Nàng Công Chúa Bị Bắt Cóc Thật Kỳ Lạ!

Chương 52



Luminas là con trai.

Tin tức này làm cả Lâu đài Ma Vương chấn động. Thế nhưng, mặt khác, mọi người lại có vẻ chấp nhận nó một cách khá bình thản.

Hầu hết lũ quỷ làm việc trong lâu đài đều phản ứng kiểu "Biết ngay mà", hoặc "Bảo sao cô ta... à không, cậu ta lại hung hăng đến thế, giờ thì hiểu rồi".

Ngược lại, cũng có một nhóm không thể tin nổi chuyện Luminas là nam, giống y hệt ta lúc mới biết. Đa phần bọn họ là những kẻ đã dõi theo Luminas từ ngày đầu.

Và một nhóm khác thì thẳng thừng tuyên bố chẳng quan tâm đến giới tính của con người làm gì. Đại diện tiêu biểu cho nhóm này chính là Dylan và Elvin.

Khi sự thật Luminas là nam lan truyền khắp nơi, cũng là lúc "cậu bé" bắt đầu quá trình trổ mã của một người đàn ông. Và tình huống ngày hôm nay chính là minh chứng rõ ràng nhất nhắc nhở ta rằng Luminas thực sự là "cậu ấy" chứ không phải "cô ấy".

"Ma Vương!"

Tiếng hét the thé của Luminas vang lên từ xa. Khi ta mở mắt ra trong cơn ngái ngủ mơ màng, khuôn mặt của Luminas đã kề sát ngay trước mũi ta.

Dạo này hình như Luminas rất hay đè lên người ta thì phải...

Không biết có chuyện gì mà cậu nhóc lại tủi thân đến mức khóe mắt còn rơm rớm nước mắt.

"Quần áo chật hết rồi! Em béo lên rồi sao?"

Có vẻ cậu nhóc cứ thế chạy tọt đến đây với bộ đồ chỉ khoác hờ trên người. Dù ở ngay phòng bên cạnh, nhưng sao có thể ăn mặc thế này mà chạy ra ngoài được chứ.

Làn da trắng ngần lấp ló qua lớp áo. Bộ đồ mặc hờ hững tưởng như có thể tuột xuống bất cứ lúc nào.

Ta đỏ bừng mặt trong cơn ngái ngủ, luống cuống lấy áo choàng che người cậu nhóc lại.

Cho dù đã biết Luminas là con trai, ta vẫn không thể cản được việc mặt mình nóng bừng lên. Bao nhiêu năm nay ta luôn coi cậu ấy là con gái và đối xử với cậu ấy như một thiếu nữ, đâu thể vì đổi giới tính mà thái độ thay đổi 180 độ chỉ sau một đêm được.

Ta vừa chỉnh lại quần áo cho Luminas vừa nghiêm giọng nhắc nhở:

"Luminas này, dù em là nam thì cũng không được đi lại hớ hênh thế này đâu."

Việc giới tính thật bị lộ chẳng làm suy giảm đi chút nào nhan sắc tuyệt trần của cậu nhóc. Thậm chí ta còn lo sẽ có thêm mấy tên b**n th** bâu xúm lại ấy chứ. Một chàng trai mặc váy mà vẫn đẹp lộng lẫy cơ mà.

"Với lại em không béo lên đâu, đó là do em đang tuổi lớn thôi. Em bảo trước giờ phải uống thuốc ức chế phát triển mà. Giờ em không uống cái đó nữa đúng không?"

Dù biết là đau sinh trưởng, nhưng cái cách Luminas vật vã đau đớn cùng với việc chỉ sau một đêm mà lớn phổng lên thật sự không hợp lý chút nào, nên ta đã lựa lời hỏi khéo. Và rồi Luminas thú nhận rằng vì sợ bị phát hiện là con trai nên đã lén uống thuốc để kìm hãm cơ thể lớn lên.

Ta tịch thu viên thuốc đó và mang đi hỏi Nyx thành phần là gì. Hắn bảo đó gần như là một loại độc dược. Hóa ra lý do Luminas bị cơn đau sinh trưởng hành hạ dữ dội đến thế là vì em ấy vừa mới uống thuốc giải xong.

Một mình Luminas thì làm sao giấu giếm được chuyện tày đình này suốt 7 năm trời. Hơn nữa, cậu nhóc làm gì biết cách chế tạo thuốc ức chế sinh trưởng.

