Nhặt Được Chị Đẹp Siêu Thả Thính

Chương 11



Phương Tụng Nhàn lửa giận bốc cao, liều mạng lao về phía phòng của Phàm Chân nhưng bị dì Anh quyết liệt giữ lại. Không thể thoát ra được, vẻ mặt cô nàng bỗng trở nên sa sầm, không còn che giấu mà lộ rõ vẻ hung hăng: "Phó Tư Ý, người làm nhà cậu không biết quy củ như vậy sao?"

Phó Tư Ý vốn được dì Anh chăm sóc từ nhỏ, trong lòng sớm đã coi bà là người nhà, tuyệt đối không cho phép ai khinh rẻ.

Cô ném cho Phương Tụng Nhàn một cái nhìn lạnh lẽo, giọng nói băng giá: "Vậy Phương tiểu thư đến nhà người khác phô trương uy phong thì là loại quy củ gì?

Phương Tụng Nhàn bị cô chặn họng đến ngẩn người, còn chưa kịp nghĩ ra lời phản bác thì lại nghe Phó Tư Ý nói tiếp: "Hơn nữa, Phàm Chân đã được tôi mang về Phó gia, chị ấy chính là người của Phó gia. Sau này chị ấy sẽ ở lại đây, không đi đâu hết."

Phương Tụng Nhàn ngay lập tức xù lông như mèo bị dẫm phải đuôi: "Này Phó Tư Ý, cậu có ý gì đấy?"

"Ý của tôi là... tôi sẽ không để Phàm Chân đi theo cậu." Phó Tư Ý mặt không cảm xúc nhìn đối phương, cô phớt lờ gương mặt đen như nhọ nồi của Phương Tụng Nhàn, lạnh lùng ra lệnh đuổi khách: "Chị Hoan, tiễn Phương tiểu thư ra ngoài."

Phương Tụng Nhàn căm giận cắn răng nhưng chẳng thể làm gì, chỉ đành để lại một câu: "Ngày mai mình lại đến", rồi hậm hực rời đi.

Dì Anh không ngờ Phó Tư Ý lại có thể nói ra những lời bao che đến thế. Bà vốn biết tính tình Đại tiểu thư lạnh lùng, vậy mà lần này cô lại công khai bảo vệ bà trước mặt người ngoài. Càng không ngờ hơn, cô lại trực tiếp từ chối Phương Tụng Nhàn để giữ Phàm Chân ở lại.

Vừa cảm động vừa mừng rỡ, khóe môi dì Anh bất giác nở một nụ cười kín đáo. Đợi đến khi Phó Tư Ý quay người lại, bà mới vội vàng thu lại vẻ mặt: "Đại tiểu thư, hôm nay cô có đến công ty không? Để tôi bảo chú Trung chuẩn bị xe."

Phó Tư Ý lắc đầu, ánh mắt chậm rãi hướng về phía phòng của Phàm Chân: "Bảo chú Trung đi đón bác sĩ Vương tới đây."

Bác sĩ Vương vốn là bác sĩ riêng của Phó gia. Lúc đầu bà cứ ngỡ Phó Tư Ý không khỏe, nhưng khi bước chân vào dãy phòng người hầu, bà không khỏi ngẩn người kinh ngạc. Phó Tư Ý chẳng bận tâm đến biểu cảm của bà, chỉ tay về phía phòng Phàm Chân: "Dì Vương, cô ấy sốt cao mãi không lùi, phiền dì xem giúp cho."

Bác sĩ Vương hiểu ý, đi theo dì Anh vào phòng. Khoảng nửa giờ sau, bà xách túi thuốc bước ra: "Bệnh nhân bị nhiễm trùng đường hô hấp dẫn đến sốt cao. Nhiệt độ chưa hạ là do cơ thể cần thời gian để ổn định sau khi đạt đỉnh. Tôi đã tiêm một mũi hạ sốt, đến tối sẽ thuyên giảm thôi. Mấy ngày tới cần cho cô ấy nghỉ ngơi thật tốt, tăng cường bổ sung protein vì cơ thể đang có dấu hiệu thiếu dinh dưỡng, sức đề kháng kém."

Phó Tư Ý khẽ "ừ" một tiếng, bình thản phân phó: "Chú Trung, đưa bác sĩ Vương về giúp cháu."

Tiễn bác sĩ xong, Phó Tư Ý cũng định chuẩn bị đến công ty. Cô cùng dì Anh bước đi trên hành lang, khi đi ngang qua phòng Phàm Chân, trong vòng tay cô bỗng nhiên bị nhét vào một chiếc chậu nhỏ.

"Đại tiểu thư, phiền cô mang vào giúp tôi." dì Anh thuận tay vắt chiếc khăn lên thành chậu: "Tôi đi lấy ít đá viên rồi quay lại ngay."

Phó Tư Ý ngập ngừng lùi lại: "Phàm Chân còn chưa kết hôn, con vào lúc này không tiện lắm..."

Dì Anh đối đãi với Đại tiểu thư nhà mình luôn cực kỳ tiêu chuẩn kép: "Có gì mà không tiện? Cô là chủ của cái nhà này, đi đâu mà chẳng hợp lẽ." Nói xong, bà chẳng để cô kịp phản ứng đã dứt khoát đẩy cô về phía trước.

