Nhặt Được Chị Đẹp Siêu Thả Thính

Chương 62



Biểu cảm của Phó Tư Ý đông cứng lại trong giây lát: "Xảy ra chuyện? Mẹ con xảy ra chuyện gì?"

Dì Anh cúi mặt, trầm giọng kể: "Dì thấy Sầm Vãn mấy ngày nay không vui nên kéo cô ấy xuống phòng ăn của người hầu ăn cơm cùng chúng tôi. Lúc đó TV đang phát buổi diễn thuyết của phu nhân... Vì là truyền hình trực tiếp nên hình ảnh đều là thời gian thực. Chúng tôi còn đang khen phu nhân mặc bộ đồ đó đẹp, ai ngờ trong khung hình đột nhiên lao ra một gã đàn ông áo đen, cầm dao hướng về phía đài chém loạn xạ..."

Giọng Phó Tư Ý đột ngột cao vút: "Thế còn bà ấy? Có bị thương không?"

Đôi mắt dì Anh vằn lên những tia máu, vẻ lo lắng hiện rõ mồn một: "Hiện giờ vẫn chưa rõ. Phu nhân tắt máy, gọi điện cho Thịnh Nhu cũng không nhấc..."

"Hạ Trầm Tiêu đứng ngay cạnh phu nhân, hình như có giúp bà ấy đỡ một nhát, sau đó thấy cả hai người cùng ngã xuống đất. Không rõ họ có bị thương nặng hay không, ngay sau đó khung hình hỗn loạn rồi mất tín hiệu hoàn toàn..."

Đầu óc Phó Tư Ý trống rỗng trong vài giây. Cô cố buộc bản thân tỉnh táo lại để nhanh chóng xâu chuỗi sự việc: "Dì Anh, bảo chú Trung chuẩn bị xe, đưa con đến bệnh viện."

Dì Anh khựng lại: "Đại tiểu thư, đi bệnh viện nào bây giờ?"

"Quảng trường thành phố Z gần Bệnh viện Nhân dân nhất, đến đó chắc chắn không sai." Phó Tư Ý thấp giọng dặn dò: "Bảo trợ lý Giang tìm mấy chiếc xe biển số thành phố Z chờ sẵn ở cửa đường cao tốc. Biển số xe của chúng ta quá nổi bật, rất dễ bị phóng viên bám đuôi."

Phó Tư Ý không dám chậm trễ một khắc nào, cô thay quần áo rồi xuống lầu. Sầm Vãn đang ngồi trên ghế trà ở phòng chính, vờ như nhàn nhã xem báo, nhưng sắc mặt tái nhợt gần như trong suốt và vệt đỏ không giấu nổi nơi đuôi mắt đã tố cáo tâm trạng bồn chồn của nàng lúc này.

Phó Tư Ý ngồi xuống cạnh nàng, nhẹ giọng trấn an: "Dì Vãn đừng quá lo lắng, con đã bảo chú Trung chuẩn bị xe, chúng ta sẽ đến bệnh viện ngay."

Đúng lúc đó, điện thoại trong túi rung lên. Phó Tư Ý móc ra xem, là Thịnh Nhu gọi tới. Cô liếc nhìn Sầm Vãn rồi cố ý ấn loa ngoài để nàng cũng có thể lập tức nắm bắt được tình hình của Phó Vi Dung.

"Thịnh đặc trợ, mẹ tôi thế nào rồi?"

"Cánh tay phu nhân bị trầy một vết, may mà Hạ phu nhân đã đỡ giúp nếu không hậu quả thật khôn lường... Hiện tại bác sĩ đã băng bó xong, phu nhân cũng đã tỉnh táo, không có gì đáng ngại."

Phó Tư Ý và Sầm Vãn nhìn nhau, cả hai đều thấy rõ vẻ nhẹ nhõm như vừa trút được gánh nặng. Nỗi lo trong lòng Phó Tư Ý tạm thời lắng xuống: "Mọi người đang ở bệnh viện nào? Tôi sẽ đến ngay."

