Nhặt Được Chị Đẹp Siêu Thả Thính

Chương 54



Liên tiếp mấy ngày tuyết lớn cuối cùng cũng tạnh hẳn. Ánh nắng rực rỡ phản chiếu trên mặt tuyết sáng rực cả một vùng. Trong vườn hoa, những cành cây trĩu nặng lớp băng bạc tựa như những chiếc kem que, hòa quyện cùng sắc đỏ của đèn lồng, tạo nên một bức tranh tuyệt mỹ vô ngần.

Bữa tiệc sinh nhật của Phó Tư Ý đã xua tan đi bầu không khí u ám từ sự kiện của Thẩm Điềm. Sáng sớm, cả Phó trạch náo nhiệt phi thường, gương mặt ai nấy đều rạng rỡ niềm vui.

Phàm Chân thức dậy từ khi chưa đầy năm giờ sáng. Để dỗ cho Phó Tư Ý vui vẻ, nàng cố ý mặc bộ đồ mới mà cô tặng - một chiếc váy dài ôm sát màu xanh nhạt. Có lẽ vì tâm tư riêng của nhãi con mà chiếc váy kín cổng cao tường, nhưng thiết kế chiết eo tinh tế vẫn tôn lên trọn vẹn đường cong linh lung của nàng.

Nàng búi tóc cao, để chừa lại hai lọn tóc mai uốn cong thanh mảnh ôm lấy khuôn mặt. Bên cạnh búi tóc là một đóa hoa trà bằng trân châu tinh xảo, toát lên vẻ thanh lệ nhưng không kém phần phong tình, vừa lịch sự nhã nhặn lại vừa quyến rũ cực hạn.

Ngắm nhìn mình trong gương với vẻ thục mị ấy, Phàm Chân vẫn cảm thấy thiếu chút gì đó. Nàng ngồi trước bàn trang điểm, mở bộ mỹ phẩm còn mới nguyên ra. Đã mấy tháng nay ở Phó trạch nàng đều để mặt mộc, đôi tay kẻ mắt có chút mới lạ, nhưng chẳng mấy chốc đã tìm lại được cảm giác cũ, tự họa cho mình một lớp trang điểm tự nhiên, trong suốt.

Vừa bước ra khỏi phòng ngủ, nàng đã bị Tiểu Cúc kéo lại xoay liên tiếp mấy vòng. Cô bạn chậc chậc khen ngợi: "Oa oa oa, Phàm Chân ơi, cô có phải người thật không vậy?"

Phàm Chân khó hiểu chớp mắt: "Tôi không phải người thì là cái gì?"

"Người thường làm sao mà đẹp đến mức này chứ?" Tiểu Cúc ôm lấy cánh tay nàng không ngừng nũng nịu: "Bình thường cô đã đẹp rồi, trang điểm lên nhìn hệt như tiên nữ giáng trần ấy. Tôi mặc kệ, cho tôi xin chút 'tiên khí' để tôi cũng đẹp hơn một chút nào."

Phàm Chân mỉm cười dịu dàng, để mặc cô bạn đùa nghịch. Tiểu Cúc giỡn một hồi mới nhớ ra chính sự, vội lấy từ trong túi ra một tờ báo gấp vuông vức như miếng đậu phụ đưa cho Phàm Chân: "Đây, báo hôm nay của cô. Coi như là quà đáp lễ cho món mứt hoa quả nhé."

"Cảm ơn cô."

Phàm Chân nóng lòng mở tờ báo nhăn nhúm ra, hàng tiêu đề in đậm ngay trang đầu đập thẳng vào mắt nàng:

《 Em gái và chị gái tranh đoạt quyền kế thừa, tài phiệt Tưởng thị tại Nguyên quốc đổi chủ, Nhị tiểu thư Tưởng Minh Tiêu trở thành người kế vị mới 》

Đồng tử Phàm Chân co rụt lại vì kinh hãi. Nàng đọc không sót một chữ cuối cùng của bản tin, trong lòng dâng lên một cảm giác quái dị khôn tả. Tưởng thị là đại gia tộc danh tiếng tại Nguyên quốc, vốn luôn tuân thủ nghiêm ngặt chế độ "trưởng tử trưởng nữ kế thừa". Tập đoàn vốn do chị gái Tưởng Minh Châu quản lý, còn Tưởng Minh Tiêu xưa nay vốn chỉ thích nhàn hạ, mỗi ngày đến công ty chi nhánh điểm danh như nhân viên bình thường rồi về.

