Khóe môi Thẩm Điềm nhếch lên một đường cong đắc ý, nhưng ngay giây sau sắc mặt cô ta đã thay đổi, vẫy tay ra hiệu cho gã mập rời đi: "Đi mau, Tôn Ngữ Thanh đang hướng về phía này."
Gã mập vội vàng lẩn vào chỗ tối. Thẩm Điềm nhanh chóng điều chỉnh biểu cảm, đổ chất dụ phát vào lòng bàn tay rồi giả vờ vô tình đụng mạnh vào vai Tôn Ngữ Thanh.
"Ái chà, xin lỗi nhé, mình không làm cậu đau chứ?"
Tôn Ngữ Thanh đại lượng lắc đầu: "Không sao đâu."
Sự giảo quyệt lướt nhanh qua đáy mắt Thẩm Điềm, khi ngước lên cô ta đã treo sẵn nụ cười không tì vết: "Tôn tiểu thư bê đĩa điểm tâm này định đi đâu vậy?"
Tôn Ngữ Thanh lộ vẻ ngượng ngùng: "Phó tỷ tỷ đang ở bên hồ xem pháo hoa, mình sợ chị ấy đói nên lấy chút đồ ăn mang qua."
Thẩm Điềm cười nhạo trong lòng, mới đó mà đã gọi "tỷ tỷ" ngọt xớt rồi.
"Ơ, sao lại là bánh quy trứng cá muối đen thế này?" Thẩm Điềm dòm ngó cái đĩa, giả vờ tốt bụng nhắc nhở: "Mình học cùng Tiểu Ý bao lâu nay, hình như chưa thấy chị ấy ăn món này bao giờ."
Cô ta đưa tay lật mấy miếng bánh ngọt ở dưới lên, khéo léo để mỗi miếng đều dính chất dụ phát, sau đó đặt mấy chiếc bánh sừng bò lên trên cùng: "Tiểu Ý thích ăn cái này nhất này."
Ánh mắt Tôn Ngữ Thanh sáng lên: "Hóa ra Phó tỷ tỷ thích ăn bánh sừng bò à. Cảm ơn Thẩm tiểu thư nhé, nếu không có cậu nhắc chắc mình bị chị ấy ghét mất."
"Sao mà thế được? Tôn tiểu thư đáng yêu thế này, đến mình còn thích nữa là." Thẩm Điềm thân thiết vỗ vai cô nàng: "Đi thôi, pháo hoa sắp bắt đầu rồi."
Vừa dứt lời, pháo hoa liên tiếp nổ tung trên bầu trời. Tôn Ngữ Thanh nói lời xin lỗi rồi rảo bước về phía mặt hồ. Thẩm Điềm bám theo sau, lợi dụng bóng đêm và đám đông để lặng lẽ chen đến bên cạnh Hạ Dĩ Trình.
Hạ Dĩ Trình hỏi nhỏ: "Không có vấn đề gì chứ?"
Thẩm Điềm ra hiệu tay OK: "Yên tâm, vạn vô nhất thất."
Lại một đóa mẫu đơn khổng lồ nở rộ trên không trung, thiên địa sáng rực như ban ngày trong thoáng chốc. Phó Tư Ý ngước nhìn, ánh lửa nhảy múa trong đôi mắt cô ấp lánh như vạn dặm tinh hà. Tôn Ngữ Thanh e thẹn đưa miếng bánh sừng bò đến tận môi nàng, ánh mắt tràn đầy sự ái mộ: "Tỷ tỷ, chị ăn chút điểm tâm đi."
Phó Tư Ý theo bản năng lùi lại một bước rồi mới đưa tay nhận lấy: "Cảm ơn cô."
Khoảnh khắc pháo hoa rực sáng, Thẩm Điềm và Hạ Dĩ Trình nhanh chóng trao đổi ánh mắt. Thẩm Điềm khom người xuyên qua đám đông, từ từ áp sát Tôn Ngữ Thanh. Lúc này Tôn Ngữ Thanh vẫn chưa nhận ra nguy hiểm, thấy Phó Tư Ý đã ăn xong miếng bánh, cô nàng lại ân cần đưa thêm miếng nữa: "Tỷ tỷ, chị thích thì ăn nhiều một chút."
"Tôi không ăn nữa, cảm ơn."
Phó Tư Ý lịch sự nhưng xa cách lắc đầu. Bỗng nhiên cô cảm thấy bị ai đó đụng trúng. Đường hẹp bên hồ rất đông đúc, phía sau lại có người chen tới, Phó Tư Ý cứ thế lùi dần, cơ thể đang đứng vững bắt đầu chao đảo. Ẩn trong bóng tối, Thẩm Điềm tìm đúng thời cơ, thừa dịp hỗn loạn liền dùng sức đẩy mạnh vào lưng Tôn Ngữ Thanh. Tôn Ngữ Thanh không kịp phòng bị, theo đà nhào thẳng về phía người gần nhất là Phó Tư Ý.