Ở đầu dây bên kia, giọng Thịnh Nhu vô cùng gấp gáp: "Không, không được! Đại tiểu thư, cô tuyệt đối đừng đến! Hiện tại trước sau bệnh viện đều bị phóng viên vây kín, lối đi bị phong tỏa hoàn toàn. Nếu cô xuất hiện lúc này, đám phóng viên nhất định sẽ bám lấy cô để truy hỏi nguyên nhân phu nhân bị tập kích, rất phiền phức..."

Phó Tư Ý nhíu mày, ngữ khí lộ rõ sự không hài lòng: "Chẳng có gì phiền phức cả. Nếu bị phóng viên truy hỏi, cứ thẳng thắn nói với họ là tôi không hề hay biết gì về chuyện này."

Thịnh Nhu vẫn giữ thái độ cương quyết: "Đại tiểu thư, cô có tới cũng vô dụng, chúng tôi không thể mở cửa cho cô vào được. Cho dù có bẩm báo với phu nhân thì tôi cũng không có quyền mở cửa. Bây giờ là thời điểm quan trọng nhất của cuộc bầu cử, bất kỳ một sai sót nhỏ nào cũng dẫn đến thất bại trong gang tấc."

Phó Tư Ý lờ mờ nhận ra Thịnh Nhu đang cố tình ngăn cản: "Trợ lý Thịnh, phiền cô đưa điện thoại cho mẹ tôi, tôi muốn nói chuyện với bà ấy vài câu."

Thịnh Nhu đáp: "Phu nhân đang bận họp để tìm cách đối phó với đám ký giả đó rồi."

Phó Tư Ý thu lại ánh mắt, hàng mi rủ xuống che đi sự sắc lạnh: "Trợ lý Thịnh, tôi muốn tới thăm mẹ tôi thì cô không cho, tôi muốn nói chuyện điện thoại cô lại bảo bà ấy đang họp. Hết lần này đến lần khác cô ngang ngược cản trở như vậy là có ý gì?"

Thịnh Nhu hạ thấp giọng, lời lẽ vẫn kín kẽ không kẽ hở: "Tôi nào dám ngăn cản Đại tiểu thư? Thật sự là tình thế bất khả kháng, mong cô thứ lỗi. Tấm lòng hiếu thảo của Đại tiểu thư, tôi nhất định sẽ nhắn lại với phu nhân. Đại tiểu thư, tôi còn có việc phải xử lý, xin phép cúp máy trước."

Màn hình điện thoại tối sầm lại. Đôi mắt Sầm Vãn lấp loáng nước nhưng nàng cố gượng ép kìm lại. Nàng và Phó Vi Dung từng đi đến bước bàn chuyện cưới xin, nói không lo lắng chút nào là nói dối. Nàng ngước nhìn Phó Tư Ý, gương mặt đầy vẻ bất lực và hoang mang: "Phải làm sao đây Tiểu Ý? Thịnh Nhu không cho chúng ta đi, có phải cô ta định giam lỏng mẹ con không?"

Phó Tư Ý lắc đầu, bình tĩnh phân tích: "Chắc là không đâu. Bên cạnh mẹ con ngoài Thịnh Nhu còn có vài trợ thủ theo bà ấy mười mấy năm, họ sẽ không ngồi yên nhìn mặc kệ. Hơn nữa, giam lỏng mẹ con chẳng mang lại lợi ích gì cho Thịnh Nhu cả, cô ta không ngu ngốc đến mức làm chuyện lợi bất cập hại như vậy."

Sầm Vãn nắm chặt lấy tay cô, lo lắng hỏi: "Vậy bây giờ phải làm thế nào?"

