Nhặt Được Chị Đẹp Siêu Thả Thính

Chương 53



Con ngươi Phó Tư Ý phút chốc co lại, cô đỏ bừng mặt, chậm rãi đưa đầu ngón tay về phía miệng bình. Nhưng cô vẫn không đủ can đảm, ngón tay vừa chạm vào một chút đã bị bé cá vàng ngậm chặt lấy. Cô hốt hoảng định rút tay ra, nhưng cá vàng chẳng chịu buông tha, liền một hơi hút trọn ngón tay cô vào trong.

Cái miệng nhỏ của bé cá theo bản năng mà nhấm nháp, m*t mát ngón tay cô. Chủ nhân của bé cá vàng cũng bắt đầu phát ra những tiếng nũng nịu kiều mị, đôi mắt phủ một tầng sắc đào hồng mơ màng.

Phó Tư Ý rủ mắt thưởng thức dáng vẻ thẹn thùng khi nhắm mắt của tỷ tỷ. Gương mặt nàng ửng hồng diễm lệ, bờ môi đỏ khẽ hé, cả người toát ra hơi thở mê người như thể vừa dùng qua thuốc k*ch th*ch. Thật đẹp, thật quyến rũ...

Phó Tư Ý không nhịn được mà cúi xuống hôn nàng, những nụ hôn vụn vặt và dịu dàng rải đều từ gò má cho tới vành tai. Ngay khoảnh khắc cô cắn nhẹ vào tai Phàm Chân, cô cảm nhận được miệng cá đột nhiên m*t mạnh mấy cái, hệt như một chú cá nhỏ đang đòi ăn.

Phó Tư Ý lại chẳng dám cử động. Miệng bình thực sự quá chật hẹp, ngón tay vừa lọt vào một chút rượu vang đỏ đã tràn ra ngoài, nhỏ từng giọt xuống lòng bàn tay cô. Lúc này, mọi hệ thống cảm giác của Phàm Chân đã hoàn toàn mất đi điểm thăng bằng, tất cả đều trở nên hỗn loạn. Bóng tối trong mắt nàng hóa thành những vầng sáng chập chờn, mê hoặc đến mức khiến Phó Tư Ý cũng phải nhìn đến ngây người.

Phó Tư Ý cũng bị cuốn vào sự hỗn loạn đó. Khi bờ môi dời sang bên tai Phàm Chân, cô chợt thấy miếng dán ức chế ẩn hình sau gáy tỷ tỷ đã bị hơi ẩm làm bong ra, sắp sửa rơi xuống. Miếng dán mà rơi, tỷ tỷ chắc chắn sẽ lộ tẩy.

Ngay giây phút cô định thừa thắng xông lên thì "tạch" một tiếng, đèn hành lang bật sáng.

"Ai ở đó thế?"

Là giọng của Sầm Vãn. Động tác của Phó Tư Ý khựng lại. Nhịp tim cô thoáng chốc vọt lên hàng trăm nhịp một phút. Theo phản xạ, cô ôm chặt Phàm Chân vào lòng, che chắn cho thân thể không mảnh vải che thân của đối phương.

Lý trí của Phàm Chân cũng bị tiếng động làm cho thức tỉnh. Đối diện với tình huống xã chết cực độ này, nàng hận không thể tan biến ngay tại chỗ.

"Dì Vãn... Chẳng phải dì đi họp lớp sao?"

Giọng nói vốn luôn điềm tĩnh của Phó Tư Ý hiếm khi để lộ sự bất ổn, vang lên rành rọt giữa hành lang tĩnh lặng. Sầm Vãn cảm nhận được sự khác lạ trong giọng nói của cô, có chút thắc mắc. Nàng nhìn về phía đó, nhưng vì góc độ quay lưng cộng thêm khoảng cách khá xa, mà Phàm Chân lại bị ôm khít trong lòng, nên Sầm Vãn chỉ thấy được bóng lưng của Phó Tư Ý.

