bằng 0000 từng thấy lần trước.

Đào Vinh cười đến mức mặt mày nở hoa: "Con bé này, hóa ra bấy lâu nay nó toàn hẹn hò với thiếu gia nhà họ Lục mà chẳng thèm nói với mình câu nào."

Triệu Lan Tâm đứng phía sau bà cũng đăm chiêu nhìn chiếc xe sang đón cô đi. Một lúc sau, cô ta cười khẩy khinh miệt.

Miễn không phải là vị Lục Lữ đoàn trưởng kia là được. Chỉ là Lục Thiếu Vũ thôi mà, một gã công tử đào hoa, chắc cũng chỉ ham mẻ ngoài xinh đẹp của cô ta, chơi đùa chút thôi, sau này sẽ có lúc cô ta phải nếm mùi đau khổ.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...