Nhặt Được Chị Đẹp Siêu Thả Thính

Chương 12



Phó Tư Ý mất tự nhiên đưa tay gãi nhẹ đuôi lông mày, cố tìm một lý do để ngụy trang: "Cái đó... đầu bếp nói... dãy hành lang nối tòa nhà phụ có một loại hoa rất lạ, nên tôi ghé qua xem thử..."

Lời nói dối vụng về đến mức ngay cả bản thân cô cũng không tin nổi. Phó Tư Ý vội vã chữa cháy bằng cách chuyển chủ đề: "Tôi nghe dì Anh nói... nói là chị... chị rất muốn được ở lại Phó gia."

Phàm Chân thoáng ngẩn người. Rõ ràng nàng đã nói với dì Anh là muốn quay về Nguyên quốc, sao truyền đến tai Đại tiểu thư lại thành ra thế này? Tuy nhiên, lời đòi về lúc trước vốn chỉ là hành động bất đắc dĩ, nếu có thể ở lại thì đương nhiên nàng cầu còn không được.

Phàm Chân hơi luống cuống gật đầu: "Đúng vậy, Đại tiểu thư, tôi muốn ở lại."

Gương mặt Phàm Chân ửng lên sắc hồng nhạt do cơn sốt, đôi mắt bị hơi nóng hun đến long lanh ngấn nước. Bọng mắt đầy đặn vì sự suy yếu mà càng lộ vẻ ngây thơ, khiến người ta không khỏi nảy sinh lòng thương cảm.

Phó Tư Ý lặng lẽ dời mắt đi chỗ khác, khôi phục giọng điệu đạm mạc thường ngày: "Thế nhưng, ở lại Phó gia chị chỉ có thể làm người hầu, làm những việc bưng trà rót nước hầu hạ người khác."

"Tôi nguyện ý, thưa Đại tiểu thư."

Phó Tư Ý vốn ngồi ở vị trí cao, cô đã thấy quá nhiều cô gái dùng mọi thủ đoạn để trèo cao. Đặc biệt là những Omega có nhan sắc xuất chúng hay tin tức tố cấp cao, họ sẵn sàng hy sinh tất cả, kể cả lòng tự trọng để đạt được mục đích.

Khi nghe Phàm Chân nói tự nguyện ở lại làm nữ hầu, đáy mắt cô thoáng qua một tia tán thưởng nhạt nhòa. Giọng nói tuy vẫn thanh lãnh, nhưng lời thốt ra đã mang theo hơi ấm rõ rệt: "Không phải ai cũng có con đường thênh thang để đi. Một cơ hội tốt như vậy, biết đâu chị có thể 'bay lên cành cao hóa phượng hoàng'."

Phàm Chân chẳng cần suy nghĩ mà lắc đầu ngay lập tức: "Đêm hôm đó nếu không có Đại tiểu thư cứu giúp, tôi đã sớm chết đói rồi, còn mong gì bay lên cành cao nữa?"

Phó Tư Ý cúi đầu, trầm ngâm nhìn nàng: "Chị biết ơn như vậy là rất tốt, nhưng tôi không cần bất kỳ sự báo đáp nào từ chị cả."

Cô cứu Phàm Chân không phải để mong chờ sự đền đáp. Thi ân cầu báo vốn chẳng phải cử chỉ của người làm thiện, huống hồ chút giúp đỡ này của cô với Phàm Chân cũng chẳng đáng là bao.

Phàm Chân ngẩng đầu, chạm vào ánh mắt trong trẻo của Phó Tư Ý. Trong lòng nàng dâng lên từng đợt sóng xao động, những ngón tay giấu dưới lớp chăn vô thức cấu chặt vào ga giường, khoảnh khắc ấy nàng gần như quên mất cả nhịp thở.

"Tôi..." Gương mặt Phàm Chân đỏ bừng, nàng nhanh chóng cụp mắt xuống: "Cũng không hoàn toàn là vì chuyện đó... Mọi người ở Phó gia đều đối xử với tôi rất tốt, tôi... tôi thích nơi này..."

"Đại tiểu thư, tôi sẽ cố gắng làm việc... Cô có thể cho tôi ở lại không?"