"Định đi rồi, nhưng cái cô bạn đứng ra tổ chức có đứa con thứ hai bị sốt nên phải chạy về gấp, những người khác cũng mất hứng nên tan cuộc sớm."

Sầm Vãn nói một hồi lâu vẫn không thấy Phó Tư Ý quay lại, lòng càng thêm nghi hoặc: "Tiểu Ý, cháu đứng đó làm gì vậy? Sao cứ đứng im như phỗng thế?"

Ánh mắt Phó Tư Ý hoảng hốt đảo loạn xạ, chợt cô ngước lên thấy bức tranh treo trên bàn ở sảnh, chẳng kịp suy nghĩ mà thốt ra: "À, cháu đang thưởng thức bức tranh này ấy mà."

Vừa dứt lời cô mới thấy hối hận, vì lý do này rất dễ khiến Sầm Vãn tò mò tiến lại gần. Phàm Chân cũng bị cái cớ vụng về đến mức không thể dở hơn này làm cho dở khóc dở cười, nàng như muốn trút giận mà cắn mạnh vào miếng bánh ngọt của cô một cái.

Phó Tư Ý đột ngột mở to mắt, cảm giác kích động đột ngột khiến cô suýt trượt tay làm rơi Phàm Chân. Cô cúi đầu, kinh ngạc nhìn người trong lòng. Ngặt nỗi Phàm Chân vẫn thấy chưa hả giận, nàng học theo dáng vẻ của cô, cắn lấy quả anh đào trên miếng bánh ngọt. Một tia lửa điện ngay lập tức xẹt qua toàn thân Phó Tư Ý.

Cô chỉ có thể cắn chặt môi, cố hết sức giữ cho giọng nói tự nhiên nhất có thể: "Dì Vãn, muộn lắm rồi, dì đi ngủ đi."

Sầm Vãn vốn rất khó ngủ, chỉ cần một tiếng động nhỏ cũng tỉnh nên phòng nàng ở cách xa thang máy nhất, ngược hướng với phòng ngủ của Phó Tư Ý.

"Được rồi, thế cháu cũng nghỉ ngơi sớm đi, ngủ ngon nhé."

"Ngủ ngon ạ!"

Giọng Phó Tư Ý nghe thì có vẻ rất bình thản, nhưng những giọt mồ hôi nhẫn nhịn trên thái dương đã bán đứng sự dậy sóng trong lòng cô. Sầm Vãn đang chuẩn bị về phòng, lúc quay người lại thoáng thấy bên hông Phó Tư Ý có thứ gì đó trắng muốt, mềm mại rủ xuống.

Không nén nổi tò mò, nàng tiến thêm hai bước. Khi khoảng cách thu hẹp lại, nàng mới bàng hoàng nhận ra thứ trắng ngần, nuột nà ấy chính là... hai bắp chân đang đung đưa của một người.

Phó Tư Ý vẫn đang đứng, vậy thì đây là...

Cả người Sầm Vãn chấn động như một dấu chấm than lớn. Ồ quao, giới trẻ bây giờ chơi bạo như vậy sao?

Sầm Vãn lẳng lặng lui bước, khóe môi hiện lên một nụ cười ẩn ý, nàng nhỏ giọng lẩm bẩm: "Yêu đương đúng là ngọt ngào thật đấy."

Tiếng đóng cửa vang lên bên tai, Sầm Vãn đã vào phòng ngủ. Hành lang lúc này chỉ còn lại hai người vẫn đang duy trì tư thế ôm kiểu túi chuột.

Phàm Chân chậm rãi thò đầu ra khỏi ngực Phó Tư Ý, cơn giận lúc nãy vẫn chưa tan, nàng liền nhằm thẳng môi đối phương mà cắn mạnh một cái.

"Ưm... tỷ tỷ..." Phó Tư Ý đưa tay xoa xoa bờ môi đau nhức, ủy khuất nhìn chằm chằm Phàm Chân.

