Mỹ Nhân Kiều Diễm Tán Nhầm Đại Lão Truyện Niên Đại

Chương 59: Triệu Ni Ca quá hiểu anh



Triệu Ni Ca không thể dùng lời nào để diễn tả tâm trạng của mình lúc này.

Dù đang ngồi yên trong xe, cô vẫn cảm thấy đất trời đảo lộn, trước mắt từng đợt tối sầm lại.

Lục Thiếu Vũ thấy sắc mặt cô không tốt, quan tâm hỏi: "Tiểu Mỹ, em sao vậy?"

"Anh đừng chạm vào tôi!"

Triệu Ni Ca mặt cắt không còn giọt máu hất tay anh ta ra.

Trông cô như thể vừa nhìn thấy một con quái vật ăn thịt người, suýt chút nữa thì thét lên thành tiếng.

Lục Thiếu Vũ ngẩn người, thấy cô có vẻ rất ghét bỏ mình, trong lòng cũng không khỏi chạnh lòng.

Triệu Ni Ca tựa đầu vào cửa kính xe đầy tuyệt vọng, đôi mắt to tròn nhìn vô định ra cánh đồng mùa đông đang lướt nhanh qua bên ngoài.

Đúng lúc này điện thoại trong túi cô vang lên.

Tiếng chuông cứ reo mãi, reo mãi không dứt.

Đến hồi chuông thứ năm, thứ sáu, Triệu Ni Ca vẫn duy trì tư thế tựa cửa sổ bất động, không hề có ý định bắt máy.

Lục Thiếu Vũ liếc nhìn cô một cái nhưng có chút e dè không dám lên tiếng.

Cuối cùng khi cuộc gọi tự động kết thúc, im lặng được hai giây rồi lại tiếp tục gọi đến, tiếng chuông vang lên lần nữa.

Bấy giờ Triệu Ni Ca mới chậm rãi cúi đầu lấy điện thoại từ trong túi ra.

Không cần nhìn cô cũng biết là ai gọi.

Mở nắp điện thoại, nhìn cái tên đang rung lên trên màn hình, hàng mi dài của Triệu Ni Ca không kìm được mà run rẩy.

Nhưng khi nhấn nút nghe, giọng nói của cô lại bình tĩnh đến mức chính cô cũng không ngờ tới: "Alo."

Lục Yến Lĩnh thấy cô cuối cùng cũng chịu nghe máy, khẽ thở phào, tông giọng trầm thấp dịu dàng hỏi: "Em đi đâu rồi, sao vẫn chưa quay lại?"

Móng tay Triệu Ni Ca bấm sâu vào lòng bàn tay, dùng cái đau để giữ cho mình tỉnh táo: "Em... hơi khó chịu, nên về trước rồi."

Đầu dây bên kia im lặng một lát: "Em đang ở đâu? Đứng yên đó đợi anh, anh qua ngay."

Triệu Ni Ca lập tức nói: "Không cần đâu! Em lên xe bạn rồi... đang trên đường về."

Lục Yến Lĩnh dường như nhận ra giọng điệu của cô có gì đó không ổn, anh hạ giọng hỏi: "Ni Ca, rốt cuộc là có chuyện gì?"

"Không có gì đâu." Triệu Ni Ca thậm chí còn cố nặn ra một nụ cười gượng gạo, "Chỉ là có chút việc thôi, em đi trước đây."

Nói xong không đợi Lục Yến Lĩnh kịp nói thêm gì, cô dứt khoát tắt máy.

Cô tắt nguồn điện thoại, bỏ lại vào túi.

Làm xong tất cả, đôi vai cô đột ngột sụp xuống như thể vừa trút hết sức lực. Loạt động tác vừa rồi dường như đã vắt kiệt chút tàn hơi cuối cùng của cô.

Lục Thiếu Vũ đang lái xe lén nhìn cô mấy lần, muốn nói lại thôi.

Triệu Ni Ca mệt mỏi liếc anh ta một cái, giọng trầm xuống: "Ngậm miệng lại cho tôi."

Lục Thiếu Vũ: "... Ờ."

Hai giờ sau, xe dừng trước cổng Triệu gia.

Triệu Ni Ca mở cửa, bước xuống với khuôn mặt vô cảm.

Lục Thiếu Vũ thấy cô suốt dọc đường đều không vui, nghĩ ngợi một hồi liền xuống xe đuổi theo.