Phó Tư Ý tĩnh lặng nhìn nàng một lúc rồi dời mắt đi, chậm rãi quay lưng lại: "Chị đúng thật là..."

Cô dừng lại một chút, rồi khẽ thốt ra một chữ từ kẽ răng: "Ngốc..."

Phàm Chân ngẩn ra. Vì Phó Tư Ý đang quay lưng nên nàng không thể thấy nụ cười bỗng chốc lan tỏa trên gương mặt cô, và cả... khóe môi đang ngày càng cong lên đầy ý vị.

....................................

Phó Tư Ý vừa rời khỏi phòng, dì Anh liền bưng một chiếc khay bước vào, bà ngồi xuống mép giường: "Chân Chân à, dì hâm cho cháu ít đồ ngọt đây, mau ăn lúc còn nóng cho nhanh khỏe."

Phàm Chân cúi đầu nhìn, đôi hàng mi không khỏi run rẩy vì kinh ngạc. Đây nào phải đồ ngọt thông thường, rõ ràng là loại huyết yến Java thượng hạng nhất.

Nàng hốt hoảng đẩy bát ra: "Dì ơi, thứ này chỉ Đại tiểu thư và Phu nhân mới dùng, sao có thể cho cháu được? Những người làm khác biết được sẽ không hay đâu ạ."

Dì Anh lại đưa bát yến sát về phía nàng: "Đích thân Đại tiểu thư dặn dò, ai dám đứng sau lưng nói ra nói vào?"

Phàm Chân cụp mắt, khóe môi khẽ cong lên một độ cung nhỏ. Một dòng nước ấm nhẹ nhàng len lỏi qua tim, khiến sống mũi nàng bất chợt cay xè.

Phó Tư Ý không phải hạng người lạnh lùng. Ngay từ lần đầu tiên gặp gỡ, Phàm Chân đã nhận ra điều đó.

Nàng khẽ thầm thì: "Đại tiểu thư... thật sự là người tốt."

Nghe câu này, dì Anh ngẩn người ra một thoáng rồi từ từ nở nụ cười, nụ cười rạng rỡ khiến những nếp nhăn nơi khóe mắt xô lại thành một đống.

"Đâu chỉ có thế..." Trong giọng nói của dì Anh ngập tràn vẻ tự hào: "Đại tiểu thư nhà chúng ta còn nhiều ưu điểm lắm."

Bà múc một muỗng tổ yến: "Ăn đi cháu, bác sĩ nói cháu bị suy dinh dưỡng, cần phải bồi bổ thật tốt."

Phàm Chân ngoan ngoãn nhấp một ngụm nhỏ, nàng cúi đầu chậm rãi nhấm nháp, vành mắt đã ửng đỏ vì xúc động.

Nàng nhớ lại trước khi đào hôn, sự nghiệp của ba nàng như mặt trời ban trưa, xung quanh luôn vây kín những kẻ nịnh hợm, tung hô. Nhưng ngay khi Hoắc thị lâm vào khủng hoảng tài chính, đám chị em khuê mật trong giới danh viện ngày nào bỗng chốc quay lưng, lẩn tránh nàng như tránh tà.

Nàng không muốn gả cho tên tra Alpha kia, đã từng khóc lóc, quấy phá, thậm chí là tuyệt thực đến mức hơi tàn lực kiệt, nhưng vẫn chẳng thể lay chuyển được người ba nhẫn tâm.

Thế nào là chân tình khi hoạn nạn, chỉ khi lâm vào đường cùng, người ta mới thực sự thấu hiểu.

Phàm Chân nhận lấy bát yến từ tay dì Anh, nàng sớt hơn phân nửa vào một chiếc chén khác, đôi mắt cong lại thành hình trăng khuyết đưa về phía dì: "Dì ơi, dì cũng ăn cùng cháu đi."

Dì Anh xua tay lia lịa: "Dì không ăn đâu."

Phàm Chân cố chấp giữ nguyên chiếc bát: "Nếu dì không ăn, cháu cũng sẽ không ăn."

"Cháu thật ngoan..." Dì Anh động lòng, bà đưa tay lau đi khóe mắt hơi ươn ướt, bưng bát yến lên nếm một miếng rồi mỉm cười: "Ngon lắm."

