Nàng Công Chúa Bị Bắt Cóc Thật Kỳ Lạ!

Chương 126



"Ngài đang căng thẳng quá đấy ạ?"

"Thì tại em tự dưng làm cái bộ dạng này còn gì! Còn mấy thứ này là sao đây?"

Ta chỉ vào mấy cái lọ kỳ lạ trên bàn, trên đó còn dán hẳn tờ giấy nhớ ghi "Nhất định phải dùng nhé". Dù ta không rành về mấy chuyện nhạy cảm này, nhưng nhìn qua cũng lờ mờ đoán được công dụng của chúng.

"Em cũng không rõ nữa? Lúc bảo là sắp động phòng, cô ta cứ bắt em cầm theo bằng được."

Khỏi cần nghĩ cũng biết "cô ta" là ai. Cái nét chữ bay bướm kia quá đỗi quen thuộc. Đích thị là của Lilith. Ta định bụng ném mấy cái lọ đó đi cho khuất mắt. Nếu không phải vì câu nói tiếp theo của Luminas.

"Cô ta bảo nếu không dùng cái đó thì sẽ đau lắm đấy ạ."

Nói chính xác thì không phải ta không ném được, mà là cơ thể ta bỗng chốc cứng đơ vì kinh hãi. Ta khó nhọc quay đầu lại như một con robot hết pin, nhìn Luminas và hỏi.

"Luminas này, chuyện đó..."

"Không được đâu. Em không nhịn nổi nữa rồi."

Như đi guốc trong bụng ta, em ấy bật dậy, dùng lực đẩy mạnh ta ngã xuống giường. Y như lời Lilith nói, cảm giác lúc này hệt như đang đối mặt với một con thú dữ đang nhe nanh múa vuốt chực chờ nuốt chửng con mồi.

'...Chắc mình bị ăn sạch thật rồi.'

Hơn nữa, cái ánh mắt như đánh mất lý trí kia khiến bản năng của ta lập tức rung lên hồi chuông cảnh báo. 

Ta đưa tay đẩy ngực em ấy ra, định bảo "Khoan, nói chuyện đã", nhưng làm gì có chuyện em ấy ngoan ngoãn lùi lại. Trái lại, Luminas tóm chặt lấy tay ta kéo mạnh, rồi lập tức cúi xuống chiếm lấy đôi môi ta.

Bàn tay em ấy nóng rực, cơ thể áp sát vào ta cũng nóng hầm hập.

Khác hẳn với những nụ hôn trước đây, nụ hôn lần này mang theo sự gấp gáp, dồn dập. Như muốn khẳng định sẽ không bao giờ buông tay, chiếc lưỡi của em ấy cuốn lấy ta, giam cầm ta trong vòng tay rắn chắc khiến ta không thể nhúc nhích. Cùng với đó là sức nặng đè lên người.

Dù nhan sắc có mỹ miều đến mấy, thì sức mạnh này cũng dư sức nhắc nhở ta rằng Luminas là một thằng đàn ông thứ thiệt.

Mặc cho em ấy mặc sức nếm trải thứ quả ngọt ngào, ta bất giác cũng thuận theo mà đáp trả. Chuyện quan hệ thì chưa biết thế nào, chứ hôn nhau thì chúng ta cũng trải qua nhiều rồi, cảm giác cũng không tệ. 

À không, nói thẳng ra thì ta khá thích. Thì ra hôn nhau là thế này sao, cảm giác thỏa mãn khi biết Luminas khao khát mình khiến ta có chút lâng lâng.

Nhưng cũng có một vấn đề khá rắc rối. Đó là cái cảm giác bụng dưới cứ sôi sục lên như có một ngọn lửa đang âm ỉ cháy.

Đến mức ta không thể kìm nén được mà khẽ r*n r*. Mỗi lần ta phát ra âm thanh đó, em ấy lại càng như cá gặp nước, mạnh bạo hơn, điên cuồng càn quét khoang miệng ta. Môi lưỡi quấn quýt khát khao đến mức em ấy không thèm cho ta một giây để thở.

"Ưm... Ta... ng-ngạt thở..."

"Haa..."

Mãi đến khi ta gần như tắt thở, em ấy mới chịu buông ra. Tuy nhiên, dường như chưa thỏa mãn, chiếc lưỡi ướt át của em ấy vẫn tiếp tục l**m láp bờ môi dưới của ta.