"Em thật đáng ghét, lần sau chị không thèm điên cùng em nữa đâu." Phàm Chân tức giận đẩy cô ra, nhặt bộ đồ ngủ rơi dưới đất che kín thân thể, rồi không thèm quay đầu lại mà trốn biệt về phòng.

Phía sau lưng truyền đến giọng nói đầy vẻ cầu mà không được của Phó Tư Ý: "Tỷ tỷ, có cần em giúp chị nữa không?"

Giúp cái đầu nhà em ấy!

Phàm Chân đóng sầm cửa lại, đâm sầm đầu vào trong chăn. Suốt một hồi lâu, nàng chẳng còn mặt mũi nào để ra ngoài đối diện với hiện thực.

Biết phải làm sao đây? Càng lúc càng không thể kiểm soát nổi nữa rồi.

............................................................

Cuối tuần này là lễ Hoài Tinh mỗi năm một lần của Tô quốc, lại trùng hợp là sinh nhật của Phó Tư Ý. Dì Anh chào hứng bận rộn ngược xuôi, chỉ huy đám người hầu treo đèn lồng và dải lụa màu khắp nơi.

Phàm Chân đứng dưới hiên nhà, ngước nhìn mọi người trang trí vườn hoa. Ánh tuyết đọng trên tường phản chiếu lên gương mặt thanh tú, dát lên da thịt nàng một tầng hào quang dịu nhẹ.

"Kìa Tiểu Cúc, đừng treo đèn lồng lên cây trúc quỳ." Thấy Tiểu Cúc định trang trí chậu hoa, nàng liền vội giữ lấy chiếc đèn, mỉm cười ôn hòa: "Loại cây này lúc đang đâm chồi không được tiếp xúc với ánh sáng quá mạnh, nếu không sang năm sẽ không nở hoa đâu."

Tiểu Cúc rụt tay lại, gãi đầu cười ngô nghê: "May mà có cô nhắc nhé, không thì tôi lại làm sai rồi. Phàm Chân, cô giỏi thật đấy, sao cái gì cô cũng biết thế?"

Phàm Chân giúp cô bạn gỡ dải lụa màu, dịu dàng đáp: "Tôi đọc trong sách thôi."

Tiểu Cúc trầm trồ: "Chẳng trách Đại tiểu thư lại chọn cô làm thư đồng, cô hiếu học hơn bọn tôi nhiều. À đúng rồi, lần trước cô bảo định dạy tôi làm mứt hoa quả..." Đang nói dở, Tiểu Cúc kéo dài giọng nhìn Phàm Chân đầy mong đợi.

Phàm Chân cong môi, nụ cười nhẹ nhàng như làn nước: "Lát nữa tôi sẽ hỏi sư phụ Hoàng xem ba giờ chiều nay có thể nhường phòng bếp cho tụi mình dùng một lát không."

"Oa, Phàm Chân, sao cô có thể tốt bụng thế chứ!" Tiểu Cúc sướng rơn ôm lấy cánh tay Phàm Chân, nũng nịu tựa đầu vào vai nàng: "Cô vừa đẹp người lại vừa đẹp nết, cái gì cũng đảm đang..."

Lời còn chưa dứt, một giọng nói đầy hưng phấn đột nhiên cắt ngang: "Phàm Chân, có người tìm cô này!"

Ngay lập tức, mọi ánh mắt dưới hành lang đều đồng loạt đổ dồn về một phía. Thật sự là cảnh tượng đó quá đỗi gây chú ý: Một bó hồng đỏ rực khổng lồ, to đến mức đủ sức đè chết người...

Phàm Chân tò mò nhìn sang, trong mắt nàng phản chiếu một mảnh đỏ rực chói lọi. Giây lát sau, biển lửa ấy dịch chuyển, lộ ra gương mặt trang điểm tinh xảo của Phương Tụng Nhàn. Cô nàng mặc một bộ nhu quần đặc trưng của Alpha trong lễ Hoài Tinh, tà váy xẻ nhẹ đung đưa theo nhịp bước chân đầy phiêu dật. Xem ra, cô nàng đã tốn không ít tâm tư để sửa soạn.