"Tiểu Mỹ! Tiểu Mỹ?!"

Triệu Ni Ca không có bất kỳ phản ứng nào, đi thẳng vào trong cổng lớn.

Đào Vinh nghe thấy động động tĩnh liền chạy ra cửa, thấy Triệu Ni Ca trở về, chưa kịp lên tiếng thì cô đã vào nhà.

Đào Vinh há miệng định gọi, vừa quay người lại thì thấy Lục Thiếu Vũ đang đứng ngoài sân vườn, mắt bà ta sáng rực lên: "Lục thiếu gia?"

Lục Thiếu Vũ không quen người phụ nữ này nhưng thấy bà ta từ trong nhà họ Triệu đi ra cũng đoán được thân phận bèn chào hỏi hơi ngượng ngùng: "Chào dì ạ."

"Ôi trời đất ơi!" Đào Vinh sướng rơn trong lòng.

Bấy lâu nay cuối cùng cũng được thấy tận mắt Lục thiếu gia bằng xương bằng thịt. Mấy lần trước "anh ta" đưa Triệu Ni Ca về đều chỉ dừng ở cổng rồi đi ngay, chẳng có cơ hội mời vào uống chén trà. Nay đúng lúc chạm mặt, nhất định phải mời bằng được vào nhà mới xong.

"Lục thiếu gia, vất vả cho cậu quá, đã đưa Ni Ca nhà tôi về tận nơi, mau vào nhà uống chén trà đi!"

"Chắc không cần đâu ạ..."

Lục Thiếu Vũ xuống xe đuổi theo chỉ vì muốn nói thêm vài câu với Triệu Ni Ca.

Nhưng Đào Vinh quá đỗi nhiệt tình, vừa nói vừa tiến tới mời mọc, thậm chí còn quay đầu gọi vọng vào nhà bảo người giúp việc pha trà.

Khiến Lục Thiếu Vũ rơi vào tình thế cực kỳ khó xử.

Anh ta sợ Triệu Ni Ca nghĩ mình mặt dày bám theo nên vội vàng từ chối.

Đang lúc đẩy đưa, Triệu Lan Tâm trong phòng khách nghe thấy tiếng cũng đi ra xem tình hình.

Lục Thiếu Vũ vẫn còn chút ấn tượng với Triệu Lan Tâm, vừa thấy cô ta bước xuống bậc thềm liền nhận ra ngay.

Anh ta ngẩn người, hỏi Đào Vinh: "Cô ta sao lại...?"

Đào Vinh cười nói: "Đây là Lan Tâm, chị gái của Ni Ca!"

Nói xong bà ta mới sực nhớ ra, ban đầu vốn dĩ sắp xếp cho Lan Tâm xem mắt với anh ta nhưng hai người chắc là chưa gặp mặt.

Thế là Đào Vinh càng nhiệt tình hơn: "Lục thiếu gia, vào nhà ngồi đi! Ái chà cái con bé Ni Ca này, thật là chẳng biết điều gì cả, sao lại không biết mời khách vào nhà cơ chứ."

Lục Thiếu Vũ nghe xong thì ngây người như phỗng.

Thì ra Triệu Lan Tâm và Triệu Ni Ca là chị em. Thảo nào lúc nãy ở trên xe vừa nghe anh ta nói từng đi xem mắt với Triệu Lan Tâm là cô liền không thèm để ý đến anh ta nữa.

Hóa ra là vì vậy...

Lục Thiếu Vũ hối hận khôn nguôi, vội vàng cáo bận rồi chạy mất hút.

Sau khi về nhà, Triệu Ni Ca đi thẳng lên phòng trên lầu.

Cô khóa trái cửa, ném túi xách, đá văng giày, cả người đổ sụp xuống giường.

Cô nằm bất động trong tư thế đó rất lâu, rất lâu.

Căn phòng yên tĩnh cuối cùng cũng cho cô chút không gian để trốn thoát khỏi sự hỗn loạn và hít thở nhưng dòng suy nghĩ trong đầu vẫn cứ rối như tơ vò.

Mãi sau cô mới trở mình, mở mắt nhìn trân trân lên trần nhà.

Kể từ khi quen biết Lục Yến Lĩnh, từng thước phim về những gì cô và anh đã trải qua hiện về trong trí nhớ như một chiếc đèn kéo quân.

