Phàm Chân nén lại nỗi xót xa, ép bản thân phải tỉnh táo. Nàng bắt đầu phân công công việc đâu ra đấy: "Dì Anh, phiền dì chuẩn bị cho Đại tiểu thư một bộ quần áo sạch, lấy thêm cả chăn ấm nữa ạ..."
"Chị Hoan, chị xuống bếp nấu sẵn canh gừng nhé..."
Hai tay Phàm Chân không ngừng x** n*n đôi bàn tay của Phó Tư Ý, cố gắng sưởi ấm cho cô: "Việc cấp bách là phải mời bác sĩ Vương tới ngay."
Sầm Vãn vội vàng phân phó: "Chú Trung, gọi điện bảo bác sĩ Vương đến đây ngay lập tức."
"Chờ đã!" Phàm Chân gọi giật chú Trung lại: "Dạo gần đây cửa Phó trạch thường có người lạ lảng vảng, khả năng cao là đối thủ cạnh tranh của phu nhân phái tới. Đêm hôm khuya khoắt mời bác sĩ gia đình quá lộ liễu, sợ rằng họ sẽ thêu dệt thành chuyện không hay. Bác sĩ Vương không giỏi đối phó với hạng người đó, chi bằng chú lái xe đi đón là tốt nhất."
Nàng cụp mắt suy nghĩ một lát rồi dặn tiếp: "Chú Trung, chú và A Tường mỗi người lái một chiếc. A Tường đi cửa chính, chú đi cửa nhỏ phía vườn hoa. Nếu phát hiện có người theo dõi..."
"Yên tâm đi!" Chú Trung vỗ ngực quả quyết: "Tôi theo phu nhân bao nhiêu năm nay, biết thừa cách cắt đuôi lũ chuột nhắt ấy."
"Làm phiền chú ạ."
Sầm Vãn lặng lẽ quan sát Phàm Chân điều phối đại cục, trong lòng thầm nảy sinh vài phần khâm phục. Nàng gấp gáp mà không loạn, làm việc trầm tĩnh, thấp thoáng khí chất của một nữ chủ nhân đương gia.
Sau khi giao phó xong xuôi, Phàm Chân cùng mấy người hầu đưa Phó Tư Ý lên phòng ngủ chính. Hạ Dĩ Trình định lách người lẻn vào theo như một con cá chạch, nhưng đã bị Sầm Vãn xách cổ áo lôi ra ngoài: "Dĩ Trình, đi theo dì sang phòng nghỉ. Tiểu Ý cần thay quần áo, cháu là Omega, không tiện đâu."
Hạ Dĩ Trình chỉ tay về phía Phàm Chân, giọng đầy bất mãn: "Tại sao cô ta lại được ở lại?"
Sầm Vãn nhàn nhạt liếc mắt: "Phàm Chân là Beta, để cô ấy chăm sóc Tiểu Ý là phù hợp nhất rồi."
Lời đã nói đến mức này, Hạ Dĩ Trình chẳng còn cách nào, chỉ biết hậm hực lườm Phàm Chân một cái rồi hậm hực theo nữ hầu sang phòng nghỉ lầu hai.
Căn phòng ngủ rộng lớn giờ chỉ còn lại dì Anh và Phàm Chân. Dì Anh đi vào phòng thay đồ, thấy Phàm Chân vẫn đứng sững ra đó liền nhỏ giọng thúc giục: "Mau c** q**n áo ướt của Đại tiểu thư ra đi chứ."
Phàm Chân ngẩn người, gương mặt thoáng hiện vẻ bối rối: "Cháu..."
Dì Anh gằn giọng: "Còn đứng ngây ra đó làm gì? Mau giúp Đại tiểu thư thay đồ đi, cứ để lạnh thế này thì hỏng hết người."
"Dạ."
Lo lắng cho sức khỏe của Phó Tư Ý, Phàm Chân tạm gác lại sự thẹn thùng, đưa tay cởi bỏ từng chiếc cúc áo sơ mi của cô. Quần áo của Phó Tư Ý lạnh ngắt, nhưng làn da chạm vào lại nóng bỏng lạ thường. Cô nhắm nghiền mắt, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, chỉ có bờ môi là đỏ thắm ướt át. Rõ ràng, Phó Tư Ý đang sốt cao.
Phàm Chân không dám chậm trễ thêm, run rẩy cởi đến chiếc cúc cuối cùng. Chiếc sơ mi màu vàng nhạt dần được kéo xuống, từng tấc da thịt trắng ngần lộ ra. Xương quai xanh lõm xuống theo từng nhịp thở yếu ớt, lớp vải mỏng dần mở ra dưới ánh đèn, vẽ nên những đường cong mượt mà, mê hoặc.
Phàm Chân thề rằng nàng không hề muốn nhìn, nhưng đôi mắt dường như có ý nghĩ riêng, cứ dán chặt vào những nơi không nên nhìn. Nàng không ngờ Phó Tư Ý bình thường trông gầy gò, thanh mảnh là thế, mà ẩn sau lớp vải vóc lại là một thân hình quyến rũ đến vậy. Tựa như một phiến tuyết hồng rơi trên cánh hoa anh đào, nhỏ nhắn, e ấp như đang ngủ say.
Không biết nếu hôn một cái, nó có tỉnh lại không nhỉ?
Trời đất, nàng đang nghĩ cái quái gì thế này? Sao nàng có thể nảy sinh những ý nghĩ đen tối đó với Đại tiểu thư cơ chứ?
Phàm Chân vội dời mắt đi chỗ khác, cố tập trung vào việc khác. Bỗng nhiên tầm nhìn tối sầm, đầu nàng bị một chiếc khăn tắm bay tới bao phủ. Chưa kịp phản ứng, nàng đã nghe tiếng dì Anh: "Chân Chân, mau lau khô người cho Đại tiểu thư đi."
Lần này, Phàm Chân buộc phải quay lại nhìn thẳng vào cơ thể tr*n tr** của Phó Tư Ý. Nàng cầm khăn, bàn tay run rẩy chậm rãi lau đi những giọt nước đọng trên gương mặt cô, lướt qua chân mày, hốc mắt, rồi dọc theo cằm đi xuống. Khi chạm đến vùng ngực, tay cầm khăn của Phàm Chân bỗng khựng lại.
Phía sau lại vang lên tiếng thúc giục của dì Anh: "Chân Chân, nhanh tay lên chút. Lau xong để dì bế Đại tiểu thư dậy, ga giường ướt hết rồi, cháu phải thay bộ mới."
"Dạ."
Phàm Chân nén lại nhịp tim đang đập loạn, áp chiếc khăn lên điểm hồng đang ngủ say kia. Đỉnh hồng nhỏ nhắn cảm nhận được dị vật liền run rẩy nhô đầu ra, bừng tỉnh khỏi giấc nồng.