Trong lòng Phó Tư Ý đã có một suy đoán, nhưng chưa thể khẳng định. Cô cần thời gian để kiểm chứng giả thuyết của mình, dù hiện tại vẫn chưa biết bắt đầu từ đâu.

Cô nhớ lại một câu chuyện trong tiết tâm lý học tại trường nữ sinh Alpha: Chuyện kể về một cô gái gặp được chàng trai mình thích tại một đám tang, sau khi về nhà, cô ta đã g**t ch*t chị gái mình chỉ để tổ chức một đám tang nữa nhằm gặp lại chàng trai đó. Giảng viên gọi đó là chứng tâm thần b**n th**.

Phó Tư Ý cảm thấy Hạ Trầm Tiêu cũng thuộc loại người này. Hành vi của bà ta thường không thể dùng tư duy của người bình thường để phán đoán. Nếu cô không đoán sai, việc Hạ Trầm Tiêu đỡ nhát dao thay Phó Vi Dung không phải vì thật tâm muốn lấy mạng bảo vệ, mà là vì một mục đích khác.

Hạ Trầm Tiêu vốn dối trá, xảo quyệt và máu lạnh tàn nhẫn, nhưng bà ta lại hết mực sủng ái đứa con gái duy nhất là Hạ Dĩ Trình, coi cô ta như sinh mệnh của mình. Mục đích thực sự của bà ta chắc chắn là vì Hạ Dĩ Trình.

Chẳng lẽ Hạ Trầm Tiêu muốn dùng ơn cứu mạng này để bắt chẹt, ép cô phải kết hôn với Hạ Dĩ Trình?

Nhưng ngay giây sau đó, Phó Tư Ý đã phủ nhận ý nghĩ này. Hạ Trầm Tiêu tâm tư giảo quyệt, bà ta thừa biết mối quan hệ mẹ con giữa cô và Phó Vi Dung vốn dĩ rất đạm mạc. Hiện tại cô đã đủ lông đủ cánh, Phó Vi Dung không còn khả năng chi phối tư tưởng của cô, nên bà ta tuyệt đối sẽ không dùng đến chiêu khổ nhục kế này.

Vậy thì... Hạ Trầm Tiêu muốn giành lấy điều gì cho con gái mình? Còn Thịnh Nhu nữa, cô ta đóng vai trò gì trong kế hoạch này?

Phó Tư Ý rơi vào trầm tư, đầu óc vẫn chưa thể xâu chuỗi được các manh mối. Ngay lúc nàng đang chống trán suy nghĩ, dì Anh vội vã chạy vào, ngập ngừng báo: "Đại tiểu thư, tiểu thư Hạ Dĩ Trình đang ở ngoài cửa, nói muốn gặp cô."

Phó Tư Ý nhíu mày, lạnh nhạt đáp: "Không gặp."

Dì Anh nhìn Phó Tư Ý rồi lại quay sang nhìn Sầm Vãn, hơi khựng lại: "Hạ tiểu thư nói... cô ấy có cách để gặp được phu nhân."

Đồng tử của Phó Tư Ý đột nhiên co rụt lại. Cảm giác như trong một khoảnh khắc cô được đả thông kinh mạch, sương mù trong tâm trí dần tan đi, cô bỗng chốc vỡ lẽ ra điều gì đó.

Sự im lặng của cô rơi vào mắt Sầm Vãn và bị hiểu sai ý, nàng thay cô từ chối: "Anh quản gia, bảo cô ta đi đi, chúng ta không cần cô ta giúp đỡ."

"Chờ một chút." Phó Tư Ý khẽ nâng mi mắt, đường nét trên gương mặt không một tia dao động, khiến người ta không thể nhìn thấu cô đang toan tính điều gì.

Giọng nói của cô vẫn rất bình tĩnh: "Dì Anh, bảo Hạ tiểu thư chờ ở bên ngoài một lát, con thay bộ quần áo rồi sẽ ra ngay."

Sầm Vãn có chút sững sờ: "Tiểu Ý, con..."