"Mỗi lần nhìn ngài ngủ say mà chẳng hay biết gì về tâm tư của em, em lại muốn làm thế này với ngài. Lúc ngài vừa mở mắt, em đã muốn đè ngài ra ngay lập tức... nhưng vì ngài mới tỉnh lại, cơ thể còn yếu..."

Giờ có phải là lúc ta nên nói lời cảm ơn vì em ấy đã cố gắng nhẫn nhịn vì ta không nhỉ... Thực ra, ta cũng lờ mờ nhận ra điều đó. 

Đã không ít lần ta bắt gặp đôi mắt vốn dĩ trong veo như bầu trời mùa thu của em ấy lại vẩn đục sắc dục. Tuy nhiên, vì ta tin chắc rằng Luminas sẽ không bao giờ ép buộc ta, nên ta cũng không mấy bận tâm.

'Giờ kết hôn rồi, chẳng khác nào tự dâng mỡ miệng mèo...'

Dù nụ hôn vô cùng mãnh liệt, nhưng em ấy vẫn không có động thái tiến xa hơn. Chỉ không ngừng nhìn ta bằng ánh mắt đầy van nài như muốn nói "Ngài làm ơn hãy chấp nhận em đi". Bắt gặp ánh mắt trực diện van vỉ đó, ta lại có ảo giác như bản thân cũng đang khao khát điều tương tự.

Có lẽ đọc được sự ưng thuận ngầm trong biểu cảm của ta, đôi mắt Luminas sáng rực lên. Em ấy cọ sát cơ thể vào người ta, rồi dùng khuôn mặt áp vào v*m ng*c ta nũng nịu. Từ góc độ đó, em ấy khẽ hé đôi mắt đang híp lại, ngước nhìn ta và thì thầm:

"Ngài cũng thấy thích mà, đúng không?"

Luminas nhẹ nhàng lướt môi dọc theo đường viền cổ của ta. Sự m*n tr*n nhè nhẹ bằng đầu lưỡi thật sự là một chất k*ch th*ch chí mạng. Cổ họng ta khô khốc. 

Đôi mắt ấy vừa như vực sâu thăm thẳm, lại vừa rực cháy ngọn lửa d*c v*ng. Cộng thêm cái giọng trầm khàn, ồm ồm. Em ấy đang phải cắn răng kìm nén để không bị đứt đoạn sợi dây lý trí mỏng manh.

"Kh-Khoan đã... Ta chưa chuẩn bị..."

Ta định vuốt lưng trấn an em ấy, nhưng dường như hành động đó lại phản tác dụng. Em ấy bắt lấy tay ta, dùng răng khẽ cắn vào đầu ngón tay ta. Không hề đau đớn, mà chỉ là những cái cắn nhẹ nhàng, nhột nhạt như một con thú non đang ngứa răng.

"Em... đã hưng phấn đến nhường này rồi."

Sự tấn công dồn dập khiến ta không thể suy nghĩ tỉnh táo. Em ấy dán mắt vào môi ta, nín thở chờ đợi cái gật đầu cho phép.

'Nếu mình gật đầu... chắc chắn dù mình có bảo dừng lại hay chờ chút thì cũng vô ích thôi.'

Thế nên ta mới không dám dễ dàng đồng ý.

"Được không ngài? Xin ngài đấy... Em đã ngoan ngoãn đợi ngài rất lâu rồi mà. Nếu ngài không cho phép... em sẽ không làm đứa trẻ ngoan nữa đâu."

Khí thế hung hãn đột ngột thay đổi khiến ta giật mình run rẩy. Nếu buông bỏ hoàn toàn chút lý trí khó nhọc lắm mới giữ được kia, thì cái dáng vẻ "đứa trẻ ngoan" của em ấy sẽ biến thành cái gì? Kết cục là ta sẽ còn thê thảm hơn bây giờ gấp trăm ngàn lần.

"Hay ngài thấy em gớm ghiếc? Vì em là đàn ông... lại còn mang vết sẹo này nữa..."

Nói rồi, Luminas mạnh tay kéo trễ chiếc áo choàng xuống. May mắn là em ấy không phơi bày những bộ phận nhạy cảm, nhưng toàn bộ nửa thân trên đã phơi bày trước mắt ta. Dù thần linh đã chữa lành vết thương, nhưng vết sẹo lớn ngay vị trí trái tim vẫn còn in hằn rõ rệt.