Tại sao cô ấy đột nhiên lại cướp quyền, đẩy chị gái mình vào bệnh viện phục hồi chức năng? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Dòng cuối cùng của bài báo viết: Sau một tháng tiếp quản tập đoàn, Tưởng Minh Tiêu đã thôn tính ba công ty con dưới trướng Tống thị, buộc Tống Lan phải đưa ra đề nghị cầu hòa đàm phán. Hiện tại, hai tập đoàn đã ký kết phương án hợp tác mới, đạt được cục diện đôi bên cùng có lợi.

Phàm Chân siết chặt tờ báo, nhìn những bông tuyết nhỏ vụn bắt đầu bay ngoài cửa sổ, đôi chân mày nàng cũng dần ngưng kết thành băng giá. Trước khi đào hôn, Tưởng Minh Tiêu từng thề thốt rằng trong vòng ba tháng nhất định sẽ thuyết phục ba nàng hủy bỏ hôn ước giữa nàng và Tống Lan. Thú thực, Phàm Chân chưa từng ôm hy vọng quá lớn, vì Tưởng Minh Tiêu không phải người làm chủ gia đình, Tưởng gia dĩ nhiên không vì một người ngoài như nàng mà trở mặt với nhà họ Tống.

Thế nhưng nàng chẳng thể ngờ Tưởng Minh Tiêu lại dùng cách đoạt quyền để đối phó Tống Lan. Tờ báo nói hai nhà đã đạt thành thỏa thuận, liệu trong đó có bao gồm việc hủy bỏ hôn ước của nàng hay không? Phàm Chân không thể biết chắc, nàng chỉ cảm thấy như có một sợi dây leo vô hình đang quấn chặt lấy mình, khiến nàng khó lòng hít thở.

Thấy nàng thất thần, Tiểu Cúc huơ huơ tay trước mặt: "Phàm Chân, cô sao thế?"

"Hả? À không có gì." Phàm Chân hoàn hồn, xua tan những suy nghĩ rối bời, nặn ra một nụ cười: "Chúng ta xuống lầu thôi."

Phàm Chân xuống tầng cùng mọi người trang trí phòng khách. Mọi năm sinh nhật Phó Tư Ý đều mời bạn học và đồng nghiệp, năm nay cũng không ngoại lệ. Để tạo sự khác biệt, nàng đem những đóa hồng đỏ trong phòng hoa chuyển ra sảnh, xếp thành những hình trái tim lớn nhỏ đan xen, vừa lãng mạn lại vừa ấm áp.

Xong xuôi, nàng ôm một hộp quà tinh tế bước vào phòng ngủ của Phó Tư Ý. Tiểu hung thú vẫn đang nhắm mắt ngủ say, khóe môi vô thức nhếch lên như đang mơ một giấc mộng đẹp. Đôi mắt hạnh của Phàm Chân tràn đầy vẻ dịu dàng, nàng khẽ cúi người, trộm một nụ hôn lên môi cô.

Hàng mi dài của Phó Tư Ý khẽ rung động, cô thân mật vòng tay ôm lấy cơ thể đang áp sát, nương theo đà đó mà hôn ngược lại thật nồng nàn.

"Em giả vờ ngủ... ưm..."

Phó Tư Ý áp lòng bàn tay vào má nàng, môi lưỡi quấn quýt sâu thêm, hôn cho đến khi Phàm Chân ánh mắt mơ màng mới chịu buông ra. Phó Tư Ý nới lỏng khoảng cách, kinh ngạc nhận ra Phàm Chân đã trang điểm. Đôi môi đỏ bị hôn đến hơi lem nhem, tạo nên một cảm giác mong manh tan vỡ, đường kẻ mắt sắc sảo khiến nàng trông quyến rũ và đầy mê hoặc.

Phó Tư Ý nhìn đến ngây người: "... Tỷ tỷ, chị đẹp quá, thật sự rất đẹp..."