"Dì Vãn, bây giờ không phải là lúc để cậy mạnh hay bốc đồng, chúng ta nhất định phải gặp mẹ một lần." Sắc mặt Phó Tư Ý vẫn điềm nhiên, nhưng lời nói lại đầy ẩn ý: "Hơn nữa, còn có nhiều chỗ con chưa nghĩ thông suốt, có lẽ gặp mặt rồi mọi chuyện sẽ sáng tỏ thôi."

.................................

Phó Tư Ý không yên lòng về tỷ tỷ, trước khi ra cửa cô cố ý ghé qua phòng ngủ để kiểm tra. Không biết có phải do đang trong kỳ ỷ lại hay không mà Phàm Chân ngủ rất không yên giấc; nàng nằm co quắp thành một đoàn, thỉnh thoảng lại khẽ rùng mình theo bản năng.

Dưới ánh đèn lưu ly, nước da nàng trông tái nhợt và mỏng manh, hàng mi dài đổ xuống một dải bóng đen thon mảnh. Phó Tư Ý kéo chăn lên cao hơn chút nữa, đầu ngón tay lướt nhẹ qua gáy nàng, xót xa nhìn dấu vết hơi đỏ ửng trên vùng tuyến thể trắng nõn.

Cô cúi người ôm lấy Phàm Chân, đau lòng đặt một nụ hôn lên vùng da mỏng manh sau gáy ấy. Ngay khi cô định lùi lại, tỷ tỷ lại một lần nữa co rúm người vì bất an. Phó Tư Ý vội vàng điều động tuyến thể, phóng thích tin tức tố của mình; hương trầm thanh mát cấp tốc lan tỏa khắp gian phòng.

Tin tức tố của Alpha tựa như một nhà kính bằng pha lê ấm áp, bao bọc lấy Omega vào bên trong. Phàm Chân dần dần bình tĩnh lại, nàng lẩm bẩm vài tiếng mơ màng rồi như tìm kiếm sự che chở mà rúc sâu vào lòng cô.

Phó Tư Ý áp mặt vào mái tóc mềm mại tỏa hương thơm dịu của Phàm Chân, thấp giọng tự nhủ: "Tỷ tỷ, cho dù có chuyện gì xảy ra, em cũng sẽ không bao giờ xa chị, vĩnh viễn không bao giờ."

.................................

Hạ Dĩ Trình dường như đã biết thu liễm tính khí. Dì Anh bảo cô ta chờ ở cửa sắt, cô ta thật sự lặng yên đứng đó, không ồn ào hay náo loạn, gương mặt luôn treo nụ cười khéo léo. Mãi đến khi Phó Tư Ý và Sầm Vãn bước ra, cô ta mới rụt rè tiến lên, đầu tiên là gọi một tiếng "dì Vãn", sau đó quay sang nhìn Phó Tư Ý với vẻ lấy lòng và hạ mình lộ rõ.

Hạ Dĩ Trình nhìn chằm chằm Phó Tư Ý không rời mắt, niềm vui sướng hiện rõ trên mặt: "Tiểu Ý..."

"Đi thôi, đến bệnh viện." Phó Tư Ý bình thản đáp, ánh mắt chẳng hề dừng lại trên người cô ta, ngữ khí xa cách như đối đãi với một người lạ. Hạ Dĩ Trình cắn môi, lẳng lặng đuổi theo.

Phó Tư Ý và Sầm Vãn ngồi ở hàng ghế sau, để ghế phụ cho Hạ Dĩ Trình nhằm ngăn cách mọi sự tiếp xúc gần gũi. Vừa xuống đường cao tốc, họ đã thấy một chiếc xe cấp cứu của trung tâm thành phố Z đợi sẵn ở giao lộ. Cả ba lên xe, thay bộ áo blouse trắng và đeo khẩu trang đã chuẩn bị từ trước, thuận lợi né tránh được rừng ống kính của đám phóng viên.