Phàm Chân cảm thấy da đầu tê rần. Những lời tuyệt tình nàng đều đã nói sạch rồi, sao cái người này cứ đuổi mãi không đi thế? Van cầu cô ta đấy, đừng đến nữa! Nếu để con tiểu hung thú hay ghen kia nhìn thấy, chẳng biết cô sẽ náo loạn đến mức nào, có khi tối nay lại đè nàng ra mà khi dễ cho đến chết mất thôi.

Phàm Chân dứt khoát quay người bỏ đi, Phương Tụng Nhàn vội vàng đuổi theo, chìa bó hoa ra trước mặt nàng: "Tỷ tỷ, tặng chị này."

Phàm Chân cau mày, đáy mắt lạnh lùng: "Tôi không thích hoa."

Phương Tụng Nhàn lại móc trong túi ra một hộp quà nhỏ vuông vắn: "Tỷ tỷ, dây chuyền kim cương..."

Phàm Chân chẳng buồn liếc mắt lấy một cái: "Cũng không thích."

Thấy Phàm Chân nói không yêu hoa cũng chẳng thích trang sức, Phương Tụng Nhàn buồn rầu nhíu mày, nhưng rồi lại lập tức nặn ra nụ cười lấy lòng: "Vậy tỷ tỷ thích cái gì?"

Phàm Chân hít sâu một hơi, cứ thế này mãi không ổn, nàng định dứt khoát ngả bài: "Phương tiểu thư, thật ra tôi đã có..."

Câu nói "người mình thích" còn chưa kịp thốt ra thì đằng sau đã vang lên một giọng nói lạnh lẽo: "Phàm Chân..."

Giọng nói ấy vô cùng rõ ràng. Phàm Chân run rẩy hàng mi, chẳng cần quay đầu cũng cảm nhận được ánh mắt của Phó Tư Ý đang găm lên lưng mình như kim châm. Nàng thấp thỏm quay lại, len lén quan sát sắc mặt cô. Ánh mắt u trầm của tiểu hung thú vừa vặn rơi trên mặt nàng. Phàm Chân vội vàng cúi đầu, chủ động cáo lui: "Đại tiểu thư, Anh quản gia dặn tôi mang tơ lụa trong kho cho dì ấy, tôi đi làm việc trước đây."

Phó Tư Ý nhàn nhạt đáp: "Ừm."

Phương Tụng Nhàn không muốn để Phàm Chân đi, cô nàng ngẩng đầu nhìn Phó Tư Ý đầy buồn bực: "Tiểu Ý, cậu không thể cho Phàm Chân nghỉ một ngày sao?"

Thấy cô nàng cứ quấn lấy Phàm Chân, sắc mặt Phó Tư Ý dĩ nhiên chẳng thể tốt hơn: "Phương tiểu thư, không phải ai cũng được như cậu, chẳng cần làm gì cũng có tiền tiêu đâu."

Phương Tụng Nhàn lờ mờ nhận ra sự khó chịu trong ngữ khí của bạn mình. Thời gian qua cứ hễ đến Phó trạch là Phó Tư Ý chẳng bao giờ cho cô nàng sắc mặt tốt, khiến cô nàng rất ấm ức, nghĩ mãi cũng không ra mình đã đắc tội cô ở đâu. Phương Tụng Nhàn nghĩ thầm, nếu muốn theo đuổi Phàm Chân thì nhất định phải giữ quan hệ tốt với Phó Tư Ý, thế là cô nàng đổi thái độ, không cãi lại như mọi khi mà cười hì hì tiến đến trước mặt cô, xoay một vòng để tìm chuyện làm quà: "Này Tiểu Ý, nhìn bộ nhu quần mẹ tớ làm cho tớ này, đẹp không?"

