Mỹ Nhân Kiều Diễm Tán Nhầm Đại Lão Truyện Niên Đại

Chương 58: Vậy Lục Yến Lĩnh là gì của anh



Hệ thống chưa bao giờ nói thiếu gia nhà họ Lục là Lữ trưởng cả, nó chỉ bảo anh là lính đặc chủng, có nói anh là Lữ trưởng đâu???

Không hiểu sao Triệu Ni Ca đột nhiên thấy hoảng loạn. Một loại trực giác không lành từ tận đáy lòng xông thẳng lên đại não khiến những chi tiết nhỏ nhặt và những điểm bất thường mà bấy lâu nay cô bỏ qua đều tuôn trào ra.

Lục Yến Lĩnh vẫn đang nói chuyện với Tham mưu Dương, không chú ý đến sự bất thường của Triệu Ni Ca bên cạnh.

Tham mưu Dương nói vài câu xong liền bảo: “Được rồi, hai người cứ thong thả đi dạo, tôi không làm phiền nữa, tôi còn phải đi đưa canh cho vợ đây.”

Tham mưu Dương nói xong nhìn Triệu Ni Ca một cách hiền từ rồi cất bước rời đi.

Lục Yến Lĩnh quay đầu lại, phát hiện sắc mặt Triệu Ni Ca có chút cứng đờ, anh cúi đầu nhìn cô, dịu dàng v**t v* mặt cô: “Sao vậy em?”

Triệu Ni Ca chậm rãi buông tay đang khoác tay anh ra, nhìn anh với ánh mắt ngẩn ngơ: “Em… em thấy hơi không khỏe…”

Lục Yến Lĩnh nghe cô nói vậy còn tưởng là do tối qua mình không biết chừng mực làm cô đau. Dù sao Lục lữ trưởng vốn cấm dục bấy lâu nay, chuyện ân ái cũng là lần đầu, tuy rằng đàn ông luôn có thể tự học mà biết, đặc biệt là người mạnh mẽ như anh. Nhưng đối mặt với sự quyến rũ trăm bề của người phụ nữ mình yêu, ngay cả thần tiên cũng khó lòng giữ mình, anh vô thức đã đòi hỏi hơi quá đà.

Động tác chạm vào khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt của cô càng thêm dịu dàng, anh thấp giọng nói: “Muốn ăn chút gì đó cho khỏe lại hay là về ngay bây giờ?”

Triệu Ni Ca lúc này thực sự cần được trấn tĩnh để đầu óc tỉnh táo lại. Hiện giờ não cô như một mớ bòng bong, mọi dây thần kinh đều căng thẳng đan chéo vào nhau, căn bản không thể suy nghĩ thấu đáo được.

Triệu Ni Ca nói bừa: “… Ăn chút gì đi.”

Lục Yến Lĩnh giơ cổ tay nhìn đồng hồ, hơn chín giờ, tầm này bữa sáng ở nhà ăn chắc chưa dẹp hết nhưng dù có dẹp rồi thì anh vẫn có thể bảo nhà bếp làm riêng.

Thế là Lục Yến Lĩnh nắm lấy tay cô đi về phía nhà ăn quân đội ở phía bên kia sân tập.

Bước chân Triệu Ni Ca nhẹ bẫng như dẫm trên bông, không có cảm giác thực tại. Một cảm giác không chân thực, không chắc chắn bao vây lấy cô. Cô ngước mắt nhìn người đàn ông phía trước. Bóng lưng anh cao lớn rộng mở, vóc dáng thẳng tắp hiên ngang. Bàn tay anh nắm lấy cô thật mạnh mẽ, thật kiên cố, giống như mỗi khi cô cần, anh đều sẽ nắm chặt không buông như thế này.

Hơi thở của Triệu Ni Ca có chút trì trệ, cô đột ngột dừng bước.

Lục Yến Lĩnh quay người nhìn cô, cúi đầu kiểm tra sắc mặt cô, phát hiện tay cô trở nên rất lạnh liền bao lấy tay cô trong lòng bàn tay mình sưởi ấm, ánh mắt hiện lên vẻ lo lắng: “Khó chịu lắm sao?”

Triệu Ni Ca không muốn anh nhận ra sự bất thường của mình, cố gắng mỉm cười một cái.

“Lục Yến Lĩnh, hình như em chưa từng hỏi. Anh… có phải còn anh chị em nào khác không?”

Lục Yến Lĩnh nắm tay cô hôn một cái: “Ừm, anh còn một người anh trai và chị gái thứ hai. Lần sau về nhà sẽ đưa em đi làm quen, họ cũng đều muốn gặp em.”