Họ đi vào từ khu nội trú, đã có người canh gác ở lối thoát hiểm để dẫn họ vào một phòng bệnh bí mật. Đến cửa phòng, Sầm Vãn chợt dừng bước, không muốn vào trong: "Tiểu Ý, hai đứa vào đi, dì chờ ở cửa."

Phó Tư Ý hiểu nỗi mâu thuẫn muốn gặp mà không dám gặp trong lòng nàng nên không miễn cưỡng: "Vâng, con nói chuyện với mẹ vài câu rồi ra ngay."

Sầm Vãn gật đầu, tựa lưng vào vách tường cạnh cửa. Nghe thấy tiếng ho khan đứt quãng của Phó Vi Dung vọng ra, lòng nàng chợt dâng lên một nỗi chua xót.

Phó Vi Dung và Hạ Trầm Tiêu đều là những người có địa vị ở Tô quốc, việc thu xếp một phòng bệnh sang trọng và yên tĩnh không phải là chuyện khó. Phòng bệnh rất rộng, trang thiết bị xa hoa không kém gì khách sạn cao cấp. Phó Tư Ý tiến lại gần giường bệnh mới nhận ra Hạ Trầm Tiêu cũng ở đó, giường của bà ta nằm ngay cạnh Phó Vi Dung. Hai người đang trò chuyện có vẻ rất đắc ý, nghe thấy động tĩnh liền đồng loạt ngẩng đầu.

Hạ Dĩ Trình cất tiếng gọi mẹ rồi lao vào lòng Hạ Trầm Tiêu, sụt sùi nức nở: "Hù chết con rồi, A Phúc nói với con mẹ bị tập kích, con suýt nữa ngất đi... Hạ Trầm Tiêu, lần sau mẹ còn dọa con như thế, con thề sẽ không bao giờ thèm nhìn mặt mẹ nữa."

Hạ Trầm Tiêu vừa vuốt lưng trấn an con gái, biểu cảm vừa bất đắc dĩ vừa dung túng, lại có chút lúng túng nhìn Phó Vi Dung: "Đứa nhỏ này bị tôi làm hư rồi, dám gọi thẳng tên mẹ, không sợ dì Phó của con cười cho à." Miệng thì trách cứ nhưng khóe môi bà ta lại nhếch lên rất cao.

Phó Vi Dung nhìn mẹ con họ ôm ấp thân thiết, rồi nhìn lại Phó Tư Ý đang đứng lặng lẽ cách xa ba, bốn mét. Ngoại trừ câu hỏi "Mẹ thế nào rồi?" lúc mới vào, cô chẳng nói thêm lời thừa thãi nào. Tình cảm giữa hai người dường như vẫn luôn lãnh đạm như vậy. Phó Tư Ý chưa bao giờ chia sẻ chuyện học hành hay cuộc sống với mẹ, còn bà thì mải mê với chính trị, cũng chẳng mấy khi hỏi han, thậm chí đến một cuộc điện thoại thăm hỏi cũng hiếm hoi. Giữa họ, ngoài sợi dây huyết thống thì chẳng còn điểm giao thoa nào khác. Họ không bao giờ có được sự thân mật vô gian như mẹ con nhà họ Hạ.

Phó Vi Dung chợt thấy hối hận, cảm thấy bản thân thực sự là một người mẹ không tròn trách nhiệm. Bà ngước nhìn con gái, ánh mắt vô thức trở nên dịu lại: "Tiểu Ý, vừa rồi mẹ đã thương lượng với dì Hạ, sẽ để con và Dĩ Trình cùng sang Ý. Con về chuẩn bị đi, ba ngày sau xuất phát."