Vào lễ Hoài Tinh, các Alpha chưa lập gia đình sẽ mặc nhu quần truyền thống để làm lễ tế tự trước án, cầu xin các vì sao phù hộ. Thông thường, nhu quần của Alpha đều do mẹ Omega tự tay may, nhưng Phó Tư Ý từ nhỏ đã không có mẹ Omega, tay nghề của Sầm Vãn thì lại không ổn, nên bao năm qua cô toàn phải mặc đồ mua sẵn ở trung tâm thương mại.

Phó Tư Ý khẽ ngước mắt nhìn Phương Tụng Nhàn, trong mắt lướt qua một tia ngưỡng mộ nhỏ bé khó nhận ra, cô thấp giọng nói: "Rất đẹp."

"Đúng không, cậu cũng thấy đẹp đúng không?" Phương Tụng Nhàn đắc ý xoay thêm mấy vòng. Không rõ cô nàng là người có EQ thấp hay đơn giản là muốn khoe khoang, dù biết rõ Phó Tư Ý mồ côi mẹ từ nhỏ nhưng vẫn cứ luôn miệng huyễn hoặc: "Mẹ tớ tự tay làm đấy, mấy món mua ở trung tâm thương mại làm sao mà bì được."

Phó Tư Ý rủ hàng mi dài, che giấu đi ánh mắt vừa chợt tối sầm lại. Đúng lúc cô cúi đầu, Phàm Chân vô tình quay lại bắt gặp ánh mắt cô đơn ấy, trái tim nàng như bị ngâm trong nước biển, vừa mặn vừa chát.

Phương Tụng Nhàn vẫn đang thao thao bất tuyệt khoe khoang thì dì Anh hớt hải chạy tới, vẻ mặt vô cùng hốt hoảng, đứng th* d*c: "Đại... Đại tiểu thư, bạn học của cô đang đợi ở phòng khách, nói là Thẩm Điềm tiểu thư xảy ra chuyện rồi!"

Phương Tụng Nhàn chẳng chút bận tâm, cười khẩy: "Cô ta thì xảy ra chuyện gì được? Cô ta không làm người khác xảy ra chuyện là tốt lắm rồi." Nhưng khi quay lại thấy Phó Tư Ý cũng mang vẻ mặt hoảng hốt y hệt dì Anh, cô nàng liền thắc mắc: Hai chủ tớ nhà này bị làm sao thế, bình thường có ưa gì Thẩm Điềm đâu, sao nghe tin cô ta gặp chuyện mà mặt cắt không còn giọt máu vậy?

Phó Tư Ý và dì Anh cô trao đổi ánh mắt: "Con đi xem sao."

Vừa vào phòng khách, cô phát hiện căn phòng đã chật kín người. Những bạn học thường ngày hay đi lại gần như đều có mặt, tụ tập xôn xao bàn tán. Ngải Thanh là người đầu tiên nhìn thấy họ, liền gọi lớn: "Tiểu Ý tới rồi!"

Căn phòng đang ồn ào như cái chợ bỗng chốc im bặt đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi. Ngải Thanh mím môi bước tới trước mặt Phó Tư Ý, thở dài: "Tiểu Ý, Thẩm Điềm xong đời thật rồi. Cậu ấy bị... bị ba tên Alpha côn đồ cưỡng ép đánh dấu, còn bị chúng hủy dung nữa... Thẩm Điềm không chịu nổi k*ch th*ch nên phát điên rồi, giờ chẳng nhận ra ai cả, cứ hễ thấy ai lại gần là lại hét lên kinh hoàng..."

"Cậu nói gì cơ?" Phó Tư Ý cố giữ giọng bình thản như thường ngày, nhưng âm cuối vẫn không nén nổi sự run rẩy: "Ngải Thanh, cậu vừa nói cái gì?"