Phó Tư Ý bị đụng ngã, cả người rơi lộn nhào xuống hồ. Tiếng nước bắn tung tóe nặng nề vang lên trong màn đêm thật đáng sợ. Tôn Ngữ Thanh ngây ra như phỗng, sợ đến mức không thốt nên lời, trân trối nhìn Phó Tư Ý bị làn nước nhấn chìm quá đỉnh đầu.
Thực tế kỹ năng bơi của Phó Tư Ý rất tốt, việc bơi lên bờ vốn không thành vấn đề. Thế nhưng, dược lực của chất dụ phát gặp nước hồ lạnh lẽo liền bị kích phát, cuồn cuộn chảy khắp tứ chi bách hài. Phó Tư Ý cảm thấy toàn thân rã rời, vô lực. Cô cố vùng vẫy vài cái nhưng rồi lại bị dòng nước tràn vào nhấn chìm hoàn toàn.
Vài giây sau, tiếng hét kinh hoàng của Thẩm Điềm vang lên: "Mau đến cứu người với! Tiểu Ý rơi xuống nước rồi, cứu mạng..."
Cô ta vừa gọi vừa vụng trộm đá đĩa điểm tâm vương vãi chất dụ phát xuống hồ để phi tang bằng chứng. Tôn Ngữ Thanh rốt cuộc cũng hoàn hồn, định nhảy xuống cứu người: "Để mình cứu chị ấy..."
Hạ Dĩ Trình dẫn theo mấy người làm xông tới, hung tợn đẩy cô nàng ra: "Chính cậu đẩy Tiểu Ý xuống nước, giờ đừng có ở đây mà giả mèo khóc chuột!" Nói xong, cô ta chỉ huy người làm: "Tránh ra hết, cứu người quan trọng hơn!"
Nước hồ mùa đông lạnh thấu xương. Khi được vớt lên, Phó Tư Ý đã ướt sũng, môi tím tái và rơi vào trạng thái nửa hôn mê. Phương Tụng Nhàn chen vào, lo lắng vỗ nhẹ mặt cô: "Tiểu Ý, tỉnh lại đi! Có bị sặc nước không?"
Tai Phó Tư Ý ù đi, đầu óc nặng trĩu không mở mắt nổi. Cô dùng chút sức tàn nắm chặt lấy ống tay áo Phương Tụng Nhàn: "Tụng Nhàn... đừng đưa tôi đến bệnh viện... sẽ... sẽ có phóng viên chụp trộm... đưa tôi về Phó trạch..."
Phương Tụng Nhàn cuống quýt: "Giờ này còn lo cho mẹ cậu sao? Cậu không muốn sống nữa à? Này, Phó Tư Ý, tỉnh lại đi!"
Phó Tư Ý muốn nói nhưng ý thức dần lịm đi, cô ho kịch liệt, sặc ra một ngụm nước rồi gục vào lòng Phương Tụng Nhàn, hoàn toàn ngất lịm. Phương Tụng Nhàn chưa bao giờ gặp tình huống khó khăn thế này, nhất thời phân vân không quyết.
Đôi mắt nham hiểm của Thẩm Điềm đảo liên hồi, cô ta xung phong tiến lên: "Cứ nghe lời Tiểu Ý đi, đừng đi bệnh viện, để mình đưa chị ấy về Phó trạch."
Dược hiệu của chất dụ phát sắp phát tác. Nếu để Omega khác chiếm được tiên cơ, hòa quyện cùng Phó Tư Ý, thì sau này cô ta có phóng thích bao nhiêu tin tức tố cũng vô dụng. Thẩm Điềm thầm tính toán, bây giờ đưa cô đi, nửa đường sẽ lén chuyển hướng đến khách sạn để tin tức tố của mình chiếm lấy ncô. Sáng mai thức dậy, Phó Tư Ý sẽ mãi mãi không thể rời xa cô ta được nữa.
Thẩm Điềm cúi xuống định bế Phó Tư Ý vào lòng thì một lực mạnh bất ngờ đẩy ngã cô ta xuống đất.
"Không cần cô nhọc lòng, giao Tiểu Ý cho tôi!" Hạ Dĩ Trình không nói hai lời, cướp lấy Phó Tư Ý để cô dựa vào ngực mình: "Tôi sẽ đưa chị ấy về."
Thẩm Điềm nén giận, gượng cười: "Nhưng... hôm nay là sinh nhật cậu, khách khứa đang đợi cả, thế này không tiện lắm..."
Hạ Dĩ Trình hất cằm ngạo mạn: "Tôi thèm quản bọn họ chắc?" Cô ta quay sang quát người làm: "Hai người các ngươi chết đứng đấy à? Còn không mau lại phụ nâng người lên xe!"
Tôn Ngữ Thanh đòi theo xe để chăm sóc, nhưng bị Hạ Dĩ Trình dùng sức đẩy ra.
"Cô đi theo làm gì?"
"Mình... mình muốn chăm sóc cậu ấy..."