Cùng lúc đó, chủ nhân của nó cũng tỉnh lại. Phó Tư Ý nửa tỉnh nửa mê, cơ thể lún sâu trong lớp đệm chăn mềm mại. Sau khi ngấm chất dụ phát lại gặp cơn sốt cao, cảm giác khô nóng khó chịu bị đẩy lên tới cực hạn. Đúng lúc này, Phàm Chân lại vô tình chạm vào điểm nhạy cảm nhất của cô, khiến Phó Tư Ý phát ra một tiếng r*n r* mập mờ: "Ưm... ~"
Giọng của Phó Tư Ý vốn trầm, lúc này lại càng mê người hơn cả các diễn viên lồng tiếng, nhất là tiếng rên vô thức ấy, nó khiến lòng người ta tê dại. Phàm Chân căng cứng cả người, tiếng tim đập nổ vang như sấm bên tai, từng nhịp từng nhịp nện mạnh vào màng nhĩ.
May mắn thay, Phó Tư Ý chỉ khẽ hừ nhẹ một tiếng rồi lại chìm vào hôn mê. Dì Anh dùng chăn bọc lấy cô để bế dậy, Phàm Chân nhanh tay đổi lại bộ ga giường và vỏ chăn mới khô ráo, rồi thay cho cô bộ đồ ngủ sạch sẽ, mềm mại.
Phó Tư Ý vẫn run lên vì lạnh. Phàm Chân đắp thêm cho cô một tầng chăn nữa, rồi dùng hai tay liên tục x** n*n tay chân cô, không để cô lạnh giá như khối băng. Quần áo của Phàm Chân cũng đã thấm ướt khi ôm Phó Tư Ý, nàng run cầm cập vì lạnh nhưng hoàn toàn chẳng để tâm đến bản thân, đôi mắt chỉ ngấn lệ nhìn người đang hôn mê: "Đại tiểu thư, Đại tiểu thư..."
Tiếng đập cửa vang lên, Sầm Vãn đưa bác sĩ Vương vào phòng. Hạ Dĩ Trình tự coi mình như thiếu phu nhân của Phó gia, vừa đi vừa thảo luận với bác sĩ: "Rơi xuống nước không lâu, nhưng không biết chị ấy có bị sặc nước vào phổi không. Đã trôi qua một giờ rồi mà chị ấy vẫn chưa tỉnh."
Bác sĩ Vương tỉ mỉ kiểm tra cho Phó Tư Ý rồi tiêm một mũi hạ sốt: "Tôi đã nghe phổi, không thấy có nước đọng. Tuy nhiên, chỉ dùng ống nghe thì chưa thể khẳng định chắc chắn, vẫn cần phải chụp X-quang mới yên tâm."
Hạ Dĩ Trình khẽ nhíu mày: "Nhưng Tiểu Ý không muốn đến bệnh viện, giờ phải làm sao?"
Bác sĩ Vương thu lại ống nghe: "Phòng khám có máy X-quang cầm tay, ngày mai để A Trung mang người sang chuyển về đây."
Hạ Dĩ Trình gật đầu, nghiễm nhiên duy trì dáng vẻ của nữ chủ nhân: "Làm phiền dì nhé, dì Vương."
Bác sĩ Vương mỉm cười: "Đừng quá lo lắng, Tiểu Ý còn trẻ, nền tảng sức khỏe tốt nên chắc sẽ không sao. Lát nữa hãy tìm cách cho con bé uống thuốc, ngày mai tôi sẽ quay lại kiểm tra."
Hạ Dĩ Trình tranh thủ thể hiện sự chu đáo: "Được rồi ạ, dì Vương, để cháu tiễn dì."
"Không cần đâu, cháu cứ ở lại chăm sóc Tiểu Ý đi." Bác sĩ Vương lướt qua Hạ Dĩ Trình, nhìn về phía Sầm Vãn: "Sầm tiểu thư tiễn tôi là được rồi."
Sầm Vãn chạm phải ánh mắt của bác sĩ Vương, nhận thấy dường như bà có điều gì đó khó nói, liền phối hợp: "Đúng đấy, cháu cứ ở lại đây. Để dì và quản gia Anh tiễn bác sĩ."
Sầm Vãn bất động thanh sắc nháy mắt với dì Anh. Nhận được tín hiệu, dì Anh cùng Sầm Vãn một trước một sau đi ra khỏi phòng ngủ. Vừa đi đến hành lang dẫn ra vườn hoa, bác sĩ Vương mới dừng bước, sắc mặt trở nên ngưng trọng: "Tiểu Ý bị người ta hạ thuốc rồi."
"Cái gì?" "Hạ thuốc sao?"
Sầm Vãn và dì Anh đồng thanh thốt lên, nhìn nhau đầy kinh hãi.
"Không sai, lúc kiểm tra tôi đã nhìn thấy tuyến thể sau gáy con bé..." Bác sĩ Vương hạ thấp giọng: "Tuyến thể sưng lên, hơi ửng đỏ nhưng lại không ngửi thấy chút mùi tin tức tố nào. Đây không phải triệu chứng ph*t t*nh bình thường. Nếu tôi đoán không lầm, con bé đã bị trúng chất dụ phát."
Sầm Vãn hít một hơi lạnh, ánh mắt từ lo lắng chợt chuyển sang giận dữ: "Chất dụ phát? Loại thuốc có thể khiến Alpha và Omega dù không tương thích vẫn hòa hợp tin tức tố sao?"
Bác sĩ Vương khẽ gật đầu. Sầm Vãn siết chặt nắm đấm, lồng ngực phập phồng vì giận: "Nhưng chẳng phải chất dụ phát là hàng cấm sao? Chắc chắn là Hạ Dĩ Trình làm! Cô ta theo đuổi Tiểu Ý không thành nên mới dùng thủ đoạn hạ lưu này. Tôi phải kéo cô ta đến trước mặt Hạ Trầm Tiêu để hỏi tội, xem bà ta dạy dỗ con cái kiểu gì!"
Dì Anh vội vàng cản lại: "Cô đừng nóng nảy. Tôi thấy chưa chắc đã là con bé đó làm. Nếu là nó bỏ thuốc, sao nó còn đưa Đại tiểu thư về Phó trạch? Chẳng phải là lạy ông tôi ở bụi này, tự để người ta nắm thóp sao?"
Sầm Vãn ngẫm lại thấy dì Anh phân tích có lý, liền quay sang bác sĩ Vương: "Có thuốc giải không bác sĩ?"
Bác sĩ Vương lắc đầu: "Loại thuốc này vốn bị cấm lưu thông, làm gì có cơ quan y tế nào chuyên nghiên cứu thuốc giải. Cách duy nhất là để tin tức tố của một Omega hòa hợp với con bé."