Phó Tư Ý chưa kịp định thần thì đã cùng chiếc chậu bị đẩy vào trong phòng. Ngay sau đó là một tiếng "lạch cạch", cửa phòng đã bị khóa ngoài nhanh chóng.

Đứng chôn chân tại chỗ lưỡng lự vài giây, cuối cùng Phó Tư Ý vẫn nhấc chân bước vào. Cô vòng qua chiếc bàn đọc sách nhỏ, rón rén đặt chậu nước xuống. Đang định quay người rời đi, ánh mắt cô đột ngột bị hút chặt bởi dáng vẻ khi ngủ của người trên giường.

Phàm Chân nằm nghiêng trên chiếc giường nhỏ, dường như nàng ngủ không yên giấc. Gương mặt bị cơn sốt hun đến đỏ bừng, ngay cả bờ mi khép chặt cũng ửng hồng nhàn nhạt. Dưới ánh đèn ngủ mờ ảo, đôi môi mềm mại của nàng lấp lánh một lớp ánh sáng nhuận sắc.

Có lẽ do tác dụng của thuốc khiến cơ thể đổ mồ hôi, Phàm Chân cảm thấy khó chịu. Nàng khẽ nhíu mày, đưa tay lên kéo theo tấm chăn trượt xuống. Vì chỉ mặc một chiếc áo ngủ mỏng manh, lại hoàn toàn không có gì bên trong, làn da trắng ngần như mỡ đông cứ thế đập vào mắt Phó Tư Ý không chút che đậy.

Cô nhìn thấy trên ngực Phàm Chân có một vết bớt hình cánh hoa nhạt màu, ẩn hiện sau lớp áo ngủ có hoa văn chìm. Theo nhịp thở của nàng, cánh hoa ấy như đang khẽ khàng nở rộ rồi lại chậm rãi thu mình.

Phó Tư Ý sững sờ tại chỗ, đầu óc hoàn toàn đình trệ. Chỉ có nhịp tim là cứ mỗi lúc một nhanh, như muốn vọt ra khỏi lồng ngực.

"Ưm..." Lại một tiếng r*n r* nhỏ nhẹ thoát ra.

Phàm Chân có vẻ nóng đến mức không chịu nổi, nàng lại trằn trọc lật người. Theo động tác đó, đường nét xuân sắc căng đầy khẽ lay động, tỏa ra một vẻ mê hoặc lòng người, như muốn câu hồn đoạt phách.

Phó Tư Ý cảm thấy mình như rơi vào một vòng xoáy, cô phải đấu tranh kịch liệt mới ngoi lên được mặt nước để hít một hơi thật sâu. Đến lúc này cômới hậu tri hậu giác nhận ra, nãy giờ mình vẫn luôn nín thở. Đúng lúc ấy, hàng mi của Phàm Chân khẽ run lên, dường như nàng sắp tỉnh giấc.

Phó Tư Ý hốt hoảng dời mắt đi, gương mặt và vành tai đã đỏ bừng đến tận cổ. Cô nhanh chóng quay người, định chạy trốn ra cửa. Nhưng vừa đi được vài bước, phía sau bỗng vang lên tiếng gọi: "Đại tiểu thư?"

Giọng nói hơi khàn, rất nhỏ và thanh mảnh, mang theo vẻ yếu ớt đặc trưng của người đang bệnh. Và hơn hết, nó chứa đựng một sự hoang mang tột độ. Giọng nói ấy giống như một cây kim mềm, dễ dàng đóng đinh Phó Tư Ý tại chỗ.

Nhịp tim của Phó Tư Ý đột nhiên loạn nhịp. Cô chợt nhận ra bản thân đã đứng nhìn người ta quá lâu.

Phàm Chân chống khuỷu tay ngồi dậy, không chắc chắn mà lặp lại một lần nữa: "Đại tiểu thư?"

Phó Tư Ý cố nặn ra một biểu cảm tự nhiên nhất có thể. Nhưng ngay khi vừa quay đầu lại, cô vô tình chạm phải đôi mắt hạnh trong veo như vừa được làn nước gột rửa của Phàm Chân. Cảm giác như bị rơi vào một đầm nước sâu thăm thẳm, sự điềm tĩnh của nàng lại một lần nữa mất kiểm soát: "Cô... cô đừng cử động, nằm yên nghỉ ngơi đi."

Phàm Chân ngoan ngoãn tựa vào đầu giường, nhưng vẻ nghi hoặc trong ánh mắt vẫn không hề tan biến: "Đại tiểu thư, sao cô lại ở nơi này?"

--------------------

Tác giả có lời muốn nói:

Phó Tư Ý: Phàm Chân là người của Phó gia, mình cũng là người nhà họ Phó, tính theo phép bắc cầu thì Phàm Chân chính là người của mình.

Lưu ý: Vết bớt hình cánh hoa là chi tiết trọng tâm, các bạn nhớ kỹ nhé, sau này có trong bài kiểm tra đấy!

Chương này... ngắn đến mức mình chẳng tìm được lý do gì để biện hộ luôn.

Ngày mai nhất định mình sẽ bù đắp bằng một chương "siêu to khổng lồ" (Nói thế này nghe có vẻ hơi giống tra nam/tra nữ quá không nhỉ?).

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...