Triệu Ni Ca cúi đầu suy nghĩ trong hoang mang. Anh ấy có một anh trai và chị gái phía trên, vậy tính theo tuổi của Lục Yến Lĩnh, anh trai anh ấy ít nhất cũng phải ba bốn mươi tuổi rồi.

Thế thì cũng không đúng…

Thấy cô cúi đầu im lặng, Lục Yến Lĩnh tưởng cô lo lắng chuyện sắp phải đi gặp gia đình mình liền dắt cô vào nhà ăn, dịu dàng trấn an: “Tuy anh xuất thân từ gia đình quân nhân nhưng thành viên gia đình anh thực ra rất đơn giản.”

“Ở nhà bình thường chỉ có anh và vợ chồng quản gia Chung, bố mẹ anh sau khi nghỉ hưu mỗi năm đều về Thục Thành dưỡng bệnh vài tháng, thời gian ở Kinh Thị không nhiều. Anh trai và chị gái sau khi kết hôn cũng đều lập gia đình riêng không ở chung. Ồ, còn có một đứa cháu trai, không nghe lời lắm, năm nay vào lữ đoàn đặc chiến, cũng đang dưới quyền anh quản lý.”

Nghe đến câu này, đầu óc Triệu Ni Ca nổ tung. Giống như bị một chiếc chuông khổng lồ đập trúng.

Cô nghe thấy mình lẩm bẩm hỏi: “Cháu trai… anh… cũng ở lữ đoàn đặc chiến? Năm nay cậu ấy bao nhiêu tuổi…”

“Hai mươi hai. Tính tuổi mụ là hai mươi ba, cũng không còn nhỏ nữa.”

“Còn lớn hơn em một tuổi đấy.” Lục Yến Lĩnh bất đắc dĩ nói.

Đồng tử Triệu Ni Ca co rụt mạnh, da đầu tê dại.

Phía bên kia Lục Yến Lĩnh nói xong đã quay người đi đến quầy nhờ đầu bếp hâm nóng một phần cháo rau củ, rồi lấy thêm một ít đồ ăn sáng khác để vào khay. Khi anh bưng khay thức ăn trở lại bàn dài liền thấy Triệu Ni Ca ngồi đờ đẫn ở đó không nhúc nhích.

Cảm giác cô từ nãy đến giờ cứ kỳ lạ thế nào.

“Ni Ca, sao vậy em?” Lục Yến Lĩnh không nhịn được lại hỏi một câu quan tâm.

Triệu Ni Ca ngước đầu lên, sắc mặt đã không còn chút máu nào. Đối diện với ánh mắt của Lục Yến Lĩnh, đầu óc cô cuối cùng cũng nổ vang một tiếng.

Đúng lúc này điện thoại của Triệu Ni Ca vang lên. Bộ não đang đình trệ của cô bỗng chốc bừng tỉnh, cô cúi đầu vội vàng lục lọi lấy điện thoại từ trong túi ra, vì tay run quá nên điện thoại suýt nữa rơi xuống đất. Cô còn chưa nhìn rõ người gọi đến là ai đã nhanh chóng nhấn nút nghe.

“Alo? Alo!”

Vừa nghe điện thoại cô vừa vô thức đứng dậy cười gượng nói với Lục Yến Lĩnh đang nhìn mình đối diện: “À, em ra ngoài nghe điện thoại chút nhé…”

Nói xong cô xách túi đứng dậy quay người chạy ra ngoài nhà ăn. Chạy trối chết, cứ như phía sau có thứ gì đó đáng sợ lắm vậy.

Mãi cho đến khi cô chạy ra khỏi nhà ăn, áp lưng vào tường th* d*c dồn dập, giọng nói của Dư Thiến trong điện thoại vẫn còn đang vang lên đầy nghi hoặc: “Alo, Ni Ca? Cậu có nghe thấy không?”

Triệu Ni Ca chẳng nghe lọt tai được gì, chỉ lầm bầm đáp một tiếng.

Dư Thiến ở đầu dây bên kia nói: “Tối qua cậu không về, vẫn còn ở quân doanh à? Bọn tớ chuẩn bị về nội thành rồi, hỏi xem ý cậu thế nào.”

Triệu Ni Ca há hốc mồm nhưng cổ họng như bị ai bóp nghẹt, không nói nên lời. Hồi lâu sau cô mới tìm lại được giọng nói: “… Tớ vẫn còn ở căn cứ, tớ cũng muốn về.”