Phàm Chân khẽ nâng cằm, nhìn vào đôi mắt đào hoa chứa chan tình ái của đối phương. Nàng biết diện mạo mình trước và sau khi trang điểm rất khác nhau, dù chỉ là điểm xuyết nhẹ nhàng nhưng nhìn kỹ vẫn thấy hình bóng của "Hoắc Thủy Tiên". Nàng đã chuẩn bị sẵn lời đối phó nếu cô gặng hỏi, nhưng tên nhóc này ngoài việc nhìn nàng như kẻ si tình thì chẳng có phản ứng nào khác.

Phàm Chân quay mặt đi để che giấu gò má đỏ bừng, nhỏ giọng: "Em... đừng nhìn nữa."

Phó Tư Ý sụp mi mắt, giọng điệu có chút bất mãn: "Tỷ tỷ trang điểm không phải cho em xem sao?" Nói đoạn, tông giọng bỗng thay đổi, vừa ủy khuất lại vừa có chút ghen tuông: "Em biết rồi... Hôm nay Tụng Nhàn sẽ đến... nên tỷ tỷ mới muốn cho cậu ta xem đúng không..."

"Đã bảo là không nhắc đến cô ta rồi mà." Phàm Chân hờn dỗi lườm cô một cái, rồi vùi mặt vào hõm cổ cô, thẹn thùng thầm thì: "Em nói lần trước có mấy bạn học đã biết chuyện của chúng ta, cả trợ lý Giang và thư ký Tô cũng biết... Hôm nay họ đều đến dự sinh nhật, chị muốn mình trông thật tươm tất một chút để giữ thể diện cho em..."

Phàm Chân xấu hổ không nói tiếp được nữa. Trước đây, những hành vi ngây ngô thế này nàng chưa từng nghĩ tới, chứ đừng nói là làm. Nàng ôm chặt vòng eo mảnh khảnh của Phó Tư Ý, vùi đầu vào lòng cô mà cựa quậy như một chú sâu nhỏ: "Chị không muốn... không nói với em nữa... Thật là mất mặt quá... Chị đi rửa mặt đây..."

"Đừng rửa, em thích lắm..." Phó Tư Ý siết chặt lấy nàng, lồng ngực rung lên vì tiếng cười trầm thấp, khóe miệng tươi rói: "Tỷ tỷ à, sao chị có thể đáng yêu như thế chứ?"

Trên đời này, chẳng có một Omega nào có thể đáng yêu hơn tỷ tỷ của cô.

Phàm Chân dựa vào lòng cô một lúc lâu cho đến khi ráng hồng trên mặt nhạt bớt mới chậm rãi ngẩng đầu. Làn môi nàng lướt qua cổ rồi dừng lại nơi cằm của Phó Tư Ý.

"Nhãi con, sinh nhật vui vẻ." Phàm Chân áp môi mình vào môi cô, hai đầu mũi chạm nhau, ánh mắt giao hòa. Nàng ngồi dậy, đưa hộp quà tinh xảo cho cô.

Phó Tư Ý ngẩn người, tò mò hỏi: "Đây là gì vậy?"

Phàm Chân mỉm cười: "Quà sinh nhật của em."

Ánh mắt Phó Tư Ý lấp lánh, một mặt lẩm bẩm "Đã bảo không cần quà cáp gì mà", mặt khác lại nóng lòng mở hộp ra.

"... Cái này!" Phó Tư Ý kinh ngạc trợn tròn mắt. Bên trong là một bộ nhu quần thủ công tuyệt đẹp với sắc tím nhạt chuyển dần sang trắng, đi kèm là chiếc váy xòe cùng tông màu, trên ống tay áo còn thêu hai nhành lan thanh nhã.

Phó Tư Ý nâng niu chạm vào: "Tỷ tỷ, cái này là người tự làm sao?"

Phàm Chân lấy chiếc váy ra, dịu dàng cười: "Ừm, loại vải của thương hiệu này rất khó mua, các quầy chuyên doanh đều phải đặt trước, chị phải đặt báo thức rạng sáng để canh mới giành được đấy."