Triệu Ni Ca lấy tay che mắt, kéo chăn trùm kín đầu.

Không biết bao lâu trôi qua, có tiếng gõ cửa.

Giọng Đào Vinh vang lên bên ngoài: "Ni Ca, đã ăn trưa chưa? Ra ăn cơm đi."

Triệu Ni Ca với tay ném cái gối vào cửa: "Không ăn! Đừng có làm phiền!"

Tiếng của Đào Vinh bên ngoài im bặt một lúc rồi tiếng cằn nhằn nhỏ dần khi bà ta đi xa.

Cả buổi chiều, Triệu Ni Ca nằm trên giường chìm vào giấc ngủ mê mệt.

Trời tối từ lúc nào không hay, buổi tối Đào Vinh lại đến gõ cửa: "Cơm tối con cũng không ăn à?"

Triệu Ni Ca không đáp lại, chẳng rõ là đã ngủ hay là không muốn trả lời. Đào Vinh gõ vài cái rồi lại đi.

Cứ như vậy, kể từ khi về nhà, cô ngủ từ chiều đến tối, rồi từ tối đến tận sáng hôm sau.

Khi tỉnh dậy vào buổi sáng, cô thấy đầu óc choáng váng, mũi nghẹt không thở nổi, cổ họng ho khan ngứa ngáy, có lẽ hôm qua lúc ngủ mê mệt đã bị nhiễm lạnh.

Tay cô vô thức vươn ra sờ tìm chiếc điện thoại bên gối.

Giây phút chạm vào điện thoại, cô mới sực nhớ ra mình đã tắt máy từ trưa hôm qua.

Một ngày một đêm trôi qua, Lục Yến Lĩnh gọi không được chắc chắn sẽ đến tìm cô.

Triệu Ni Ca quá hiểu anh.

Nói ra thật nực cười, cho đến lúc này cô mới nhận ra rõ ràng rằng thực ra mỗi lần trước đây cô làm mình làm mẩy, ngang ngược hay dỗi hờn thực chất đều là vì cô nắm chắc anh sẽ xuống nước trước, sẽ nuông chiều mình nên mới dám hống hách như vậy.

Cô cũng không biết mình bắt đầu trở nên tin tưởng tuyệt đối như thế từ bao giờ.

Tin chắc rằng mỗi lần cô quậy phá, anh đều sẽ đến dỗ dành.

Triệu Ni Ca biết rõ. Lần này cũng vậy, anh sẽ đến tìm cô.

Nếu cô không muốn đối mặt với anh, cô không thể tiếp tục ở lại nhà nữa.

Nhưng cô có thể đi đâu đây?

Ở Kinh Thị cô chỉ có một người bạn thân là Dư Thiến, nhưng bạn trai Dư Thiến lại là Vệ Hằng, mà Vệ Hằng là cấp dưới của Lục Yến Lĩnh.

Triệu Ni Ca lúc này không muốn tìm Dư Thiến. Khách sạn cô cũng không muốn đến. Cô độc lạnh lẽo, một mình ở đó thà nằm ở nhà còn hơn.

Nghĩ tới nghĩ lui, Triệu Ni Ca nhất thời không tìm được nơi nào thích hợp.

Cuối cùng cô bật điện thoại lên, gọi cho Tiết Tình - người cô đã quen ở Diên Thành lần trước.

Tiết Tình nhận được điện thoại thì hơi ngạc nhiên nhưng cũng rất vui vẻ, cười nói: "Chúc mừng năm mới đại mỹ nhân nhé, vẫn chưa kịp chúc mừng buổi biểu diễn thành công của cậu hôm qua đâu!"

Tiết Tình thuộc nhóm nhạc cụ còn Triệu Ni Ca thuộc nhóm múa, bình thường ở đoàn văn công ít khi gặp mặt nhưng lần ở Diên Thành cả hai coi như đã cùng trải qua sinh tử, ý nghĩa hoàn toàn khác biệt.

Triệu Ni Ca vốn cũng muốn mỉm cười nhưng cô nhếch môi rồi nhận ra mình không cười nổi, chỉ đành nhỏ giọng nói: "Tiết Tình, tớ có thể mượn nhà cậu nghỉ ngơi một chút không?"