.............................................

Phàm Chân uống thuốc xong thì ngủ rất ngon, ngày thứ hai tỉnh dậy nhiệt độ cơ thể đã trở về mức bình thường. Ngoại trừ chút cảm giác rã rời, nàng không còn thấy khó chịu ở đâu nữa.

Nàng khoác lên mình bộ đồng phục hầu gái, búi gọn tóc sau gáy. Khi đi ngang qua nhà ăn của dãy nhà phụ, mọi người đang dùng bữa sáng. Chị Hoan vốn mắt sắc, lập tức vẫy tay gọi: "Chân Chân, sao em đã dậy rồi? Không nghỉ ngơi thêm một ngày nữa à?"

Hoắc Phàm Chân đáp khẽ "Em không sao" rồi định đi thẳng đến phòng kho lấy dụng cụ làm việc.

Chị Hoan gọi giật lại: "Ơ cái con bé này, đi đâu đấy? Lại đây ăn sáng đã."

Phàm Chân ngước nhìn đồng hồ treo tường, hơi ngạc nhiên: "Nhưng mà... vẫn chưa đến giờ ăn sáng mà chị?"

"Thì đây là tình huống đặc biệt mà..." Chị Hoan đứng dậy kéo nàng ngồi xuống ghế. "Quản gia Anh bảo hôm nay Phu nhân sẽ về, lầu chính cần phải tổng vệ sinh lại một lượt, đến cả bồn hoa ngoài vườn cũng phải thay mới... Dì ấy bảo chúng ta ăn sớm để lát nữa còn có sức mà làm, hôm nay bận rộn lắm đây."

Tiểu Cúc bưng bát xáp lại gần hóng hớt: "Phu nhân mải mê tranh cử, cả năm nay chưa về nhà, sao đột nhiên hôm nay lại về thế nhỉ?"

Chị Hoan đưa tay cốc nhẹ vào trán cô nàng: "Ngốc thế, hôm nay là sinh nhật Phu nhân mà."

Tiểu Cúc xoa xoa trán: "À đúng rồi nhỉ..."

Phàm Chân mới đến chưa lâu nên không hiểu nhiều về vị Phu nhân này. Nàng chỉ biết bà là đứa trẻ bị bỏ rơi được ngoại tổ mẫu của Phó Tư Ý nhận nuôi, sau này kết hôn với mẹ của Phó Tư Ý. Từ đó sự nghiệp của bà thăng tiến như diều gặp gió, trở thành một trong những nữ cường nhân có sức ảnh hưởng nhất giới kinh doanh Tô quốc. Nhưng chẳng rõ vì sao, Phó Vi Dung bỗng nhiên nảy sinh hứng thú với chính trị và bắt đầu tranh cử nghị viên. Mấy năm qua bà đã bỏ ra không ít tiền tài lẫn công sức, danh tiếng tại địa phương rất cao.

Câu chuyện của chị Hoan khơi mào khiến chủ đề về "Phu nhân" trở nên rôm rả. Mọi người xì xào bàn tán nhỏ to, tiện thể kéo cả Phàm Chân vào hội. Phàm Chân vốn không thích tham gia náo nhiệt, lại nhớ lời dì Anh dặn không được nói xấu chủ nhân sau lưng nên chỉ cúi đầu lặng lẽ húp cháo, không chen vào một lời nào.

Nhóm người còn chưa kịp tán gẫu thêm mấy câu thì phía sau đã vang lên tiếng quở trách: "Mấy đứa này rảnh rỗi quá rồi đúng không? Phu nhân mà cũng để các người đem ra nghị luận à? Nếu nhàn quá thì ta cắt bớt vài vị trí, cho các người khỏi chuyện nọ xọ chuyện kia."

Mọi người đồng loạt quay đầu lại, bắt gặp gương mặt nghiêm nghị của dì Anh thì sợ đến mức bật dậy khỏi ghế. Dì Anh chậm rãi tiến lại gần, ánh mắt quét qua một lượt từ trái sang phải, gằn giọng: "Ăn no rồi thì đi làm việc đi!"