"Lúc mua vải rồi mới thấy khó, lúc đầu chị còn chẳng biết cắt mép vải thế nào, cứ phải bám lấy chị Hoan nhờ chị ấy dạy..." Nàng giũ chiếc áo ra, giúp Phó Tư Ý khoác lên người: "Chị Hoan cứ tưởng chị làm cho Phương tiểu thư nên bảo váy dài quá. Sau hết cách, chị đành nói... nói là làm cho em. Chắc chắn chị ấy đã đoán ra gì đó rồi... Giờ cứ thấy chị định làm việc gì là chị ấy lại giành lấy hết, chẳng để chị chạm vào cái gì, chỉ bắt chị ngồi đó trò chuyện với chị ấy thôi..."

Phó Tư Ý mặc cho Phàm Chân giúp mình mặc bộ nhu quần rườm rà, mắt dõi theo từng cử động của nàng: "Hai người trò chuyện những gì?"

"Chị Hoan nói em có ơn với gia đình chị ấy, nếu ai đối xử không tốt với em, chị ấy sẽ liều mạng với kẻ đó." Phàm Chân vòng dây thắt lưng quanh eo cô, hai cơ thể dán chặt không một kẽ hở. Nàng mỉm cười nhìn Phó Tư Ý: "Chị sau này..."

Chạm vào ánh mắt thâm tình sáng rực của cô, Phàm Chân bỗng thấy mình chìm đắm trong đó. Nàng khẽ thốt: "Chị sau này cũng chẳng dám trêu chọc em nữa."

Phó Tư Ý cứ ngỡ Phàm Chân định nói điều gì đó sướt mướt, kết quả lại là câu này, liền lập tức siết chặt eo nàng, cắn nhẹ lên môi nàng một cái: "Chị không trêu chọc em, vậy thì để em trêu chọc chị."

Phàm Chân khẽ đẩy nàng ra: "Đừng hôn nữa, các bà các cô đang chờ em dưới lầu kìa."

Phó Tư Ý lấy lại dáng vẻ nghiêm túc, cô nâng tà váy xoay một vòng trước mặt Phàm Chân, đôi mắt đào hoa cong lên: "Đẹp không?"

Phàm Chân gật đầu, mắt lấp lánh như chứa cả ngàn vì sao. Nàng chủ động dang tay ôm lấy Phó Tư Ý, nũng nịu: "Sắp bị em làm cho mê mẩn đến chết mất thôi."

Phó Tư Ý làm sao chịu nổi lời đường mật của tỷ tỷ, cô nâng mặt nàng lên hôn sâu, giọng nói khàn đặc: "Từ trước tới nay chưa từng có ai làm quần áo cho em cả. Tỷ tỷ, cảm ơn chị, em thích món quà này lắm."

Phàm Chân xót xa không thôi, nàng dịu dàng v**t v* tấm lưng của Phó Tư Ý: "Ngày hôm đó thấy Phương tiểu thư mặc nhu quần thủ công, chị đã muốn tự tay làm cho em một bộ. Nhưng loại váy này rườm rà quá, chị chưa làm bao giờ... thời gian lại gấp gáp, chắc chắn không đẹp bằng bộ mà mẹ cô ấy làm đâu."

"Tỷ tỷ làm là đẹp nhất, phối màu nhã nhặn, kích thước cũng vừa vặn, em thích lắm." Phó Tư Ý như nghĩ đến điều gì đó, đắc ý cười không dứt: "Lát nữa Tụng Nhàn nhìn thấy bộ váy này, chắc chắn sẽ vừa ngưỡng mộ vừa ghen tị cho mà xem."

Phàm Chân hờn dỗi đấm nhẹ vào vai cô: "Chuyện này có gì đáng để khoe khoang chứ?"

"Tại cậu ta lúc nào cũng thích khoe trước mặt em mà." Phó Tư Ý dương dương tự đắc: "Váy của cậu ta là mẹ cậu ta làm, còn của em là bà xã làm. Hừ, tức chết cậu ta luôn!"

Phàm Chân suýt nữa thì phì cười vì hành động ngây ngô của cô, nhưng trong lòng lại dâng lên một nỗi xót xa vô hạn. Nàng ôm chặt lấy Phó Tư Ý, dụi đầu vào lòng cô: "Nhãi con, chị thấy trong sách có rất nhiều kiểu thêu thùa cầu kỳ, tiếc là chị mới học nên chỉ biết thêu hoa lan đơn giản thôi. Nhưng chị hứa, năm sau bộ váy của em chắc chắn sẽ còn đẹp hơn của cô ấy nhiều."