Ngải Thanh định nói thêm thì một Alpha đứng sau chen lên cướp lời: "Không chỉ thế đâu, ba tên lưu manh đó còn quay cả video... Dù hơi mờ nhưng ai quen Thẩm Điềm đều nhận ra ngay. Hiện giờ cả giới thượng lưu đang lan truyền cái video đó, tớ còn có bản không che đây này..." Nói rồi cô ta định lôi điện thoại ra mở video, nhưng bị Phương Tụng Nhàn giơ tay chặn lại: "Các cậu còn có giới hạn đạo đức không thế? Loại video đó mà cũng mang ra truyền tay nhau xem được à? Thẩm Điềm là bạn học của chúng ta, không giúp được người ta thì cũng đừng có dẫm thêm một cái nữa."

Người bạn học kia có vẻ không phục: "Tụi tớ dẫm cô ta hồi nào? Cái video ngắn đó giờ truyền khắp nơi rồi, đâu phải tớ bảo không có là nó biến mất được."

"Thôi, đừng cãi nhau nữa. Chúng ta tới đây là để bàn cách giúp Thẩm Điềm, không phải để gây gổ." Ngải Thanh nghiêm giọng quát, sảnh chính mới yên tĩnh trở lại. Cô quay sang nhìn Phó Tư Ý: "Tiểu Ý, Thẩm Điềm ngày thường làm việc đúng là có phần quá quắt, tớ đã khuyên nhiều lần rồi, bảo cậu ấy làm gì cũng nên chừa đường lui... Nhưng cậu ấy nhất quyết không nghe, giờ thì bị trả thù rồi đấy."

Người trả thù Thẩm Điềm là ai, Phó Tư Ý chỉ cần nghĩ cũng đoán ra được. Cô cứ tưởng Hạ Dĩ Trình cùng lắm chỉ lợi dụng chức quyền để hủy hợp đồng với Thẩm gia, hoặc tát vài cái cho hả giận thôi, không ngờ cô ta lại độc ác đến mức dồn người ta vào đường cùng như thế. Nghĩ đến việc nếu cô ta dùng thủ đoạn này với Phàm Chân, sống lưng Phó Tư Ý bỗng lạnh toát.

Ngải Thanh thấy cô ngẩn người hồi lâu thì nói tiếp: "Ba tên lưu manh đó rõ ràng không phải cướp sắc cũng chẳng phải vì tiền. Đồng hồ, trang sức và túi hiệu trên người Thẩm Điềm vẫn còn nguyên, chúng chỉ nhắm vào việc trả thù thôi."

Phương Tụng Nhàn chen ngang: "Rốt cuộc là ai mà thù sâu oán nặng với cô ta thế? Nếu chỉ là cạnh tranh thương trường thì lỗi cũng ở chủ nhân của Thẩm Điềm, ai cũng vì chủ của mình thôi mà. Dù gì cô ta cũng đâu có giết người phóng hỏa, có cần ra tay tàn nhẫn vậy không?"

Ngải Thanh đầy vẻ đồng cảm: "Cuộc đời Thẩm Điềm coi như hủy hoại hoàn toàn rồi, cậu ấy mới có hai mươi ba tuổi thôi mà, tương lai chỉ vừa mới bắt đầu..."

Phó Tư Ý rủ mắt, trong lòng dâng lên một mớ cảm xúc hỗn độn. Cô vốn định hướng mũi dùi sang Thẩm Điềm để mượn tay Hạ Dĩ Trình trừng phạt cô ta một chút, không ngờ lại đẩy cô ta vào chỗ chết. Sau một hồi im lặng kéo dài, Phó Tư Ý mới thoát ra khỏi sự phức tạp trong lòng, ngữ khí mang theo tia áy náy: "Lát nữa chúng ta qua Thẩm gia xem có giúp được gì không."