Dư Thiến liền bảo: “Ồ, thế thì được, xe bọn tớ đang ở cổng quân doanh, nếu cậu muốn về thì bọn tớ đợi cậu một chút.”

Triệu Ni Ca nghe thấy thế chẳng kịp suy nghĩ gì thêm, sải bước chạy đi, nắm chặt điện thoại nói: “Đợi tớ!”

Cô vừa chạy xuống bậc thang lại nghe Dư Thiến nói: “Ừm, không vội. Tớ đi cùng Vệ Hằng, lát nữa anh ấy lái xe.”

Bước chân Triệu Ni Ca lại khựng lại khi nghe Dư Thiến đi cùng Vệ Hằng. Vệ Hằng là trung đội trưởng của lữ đoàn đặc chiến, cũng là lính dưới quyền Lục Yến Lĩnh. Cô bây giờ không muốn dây dưa với bất kỳ ai có liên quan đến Lục Yến Lĩnh cả, cô chỉ muốn tìm một nơi thanh tĩnh để sắp xếp lại những dòng suy nghĩ đang rối loạn không thể vận hành bình thường được nữa.

“Thế thì tớ không qua nữa, mọi người đi trước đi.” Triệu Ni Ca nói xong liền cúp máy.

Cô đứng thẫn thờ tại chỗ một lúc, đột nhiên nghĩ ra điều gì đó, quay người đối diện với bức tường mở bảng điều khiển hệ thống ra. Trên bảng điều khiển vẫn chỉ có con số 60 điểm cô độc treo ở đó từ lần trước. Cô và Lục Yến Lĩnh đã làm cả chuyện thân mật nhất rồi, vậy mà giá trị rung động này vẫn không hề nhúc nhích.

Còn điều gì có thể chứng minh rõ ràng hơn sự thật hiển nhiên này nữa chứ.

Triệu Ni Ca lùi lại hai bước đầy vẻ không thể chấp nhận được. Cô cuối cùng cũng gục đầu, bất lực ôm lấy mặt.



Vài phút sau, Triệu Ni Ca một mình đi trên con đường rợp bóng cây của căn cứ quân đội. Thỉnh thoảng có một vài quan binh đi ngang qua, Triệu Ni Ca đều căng thẳng cúi gầm mặt, cứ như đã làm chuyện gì khuất tất lắm vậy.

Cô ra khỏi cổng quân doanh, thấy con đường bên ngoài xe cộ thưa thớt, gió lạnh thổi vài chiếc lá rụng xoay tròn bay lên. May mà ngoài căn cứ có xe buýt chuyên tuyến, Triệu Ni Ca định tự mình ngồi xe buýt về.

Cô đi bộ đến trạm xe buýt, co rụt người ôm lấy vai, những dây thần kinh bị đứt đoạn trong não vẫn chưa thể kết nối lại được.

Đúng lúc này một tiếng còi xe vang lên, ngay sau đó một chiếc ô tô phanh khựng lại ven đường. Cửa kính hạ xuống, Lục Thiếu Vũ ngạc nhiên nhìn Triệu Ni Ca, thò đầu ra: “Tiểu Mỹ! Sao em lại ở đây?”

Triệu Ni Ca liếc anh ta một cái: “Tôi đợi xe về thành phố.”

“Tôi cũng về thành phố mà! Lên đi, tôi đưa em về?” Lục Thiếu Vũ nói đoạn đã mở sẵn cửa ghế phụ.

Triệu Ni Ca do dự một chút, xe buýt kia chẳng biết bao giờ mới tới, lại sợ Lục Yến Lĩnh thấy cô lâu không về sẽ tìm đến. Cô hiện tại cấp thiết cần rời khỏi nơi này để một mình suy nghĩ về cuộc đời. Giờ tên nhóc ngốc nghếch này đang nhiệt tình muốn đưa cô về, cô cũng không quản được nhiều như vậy nữa, cứ rời khỏi cái nơi đáng sợ này trước đã.

Triệu Ni Ca không do dự nữa, lên xe.

Lục Thiếu Vũ cuối cùng cũng có thể ở riêng với "thần tiên tỷ tỷ" của mình. Trong lòng kích động đến mức sắp bay lên trời.

Lúc nãy khi đi ra anh ta còn mắng xối xả đám chiến hữu đã lôi kéo mình lén lút uống rượu tối qua. Vì tối qua bị chuốc say nên anh ta đã lỡ mất buổi tối văn nghệ - vốn dĩ anh ta định đi xem đoàn văn công biểu diễn, Triệu Ni Ca chắc chắn cũng ở đó. Sáng nay ngủ một mạch đến lúc trời sáng rực, đầu óc choáng váng tỉnh dậy thì mẹ anh ta gọi điện hỏi anh ta đang ở đâu.