Bác sĩ Vương ngừng lại một chút rồi nhấn mạnh: "Có điều... không phải tin tức tố của Omega nào cũng dùng được."
Sầm Vãn khựng lại: "Ý bác sĩ là sao?"
Bác sĩ Vương chậm rãi giải thích: "Omega một khi đã bị Alpha đánh dấu sẽ không phản ứng với tin tức tố của Alpha khác nữa. Nhưng Alpha lại có thể đánh dấu vô số Omega, đó là lý do chất dụ phát xuất hiện trên thị trường đen. Alpha sau khi dùng thuốc cần hòa hợp với tin tức tố của một Omega, từ đó sẽ nảy sinh sự lệ thuộc vào Omega đó, thậm chí là nghe lời răm rắp. Chất dụ phát bị cấm ở Tô quốc vì nhiều kẻ bất lương dùng nó để khống chế Alpha. Người ta đồn thổi nó thần kỳ nhưng thực tế nó có tác dụng phụ rất lớn. Nếu chỉ số tương thích tin tức tố giữa hai bên cao, thuốc sẽ như thêu hoa trên gấm, Alpha sẽ đạt được kh*** c*m và sự thỏa mãn cực độ. Nhưng nếu tin tức tố không tương thích mà Omega vẫn cưỡng ép dung hợp, cơ thể Alpha sẽ bị tổn thương nặng nề, nhẹ thì hỏng tuyến thể, nặng thì nguy hiểm đến tính mạng. Dẫu vậy, vẫn có những Alpha chịu đựng được quá trình đó, nên nhiều kẻ vẫn điên cuồng săn lùng loại thuốc này."
Ánh mắt Sầm Vãn lạnh lẽo: "Không thể lấy cơ thể Tiểu Ý ra làm thí nghiệm được! Nhất định phải tìm được một Omega có độ tương thích cao với con bé."
Dì Anh lo lắng nhìn nàng: "Đại tiểu thư đến giờ còn chưa có bạn gái, làm sao biết được con bé tương thích với Omega nào? Hơn nữa, người làm trong Phó trạch toàn là Beta, đêm hôm khuya khoắt thế này biết đi đâu tìm Omega bây giờ?"
Sầm Vãn bỗng nhiên nhếch môi, trao cho dì Anh một nụ cười đầy ẩn ý: "Ai bảo với dì là Phó trạch không có Omega?"
Dì Anh vẫn chưa kịp hiểu ý: "Cô định nói... Hạ Dĩ Trình sao?"
"Ngoài Hạ Dĩ Trình ra, bên cạnh chúng ta không còn Omega nào khác sao?" Sầm Vãn phát cáu trước sự thiếu ăn ý của bà, nàng thâm trầm hỏi ngược lại: "Quản gia Anh, lẽ nào dì thật sự muốn để một kẻ điêu ngoa tùy hứng, ngoài việc tiêu tiền ra thì chẳng được tích sự gì như Hạ Dĩ Trình về làm thiếu phu nhân của Phó gia?"
"Dĩ nhiên là không muốn rồi." Bộ não của dì Anh khựng lại một nhịp, rồi ngay sau đó mới hậu tri hậu giác mà phản ứng kịp. Bà chậm rãi nở nụ cười, đến cả những nếp nhăn nơi khóe mắt cũng tràn ngập niềm vui sướng: "Đúng rồi! Nhà chúng ta vẫn còn một Omega nữa, mà lại còn là kiểu tin tức tố xếp chồng (điệp gia) hiếm thấy, cực kỳ tương thích với Đại tiểu thư."
...................................................
Hạ Dĩ Trình ở Phó trạch rất biết cách tận hưởng danh phận thiếu phu nhân. Ngay cả bữa khuya cô ta cũng ra lệnh cho người hầu mang lên tận phòng, lại còn liên tục chỉ tay năm ngón, sai bảo Phàm Chân làm hết việc này đến việc khác, chỉ cần một chút không vừa ý là lập tức lớn tiếng quát tháo.
Hệ thống sưởi trong phòng hoạt động hết công suất khiến Hạ Dĩ Trình cảm thấy nóng bức khó chịu. Cô ta cởi phăng chiếc áo khoác đắt tiền rồi quăng mạnh về phía Phàm Chân: "Này, đem chiếc áo lông cáo Kim Đảo này treo lên cho ta."
Trái tim Phàm Chân lúc này đều đặt hết lên người Phó Tư Ý nên chẳng buồn so đo. Nàng treo chiếc áo nặng trịch lên rồi định quay lại bên giường chăm sóc chủ nhân, nhưng lại bị Hạ Dĩ Trình gọi giật lại: "Ngươi, lại đây hầu hạ ta ăn cơm."
Phàm Chân cực lực nhẫn nhịn, tiến tới chia thức ăn cho Hạ Dĩ Trình nhưng đôi mắt vẫn không rời khỏi Phó Tư Ý dù chỉ một giây. Dưới lớp chăn nhung mềm mại, những ngón tay tái nhợt của vị Alpha bỗng khẽ co rút yếu ớt.
Với đôi mắt tinh tường, Phàm Chân lập tức nhận ra Phó Tư Ý có động tĩnh. Nàng mừng rỡ chạy nhanh đến bên giường, nắm chặt lấy tay nàng: "Đại tiểu thư, cô tỉnh rồi sao?"
Hạ Dĩ Trình nghe thấy động tĩnh cũng buông đũa chạy tới, thô bạo gạt Phàm Chân sang một bên: "Tiểu Ý, chị tỉnh rồi à? Em là Dĩ Trình đây... Chính em đã luôn ở bên cạnh chăm sóc chị suốt bấy lâu nay..."
Phó Tư Ý vẫn nhắm nghiền mắt, dường như vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, chỉ vô thức lẩm bẩm: "Nước... nước..."
Hạ Dĩ Trình quay sang lườm Phàm Chân cháy mặt: "Còn không mau đi rót nước!"
Phàm Chân không tranh chấp, lập tức đi rót nước rồi cẩn thận dùng môi thử nhiệt độ. Hạ Dĩ Trìnhthấy vậy liền cường thế đoạt lấy ly nước: "Nằm thế này thì uống kiểu gì? Đỡ chị ấy dậy đi, để ta đút."
Sợ Phó Tư Ý bị sặc, Phàm Chân từ phía sau nhẹ nhàng nâng cô dậy. Hạ Dĩ Trình vốn chẳng có kinh nghiệm chăm sóc người bệnh, cứ thế đổ thẳng nước vào miệng cô. Dù Phàm Chân đã cố gắng điều chỉnh góc độ phối hợp nhưng Phó Tư Ý vẫn bị sặc, cô ho kịch liệt và bắt đầu thở gấp.