Tuy nhiên, lúc này chuyện đó không còn quan trọng nữa. Ngoài miệng thì nói những lời tự ti, nhưng mục đích câu dẫn lại lộ rõ mồn một. Làn da trắng nõn nà ẩn hiện trước mắt ta. Ta khẽ thở dài, đáp lời:

"Nếu ta thực sự thấy em gớm ghiếc... ta đã chẳng làm mấy chuyện này với em."

Ta vòng tay ôm lấy cổ em ấy, chủ động chạm môi mình vào môi em ấy. Dù sao thì ta cũng không định sống cô độc cả đời, cái ngày này sớm muộn gì cũng phải đến thôi.

Tuy cơ thể có chút run rẩy, ta vẫn nắm lấy tay em ấy, dẫn lối đặt lên nơi đang nhô lên của mình. Hơi ấm truyền qua lớp vải khiến toàn thân ta bỗng chốc nóng bừng, ửng đỏ.

Và như một lời đáp lại, trong lúc nụ hôn vẫn chưa dứt, bàn tay em ấy đã luồn vào trong áo ta. Những ngón tay thon dài, điêu luyện v**t v* v*m ng*c mang đến một kh*** c*m hoàn toàn mới lạ.

"...L-Luminas...!"

Khi ta gọi tên em ấy, em ấy lập tức vểnh tai lên và nhìn ta. Một ánh mắt sắc lẹm, soi mói như muốn thu trọn mọi phản ứng của ta không bỏ sót một chi tiết nào. Đồng thời, bàn tay em ấy cũng bắt đầu tấn công khu vực bên dưới.

Bàn tay ta run rẩy nắm chặt lấy cổ tay em ấy. Nhưng sức lực yếu ớt đó chẳng đủ để ngăn cản em ấy lại.

"Ưm...!"

Mỗi lần ngón tay em ấy lướt qua nơi nhạy cảm tựa như đang lướt trên phím đàn, ta lại không kìm được mà bật ra những tiếng r*n r* yếu ớt. 

Ta cũng không ngờ cơ thể mình lại nhạy cảm đến mức này. Nỗi lo lắng về việc không biết có thể làm "chuyện đó" với Luminas không giờ đây đã tan thành mây khói.

"Ha... Đáng yêu quá. Em thực sự... hết chịu nổi rồi."

Chiếc lưỡi đỏ hồng ướt át lấp ló sau bờ môi hé mở của em ấy thu hút mọi ánh nhìn của ta. Khóe mắt em ấy đã đỏ hoe. Sự khát khao mãnh liệt của em ấy cũng lây lan sang cả ta.

d*c v*ng muốn chiếm đoạt người trước mặt, muốn ngấu nghiến, muốn nuốt trọn người ấy vào bụng cũng bắt đầu sục sôi trong ta. Khi bàn tay ướt đẫm của em ấy v**t v* dọc theo chiều dài của "nó", đầu óc ta như muốn bốc cháy.

"Ha, ưm... Kho-Khoan đã...!"

Thế nhưng, thay vì dừng lại, Luminas lại càng dồn ép ta mạnh mẽ hơn. Cuối cùng, ta đành bật ra tiếng thở hắt vốn đã kìm nén bấy lâu, toàn thân mất hết sức lực. 

Luminas nở nụ cười rạng rỡ, thì thầm vào tai ta. Cùng lúc đó, thứ to lớn và nóng rực của em ấy áp sát vào chân ta một cách tr*n tr**.

"Em làm giỏi lắm đấy. Em sẽ nhẹ nhàng thôi, không làm ngài đau đâu... Được chứ?"

Đã đến nước này rồi thì tới bến luôn đi. Hơn nữa, nếu giờ bảo cứ thế đi ngủ thì cũng hơi tội cho Luminas. Dù sao thì ta cũng đã ra rồi, còn em ấy thì vẫn chưa.

"Lại đây..."

"Đừng có hối hận vì câu nói đó nhé."

Con thú dữ cuối cùng cũng nhận được sự cho phép, lao đến vồ lấy ta.

---------

"Mẹ kiếp... đau lưng quá..."

"Ngài đau lắm ạ?"