Cả nhóm ngay lập tức tản ra như ong vỡ tổ. Phàm Chân cũng đứng dậy định đi về phía phòng kho thì bị dì Anh giữ lại. Khi nàng cúi đầu, trong tay đã có thêm một tờ giấy.

Thái độ của dì Anh đối với Phàm Chân dịu dàng hơn hẳn, khóe miệng thậm chí còn thoáng nụ cười: "Chân Chân, cháu đừng đi, mấy việc lau dọn cứ để nhóm chị Hoan làm. Cháu mang thực đơn này lên lầu cho Đại tiểu thư, hỏi xem cô ấy có muốn thay đổi món nào không."

Chẳng biết có phải là ảo giác hay không, nhưng Phàm Chân luôn cảm thấy cách dì Anh đối xử với mình không giống như với một người hầu, mà giống như đang xem nàng là... chủ nhân của ngôi nhà này vậy. Phàm Chân vô thức suy đoán: Liệu dì Anh đã phát hiện ra điều gì chăng?

Nhưng nghĩ kỹ lại thì thấy thật phi lý. Nếu dì Anh biết thân phận thật của nàng, tại sao không nói cho Phó Tư Ý, hay trực tiếp thông báo cho ba nàng? Ngược lại dì còn giúp nàng che giấu, bảo vệ nàng đủ đường, ngay cả công việc sắp xếp cho nàng cũng là việc nhẹ nhàng nhất. Thật sự là... quá khó hiểu.

Thấy nàng ngẩn ngơ quá lâu, dì Anh khẽ đẩy nhẹ vào lưng nàng: "Cái con bé này, ngẩn người gì thế? Đi mau đi."

Phàm Chân hoàn hồn, vội vàng đáp: "Vâng ạ."

Nàng cầm thực đơn đi đến thư phòng, thấy cửa khép hờ liền gõ mấy tiếng nhưng không thấy ai trả lời. Nàng khẽ đẩy cửa ra một khe hẹp, ló đầu vào thăm dò: "Đại tiểu thư..."

Trong thư phòng tĩnh lặng không một bóng người. Phàm Chân hắng giọng, lại cẩn thận gọi thêm một tiếng: "Đại tiểu thư ơi..."

Dứt lời, từ khe cửa bỗng hiện ra một cái bóng màu hồng. Khi cửa mở rộng hơn, một con mực lớn màu hồng thình lình đứng chắn trước mặt nàng. Phàm Chân kinh ngạc đến mức không nói nên lời, trố mắt nhìn con mực lớn kia, rồi chợt nghe thấy nó lên tiếng: "Phàm Chân, mau giúp tôi tháo cái đầu này ra với, tôi sắp không thở nổi rồi."

Nghe ra giọng của Phó Tư Ý, Phàm Chân vội vàng tiến tới giúp cô tháo khăn trùm đầu ra, để lộ gương mặt tinh xảo xinh đẹp. Có lẽ do bị nhốt trong bộ đồ mascot quá lâu, trán Phó Tư Ý lấm tấm mồ hôi, làn da trắng sứ hơi ửng hồng, đôi môi cũng vì nóng mà trở nên căng mọng, trông như một đóa hồng đọng nước.

Phàm Chân không nhận ra khóe môi mình đã cong lên từ lúc nào, nàng nhìn đến mức ngẩn cả người. Đại tiểu thư lúc này hoàn toàn không còn vẻ cao ngạo hay xa cách của lần đầu gặp mặt, ngược lại trông vô cùng... đáng yêu!

Phàm Chân nhìn mái tóc rối bời lòa xòa trước trán của cô, nhịn không được mà bật cười thành tiếng: "Đại tiểu thư, sao cô lại mặc thành thế này?"

"Hôm nay là sinh nhật mẹ tôi, tôi có món quà muốn tặng bà ấy..." Phó Tư Ý dường như không quen bộc lộ cảm xúc, nói đến nửa chừng liền lúng túng đánh trống lảng: "Cái đó... tay tôi bị kẹt rồi, giúp tôi kéo khóa xuống với."