Phàm Chân đau lòng khôn xiết, khẽ vỗ lưng cho Phó Tư Ý rồi cẩn trọng đặt cô nằm xuống, quay sang nói với Hạ Dĩ Trình: "Hạ tiểu thư, cứ để tôi đút thì hơn."
Hạ Dĩ Trình không kiên trì nữa, vốn dĩ cô ta cũng chẳng thích việc hầu hạ người khác: "Được rồi Phàm Chân, lát nữa mớm thuốc cũng giao cho ngươi đấy. Đây là công việc của người hầu các ngươi, ta không biết làm mấy việc này đâu. Ta là bạn gái của Tiểu Ý, chỉ cần ở bên cạnh bầu bạn với chị ấy là đủ rồi."
Trong lòng Phàm Chân lúc này chỉ có Phó Tư Ý, nàng chỉ mong cô mau chóng tỉnh lại nên dù Hạ Dĩ Trình có làm khó dễ thế nào cũng không đáp lại một lời. Nàng tiếp nước, thay khăn ấm trên trán cho Phó Tư Ý, dùng mu bàn tay kiểm tra thấy nhiệt độ vẫn còn rất cao. Sau đó, nàng kiên nhẫn hòa tan thuốc theo đơn của bác sĩ Vương rồi cẩn thận dùng thìa đút cho cô uống hết.
Phó Tư Ý vẫn chìm trong cơn mê man, đầu đau như búa bổ, tuyến thể sau gáy khô khốc đến khó chịu khiến cô cảm thấy khó thở như đang bị dìm dưới nước sâu. Trong cơn bảng lảng, một giọng nữ trầm thấp, nhẹ nhàng khẽ gọi bên tai nàng.
"Đại tiểu thư... cô mau tỉnh lại đi, tôi sẽ dạy cô gói chè trôi nước... gói loại nhân vừng đen mà cô thích nhất... có được không?"
Giọng nói này là... Phàm Chân sao?
Phó Tư Ý muốn cử động, muốn phá tan mặt biển sâu để trồi lên mặt nước, nhưng chân tay cô như bị thứ gì đó xiềng xích, cứ thế kéo cô chìm xuống. Phàm Chân quỳ bên giường, lòng đau thắt lại, hốc mắt không kìm được mà ửng hồng: "Đại tiểu thư..."
Hạ Dĩ Trình sao có thể cho phép người khác lại gần Phó Tư Ý như vậy: "Ngươi đừng có đứng đây lải nhải làm phiền Tiểu Ý nữa, ra ngoài ngay!"
Phó Tư Ý chưa tỉnh, Phàm Chân nhất quyết không rời đi, nàng chăm chăm nhìn vào gương mặt ấy: "Tôi muốn ở lại hầu hạ Đại tiểu thư..."
Hạ Dĩ Trình mất kiên nhẫn đẩy nàng ra khỏi phòng ngủ: "Ngươi mà cũng xứng sao? Đồ nhà quê! Cút ra ngoài, ta là bạn gái của Tiểu Ý, mình ta chăm sóc chị ấy là đủ rồi, ngươi mau cút đi cho ta!"
Phàm Chân cụp mi, đứng lặng người ở cửa phòng. Dù Hạ Dĩ Trình có ác liệt đến đâu nàng cũng không thấy khổ sở bằng khi nghe thấy bốn chữ "bạn gái của Tiểu Ý". Trong lòng Phàm Chân dâng lên một nỗi chua xót nghẹn ngào, như thể vừa rơi vào một hũ nước chanh.
Nàng mím môi, cố gắng đè nén những cảm xúc không tên ấy xuống. Phó Tư Ý vốn là một Alpha đầy sức hút, được Omega yêu thích cũng là chuyện thường tình. Huống hồ cô vẫn chưa tỉnh, bản thân sao có thể đứng đây ghen tuông vô ích mà không làm gì chứ?
Nhớ lời bác sĩ Vương dặn rằng khi Phó Tư Ý tỉnh lại cần cho ăn chút gì đó thanh đạm để phục hồi thể lực, Phàm Chân vội vàng quay người đi về phía nhà bếp. Nàng đi rất nhanh, nhưng trong bóng tối mờ ảo của hành lang, những tiếng trò chuyện thì thầm đột ngột lọt vào tai.
"Mấy cái đứa Omega không biết xấu hổ, dây dưa với Đại tiểu thư nhà chúng ta không nói, giờ lại còn dám hạ dược... Bác sĩ Vương nói cách duy nhất để giải chất dụ phát là phải hòa hợp với tin tức tố của một Omega."
Đó là giọng của dì Anh. Bước chân Phàm Chân vô thức dừng lại.
Giọng dì Anh nồng nặc vẻ oán trách: "Nếu không kịp thời hòa hợp tin tức tố, Đại tiểu thư sẽ gặp nguy hiểm đến tính mạng. Cô bảo phải làm sao đây... Cả cái Phó trạch này toàn là Beta, đào đâu ra Omega bây giờ? Sầm Vãn, cô không phải là Omega sao? Hay là cô..."
Sầm Vãn gắt lên: "Quản gia Anh, bà nói đùa cái kiểu gì thế! Muốn hòa hợp tin tức tố thì Alpha và Omega phải nằm... nằm chung một giường. Tôi là người phụ nữ của mụ mụ Tiểu Ý... Bà muốn chúng tôi loạn luân sao? Thật không ngờ bà cũng nghĩ ra được!"
Dì Anh đuối lý, lầm bầm cãi lại: "Thì... thì tôi cũng vì quá gấp gáp, chưa kịp nghĩ thông đã thốt ra rồi, cô gào cái gì mà gầm chứ?"
Sầm Vãn cũng không thực sự giận, nàng hạ giọng: "Trước mắt, chẳng phải đang có một Omega sẵn đó sao?"
"Cô nói là Hạ tiểu thư?" dì Anh im lặng vài giây, khẽ thở dài: "Haiz, cũng chẳng còn cách nào khác, đành để cô ta cứu Đại tiểu thư nhà mình vậy... Lát nữa tôi sẽ khóa lối đi lầu chính lại, không để ai quấy rầy bọn họ..."
Đứng phía sau, Phàm Chân không còn nghe lọt tai thêm chữ nào nữa. Nàng như một con rối bị đứt dây, máy móc bước quay về.
Về chất dụ phát, Phàm Chân ít nhiều cũng biết đôi chút. Nó tuy không phải thuốc k*ch d*c đòi hỏi Alpha và Omega phải hoàn toàn đánh dấu mới giải được, nhưng để hóa giải dược tính thì bắt buộc tin tức tố của Omega phải giao hòa. Đến lúc đó, cả hai sẽ trút bỏ xiêm y, nằm chung một giường, gần như mọi chuyện thân mật nhất đều sẽ xảy ra. Khi tình nồng ý đậm, việc hai bên không khống chế được mà tiến tới đánh dấu hoàn toàn là điều khó tránh khỏi.