Và rồi, một cái tên xẹt qua đầu ta.

Kẻ duy nhất biết giới tính thật của Luminas và có đủ khả năng giúp cậu giấu nhẹm chuyện đó. Gọi đến tra hỏi một chút là cô ta khai ra tuốt luốt. Quả nhiên là Lilith. Giờ thì ta đã hiểu những ám hiệu mờ ám mà hai người đó hay trao đổi với nhau là gì rồi.

Ta vừa mắng Luminas vì đã làm chuyện liều lĩnh, lại vừa thấy xót xa khi nghĩ đến việc cậu nhóc thà làm đến mức đó chứ nhất quyết không muốn bị phát hiện.

Từ khi ngừng uống thuốc và ăn uống đầy đủ, cơ thể Luminas bắt đầu có da có thịt hơn. Và cậu nhóc cứ thế lớn nhanh như thổi từng ngày.

"Từ giờ em không uống nữa đâu. Ma Vương bảo dù em có thế nào thì Ngài vẫn thích mà."

"Đúng rồi, dù em có mang dáng vẻ nào thì cũng không sao cả. Vậy nên đừng hành hạ bản thân nữa..."

Đang vỗ vai an ủi Luminas, ta chợt cứng họng khi vô tình nhìn thấy lồng ngực của cậu nhóc. Dù vẫn đang trong giai đoạn phát triển, nhưng khuôn ngực ấy đã khá săn chắc. Dù không đến mức vạm vỡ cuồn cuộn, nhưng những múi cơ nhỏ đã bắt đầu thành hình rõ rệt.

Vừa ngừng thuốc là cơ thể lập tức có sự thay đổi rõ rệt. Tốc độ phát triển thần tốc ấy khiến ta hơi ngẩn người.

Bảo sao váy áo không chật cho được... Chỉ mới ăn no ngủ kỹ vài bữa mà mấy múi cơ kia ở đâu ra thế? Hồi ta bằng tuổi cậu nhóc thì sao nhỉ? Suốt ngày cắm mặt vào học, làm gì có tí cơ bắp nào đâu... Chắc chỉ vài ngày nữa là cậu nhóc sẽ phổng phao và cao vượt cả ta mất?

Nếu chỉ nhìn khuôn mặt, ai cũng nghĩ cậu nhóc sở hữu một cơ thể mềm mại, yếu ớt không có lấy một gram cơ bắp. Ấy thế mà thứ đập vào mắt ta lúc này lại là một khuôn ngực săn chắc đáng ghen tị.

Thấy ta mang vẻ mặt nghiêm trọng không nói lời nào, Luminas trông hệt như một chú cún con bị cụp tai.

"Trông tệ lắm ạ...?"

"Hả? À, không. Cơ bắp em... ừm... đẹp lắm."

Ta cũng chẳng biết mình đang lảm nhảm cái gì nữa. Thật sự kinh ngạc trước một đứa trẻ cứ lớn vùn vụt chỉ qua một đêm như có phép màu.

Nhìn b* ng*c đó ta mới thực sự cảm nhận được một cách rõ ràng. Sự thật rằng Luminas là một thằng con trai...

"T-Tên công chúa kia... Cái tên này..."

Elvin, kẻ bị Luminas xô đẩy nên không thể vào phòng trước, đang khó nhọc đẩy cửa bước vào. Nhìn bộ dạng tơi tả hơn thường ngày của hắn, không cần nói cũng biết sự bực tức của hắn đang nhắm vào ai.

"Mau buông Ma Vương ra ngay. Ngươi có làm vậy thì Ma Vương cũng không mảy may xao xuyến đâu. Ngay từ đầu ngươi đã không biết tội của mình là gì sao? Ngươi phải cấm túc trong phòng một thời gian..."

Dạo gần đây mối quan hệ giữa Elvin và Luminas không được tốt cho lắm. Nói chính xác hơn là do Elvin cứ liên tục xỉa xói Luminas.

Sau khi biết Luminas không thể sinh người kế vị, hắn liên tục đòi tước bỏ vị trí cô dâu của cậu nhóc. 