Phó Tư Ý giật mình, một luồng ý lạnh từ đỉnh đầu chạy dọc sống lưng. Giây phút này, cô đã hoàn toàn hiểu rõ mục đích thực sự của Hạ Trầm Tiêu. Một kẻ dã tâm bừng bừng, chỉ mong Phó Vi Dung thất cử như bà ta, sao có thể quên mình đỡ đao giúp đối thủ? Hóa ra, vở kịch này diễn ra là để trói chặt cô và Hạ Dĩ Trình lại với nhau. Phó Tư Ý thậm chí hoài nghi vụ tập kích này không phải ngẫu nhiên, mà là do một tay Hạ Trầm Tiêu tự biên tự diễn.

Phó Tư Ý day nhẹ chân mày, chút nhu tình dành cho mẫu thân tan biến sạch sẽ, chỉ còn lại sự đạm mạc và xa cách. Cô lạnh lùng đáp: "Con không đi."

Lời vừa dứt, nụ cười trên môi Hạ Dĩ Trình cứng đờ, Phó Vi Dung cũng đổi sắc mặt: "Mẹ không phải đang thương lượng, mà là thông báo cho con biết. Con không đi không được. Dì Hạ đã chuẩn bị xong xuôi mọi thứ bên Ý rồi, con sang đó nhớ chăm sóc Dĩ Trình cho tốt..."

Nếu là trước đây, Phó Tư Ý đã không đời nào chấp nhận ra nước ngoài sống cùng Hạ Dĩ Trình, thì bây giờ lại càng không thể. Cô sẽ không bỏ lại Phàm Chân để đi song túc song phi với một Omega khác. Tỷ tỷ đã là Omega của cô, đời này cô sẽ không bao giờ rời xa, ngoại trừ cái chết, không gì có thể chia cắt họ.

Phó Tư Ý quyết liệt từ chối: "Con đã 24 tuổi, là người trưởng thành có năng lực hành vi dân sự, con có quyền lựa chọn nơi mình sinh sống."

Phó Vi Dung tức giận đến mức ho sặc sụa. Bà che ngực, dĩ nhiên đã bỏ lỡ tia nham hiểm chợt loé qua trong mắt Hạ Trầm Tiêu, nhưng sự thay đổi nhỏ nhặt đó không thoát khỏi mắt Phó Tư Ý.

Vất vả lắm mới ngừng ho, Phó Vi Dung nâng cánh tay bị thương lên, nghiêm giọng: "Con cứ ở lại đây thì sẽ bị tập kích giống mẹ, đến mạng cũng chẳng giữ nổi đâu có biết không?"

Phó Tư Ý vờ như không biết, thản nhiên vặn lại: "Chẳng phải mẹ nói với phóng viên rằng vụ tập kích này không liên quan đến chính trị, chỉ là do kẻ đó có vấn đề tâm lý, muốn trả thù xã hội thôi sao?"

"Trả thù cái con khỉ!" Phó Vi Dung tức đến tím mặt, đôi tay run rẩy: "Đó toàn là lời nói dối đối ngoại. Mẹ đã bàn với dì Hạ rồi, lúc này bất kỳ tin tức tiêu cực nào cũng gây bất lợi cho mẹ, huống chi là bị ám sát? Cử tri sẽ cảm thấy bất an. Sự thật là có kẻ muốn lấy mạng mẹ, lần này nếu không nhờ dì Hạ đỡ nhát dao đó, mẹ đã chết từ lâu rồi!"

Phó Tư Ý bất động thanh sắc liếc nhìn Hạ Trầm Tiêu, đầy ẩn ý hỏi: "Vậy kẻ nào muốn ám sát mẹ?"

Phó Vi Dung vô thức lắc đầu: "Không biết, phần lớn là đối thủ chính trị, bọn chúng nấp trong tối rất khó tra ra."

Bà nhìn chăm chú vào Phó Tư Ý, ngữ khí có phần chậm lại: "Tiểu Ý, mẹ gấp gáp đưa con ra nước ngoài đều là vì tốt cho con cả, con ở lại đây quá nguy hiểm."