Đại tiểu thư sắp làm những chuyện thân mật đó với Hạ Dĩ Chanh. Họ sẽ hoàn toàn đánh dấu nhau, trở thành một cặp vợ vợ đúng nghĩa.
Trái tim Phàm Chân như bị ngâm trong hũ nước chanh, cảm giác chua xót nồng đậm xộc thẳng lên hốc mắt. Đến khi cố ép ngược làn hơi nước ẩm ướt trong đáy mắt vào trong, nàng mới nhận ra thứ cảm xúc không tên vừa rồi là gì.
Là ghen. Nàng đang ghen tuông.
Ghen tuông có ý nghĩa gì, trong lòng Phàm Chân hiểu rõ hơn ai hết. Nàng đã yêu Phó Tư Ý tự bao giờ, không còn đơn thuần xem cô là ân nhân nữa. Bởi vì đối với ân nhân, người ta sẽ không bận tâm họ ở bên cạnh ai, càng không bao giờ có cảm giác đau đớn đến mức hít thở không thông như thế này.
...................................................
Ở cuối hành lang, dì Anh dáo dác ngó nghiêng ra ngoài một lượt rồi cấp tốc lộn trở lại: "Này, cô bảo hai chúng ta nói lớn tiếng như vậy, liệu Phàm Chân có nghe thấy không đấy?"
Sầm Vãn cười đầy giảo hoạt: "Con bé không chỉ nghe thấy mà còn nghe rất hiểu là đằng khác, nếu không thì đã chẳng lén lút bỏ đi như vậy. Nó chịu rời đi chứng tỏ trong lòng đang khó chịu; nó càng đau lòng thì tỉ lệ thành công của chúng ta lại càng cao."
"Ý cô là... con bé sẽ cùng Đại tiểu thư..." dì Anh vẫn chưa thực sự chắc chắn: "Thế nhưng Phàm Chân đã cất công ngụy trang thành Beta, sao có thể dễ dàng để lộ bản thân như vậy được?"
"Bởi vì con bé sẽ không nỡ nhìn Tiểu Ý chịu khổ. Cho dù biết hành động này có thể khiến thân phận Omega bị bại lộ, nó vẫn sẽ làm thôi. Bà không thấy bộ dạng nó lo sốt vó cho Tiểu Ý đấy à? Làm sao nó có thể bỏ mặc con bé nhà chúng ta cho được?"
Sầm Vãn vẫn chưa yên tâm, hỏi lại một lần nữa: "Việc quan trọng nhất bây giờ là phải để Hạ Dĩ Trình ngủ một giấc thật ngon, đừng để cô ta phá hỏng chuyện của đôi trẻ. Đúng rồi, lúc nãy tôi dặn bà bỏ 'thứ đó' vào thức ăn của cô ta, bà bỏ chưa?"
Dì Anh đắc ý nhướng mày: "Yên tâm đi, tôi bỏ liều lượng cực mạnh, đảm bảo có sét đánh ngang tai cô ta cũng chẳng tỉnh nổi đâu."
Sầm Vãn mỉm cười xích lại gần, giọng điệu lộ rõ vẻ lấy lòng: "Hạ Dĩ Trình mà không ngủ thì Phó gia chúng ta làm sao rước được thiếu phu nhân thực thụ vào cửa đây?"
Dì Anh hơi nghiêng người ra sau, hất cằm đầy ngạo kiều: "Phó gia chúng ta' cái gì mà 'chúng ta'? Tôi với cô đâu có phải người một nhà, hừ!"
Sầm Vãn không những không giận mà còn bật cười, nhại lại đúng cái vẻ của bà: "Hừ! Ai thèm là người một nhà với bà chứ!"
......................................................
Phàm Chân không biết mình đã quay trở lại bằng cách nào, đến khi định thần lại, nàng đã đứng trước cửa phòng ngủ của Phó Tư Ý.
Nàng nhìn trân trối vào cánh cửa gỗ đóng chặt, tâm trí không tự chủ được mà vẽ ra viễn cảnh Phó Tư Ý và Hạ Dĩ Trình đang thân mật ôm lấy nhau. Trái tim nàng như bị một bàn tay lạnh lẽo bóp nghẹt, đau đớn đến mức ngũ tạng lục phủ như xoắn lại một chỗ. Phàm Chân đứng chôn chân tại đó rất lâu, cho đến khi tiếng cửa điện dưới lầu đóng sập lại mới khiến nàng sực tỉnh. Nàng lặng lẽ quay người, lê từng bước chân nặng nề định rời đi.
Trên đường đi, nàng đã nghĩ: cứ thế lặng lẽ biến mất, an phận làm một cô hầu gái, tuyệt đối không để Phó Tư Ý phát hiện ra tâm ý của mình. Thế nhưng mới đi được vài bước, nàng đột ngột dừng lại. Nàng lúc này đã không còn đường lui, lối thoát giữa lầu chính và nhà phụ đã bị dì Anh khóa chặt, nàng còn có thể lui về đâu?
Từ nhỏ đến lớn, Phàm Chân luôn là một cô gái độc lập và có chủ kiến. Nàng đã có dũng khí đào hôn, chẳng lẽ lại không có dũng khí để gõ cánh cửa này sao? Phàm Chân chán ghét sự yếu đuối dễ dàng gục ngã của bản thân, nàng rảo bước quay lại đường cũ, dứt khoát giơ tay gõ cửa.
Ba tiếng gõ nhẹ vang lên trên cánh cửa gỗ màu cà phê đậm. Không có tiếng trả lời.
Phàm Chân run rẩy đẩy cửa vào. Đập vào mắt nàng không phải là cảnh tượng khiến nàng tan nát cõi lòng, mà là Hạ Dĩ Trình đang nằm co quắp ngủ say trên ghế sofa ở phòng ngoài. Cô ta ngủ rất sâu, hơi thở còn phát ra tiếng ngáy đều đặn. Phàm Chân lay nhẹ cánh tay cô ta: "Hạ tiểu thư... Hạ tiểu thư..."
Tuyệt đối không có phản ứng.
Phòng ngủ của Phó Tư Ý được ngăn thành hai gian, Hạ Dĩ Trình ngủ ở gian ngoài, Phàm Chân sợ cô ta bị cảm lạnh nên định vào phòng thay đồ lấy một tấm chăn. Phòng thay đồ thông với gian phòng ngủ bên trong, ngay khi vừa mở tủ quần áo, bên tai nàng bỗng nghe thấy tiếng lầm bẩm yếu ớt.