Và cứ mỗi lần hắn mở miệng nhắc đến chuyện đó, khí thế của Luminas lại trở nên hung bạo như một tướng quân ra trận. Đồng thời, để bịt cái miệng cứ thao thao bất tuyệt mấy lời nhảm nhí của Elvin, cậu nhóc đã đánh hắn ngất xỉu không biết bao nhiêu lần.

Như lúc này đây, ta chẳng thể nào ngăn cản Luminas được. Đáng đời hắn, ai bảo cứ thích chọc ngoáy...

"Chuyện này thì liên quan gì đến Ngài Phụ tá chứ? Ma Vương đã tha thứ cho ta rồi mà? Giờ ngươi định bắt bẻ lời của Ma Vương sao?"

"Không phải vậy...!"

Vừa đặt tay lên vai Luminas, Elvin đã run lên bần bật như người bị điện giật rồi ngã lăn quay ra đất.

Bằng một sức mạnh áp đảo hoàn toàn trái ngược với giọng điệu nhõng nhẽo lúc nãy, cậu nhóc đã hạ đo ván một con quỷ hùng mạnh.

'Tạ ơn trời đất vì thứ thánh lực đó không nhắm vào mình...'

Ta lờ đi Elvin đang nằm sõng soài trên đất và đứng dậy. Phải tìm một bộ quần áo đàng hoàng cho Luminas mặc tạm đã. Không thể để cậu nhóc chạy rông trong tình trạng này được.

Ta lén lút liếc nhìn cơ thể Luminas, rồi đánh giá, so sánh với cơ thể mình.

Không biết quần áo của ta Luminas mặc có vừa không nhỉ...?

Bộ quần áo Elvin chuẩn bị sẵn cho ta thay vào buổi sáng đang được xếp ngay ngắn ở một bên.

"Luminas, cởi váy ra rồi mặc cái này vào đi."

Khi ta đưa bộ quần áo của mình cho cậu nhóc, mắt Luminas sáng rực lên.

"Em... mặc cái này được thật ạ?"

"Ừ, mặc đi. Em đâu thể cứ để trần như nhộng thế kia được. Cứ thử xem. Chắc là... vừa đấy."

Tuy hơi lo vì cậu nhóc vẫn đang lớn, nhưng chắc hôm nay mặc vẫn vừa. Nhỡ không vừa thì chắc ta sẽ đau lòng lắm...

Luminas không mặc ngay bộ đồ ta đưa mà đứng thẫn thờ nhìn nó, rồi vùi mặt vào lớp vải và hít một hơi thật sâu.

"Có mùi của Ma Vương, em thích lắm..."

Ngửi thì cứ ngửi đi, sao mặt lại đỏ bừng lên thế kia...?

Ta khẽ hắng giọng, giục cậu nhóc mau thay đồ. Ta quay lưng lại chờ cho đến khi Luminas thay xong.

Nhưng tiếng sột soạt đã dứt từ lâu mà chẳng thấy Luminas lên tiếng, ta bèn hỏi:

"Luminas thay xong chưa em?"

"...Vâng. Em xong rồi ạ."

Giọng điệu nghe có vẻ xịu lơ.

Quay lại nhìn, ta thấy bộ đồ vừa in với cơ thể cậu nhóc. Tay áo có hơi dài một chút nhưng xắn lên một gấu là vừa vặn, cài khuy vào thì chẳng lệch đi đâu được. Kích cỡ thế này là quá chuẩn rồi.

Tuy chỉ là một chiếc áo sơ mi trắng đơn giản, nhưng khoác lên người cậu nhóc lại toát ra vẻ nam tính chững chạc đến lạ.

"Sao mặt em bí xị thế kia? Không thích à?"

"Chắc em... lớn nhanh quá thật rồi... Quần áo chẳng rộng chút nào."

Em ấy muốn áo của ta phải rộng thùng thình khi mặc lên người sao?

"Ngài Lilith từng bảo, mặc áo của Ma Vương leo lên giường thì bách chiến bách thắng cơ mà..."

Lúc nào cũng thế, cái giáo trình của Lilith khiến ta thực sự tò mò muốn biết trong đó dạy những cái quái gì.

"Em đã làm đúng như những gì được học rồi, thế mà áo chẳng trễ vai tí nào cả."

Có vẻ Luminas đã kỳ vọng vào cái mà người ta hay gọi là "mặc áo bạn trai".

"Sao em lại kỳ vọng vào mấy thứ đó chứ."

