Nhặt Được Chị Đẹp Siêu Thả Thính

Chương 61



Sầm Vãn từ sau khi ở câu lạc bộ trở về vẫn luôn rầu rĩ không vui, sang ngày thứ hai đến cửa phòng cũng chẳng buồn bước ra. Mãi đến tận bữa tối, sau khi Phó Tư Ý gõ cửa vài lần, nàng mới ra bàn ăn ngồi nhưng cũng chỉ gảy vài miếng cơm rồi lặng lẽ đứng dậy rời đi.

Nàng chậm rãi bước ra vườn hoa, ngồi lọt thỏm giữa lầu vọng cảnh bằng kính thường dùng để tổ chức hôn lễ. Dưới ánh đèn nhạt nhòa, cái bóng của nàng kéo dài trên mặt đất, trông cô độc và lẻ loi đến lạ kỳ.

Dì Anh gõ nhẹ lên mặt kính, bước vào ngồi xuống cạnh nàng giọng nói không giấu nổi vẻ hưng phấn: "Sầm Vãn, lão Trung vừa mang thẻ tạm trú của Phàm Chân về rồi. Đúng là phải để cô ra tay thì mới xong chuyện được với phu nhân, nếu không thì..."

Đang nói dở, thấy Sầm Vãn cứ ủ rũ cúi đầu, chẳng mấy hăng hái, d Anh liền ân cần hỏi: "Cô không sao chứ?"

Sầm Vãn cố gượng ra một nụ cười nhạt, khẽ lắc đầu. Hai người cứ thế chìm trong im lặng một hồi lâu. Dì Anh vốn miệng lưỡi vụng về, đành cố tìm cách điều tiết bầu không khí: "Cái đó... cô đi gặp phu nhân, bà ấy có nói khi nào về nhà không? Để tôi còn biết đường mà chuẩn bị sớm?"

"Anh quản gia, tôi và chị ấy kết thúc rồi." Sầm Vãn vùi đầu thật thấp, không muốn để ai nhìn thấy vẻ yếu đuối của mình: "Tôi mệt quá, không muốn tiếp tục nữa... Chờ chuyện của Tiểu Ý và Phàm Chân ổn định, tôi sẽ quay về Ý."

Dì Anh sững sờ một chốc, rồi lập tức nở nụ cười gượng gạo, cố ý dùng giọng điệu ghét bỏ: "Cuối cùng cũng trông cho cô đi khuất mắt. Trong nhà bớt đi một kẻ ăn không ngồi rồi, cũng tiết kiệm được khối lương thực đấy..." Nói đoạn, bà lại liếc nhìn Sầm Vãn, ánh mắt dao động ẩn chứa một tia cảm xúc khó gọi tên: "Cô... bao giờ thì đi? Này, nhìn tôi làm gì? Đừng có nghĩ nhiều, tôi chỉ mong cô đi sớm chút thôi... Nhưng mà định về thì phải báo trước một tiếng, đừng có như lần này, chẳng chào hỏi câu nào đã lù lù xuất hiện. Tôi bình thường bận rộn lắm, lấy đâu ra thời gian mà dọn dẹp phòng ốc cho cô."

Sầm Vãn rốt cuộc cũng bật cười. Đôi mắt hồ ly dài và mị hoặc nheo lại, lộ ra nét tinh nghịch không mấy tương xứng với tuổi tác. Nàng chợt nghiêng người xích lại gần dì Anh: "Nói gì mà mong tôi đi chứ, rõ ràng là không nỡ... Anh quản gia, bà sống thật lòng một chút không được sao? Phải chi bà mềm mỏng hơn, thì bà lão bán hoa kia cũng chẳng đến mức bị tay Alpha khác cướp mất..."

Dì Anh cau mày bất mãn: "Sầm Vãn, cô đừng có hở ra là lôi mấy chuyện xưa cũ rích ra nói được không? Tôi mà không nỡ để cô đi chắc? Tôi chẳng qua chỉ nghĩ... chúng ta đều đang trợ công cho Đại tiểu thư và Chân Chân, cô đi rồi thì thiếu mất người cùng tôi 'đẩy thuyền'..." Ngừng một lát, bà hỏi nhỏ: "Cô... còn quay lại không?"