Tiết Tình không nghĩ ngợi nhiều, đáp: "Được chứ! Nhà tớ ở ngay đường Xuân Vũ, cậu định qua bây giờ à?"

"Ừ, tớ qua ngay đây."

Triệu Ni Ca cúp máy rồi bắt đầu thu dọn túi xách, thay đại một bộ đồ rồi ra ngoài. Khi xuống lầu, Đào Vinh và Triệu Lan Tâm thấy cô cuối cùng cũng chịu ra khỏi phòng, Đào Vinh lập tức càm ràm: "Con xem con ngủ bao lâu rồi? Hôm qua Lục thiếu gia đưa con về, con cũng chẳng biết mời người ta vào uống chén trà, cứ thế để người ta đi, ngày lễ ngày Tết mà chẳng có chút lễ nghĩa nào..."

Nếu là bình thường nghe Đào Vinh lải nhải thế này Triệu Ni Ca đã sớm bật lại. Nhưng hôm nay cô chỉ nhìn thẳng, băng qua phòng khách, đến tủ giày thay đôi giày rồi mở cửa đi thẳng ra ngoài.

Suốt quá trình không thèm để ý đến bất kỳ ai.

Đào Vinh thấy vậy quay sang nhìn Triệu Lan Tâm, thắc mắc hỏi: "Nó bị làm sao thế?"

Ánh mắt Triệu Lan Tâm lóe lên.

Đêm hôm kia tại hậu trường buổi văn nghệ năm mới của quân đội, Lục Yến Lĩnh đã tặng hoa rồi đưa người đi đầy thân mật, bao nhiêu người trong phòng hóa trang đều tận mắt chứng kiến.

Lời đồn thổi về việc Triệu Ni Ca tìm đại gia làm kim chủ tự nhiên tan biến. Lúc này mọi người mới biết hóa ra "đại lão" đứng sau Triệu Ni Ca lại là vị Lữ trưởng họ Lục đầy quyền uy kia. Nghĩ đến thế lực của nhà họ Lục ở Kinh Thị, nhất thời ai nấy đều im thin thít, không ai dám bàn tán thêm lời nào.

Triệu Lan Tâm tuy sớm đã có dự đoán nhưng cũng đến đêm hôm kia mới xác nhận được. Chỉ là cô ta không hiểu nổi...

Nếu Triệu Ni Ca đã câu được Lục Yến Lĩnh rồi sao còn dây dưa với cháu trai anh ta là Lục Thiếu Vũ? Hôm qua lúc về nhà còn ngồi xe của Lục Thiếu Vũ nữa.

Triệu Ni Ca bắt xe đến nhà Tiết Tình.

Tiết Tình vừa mở cửa, định dành cho cô một cái ôm thắm thiết thì khựng lại khi nhìn thấy dáng vẻ của cô: "Cậu sao thế này? Ốm à?"

Triệu Ni Ca bước vào nhà, nói: "Chắc là vậy."

Tiết Tình nghe giọng cô khàn đặc, sắc mặt uể oải, vội vàng bảo cô ngồi xuống sofa rồi rót cho cô ly nước: "Có chuyện gì thế?"

Mới hôm kia gặp ở hậu trường vẫn còn thấy cô rực rỡ lộng lẫy kia mà.

Triệu Ni Ca uể oải lắc đầu: "Tớ chỉ muốn mượn nhà cậu nghỉ ngơi chút thôi, tớ hơi mệt."

"Được rồi." Tiết Tình đứng dậy, "Vậy cậu vào phòng ngủ của tớ mà nằm."

Triệu Ni Ca nói lời cảm ơn rồi vào phòng, cuộn tròn người trên giường như một chú mèo nhỏ bất động. Tiết Tình nhìn theo đầy suy nghĩ một lúc, không vào làm phiền mà chỉ giúp cô đắp chăn, đóng cửa đi ra ngoài.

Chưa đầy một giờ sau khi Triệu Ni Ca rời khỏi nhà, một chiếc xe Jeep quân đội màu đen đỗ xịch trước cổng Triệu gia.

Người đàn ông bước xuống xe, chiếc áo khoác quân phục chỉnh tề tung bay trong gió lạnh mùa đông tạo nên một phong thái đầy uy nghiêm.

Anh đứng trước xe, ngước mắt nhìn ngôi nhà họ Triệu một cái rồi sải bước đến trước cửa, tháo đôi găng tay da, nhấn chuông.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...