"Khó chịu quá... Nóng..."
Tiếng nói phát ra từ giường ngủ, Phàm Chân lập tức chạy tới. Phó Tư Ý đang nhíu chặt mày nằm ngửa, sắc mặt đỏ bừng, trên trán và cổ lấm tấm những giọt mồ hôi dày đặc, vẻ mặt vô cùng thống khổ.
"Nóng quá... Thật sự rất khó chịu..."
"Đại tiểu thư... tỉnh lại đi..." Phàm Chân nhặt chiếc khăn rơi bên gối, nhẹ nhàng lau mồ hôi cho nàng. Khi chạm đến vùng tuyến thể sau gáy, gương mặt nàng không kìm được mà đỏ ửng lên. Tuyến nang của Phó Tư Ý đỏ rực như lá phong, những mạch máu hiện rõ mồn một, ẩn hiện nhịp đập theo hơi thở dồn dập, nhưng lại chẳng ngửi thấy chút mùi tin tức tố nào.
Nghĩ đến lời dì Anh nói, nếu không kịp thời giải phóng tin tức tố sau khi trúng chất dụ phát, Alpha nhẹ thì hỏng tuyến thể, nặng thì nguy hiểm đến tính mạng. Lòng Phàm Chân nóng như lửa đốt, nàng muốn dùng tin tức tố của mình để xoa dịu nỗi đau cho cô, nhưng lại sợ bại lộ thân phận Omega. Ngay trong lúc lưỡng lự, trong đầu nàng chợt lóe lên một đoạn miêu tả về chất dụ phát trong cuốn "Cấm Dược Tịch Vi" từng đọc trước đây. Sách viết rằng: Nếu Alpha dùng chất dụ phát khi đang phát sốt, dược tính sẽ tạo ra thành phần gây ảo giác. Sau khi tỉnh dậy vào hôm sau, các Alpha đa phần đều nghĩ rằng mình chỉ vừa trải qua một giấc mơ.
Ánh mắt Phàm Chân bất chợt lướt qua tủ quần áo đang mở toang, một ý tưởng tuyệt diệu nảy ra trong đầu. Nàng lấy từ trong tủ ra mấy dải khăn lụa mỏng như cánh ve, tháo phần vân sa trên chiếc mũ tròn xuống, rồi mở một ngăn kéo khác, gỡ lấy những dải dây lụa dùng để trang trí.
Sau đó, nàng cởi bỏ lớp quần áo vẫn còn vương chút hơi ẩm, dùng lớp vân sa làm vải quấn ngực, bên ngoài buộc thêm khăn lụa. Dải lụa dài nhất được nàng khéo léo thắt thành dải lụa phi thiên quấn hai vòng trên cánh tay, rồi hơi kéo trễ xuống một chút, để lộ bờ vai trắng ngần cùng vòng eo thon gọn ẩn hiện.
Thân hình tuyệt mỹ ẩn hiện sau lớp sa mỏng, vẻ gợi cảm và thuần khiết được đan cài một cách hoàn hảo.
Phàm Chân tiến đến trước bàn trang điểm, họa lên mặt lớp trang điểm tinh xảo, minh diễm hệt như nàng "Hoắc Thủy Tiên" trong thông báo tìm người. Nàng búi mái tóc đen nhánh lên cao thành kiểu tóc tam hoàn búi cao quý phái, cố định bằng những dải lụa mềm. Nếu khi để mặt mộc, Phàm Chân mang khí chất dịu dàng, tĩnh lặng, thì khi trang điểm đậm, vẻ thục mị phong tình của nàng mới thực sự được giải phóng hoàn toàn. Đôi mắt sắc sảo với đường kẻ dài, cánh môi tô điểm đỏ thắm, mỗi ánh mắt, nụ cười đều đủ sức câu hồn đoạt phách.
Trong hộp trang sức có một chiếc chuông vàng nhỏ, Phàm Chân tìm một sợi dây đỏ xuyên qua rồi buộc vào cổ chân mình.
Xong xuôi, nàng tắt hết đèn trong phòng, chỉ để lại một ngọn đèn lưu ly màu xám tro. Ánh sáng vàng sậm luân chuyển trong làn khói từ máy tạo độ ẩm hương hoa cỏ, lúc mờ lúc tỏ, tạo nên một không gian mông lung hệt như ảo mộng. Phàm Chân bước đi chân trần trên sàn, từng bước uốn lượn hướng về phía Phó Tư Ý giữa làn khói sương lãng đãng ấy.
Phó Tư Ý bị tiếng chuông thanh thúy làm cho tỉnh giấc. Đầu óc cô mụ mẫm, toàn thân rã rời không chút sức lực, một luồng nhiệt nóng ẩm từ tuyến thể sau gáy lan ra, đốt cháy cô như lửa. Dược hiệu của chất dụ phát khiến cô gần như sụp đổ, nhưng cô bất lực không thể phản kháng, chỉ đành để ngọn lửa ấy thiêu đốt chính mình cho đến khi bừng tỉnh giữa cơn đau đớn và nóng rực.
Cô nhọc nhằn mở mắt, nhìn đâu cũng thấy sương trắng mờ mịt, hư ảo. Theo tiếng chuông mỗi lúc một gần, một bóng hình khoác sa mỏng nhẹ nhàng nhảy múa trong làn sương, tơ lụa quấn quýt theo từng nhịp điệu. Tư thái nàng mềm mại, yêu kiều thướt tha, lớp lụa mỏng manh không giấu nổi vẻ mị hoặc lòng người.
Phó Tư Ý ngơ ngác chớp mắt liên tục. Hình ảnh này quá mỹ lệ, quá tiên thoát, khiến cô không tài nào phân biệt nổi đây là mộng cảnh hay hiện thực, chỉ biết sững sờ nhìn bóng hình ấy ngả vào người mình.
Cách một lớp mạng che mặt, hai người bốn mắt nhìn nhau. Khoảng cách gần đến mức chỉ cần khẽ động đậy, lông mi cũng có thể chạm vào nhau. Phó Tư Ý đột ngột siết chặt ga giường, biểu cảm vô cùng căng thẳng: "Cô... cô là ai?"
Phàm Chân ôm lấy cả người lẫn chăn của Phó Tư Ý, khẽ bật cười, hơi thở thơm mát phả nhẹ bên cổ nàng. Nàng nheo mắt đầy mị hoặc, hỏi ngược lại: "Chẳng phải cô rất thích tiên nữ trong thông báo tìm người sao? Cô ấy đến rồi đây..."