Sắc mặt Sầm Vãn tối sầm lại thấy rõ: "Không về, mãi mãi cũng không về nữa." nàng đưa tay áp lên lồng ngực, nơi cơn đau nhói đang không ngừng tăng lên, khiến nàng phải nắm chặt lấy cổ áo: "Tôi cứ ngỡ vết thương nơi này đã lành rồi... nhưng không phải... nó vẫn rất đau, đau đến mức không thở nổi... Tôi thật sự kiệt sức rồi..."

Dì Anh chưa từng thấy một Sầm Vãn như thế này. Mong manh như món đồ sứ chỉ cần chạm nhẹ là vỡ, đôi mắt xám xịt chẳng còn chút thần sắc, hoàn toàn nản lòng thoái chí. Trái tim dì Anh cũng run rẩy theo, bà ngửng đầu, nhẹ nhàng vỗ về vai Sầm Vãn, thấp giọng nói: "Cô đừng oán phu nhân. Bà ấy không phải không muốn cưới cô, mà vì lúc lão thái thái lâm bệnh nặng đã bắt bà ấy phải hứa không bao giờ để cô bước chân vào cửa... Cô biết đấy, phu nhân là người được lão thái thái cứu ra từ tay bọn buôn người, đối với lão thái thái luôn phục tùng tuyệt đối... Sầm Vãn, ngày hôm đó đứng ngoài cửa phòng lão thái thái, chính tai tôi nghe thấy phu nhân nói muốn cưới cô, nhưng lão thái thái không cho, còn nổi trận lôi đình. Phu nhân vì sợ bà không chịu nổi mới phải đành lòng đồng ý..."

Sầm Vãn mím môi cười, nụ cười đắng chát như thể vừa nuốt phải một quả dại còn xanh, dư vị chát đắng ấy lan tỏa tận đáy lòng: "Anh quản gia, cảm ơn bà đã nói cho tôi biết những chuyện này. Có lẽ nếu nghe được từ mười mấy năm trước, tôi sẽ cảm động lắm. Nhưng tôi không còn là Sầm Vãn của ngày xưa nữa, tôi không còn trẻ... Hơn nữa, ngay từ đầu tôi cũng chẳng thiết tha gì chuyện bước chân vào cửa Phó gia, tôi chỉ đơn thuần muốn ở bên chị ấy thôi. Làm vợ của Phó Vi Dung, chuyện đó vốn dĩ không xung đột với điều kiện của lão thái thái."

Dì Anh không biết phải an ủi thế nào nữa: "Sầm Vãn, đợi phu nhân đắc cử Nghị trưởng xong, bà ấy nhất định sẽ cưới cô mà. Cô đợi thêm một chút nữa thôi, nhé?"

Sầm Vãn chợt cười lớn, những giọt lệ long lanh khẽ lăn qua gò má: "Nếu chị ấy không đắc cử, chẳng lẽ tôi lại phải đợi thêm vài năm nữa, đợi đến khi cuộc bầu cử tiếp theo kết thúc sao?"

Dì Anh cuống quýt xua tay: "Sẽ không đâu, phu nhân nhất định sẽ đắc cử."

Sầm Vãn cụp mắt: "Chuyện này ai nói trước được? Phó Vi Dung chị ấy... từ đầu đến cuối luôn xem quyền lực là trọng nhất. Năm này qua năm khác, tôi căn bản không nhìn thấy tương lai..."

"Sầm Vãn, cô đừng như vậy..." dì Anh lặng đi vài giây, rồi khẽ thở dài: "Thực ra phu nhân cũng là người đáng thương."

"Cha mẹ bà ấy vì ba nghìn đồng mà đem bà ấy và chị gái cho bọn buôn người thuê để đi ăn xin. Thế nhưng tay chân lành lặn thì làm sao xin được tiền? Đám người thất đức đó đem lũ trẻ về, dùng gạch đá và ván gỗ đánh gãy chân chúng. May mà phu nhân cơ trí, lúc bọn buôn người đến kiểm hàng, bà ấy đã bảo chị gái làm bộ tàn tật giống mình mới lừa qua mắt được bọn chúng..."