Phó Tư Ý lắc đầu: "Không cần đâu, em không muốn chị phải vất vả như vậy."

Phàm Chân ngẩng đầu lên, ánh mắt đong đầy sự nhu mì và luyến lưu: "Chỉ cần em thích, chị nguyện lòng làm bất cứ điều gì vì em."

Trái tim Phó Tư Ý tràn ngập sự ngọt ngào, cô cảm giác mình sắp bị sự dịu dàng của tỷ tỷ làm cho tan chảy. Đã lâu lắm rồi, cô mới lại có cảm giác được ai đó nâng niu trong lòng bàn tay như thế này. Sao tỷ tỷ có thể tốt đến vậy cơ chứ? Nàng gần như hội tụ đủ mọi ưu điểm của một người phụ nữ: đoan trang, ôn nhu, xinh đẹp, hiền hậu và cũng rất thú vị.

Phó Tư Ý vòng tay ôm lấy vòng eo thon thả của Phàm Chân, vùi mặt vào hõm cổ thơm ngát của nàng: "Tỷ tỷ, em thích những bộ quần áo chị làm lắm, em sẽ giữ gìn chúng thật cẩn thận."

Giọng điệu có phần đáng thương của cô khiến sóng mũi Phàm Chân cay cay: "Đồ ngốc, quần áo cũ rồi sẽ ố vàng thôi."

"Nhưng chị làm ra nó thì vĩnh viễn không thay đổi." Phó Tư Ý áp trán mình vào trán Phàm Chân, thấp giọng nhưng kiên định: "Em sẽ mãi yêu chị, vĩnh viễn không đổi thay."

Phàm Chân khẽ cọ trán mình vào nàng, dịu dàng đáp lại: "Chị cũng thế."

Hai người nhìn nhau mỉm cười, đáy mắt lấp lánh niềm hạnh phúc vẹn tròn.

Sau một hồi quấn quýt, cả hai cùng xuống lầu. Dì Anh và đám người hầu đã đợi sẵn ở sảnh chính.

"Đại tiểu thư, lão bộc chúc cô sống lâu trăm tuổi, nụ cười luôn nở trên môi." Dì Anh chắp tay hành lễ theo đúng quy chuẩn, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa đôi trẻ, cười híp cả mắt: "Đại tiểu thư, chúc cô tình yêu và sự nghiệp đều viên mãn."

"Cảm ơn dì." Phó Tư Ý nghiêng đầu, nhỏ giọng hỏi Phàm Chân: "Con có nên phát bao lì xì cho dì và mọi người không?"

Cảm nhận được ánh mắt của mọi người đang đổ dồn về phía mình, Phàm Chân thẹn đỏ mặt: "Phát được chứ, nhưng tôi nghe người lớn nói, nếu chưa kết hôn thì không nên dùng phong bao màu đỏ, cứ bảo là gửi mọi người ít tiền mua bánh kẹo là được."

Phó Tư Ý ngoan ngoãn gật đầu, cô lấy mấy tờ tiền mặt đưa tới trước mặt dì Anh, mím môi cười: "Dì Anh, con gửi dì ít tiền mua bánh kẹo ạ."

Dì Anh cười rạng rỡ đón lấy, nói thêm vài câu cát tường. Đám người làm đứng phía sau cũng rối rít chen lên chúc mừng. Phó Tư Ý phát tiền mua bánh kẹo cho từng người rồi nắm tay Phàm Chân hướng về phòng ăn. Hai người đi sát bên nhau đầy thân mật, Phàm Chân nhận ra có chút không ổn, định rụt tay lại mấy lần nhưng rồi lại chẳng nỡ rời xa hơi ấm ấy.

Tiểu Cúc nhanh mắt bắt gặp đôi bàn tay đang đan chặt vào nhau, mắt tròn xoe kinh ngạc: "Đại... Đại tiểu thư... sao cô ấy lại nắm tay Phàm Chân?"

Chị Hoan mang vẻ mặt của người đã thấu tỏ mọi chuyện, vui vẻ cười nói: "Phàm Chân sắp làm thiếu phu nhân của chúng ta rồi."

"Phàm Chân ư? Nhưng nàng ấy... nàng ấy là Beta mà? Lại còn đến từ nông thôn..." Thấy ánh mắt cảnh cáo của chị Hoan, Tiểu Cúc vội vàng bịt miệng, cười gượng gạo: "Em... em không có ý gì đâu..."