Hạ Dĩ Chanh chặn ngay cửa xe: "Chăm sóc? Chính cô đẩy chị ấy xuống hồ, giờ còn muốn đi hại chị ấy nữa sao? Biến đi!"
...................................................
Đêm mùa đông nhiệt độ hạ thấp đột ngột. Phàm Chân ngồi một mình nơi góc vườn, nhìn chằm chằm vào cánh cửa sắt chạm khắc đen nhánh mà ngẩn người. Giờ này chắc Đại tiểu thư vẫn còn ở buổi tiệc? Không biết cô có uống nhiều rượu không?
Phàm Chân thầm lo lắng Phó Tư Ý say rượu sẽ bị đau đầu, nàng định vào bếp nấu sẵn chút canh giải rượu. Thế nhưng vừa xoay người, một tiếng còi xe chói tai vang lên, tiếp đó là tiếng gọi hoảng loạn tột độ của tài xế – chú Trung: "Quản gia Anh... Quản gia Anh... Đại tiểu thư ngất xỉu rồi!"
Phàm Chân sợ đến mức toàn thân run bắn. Trước khi bộ não kịp phản ứng, đôi chân nàng đã chạy băng băng về phía đó. Dì Anh cùng nàng một trước một sau lao tới, vội vã đỡ Phó Tư Ý từ trong xe ra.
Lúc này, Sầm Vãn cũng nghe động tĩnh mà chạy đến, cùng dì Anh ôm lấy Phó Tư Ý: "Trời đất ơi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Sao Tiểu Ý lại ướt sũng thế này?"
Chú Trung nghẹn ngào đáp: "Đại tiểu thư bị rơi xuống hồ..."
Nghe tin Phó Tư Ý rơi xuống nước, trái tim Phàm Chân thắt lại. Nàng áp sát bên người Phó Tư Ý, thấy sắc mặt cô trắng bệch, đôi môi tím tái, lòng đau xót khôn nguôi. Phàm Chân nắm lấy bàn tay Phó Tư Ý, cảm giác lạnh lẽo như một khối băng. Chẳng kịp nề hà bản thân đang mặc áo đơn mỏng manh, nàng kéo Phó Tư Ý vào lòng, ôm thật chặt để dùng nhiệt độ cơ thể mình sưởi ấm cho nàng.
Hạ Dĩ Trình thấy Phàm Chân ôm lấy Phó Tư Ý liền lộ rõ vẻ giận dữ, định tiến tới kéo nàng ra. Đúng lúc ấy Phàm Chân quay đầu lại, gặng hỏi: "Áo khoác của tiểu thư đâu?"
Hạ Dĩ Trình đáp bằng giọng thản nhiên: "Ướt thì cởi bỏ thôi."
Nghĩ đến cảnh Phó Tư Ý phải mặc quần áo ướt sũng chịu lạnh suốt hai giờ đồng hồ, tim Phàm Chân nhói đau như dao cắt: "Tại sao không khoác thêm áo cho Đại tiểu thư? Sao có thể để mặc cô ấy chịu lạnh lâu như vậy? Cô có thể cởi áo khoác của mình bao cho cô ấy mà..."
Hạ Dĩ Trình nhìn Phàm Chân bằng ánh mắt khinh miệt: "Áo khoác của tôi không phải loại sợi tổng hợp tầm thường, đây là da cáo Kim Đảo nhất phẩm, trị giá hơn ba triệu tệ đấy..."
"Mạng của Đại tiểu thư nhà tôi không đáng giá ba triệu tệ sao?" Phàm Chân vừa cuống vừa giận đến mất đi lý trí, đây là lần đầu tiên nàng lớn tiếng quát tháo người khác như vậy.
Hạ Dĩ Trình chưa bao giờ phải chịu nhục từ người làm, liền giơ tay định giáng một bạt tai xuống mặt Phàm Chân: "Con tiện tì này, đồ nhà quê lén lút trốn sang đây... Mà dám nói chuyện với ta như thế à?"
Bàn tay còn chưa kịp chạm tới mặt Phàm Chân đã bị Sầm Vãn lạnh lùng chặn lại: "Dĩ Trình, đừng quá đáng, đây là Phó gia."
Dù sao Sầm Vãn cũng là bậc tiền bối mà Phó Tư Ý tôn kính nhất, Hạ Dĩ Trình dù hỏa khí có lớn đến đâu cũng phải nén xuống, lí nhí gọi một tiếng: "Dì Vãn..."
Sầm Vãn vô cùng lo lắng cho tình trạng của Phó Tư Ý, thái độ của Hạ Dĩ Trình lại càng khiến nàng thêm hoang mang. Trong lúc nhất thời không biết làm sao, nàng nhìn về phía Phàm Chân như tìm sự giúp đỡ: "Phàm Chân, giờ phải làm thế nào đây?"
--------------------
Tác giả có lời muốn nói:
Cốt truyện tiếp theo chắc hẳn mọi người cũng đã đoán được đôi chút, nhưng hành trình này đảm bảo sẽ không giống những gì bạn nghĩ đâu (có cú bẻ lái cực gắt đấy!).