"Nhưng mà..."

Ta bật cười khan. Ta đưa tay xoa đầu Luminas. Dù cơ thể đã lớn, nhưng tính cách vẫn đáng yêu như ngày nào.

"Dù vậy thì em cũng tuyệt đối không được uống thuốc nữa đâu đấy. Cùng lắm thì để ta mặc đồ của em cho."

Theo dự đoán của ta, nếu bây giờ vóc dáng hai đứa đã ngang ngửa nhau, thì chắc chắn sau này cậu nhóc sẽ còn cao to hơn nữa.

Một đứa trẻ từng nhỏ xíu xiu so với ta, giờ đây lại cao lớn hơn ta. Cảm xúc thật khó tả, lồng ngực tự dưng thấy nghẹn ngào.

"Thật ạ?! Ma Vương sẽ mặc đồ của em rồi leo lên giường cùng em ạ?"

"Hả?"

Ta... lại lỡ lời rồi sao?

Mắt Luminas rực lửa một cách thái quá. Dù có vẻ đang cố kìm nén, nhưng ta vẫn nhìn ra được chút d*c v*ng nhen nhóm trong đó. Trái ngược với giọng điệu và hành động đáng yêu, ánh mắt ấy lại vô cùng nguy hiểm. Nguy hiểm đến mức ta bất giác lùi lại một bước.

Đồng thời, ký ức về ngày hôm qua lại ùa về. Biểu tượng nam tính c**ng c*ng một cách dữ dội g*** h** ch*n Luminas, hay những lời Lilith từng nói. Rằng Luminas muốn "ăn tươi nuốt sống" ta.

Lúc đó ta đã cố tình phớt lờ đi, nhưng nhìn vào ánh mắt của Luminas lúc này, có vẻ những lời Lilith nói đã đúng được tám, chín phần.

Trong khoảnh khắc, ta vô thức thốt lên:

"Em... định ăn thịt ta sao?"

Luminas nghiêng đầu khó hiểu.

"Sao em lại phải ăn thịt Ma Vương chứ?"

"Đ-Đúng không? Tại cái cô Lilith đó cứ nói mấy thứ kỳ lạ..."

Ta đưa tay vuốt tóc, cười trừ ngượng ngùng. Và cố gắng rũ bỏ những lời nói đáng sợ của cô ả ra khỏi đầu.

"Nói thật thì em đang cố nhịn đấy ạ."

"Gì cơ?"

Trái với câu nói rùng rợn vừa rồi, Luminas vẫn giữ nụ cười trên môi. Cậu nhóc không trả lời câu hỏi của ta mà hơi khom người xuống, chăm chú nhìn vào cổ ta.

"Vết thương mờ đi rồi kìa."

Ta vô thức lấy tay che cổ lại.

"Em không cắn nữa đâu, em có phải là chó đâu. Nhưng mà... đôi khi d*c v*ng trong em lại trào dâng. Chắc là vì Ma Vương đã chấp nhận con người thật của em chăng?"

Cậu nhóc nói một cách tỉnh bơ.

"Có lẽ vì em rất muốn nhanh chóng được hòa làm một với Ma Vương. Vì có quá nhiều kẻ cứ lải nhải... à không, nói rằng em là con trai thì không thể làm cô dâu được. Nhưng miễn là Ma Vương công nhận em thì em chẳng bận tâm gì hết."

Luminas nói với giọng điệu bình thường, nhưng bầu không khí cậu nhóc tỏa ra lại khác hẳn mọi ngày. Kể từ khi thú nhận bí mật về giới tính thật của mình, cậu nhóc bắt đầu bộc lộ những khía cạnh mà trước đây ta chưa từng thấy.

Ta nuốt khan một cái.

"Luminas này, em thích ta ngay cả khi ta là đàn ông sao?"

Cậu nhóc nhìn ta với ánh mắt như muốn nói: "Sao Ngài lại hỏi một câu thừa thãi thế?".

"...Ma Vương có ghét em vì em là nam không? Không đúng không? Em là công chúa của Ma Vương, là cô dâu của Ngài. Điều đó sẽ không bao giờ thay đổi."

Ta không thể trốn tránh sự thật này thêm được nữa.

Luminas đang bị ám ảnh. Ám ảnh bởi sự tồn tại của ta, và bởi hai chữ "cô dâu".

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...