Vừa mở mắt ra, thứ chào đón ta không phải là một buổi sáng trong lành, mà là cơn đau nhức ê ẩm khắp toàn thân. Ta nhăn nhó lườm cái tên đang thản nhiên xoa bóp eo cho ta với vẻ mặt tỉnh bơ.

Không chỉ eo đâu. Cổ họng ta khô rát đến mức không nuốt nổi nước bọt. Hai chân thì run lẩy bẩy. Thậm chí ta còn thấp thoáng thấy mấy vết bầm tím to đùng trên người. Tất cả là tại cái tên Luminas không biết tiết chế sức mạnh này đây.

Chỉ có vết bầm tím thôi sao? Tất nhiên là không rồi. Cơ thể ta đâu phải cuốn tập tô mà em ấy cứ thế tô vẽ những vệt đỏ chót loang lổ khắp nơi như vậy. Trong khi toàn thân ta tơi tả thì khuôn mặt em ấy lại hồng hào, rạng rỡ như hoa mùa xuân.

Rõ ràng ta chỉ nằm im hưởng thụ, người vận động hết công suất rồi còn dọn dẹp hậu quả cũng là Luminas cơ mà. 

Lẽ ra người kiệt sức phải là Luminas mới đúng, thế mà trông em ấy còn sung sức hơn cả ta. Em ấy có phải succubus chuyên hút tinh khí để sống đâu, mà vật lộn cả ngày trời vẫn tươi tắn như thế, nghĩ lại thấy cay cú thật.

"Ngài mệt lắm sao?"

"Thử trải qua chuyện đó cả đêm qua xem có mệt không thì biết!"

Ta gắng sức gào lên bằng cái giọng khản đặc khiến cổ họng càng thêm rát buốt.

"Vậy sao? Chúng ta mới làm có một ngày thôi mà?"

"Cái thằng ranh này!"

Bình thường thì em ấy đã vội vàng rót nước cho ta thấm giọng rồi, nhưng có vẻ dư âm từ đêm qua vẫn còn, em ấy cứ rúc mặt vào ngực ta cọ cọ. 

Nhìn cái điệu bộ nũng nịu vô hại hệt như con cún nhỏ phủ phục dưới chân chủ, nhưng thực chất bên trong là một con dã thú chính hiệu, ta hiểu quá rõ điều đó.

Thôi thì nén nhịn suốt bao nhiêu lâu nay, giờ như ngựa đứt cương cũng là điều dễ hiểu, nhưng hậu quả là cái giọng của ta đi tong rồi.

Cái đầu lỡ va vào thành giường cũng đang ong ong nhức nhối. Cứ tưởng cái đệm này êm ái lắm, ai ngờ độ lún của nó lại khiến ta hôm qua không tài nào thoát khỏi nanh vuốt của Luminas.

"Chắc phải đổi cái giường khác thôi."

"Ý hay đấy ạ."

Ta nheo mắt lườm Luminas. Làm sao ta không nhận ra cái ý đồ đen tối của em ấy cơ chứ. Nhưng mà... thú thật thì ta cũng không ghét chuyện đó. Khổ nỗi là ta lại còn thấy thích mới chết. May mà phòng này cách âm tốt. Chứ không thì chắc ta không còn mặt mũi nào mà nhìn ai...

"Ngài thật sự không sao chứ ạ?"

Nếu là trước đây, ta sẽ nghĩ chắc em ấy đang lo lắng cho ta thật. Nhưng giờ thì ta rành quá rồi. Cái vẻ mặt bồn chồn đó đích thị là sợ không được làm "chuyện đó" thêm lần nào nữa chứ gì. Ta nhìn Luminas chằm chằm một lúc rồi lí nhí đáp:

"Cũng không tệ lắm. Không đau đến mức đó... Chỉ là hơi nhức mỏi người một chút thôi..."

Nhờ sự ân cần của em ấy, ta đã có một đêm trọn vẹn. Bảo sao lúc trước ả Lilith cứ khen "học trò cưng xuất sắc", ra là xuất sắc trong "chuyện đó" à... Nụ cười mờ ám của ả ta lại hiện lên trong đầu ta.

"Vậy đợi ngài khỏe lại chúng ta làm tiếp nhé."

Nghe xem có chán không, đang lúc cần được dỗ dành thì lại đi hẹn lịch cho lần sau.

"Tùy em..."

Chà, quả là một buổi sáng bình yên.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...