"Nhưng giả vờ mãi rồi cũng lộ tẩy, cuối cùng họ vẫn bị bọn buôn người phát hiện. Nếu không phải có chị gái che chở, phu nhân chắc đã bị đánh cho tàn phế rồi. Bà ấy chạy thoát ra khỏi con hẻm, đụng trúng lão thái thái nên mới được cứu mạng. Chị gái bà ấy thì không may mắn như thế, lúc lão thái thái dẫn người quay lại... chị ấy đã trút hơi thở cuối cùng từ lâu rồi..."

"Lúc bấy giờ ở cái thị trấn nhỏ vùng biên giới Tô quốc, cảnh sát cũng là tay chân của hắc đạo, ngay cả nhà giàu như Phó gia còn không thể kêu oan, huống chi phu nhân lúc ấy chỉ là một đứa trẻ ăn xin..." dì Anh nhìn vào nỗi đau không giấu nổi nơi đáy mắt Sầm Vãn, lòng cũng xót xa: "Sầm Vãn, nếu cô từng có trải nghiệm giống như phu nhân, có lẽ cô cũng sẽ coi trọng quyền lực đến vậy."

Những chuyện dì Anh nói, Sầm Vãn đa phần đều đã biết. Nỗi đau lòng nàng dành cho Phó Vi Dung cũng chẳng kém gì dì Anh: "Tôi biết thân thế chị ấy thảm thương, nhưng tôi không thể... vì ở bên chị ấy mà ngay cả tôn nghiêm cũng không cần nữa..." nàng dịu dàng nhìn dì Anh, khóe môi nở một nụ cười tiêu sái: "Sau này, tôi muốn sống vì bản thân mình."

................................................

Phàm Chân không ngờ rằng kỳ ỷ lại còn khó nhẫn nại hơn cả kỳ ph*t t*nh. Chỉ là tắm rửa thôi, nhưng khi dòng nước ấm lướt qua tuyến thể diễn dục, cảm giác như bị kiến gặm nhấm lại một lần nữa kéo đến.

Nàng vô lực tựa vào thành bồn tắm, mái tóc đen suôn dài như thác đổ hòa vào làn nước, thấp thoáng bờ lưng trắng ngần không tì vết và chiếc cổ thon dài mịn màng. Phó Tư Ý vừa bước vào phòng đã ngửi thấy mùi sữa đậm đặc, cô vội vàng phóng thích tin tức tố để trấn an Omega của mình. Thấy trên giường trống không, cô hớt hải chạy vào phòng tắm.

"Tỷ tỷ, chị vẫn ổn chứ?"

Omega đang trong kỳ ỷ lại, gương mặt hiện rõ vẻ quyến rũ ửng hồng, đôi mắt như vừa được gột rửa qua làn nước, trong vắt và chứa chan niềm khao khát không lời.

"Nhãi con, ôm chị..." Phàm Chân lười biếng nâng cánh tay trắng nõn, giọng nói kiều diễm mềm mại thốt ra từ bờ môi, kéo dài đầy nũng nịu: "Lại đây nào, em còn đứng ngây ra đó làm gì?"

Phó Tư Ý nuốt khan một cái, vội lấy khăn tắm bao bọc lấy nàng rồi bế lên giường. Cô vừa định đặt Phàm Chân xuống thì đã cảm thấy một đôi tay mềm yếu quấn lấy thắt lưng mình. Đôi tay ấy chẳng có chút sức lực, chỉ có những đầu móng tay khẽ m*n tr*n trên lưng, nàng vùi đầu vào ngực Phó Tư Ý mà cọ xát, miệng không ngừng lẩm bẩm gọi tên bằng chất giọng run rẩy: "Nhãi con..."