Chị Hoan thu lại vẻ nghiêm nghị, thay bằng nụ cười chân thành: "Chị lại rất hy vọng Phàm Chân làm thiếu phu nhân. Cô ấy bản tính lương thiện, lại ôn nhu, hiểu chuyện. Nếu nàng ấy làm chủ mẫu, chắc chắn sẽ không bạc đãi những người làm như chúng ta. Quan trọng nhất là, Đại tiểu thư trước đây ở bên đám thiên kim kia chẳng bao giờ thấy vui vẻ, nhưng cứ ở gần Phàm Chân là cô ấy lại rạng rỡ hẳn lên."

"Chị sợ nhất là lúc Đại tiểu thư cứ lầm lì nhốt mình trong phòng, giờ thì thỉnh thoảng lại nghe thấy tiếng cười của cô ấy, chúng ta cũng thấy vui lây."

"Vả lại, mọi người không thấy Đại tiểu thư ngày càng nhuận sắc hơn sao?" chị Hoan nhìn quanh một lượt: "Trước đây Đại tiểu thư gầy quá, giờ có da có thịt một chút trông đẹp hẳn ra, tâm tình tốt nên khí sắc cũng hồng hào. Tất cả là nhờ Phàm Chân cả, nàng ấy đã khiến Đại tiểu thư thay đổi theo hướng tốt đẹp hơn."

"Đại tiểu thư đối với Phàm Chân là chân tâm thực ý, cô ấy không thể thiếu nàng ấy được. Nếu không có Phàm Chân, Đại tiểu thư sẽ lại thu mình như trước, thậm chí còn tệ hơn. Thế nên, chị mong Phàm Chân sẽ là thiếu phu nhân của chúng ta."

Trong đám đông có tiếng thắc mắc: "Phàm Chân đúng là rất tốt, nhưng còn xuất thân và địa vị của nàng ấy..."

Chị Hoan khó chịu nhíu mày: "Phàm Chân trừ việc không sinh ra trong gia đình giàu có thì có điểm nào thua kém đám thiên kim tiểu thư kia chứ? Nàng ấy chẳng cần trang điểm đã đẹp hơn bọn họ rồi. Vừa nãy mọi người thấy đấy, hôm nay nàng ấy đẹp đến nhường nào, chỉ cần sửa soạn chút thôi là đã bỏ xa bọn họ rồi. Chị thấy Phàm Chân hoàn toàn xứng đáng với Đại tiểu thư."

Đầu bếp lão Hoàng cũng tiến lên: "Đúng vậy, con bé Phàm Chân này tốt tính lại lễ phép, nếu nó làm thiếu phu nhân thì tôi cũng mừng lắm."

Tiểu Cúc, người vừa nãy còn nghi ngại, giờ lại nhanh nhảu chen vào: "Em không quan tâm ai làm thiếu phu nhân, chỉ cần Đại tiểu thư vui là em vui. Cô ấy là cháu gái duy nhất của lão thái phu nhân, ơn đức của lão phu nhân với nhà em, em vĩnh viễn không quên... Bất kể nàng ấy đến từ đâu, chỉ cần Đại tiểu thư thích thì em sẽ một lòng trung thành với thiếu phu nhân."

"Phải đấy, Tiểu Cúc nói đúng. Thay vì để mấy người như Hạ Dĩ Trình hay Thẩm Điềm làm chủ mẫu, tôi thà chọn Phàm Chân còn hơn. Mấy cô tiểu thư kia chỉ giỏi lên mặt hách dịch, mà Đại tiểu thư cũng đâu có ưa bọn họ."

Dì Anh nghe mọi người rôm rả kể tốt về Phàm Chân thì mỉm cười đầy mãn nguyện, vẻ mặt ôn hòa hơn hẳn ngày thường. Bà vỗ tay một cái, hành lang lập tức im bạt, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía bà.

Dì Anh hắng giọng một tiếng: "Nếu tất cả đều đã yêu quý Phàm Chân như vậy, thì sau này phải đối xử với con bé cung kính và tôn trọng hơn... Phàm Chân chính là nữ chủ nhân tương lai của chúng ta đấy."

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...