Giọng nói ấy bay bổng, dịu ngọt như men rượu, lọt vào tai vị Alpha khiến tâm trí càng thêm mông lung. Phó Tư Ý kinh ngạc, đồng tử rung động, cô hoảng hốt nhìn quanh. Đồ đạc quen thuộc, bố cục quen thuộc, rõ ràng là phòng ngủ của mình. Nhưng chuyện này... làm sao có thể?
Thấy vẻ mặt hoài nghi nhân sinh của cô, đuôi mắt Phàm Chân tràn ngập ý cười. Đại tiểu thư lúc ngơ ngác thế này... thật đáng yêu.
Phàm Chân nắm lấy cổ tay Phó Tư Ý, đưa tay cô lên chạm vào mạng che mặt rồi nhẹ nhàng kéo xuống. Tấm lụa mỏng manh bay rơi, hơi thở Phó Tư Ý khựng lại. Gương mặt trước mắt trùng khớp hoàn toàn với Hoắc Thủy Tiên trong tâm trí cô, như thể bước ra từ trong ảnh, khiến mọi vẻ đẹp thế gian đều trở nên lu mờ.
Phó Tư Ý hoàn toàn hỗn loạn. Người trong ảnh sao có thể bằng xương bằng thịt xuất hiện trước mặt cô thế này? Cô dụi mắt thật mạnh, khó khăn lắm mới thốt lên được một câu: "Cô... sao cô lại ở đây?"
Trong lòng Phàm Chân vừa căng thẳng vừa hổ thẹn. Nàng chưa từng quyến rũ Alpha nào như thế này, nhưng trong tình cảnh này, chỉ có chủ động và táo bạo mới có thể xóa tan sự hoang mang của Phó Tư Ý, khiến nàng tin rằng mình đang ở trong mơ. Đã bước tới bước này, nàng quyết định buông bỏ mọi e dè, hành động đến cùng.
Phàm Chân mềm mại leo lên giường, như một chú mèo nhỏ chui vào lòng Phó Tư Ý. Nàng ngẩng đầu, đôi mắt không còn giấu giếm sự dụ hoặc, giọng nói mị đến tận xương tủy: "Bởi vì... cô đang nằm mơ, và tôi chính là người trong mộng của cô."
Toàn thân Phó Tư Ý lập tức căng cứng. Cô vô thức đưa tay ngăn cách Phàm Chân rồi lùi lại phía sau. Chuyện này rốt cuộc là sao? Chẳng lẽ vì độc thân quá lâu, nhu cầu sinh lý không được thỏa mãn nên cô mới biến một Omega chưa từng gặp mặt thành đối tượng mộng xuân? Thật quá xấu hổ!
Phó Tư Ý vốn không phải hạng người sa đà vào tình ái. Xung quanh cô không thiếu Omega vây quanh, nhưng cô luôn kiểm soát bản thân rất tốt, ngay cả kỳ ph*t t*nh cũng chỉ dùng thuốc ức chế chứ chưa từng đánh dấu bất kỳ ai. Cô không phải không biết chuyện ân ái giữa AO, thời điểm vừa phân hóa, cô từng bị Phương Tụng Nhàn kéo đi xem "phim hành đ*ng t*nh cảm", hôm sau còn bị gặng hỏi có mơ thấy "giấc mộng xuân" nào không. Khi đó cô trả lời "không", và vì vậy mà bị bạn cười nhạo suốt một năm trời là Alpha không có khả năng đánh dấu.
Nhưng Phó Tư Ý biết mình hoàn toàn bình thường, chỉ là cô có ý chí tự chủ cực cao, ngay cả trong mơ cũng không cho phép mình buông thả. Vậy mà giờ đây, cô lại đang thẹn thùng trải qua một... giấc mộng xuân?
Mà đối phương lại còn là một Omega chưa từng gặp mặt bao giờ.
Phàm Chân gối đầu lên hai tay, nằm đối diện với Phó Tư Ý, đôi mắt không rời khỏi cô dù chỉ một giây. Ánh mắt ấy ẩn chứa bao tình tứ, dập dềnh như sóng nước mùa thu. Phó Tư Ý không chịu nổi cái nhìn ướt át đầy mập mờ ấy, hốt hoảng dời mắt đi chỗ khác: "Cô... cô có thể xuống dưới được không?"
Phàm Chân khẽ cười khúc khích. Vẻ mặt quẫn bách muốn tránh mà không có chỗ trốn này của Đại tiểu thư thật khiến lòng nàng ngứa ngáy. Ngày thường lúc nào cô cũng trưng ra bộ mặt lạnh lùng, đám người hầu chẳng ai là không sợ, hóa ra khi bị trêu ghẹo lại thiếu kinh nghiệm đến thế.
Phàm Chân nảy ra một ý nghĩ tinh quái: Dù sao Phó Tư Ý cũng tưởng đây là giấc mơ, hay là cứ bắt nạt cô một trận cho bõ, dù sao cơ hội thế này về sau cũng chẳng có lần thứ hai.
Nàng dính người lướt đến bên cạnh Phó Tư Ý, áp mặt vào cánh tay mịn màng của cô mà nũng nịu: "Sao thế? Không phải cô rất thích tôi à? Còn đem ảnh của tôi kẹp vào quyển sách yêu thích nhất nữa cơ mà."
Lần này, gương mặt Phó Tư Ý đỏ bừng lên thực sự, lan từ vành tai xuống tận cổ một màu ngượng ngùng.
"Tôi... tôi rất ngưỡng mộ cô, nhưng mà... cảm giác đó giống như nhìn thấy một bộ quần áo đẹp trong tủ kính vậy. Tôi rất thích, cảm thấy nếu mặc lên người chắc chắn sẽ rất đẹp... Nhưng, nhưng người mặc không nhất định phải là tôi, và tôi cũng không nhất định sẽ mua nó về nhà."
Phó Tư Ý bối rối chống tay vào vai Phàm Chân, đỏ mặt đẩy nàng ra xa: "Tôi không thể vì ngưỡng mộ mà đối với cô... đối với cô như vậy..."
"Như vậy là như thế nào hả? Hửm?" Phàm Chân lại rướn người tới, rúc vào lòng Phó Tư Ý. Giọng điệu nàng đầy dụ hoặc, còn pha chút ủy khuất như bị hắt hủi: "Thật sự không muốn sao? Nhưng chúng ta đang ở trong mơ mà, làm chuyện gì cũng đâu có sao..."
Phàm Chân vừa nói vừa đưa tay tháo cúc áo ngủ của cô. Phó Tư Ý hoảng hốt đưa tay ngăn lại, trong lúc giằng co, chỉ nghe thấy một tiếng "xoẹt", vải vóc bị xé thành mảnh vụn.
Thế nhưng, thứ bị xé rách không phải đồ ngủ của Phó Tư Ý, mà là lớp vải quấn ngực trên người Phàm Chân.