Tiếng gọi ấy khiến xương cốt Phó Tư Ý như nhũn ra. Cô nhẹ nhàng dỗ dành, bàn tay v**t v* dọc tấm lưng trần để giúp nàng bình tĩnh lại, nhưng xem chừng chẳng có tác dụng gì. Phàm Chân không ngừng vặn vẹo trong lòng cô, làm chiếc khăn tắm tuột ra. Đôi tay trắng ngần đan chéo sau gáy Phó Tư Ý, nàng cứ thế treo mình trên người đối phương: "Nhãi con, giúp chị... giống như hôm qua, được không?"

Phó Tư Ý lần đầu tiên biết Omega trong kỳ ỷ lại lại dính người đến thế. Cô cũng chẳng nỡ rời xa tỷ tỷ, nhưng ngặt nỗi buổi trưa còn có một cuộc họp định kỳ, cô chỉ định dùng tin tức tố vỗ về để nàng ngủ say. Phó Tư Ý đỡ Phàm Chân nằm xuống, đối mặt ôm nàng vào lòng, bàn tay khẽ vỗ về: "Tỷ tỷ ngoan, ngủ một lát đi."

Phàm Chân làm sao mà ngủ nổi. Nàng cắn môi, bưng lấy miếng bánh ngọt điểm xuyết những quả anh đào tươi mới đưa đến bên môi Phó Tư Ý. Phó Tư Ý bị hương vị kem bơ ngọt ngào trêu chọc đến mức lòng ngứa ngáy khó nhịn, nhưng vẫn cố khắc chế mím chặt môi, lặng lẽ ngửa ra sau. Trong lúc giằng co đẩy kéo, cánh môi cô không tránh khỏi sượt qua nhân quả.

Phàm Chân khẽ rùng mình một cái.

"Nhãi con, em..."

Sự lúng túng khiến nàng không thốt nên lời. Nàng ngượng đến mức sắp phát khóc, hàng mi dài đọng lại hơi nước ẩm ướt. Phó Tư Ý vốn không định trêu đùa nàng, nhưng thấy dáng vẻ vừa thẹn vừa vội, đôi mắt chứa đầy sự cầu khẩn của nàng, cô bỗng thấy thú vị và nảy sinh chút ý đồ xấu.

Gương mặt Phàm Chân đỏ rực, hàng mi khẽ rung động, vẻ thục mị phong tình quyến rũ đến cực điểm: "Nhãi con, em nếm thử đi, ngọt lắm."

Phó Tư Ý cố ý quay mặt đi, khóe mắt giấu không nổi nụ cười: "Nhưng tỷ tỷ, đến giờ em phải đi làm rồi."

"Đừng đi."

Từng tế bào trên cơ thể Phàm Chân đều đang khao khát tin tức tố của Alpha. Đặc biệt là nơi tuyến thể diễn dục, tựa như một trận mưa xuân đang tí tách rơi xuống. Những mầm măng non mọng sương vừa nhô đầu lên khỏi mặt đất, chưa đợi được Alpha đến hái mà đã thu hút vô số con kiến đến tranh nhau hút lấy giọt sương ngọt lành.

Phàm Chân muốn xua đám kiến phiền phức đi, nàng cẩn thận cúi đầu, thấy Phó Tư Ý đang nằm nghiêng, liền lặng lẽ dùng mầm măng cọ nhẹ lên chân cô. Thần kinh Phàm Chân căng thẳng nhưng cũng hưng phấn tột độ. Đầu óc nàng rối bời như một cuộn len, chẳng rõ mình đang làm gì, chỉ biết cảm giác ngứa ngáy đã vơi bớt phần nào.

Nàng lén nhìn Phó Tư Ý, thấy cô dường như không phát hiện ra nên lại nhẹ nhàng cọ thêm lần nữa. Phó Tư Ý phải cực lực nén cười; vẻ mặt cố gắng che giấu bí mật của tỷ tỷ thực sự đáng yêu đến mức khiến cô muốn phát điên.