Ngải Thanh lắc đầu: "Tớ thấy cậu đừng nên đi thì hơn. Người Thẩm gia chẳng chào đón tụi mình đâu. Tụi tớ vừa qua đó đã bị cha Thẩm Điềm đuổi ra ngoài rồi... Thật không thấy ai làm cha mà tệ bạc thế, con gái gặp chuyện lớn như vậy mà không quan tâm, lại còn mắng cậu ấy làm nhục gia môn... Thẩm Điềm phát điên không hiểu gì, còn mẹ cậu ấy thì bị cả nhà chỉ mặt mắng nhiếc, quỳ đến mức đầu gối chảy máu luôn... Bà vợ cả của Thẩm gia vốn đã ngứa mắt hai mẹ con họ, giờ được đà lại chẳng trả thù sao? Cái gậy to như thế mà chúng cứ nhắm vào người Thẩm Điềm mà đánh..."

Ngải Thanh không nói tiếp được nữa vì nghẹn ngào: "Nếu mẹ Thẩm Điềm không lao vào ôm con che chắn thì chắc cậu ấy... Ai, người ngoài nhìn vào còn thấy không cầm lòng được..."

Cổ họng Phó Tư Ý nghẹn đắng, giọng nói khô khốc: "Tôi nhớ lúc trước Thẩm Điềm nói bà vợ cả không cho mẹ con họ vào nhà, họ vẫn luôn phải ở bên ngoài, đúng không?"

"Nói đến đây mới thấy điên!" Ngải Thanh phẫn uất: "Lão cha của Thẩm Điềm đúng là hạng tra nam, ở ngoài bao nuôi bồ nhí tùm lum, đã sớm lên kế hoạch bỏ rơi mẹ con cô ấy rồi. Ông ta bí mật bán căn nhà họ đang ở đi, giờ chủ mới đến đuổi họ ra, còn lão cha khốn khiếp đó thì phủi tay mặc kệ cho hai mẹ con tự sinh tự diệt."

Phó Tư Ý im lặng một lúc lâu rồi chậm rãi ngẩng đầu, cao giọng gọi: "Anh quản gia..."

Dì Anh thực ra vẫn đứng trong góc lặng nghe nãy giờ. Phó Tư Ý vừa mở miệng, bà đã hiểu ý của tiểu chủ nhân, liền cung kính đáp lời: "Đại tiểu thư, cô yên tâm. Tôi sẽ sắp xếp ổn thỏa cho hai mẹ con họ, và tìm những bác sĩ tâm thần giỏi nhất để điều trị cho Thẩm tiểu thư."

Phó Tư Ý khẽ "ừm" một tiếng thật thấp.

Ngải Thanh ném cho cô một ánh mắt tán dương. Đám bạn học này tụ tập lại thương lượng hồi lâu mà chẳng đi đến đâu, nói trắng ra là vì không ai muốn dính líu vào vũng nước đục này. Ngải Thanh tìm đến Phó Tư Ý cũng chỉ để bàn bạc, không ngờ cô lại sẵn sàng một mình gánh vác tất cả.

So với sự dứt khoát của Phó Tư Ý, Ngải Thanh chợt thấy lòng mình có chút thẹn thùng: "Tiểu Ý, thật ra cậu không cần làm nhiều như thế đâu. Tình trạng của Thẩm Điềm không phải ngày một ngày hai là có thể ổn ngay được..."

Phó Tư Ý quay đầu, đối diện với tầm mắt của cô: "Đến người già hay trẻ nhỏ xa lạ chúng ta còn có thể đưa tay giúp đỡ, huống chi cô ấy còn là bạn học của chúng ta. Sau này tôi sẽ bảo trợ lý gửi địa chỉ mới cho cậu, những người khác không cần thông báo đâu, cứ để hai mẹ con họ được sống những ngày bình yên."

Khi Phó Tư Ý đã đứng ra lo liệu, đám bạn học cũng không tiện ở lại lâu, trò chuyện thêm vài câu rồi lần lượt ra về. Phương Tụng Nhàn và Ngải Thanh ở lại bàn bạc chi tiết, sau bữa trưa cũng vội vàng cáo từ.