Lục Thiếu Vũ mới lầm bầm chửi rủa đi xuống lầu chuẩn bị lái xe về nhà. Không ngờ ông trời lại ưu ái anh ta đến vậy, tối qua bỏ lỡ buổi diễn và cơ hội tặng hoa cho cô, thế mà hôm nay vừa ra khỏi cửa đã gặp được cô.

Lục Thiếu Vũ lái xe, lén lút quay đầu hà hơi một cái, thầm nghĩ mùi rượu tối qua chắc đã hết rồi nhỉ.

Triệu Ni Ca vô hồn tựa vào cửa sổ xe, không nói với anh ta câu nào, coi anh ta như một tài xế. Nhưng Lục Thiếu Vũ làm sao mà ngồi yên cho được, thấy sắc mặt cô không tốt, anh ta liền hỏi: “Tiểu Mỹ, em có bị say xe không?”

“Đừng gọi tôi là Tiểu Mỹ.” Triệu Ni Ca vô cảm đáp.

“Ồ…” Lục Thiếu Vũ ngẫm nghĩ, tên cô là Triệu Ni Ca. Họ Triệu, lại ở đoàn văn công, xì… không lẽ lại trùng hợp vậy?

Ánh mắt Lục Thiếu Vũ khẽ động, cẩn thận liếc nhìn cô: “Em có quen ai tên là Triệu Lan Tâm không?”

Triệu Ni Ca vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ: “Quen.”

“Thế em và cô ta…” Lục Thiếu Vũ ngập ngừng, muốn hỏi lại không dám hỏi.

Triệu Ni Ca cuối cùng cũng quay đầu lại, nhíu mày nhìn anh ta: “Sao, anh hỏi cô ta làm gì?”

Có lẽ vì ở bên Lục Yến Lĩnh lâu ngày nên Triệu Ni Ca cũng lây nhiễm khí chất nào đó từ anh, lúc nhíu mày nhìn người khác trông khá đáng sợ.

Lục Thiếu Vũ cảm thấy mình thực lòng thích cô nên cũng không muốn cố ý giấu giếm, thế là nói: “Vậy tôi nói xong em đừng giận nhé, chuyện là… mẹ tôi trước đây có tìm cho tôi một đối tượng xem mắt, chính là một cô gái tên Triệu Lan Tâm.”

“Nhưng em yên tâm, tôi hoàn toàn không đi! Tôi còn chưa gặp mặt cô ta là tôi đã đi luôn rồi!”

Não Triệu Ni Ca phản ứng chậm chạp một hồi: “Anh từng xem mắt với Triệu Lan Tâm? Khi nào?”

Lục Thiếu Vũ gãi gãi má: “Cũng mấy tháng trước rồi, hình như là tháng Chín thì phải, tôi cũng không nhớ rõ. Nhưng em yên tâm, tôi còn chưa nói với cô ta câu nào, nhìn cũng chưa thèm nhìn lấy một cái, hôm đó tôi đã đi từ sớm rồi!”

Triệu Ni Ca: “…”

Tháng Chín, xem mắt với Triệu Lan Tâm…

Triệu Ni Ca đột ngột chằm chằm nhìn anh ta hỏi: “Anh tên là gì?”

Lục Thiếu Vũ ngẩn người: “Lục Thiếu Vũ. Tôi chưa nói tên mình cho em biết sao?” Nói xong anh ta còn nghiêng đầu nghĩ ngợi, “Chắc là nói rồi chứ nhỉ…”

Triệu Ni Ca cảm thấy mình sắp nghẹt thở đến nơi rồi. Nhưng cô vẫn bám chặt lấy ghế xe, nhấn mạnh từng chữ hỏi: “Vậy Lục Yến Lĩnh là gì của anh…”

Lục Thiếu Vũ chun mũi, vẻ mặt không tình nguyện nói: “Là chú út của tôi.”

Mọi dây thần kinh căng thẳng trên người Triệu Ni Ca đều đứt đoạn ngay khoảnh khắc này. Câu nói này chính là cọng rơm cuối cùng đè bẹp lý trí của cô.

Triệu Ni Ca chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm lại.



Còn ở phía bên kia tại nhà ăn quân doanh.

Lục Yến Lĩnh giữ khay bữa sáng đó ngồi bên chiếc bàn dài chờ đợi rất lâu, rất lâu.

Người phụ nữ ấy đi rồi, không bao giờ quay lại nữa.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...