Thế nhưng, bắp đùi trơn nhẵn, dù có cọ thế nào cũng không đạt được tới nơi nàng muốn. Phàm Chân khó chịu nghẹn ngào. Nàng vốn chẳng nắm bắt được trọng điểm, cứ như con ruồi không đầu mà va chạm loạn xạ, nỗ lực nửa ngày vẫn chỉ là công dã tràng. Nàng loay hoay đến mức chóp mũi đổ mồ hôi, đuôi mắt ửng hồng.

Phó Tư Ý cảm thấy trái tim mình như tan chảy vì tỷ tỷ, cô không nỡ trêu nàng nữa, liền hơi nâng chân lên để phối hợp với góc độ của nàng. Nhưng Phàm Chân vẫn chẳng tìm thấy mục tiêu. Nàng ngước mắt nhìn Phó Tư Ý, ánh mắt mịt mờ đẫm lệ đầy vẻ điềm đạm đáng yêu: "Nhãi con, cầu xin em đấy, được không?"

Mỹ nhân mắt tình như tơ, lại chủ động quấn quýt vốn đã khiến người ta khó lòng kháng cự. Khi hơi thở ấm áp phả qua tuyến thể sau gáy, sự tình tứ càng khiến người ta khó tự kiềm chế. Huống hồ Phó Tư Ý từng bị trúng dụ phát tề, đối với tin tức tố của Phàm Chân hoàn toàn không có sức chống đỡ.

Cô nâng gương mặt Phàm Chân lên, yêu thương cúi xuống ngậm lấy bờ môi mềm mại, đầu lưỡi trượt vào bên trong, quấn quýt không rời. Phàm Chân vội vàng đáp lại. Đúng lúc này, chiếc điện thoại bên gối lại vang lên không đúng lúc.

Phó Tư Ý vươn tay định lấy điện thoại, thấy màn hình hiển thị số của trợ lý Giang, nhưng cô ngay lập tức bị Phàm Chân kéo ngược trở lại.

"Ưm, tỷ tỷ, để em nghe..."

"Không cho phép nghe." Phàm Chân liều mạng cuốn lấy cô, nụ hôn rơi xuống gò má như mưa sa: "Em nhất định phải làm xong mới được đi."

Phó Tư Ý rốt cuộc cũng được nếm trải sự lợi hại của một Omega trong kỳ ỷ lại; nàng hoàn toàn biến thành một người khác, giống hệt nữ yêu tinh trong thoại bản, vừa nguy hiểm vừa mê người. Phó Tư Ý chỉ đành cam chịu làm một viên thuốc ức chế di động, cô vươn tay tắt nguồn điện thoại. Trong cơn mơ màng, ncô lại bị tỷ tỷ kéo vào vòng xoáy nồng nàn: "Nhãi con, thỏa mãn chị..."

...................................................

Phó Tư Ý phải nỗ lực đến lần thứ ba, Phàm Chân mới thỏa mãn buông tha cho cô, rồi xụi lơ trên gối chìm vào giấc ngủ say. Trong phòng ngủ lúc này tràn ngập hương vị nồng nàn của các tầng tin tức tố hòa quyện vào nhau.

Phó Tư Ý kéo chiếc chăn mỏng bên cạnh đắp lên người nàng, đưa tay khẽ v**t v* gương mặt vẫn còn ửng đỏ, rồi nghiêng người đặt lên môi nàng một nụ hôn sâu. Hiện tại, vị Omega ấy đang dùng giấc ngủ để bổ sung năng lượng, tích trữ sức lực cho đợt ph*t t*nh tiếp theo của kỳ ỷ lại.

Phó Tư Ý cẩn thận từng li từng tí bước xuống giường, nhặt những món đồ rơi vãi dưới đất rồi rón rén vào phòng tắm tắm rửa, sợ rằng một tiếng động nhỏ cũng sẽ đánh thức Phàm Chân.

Sau khi đã chuẩn bị xong xuôi, Phó Tư Ý vừa đẩy cửa bước ra ngoài thì đối diện ngay với dì Anh. Gương mặt dì Anh thất thần, thần sắc hốt hoảng, giọng nói run rẩy đến mức gần như không nghe rõ chữ:

"Đại tiểu thư, phu nhân xảy ra chuyện rồi."

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...