Phàm Chân nhớ tới hai ngày trước nghe dì Anh và trợ lý Giang tán gẫu, cả hai cùng bóc phốt Phó Tư Ý. Họ bảo cô muốn tặng quà cho phu nhân nhưng lại ngại đưa trực tiếp, phải dùng mascot để ngụy trang; còn nói cô càng quan tâm ai thì biểu hiện lại càng ngạo kiều. Họ còn đùa rằng sau này cô đối đãi với vợ mình chắc chắn cũng sẽ làm bộ làm tịch, ngạo kiều hết mức cho xem.

Đại tiểu thư bộ dáng này, miệng nói và hành động vĩnh viễn không đi cùng một hướng, càng nhìn càng thấy... đáng yêu!

Từ từ đã! Vợ của Phó Tư Ý... Sao nàng lại vô duyên vô cớ nghĩ đến chuyện này chứ? Nàng sẽ không ở lại Phó gia lâu, chờ Tưởng Minh Tiêu thuyết phục được ba hủy bỏ hôn ước, nàng vẫn phải quay về Nguyên quốc kia mà.

Phàm Chân lắc đầu, gạt bỏ những suy nghĩ không liên quan ra khỏi trí não. Nàng tiến tới giúp Phó Tư Ý kéo khóa, phát hiện đường chỉ bên hông bị tuột, tình cờ kẹt chặt vào đầu khóa kéo, thử mấy lần cũng không nhúc nhích.

Phàm Chân ngước mắt: "Đại tiểu thư, cô chờ tôi một chút."

Nói rồi, Phàm Chân liền chạy vội đi. Phó Tư Ý ngơ ngác nhìn theo bóng lưng nàng, đứng bất động tại chỗ cho đến khi Phàm Chân thở hồng hộc chạy trở lại. Lúc này cô mới nhận ra bản thân lại nghe lời cô gái này đến thế, ngoan ngoãn đứng đợi tận mười phút đồng hồ.

Phàm Chân giơ chiếc túi kim chỉ hình quả dâu tây lên, hàng mi khẽ cong: "Đại tiểu thư, cô ngồi xuống đi, tôi giúp cô sửa lại 'con mực' này một chút."

Phó Tư Ý nghe lời ngồi xuống sofa, Phàm Chân quỳ một gối bên cạnh cô, thử dùng lực kéo khóa xuống nhưng nó vẫn mắc rất chặt.

"Đại tiểu thư, bộ đồ này không cởi ra ngay được, chỉ có thể mặc trên người để sửa thôi."

Hai người ở khoảng cách rất gần, Phó Tư Ý cố hết sức giữ vẻ tự nhiên, khẽ "Ừ" một tiếng nhàn nhạt. Phàm Chân cắt bỏ đầu chỉ thừa, tỉ mỉ khâu lại hai bên khóa kéo. Nàng hơi cúi đầu, biểu cảm chuyên chú, động tác kiên nhẫn. Mái tóc đen búi gọn sau gáy để lộ phần cổ trắng ngần, trơn láng.

Đó là một chiếc cổ thiên nga đẹp đến khó tin, làn da trắng mịn như trái vải vừa bóc vỏ, đường nét thanh mảnh, mềm mại ngay cả khi đang cúi đầu, trông thanh thoát như một bức vẽ. Người Tô quốc và Nguyên quốc có diện mạo khá giống nhau, ngôn ngữ cũng tương thông, nhưng nước da của Phàm Chân rõ ràng trắng trẻo hơn, ngũ quan cũng tinh xảo, lập thể hơn. Dáng vẻ ôn nhu uyển ước ấy, ngay cả trong từng sợi tóc cũng như tỏa ra mùi hương thanh khiết.

Phó Tư Ý nhìn đến thẫn thờ, quên cả việc dời mắt đi.

Căn phòng yên tĩnh đến lạ kỳ, những hạt bụi nhỏ nhảy múa vô thanh trong tia nắng, không khí như đang lên men một thứ cảm xúc lạ thường. Phó Tư Ý khẽ nhúc nhích vì bồn chồn, cằm nàng vô tình chạm vào sợi tóc mềm mại của Phàm Chân, cảm giác như bị đuôi mèo lướt qua, ngứa ngáy lân lân.

Trái tim Phó Tư Ý chợt lỡ nhịp, nảy lên một cái đầy khó hiểu.

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...