Vòng cung tuyệt mỹ cứ thế bật ra khỏi lớp lụa mỏng. Làn da nhẵn nhụi trắng ngần như mỡ đông, chiếc cổ thiên nga thon dài cùng xương quai xanh tinh tế... tất cả đều đẹp đến mức nghẹt thở. Ánh mắt Phó Tư Ý đờ đẫn, lần này cô không dời đi nữa mà ngây người nhìn chằm chằm, nhìn đến mức khiến Phàm Chân cũng thấy mặt nóng bừng bừng.
Ba giây sau, cô thốt ra một câu khiến Phàm Chân như bị sét đánh ngang tai.
Nàng nói: "Phàm Chân, chị... sao chị lại vào trong mơ của tôi?"
Đầu óc Phàm Chân nổ tung một tiếng. Nàng không thể ngờ được Phó Tư Ý lại nhận ra mình trong bộ dạng này, tình huống lúc này hoàn toàn khiến nàng rơi vào thế bị động.
Đang lúc nàng còn chưa biết ứng phó ra sao, thì thấy cơ thể Phó Tư Ý đột ngột co rúm lại như một con tôm, tay phải siết chặt lấy vị trí trái tim, dùng sức đến mức gân xanh trên mu bàn tay nổi rõ mồn một. Tiếng r*n r* thống khổ ấy khiến lòng Phàm Chân thắt lại. Nàng đâu nỡ để Phó Tư Ý chịu khổ, liền gạt phắt sự xấu hổ và bất an sang một bên, xé bỏ miếng dán ức chế sau gáy, điều động tin tức tố tuôn trào để trấn an đối phương.
Mùi hương sữa hòa quyện thảo mộc ngọt ngào từ từ khuếch tán, xen lẫn một chút thanh thanh của hoa quả. Nó mềm mại như đám mây, bao phủ lấy vị Alpha đang chìm sâu dưới biển lạnh. Cảm giác ấm áp, dịu dàng cực hạn ấy hệt như một người đi trong tuyết lạnh nhiều ngày bỗng tìm thấy một gian nhà gỗ đỏ lửa, toàn thân thư thái đến lạ kỳ.
Chân mày Phó Tư Ý dần giãn ra, nhịp thở cũng trở nên đều đặn hơn.
Quả nhiên có tác dụng! Tin tức tố của Phàm Chân vốn là loại "điệp gia" (xếp chồng nhiều tầng hương) cực kỳ hiếm gặp trong hệ Omega, độ tương thích với Phó Tư Ý đương nhiên là rất cao.
Để Phó Tư Ý cảm thấy dễ chịu hơn, Phàm Chân đưa tay ôm cô vào lòng. Nàng vòng tay qua vòng eo thon gọn, giữ chặt lấy gáy vẫn còn vương mồ hôi của Phó Tư Ý, rồi áp cô vào lồng ngực tr*n tr** không chút che đậy của mình.
Đây là lần đầu tiên Phó Tư Ý tiếp xúc với một Omega ở khoảng cách như thế này. Sống mũi cao thẳng của cô chìm đắm trong sự mềm mại, xúc cảm trơn mịn lướt qua gương mặt. Phó Tư Ý đột ngột cứng đờ người, hương thơm thục mị từ người "tỷ tỷ" khiến cô lạc mất phương hướng, cứ thế để mặc sự ấm áp dịu dàng bao lấy chính mình.
Sự mềm mại không tưởng, vị ngọt ngào khó lòng cưỡng lại.
Trái tim Phó Tư Ý thực sự muốn nhảy vọt ra khỏi lồng ngực. Sự khó chịu do chất dụ phát gây ra dần tan biến, thay vào đó là một cảm giác thỏa mãn, hưng phấn chưa từng có.
Phàm Chân không phải là Beta sao? Tại sao chị ấy lại có thể giải phóng tin tức tố? Giải thích duy nhất chính là... Hết thảy trước mắt đều là ảo cảnh. Cô đang nằm mơ, mọi chuyện đều không có thật.
Lúc là Hoắc Thủy Tiên, lúc lại là Phàm Chân, Phó Tư Ý giờ phút này càng thêm xác định mình đang ở trong mơ. Cô cảm thấy vô cùng xấu hổ, không hiểu tại sao bản thân lại coi Phàm Chân làm đối tượng mộng xuân của mình.
Vừa rồi khi Hoắc Thủy Tiên xuất hiện trong mộng, sự kinh ngạc trong cô lớn hơn cả niềm vui. Đối với Hoắc tiểu thư, cô thuần túy là sự thưởng thức và sùng bái. Cô có thể tưởng tượng ra giọng nói, nụ cười, cử chỉ của cô ấy... nhưng tuyệt nhiên không hề nghĩ đến việc sẽ làm bất cứ chuyện thân mật kiều diễm nào.
Thế nhưng lúc này, khi đang ôm Phàm Chân, cô vậy mà lại có chút không nỡ buông tay. Chẳng lẽ do ban ngày tiếp xúc với Phàm Chân quá thường xuyên, nên đêm về mới mơ thấy sự lưu luyến triền miên thế này?
Trong mơ, cô vậy mà còn trải nghiệm cảm giác vùi đầu vào ngực, một loại kh*** c*m đến nghẹt thở giữa hương thơm và sự mềm mại cực hạn. Bản thân mình đại khái là hết thuốc chữa rồi, Phó Tư Ý thầm nghĩ. Hết coi Hoắc Thủy Tiên làm đối tượng mộng xuân, lại ảo tưởng Phàm Chân xuất hiện trong giấc mơ của mình. Thật đúng là "tra" đến mức không còn gì để nói.
Cô si mê đắm chìm trong tin tức tố của Phàm Chân, cùng nàng áp sát không khoảng cách, cho đến khi hoàn toàn giao hòa vào nhau. Thật mềm, thật thơm, và cũng thật ngọt...
Phó Tư Ý vùi mặt vào lồng ngực Phàm Chân, tham luyến hít hà hương vị tin tức tố trên người nàng, vô thức thì thầm: "Phàm Chân, có phải tôi đang nằm mơ không? Tại sao tôi lại biết rõ người đang ôm mình lúc này chính là chị? Thế nhưng... rõ ràng vừa rồi tôi thấy đó là Hoắc tiểu thư trong ảnh mà..."
--------------------
Tác giả có lời muốn nói:
Tác giả: "Ý tiểu tể, mau thể hiện bản lĩnh Alpha của mình đi chứ! Nếu con mà làm ăn 'không xong', ta sẽ chọn ngay một 'tiểu khả ái' từ phần bình luận để xuyên không vào truyện thay thế con luôn đấy.
Bạn nhỏ nào muốn xuyên thư thì mau để lại bình luận nhé, vẫn còn bao lì xì đang đợi mọi người đây!"