Suốt cả buổi chiều, Phó Tư Ý chìm trong tâm trạng đè nén. Gương mặt cô tuy không chút gợn sóng, vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường ngày, nhưng Phàm Chân có thể cảm nhận rõ sự thay đổi. Cô không còn là chú cún nhỏ chuyện gì cũng bày ra mặt nữa; cô đã biết che giấu, biết nhẫn nhịn, lặng lẽ một mình chịu đựng mọi cảm xúc tiêu cực.

Phàm Chân hiểu tất cả. Phó Tư Ý nghe về thảm trạng của Thẩm Điềm mà đau lòng, tự trách, và hơn hết là lo lắng. Cô lo sợ bản thân Phàm Chân cũng sẽ phải chịu tổn thương tương tự. Cô sợ mình không bảo vệ nổi người thương.

Phàm Chân chậm rãi tiến lại gần, từ phía sau ôm lấy Phó Tư Ý. Nàng siết chặt vòng tay quanh eo đối phương như muốn dùng hơi ấm này để vỗ về tâm hồn đang dậy sóng ấy. Phàm Chân tựa trán lên vai Phó Tư Ý, thầm thì: "Nhãi con... đừng tự trách mình nữa... Đó không phải lỗi của em."

Phó Tư Ý xoay người, siết chặt nàng vào lòng. Sức lực từ cánh tay cô rất mạnh, cô vùi mặt vào hõm cổ Phàm Chân để che đi nét lo âu trong đáy mắt: "Tỷ tỷ, đừng sợ, em nhất định sẽ bảo vệ chị."

Câu nói ấy thật nhẹ, tựa như đang dỗ dành Phàm Chân, mà cũng như đang tự hứa với chính bản thân mình. Phàm Chân vòng tay ôm lại, cố giữ giọng điệu nghe cho vui vẻ: "Chị không sợ mà. Chẳng phải em đã mời đội an ninh chuyên nghiệp đến canh giữ Phó trạch rồi sao? Lại còn phái thêm ba vệ sĩ riêng cho chị nữa. Có nhiều người bảo vệ sát sao như vậy, chị sẽ không sao đâu."

"Cả hai mẹ con nhà đó đều điên rồi." Phó Tư Ý rủ mắt nhìn nàng, cảm xúc trong con ngươi lúc tối lúc sáng: "Tỷ tỷ, chúng ta ở ngoài sáng, còn Hạ Trầm Tiêu ở trong tối. Dù có phòng bị thế nào cũng sẽ có lúc sơ hở. Cách duy nhất là phải tìm ra bằng chứng phạm tội của bà ta để tống bà ta vào ngục, có thế mới mong yên ổn lâu dài."

Phàm Chân lắc đầu, cơ thể nàng khẽ run lên vì nỗi sợ hãi chưa từng có: "Đừng, nhãi con, em đừng mạo hiểm điều tra bà ta, cũng đừng trêu chọc bà ta nữa... Đừng phái người theo dõi bà ta thêm nữa được không?"

"Tỷ tỷ, có những chuyện không phải chúng ta muốn tránh là có thể tránh được." Trên gương mặt trắng lãnh đạm của Phó Tư Ý hiếm khi lộ ra vẻ ngoan tuyệt đến vậy. Cô ôm chặt Phàm Chân, khẽ nói: "Em còn muốn được ôm Triều Triều và Mộ Mộ, muốn được nắm tay tỷ tỷ đi dạo dưới ánh hoàng hôn. Thế nên... em nhất định sẽ không để mình thua cuộc."

--------------------

Tác giả có lời muốn nói:

Chỉ còn hai chương nữa là đến tình tiết như trong văn án: Tỷ tỷ "quay ngựa" (bại lộ thân phận), từ đó về sau cùng Ý nhãi con sống những ngày tháng không biết xấu hổ không biết thẹn.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...