Phó Tư Ý nhếch môi nở một nụ cười giễu cợt: "Nếu họ đã muốn ám sát con thì cho dù con có chạy trốn tới chân trời góc biển, họ vẫn sẽ tìm ra. Huống hồ, giết con thì có lợi gì cho họ chứ? Mẹ, mẹ hãy lo cho chính mình đi. Tuổi mẹ cũng chẳng còn trẻ nữa, tại sao cứ phải theo đuổi quyền lực và những thứ hư vinh phù phiếm này?"

"Mẹ, dì Vãn đã đợi mẹ bao nhiêu năm qua, mẹ không thể cho dì ấy một danh phận sao? Đừng phụ lòng tốt của dì ấy nữa được không? Mẹ buông bỏ danh lợi, cùng dì ấy tận hưởng quãng đời còn lại không tốt sao?"

Phó Vi Dung khuyên không được, thái độ đột ngột trở nên cường ngạnh: "Con có đi hay không?"

Phó Tư Ý cũng cứng đối cứng: "Không đi!"

Phó Vi Dung hít một hơi sâu, lạnh lùng nói: "Vậy mẹ sẽ sai người trói con đi."

Phó Tư Ý ngẩng cao đầu, sống lưng thẳng tắp: "Trừ phi mẹ trói được con cả đời, hoặc đánh gãy chân con, nếu không hôm nay mẹ đưa con đi, ngày mai con sẽ tự mò về."

"Con..." Phó Vi Dung vô lực rũ tay xuống, thở dài: "Con thật sự không sợ chết sao?"

Phó Tư Ý cụp mắt, che đi vẻ lo lắng nơi đáy mắt. Cô chẳng sợ gì cả, cô chỉ sợ phải xa rời tỷ tỷ mà thôi.

Hạ Trầm Tiee6u đúng lúc chen vào, ý cười mờ mịt chứa đầy sự thâm độc nhưng nhanh chóng bị bà ta che giấu: "Đúng đấy Tiểu Ý, con ở lại đây nguy hiểm lắm, mẹ con cũng chỉ vì lo cho con thôi."

Phó Tư Ý đè nén sự châm chọc nơi khóe môi: "Nếu họ muốn giết tôi thì tôi ở Tô quốc hay Ý quốc có gì khác nhau? Hạ phu nhân, bà không nghĩ rằng họ thiếu tiền đến mức không mua nổi một tấm vé máy bay đấy chứ?"

Hạ Trầm Tiêu là kẻ biết tiến biết thoái, bị mỉa mai liền ngượng ngùng cười một tiếng, không nói thêm gì nữa.

Phó Vi Dung lẩm bẩm: "Mẹ hiểu, họ không muốn giết con, người tranh cử vốn không phải con..." Đang lúc phẫn nộ vì không thể làm gì được Phó Tư Ý, bà buột miệng thốt ra: "Mẹ sợ họ sẽ bắt cóc con... Tiểu Ý, dì Hạ của con nói đúng, nếu ở nước ngoài họ muốn bắt cóc con sẽ không dễ dàng như vậy, nhưng ở Tô quốc thì quá đơn giản. Tiểu Ý, con ở lại sẽ ảnh hưởng đến mẹ..."

"Thật sao? Cuối cùng mẹ cũng chịu nói ra lời thật lòng rồi?" Phó Tư Ý lặng lẽ nhìn Phó Vi Dung, đôi mắt phủ một tầng lệ mỏng: "Mẹ không phải lo con mất mạng, mà là sợ con sẽ liên lụy đến mẹ, đúng không?"

Dù tình cảm mẹ con có đạm mạc đến đâu, nhưng khi tận tai nghe thấy những lời này, lòng Phó Tư Ý sao có thể không đau? Sao có thể không lạnh lẽo và thất vọng cho được?

Phó Vi Dung biết mình nói hớ, lắp bắp muốn cứu vãn: "Mẹ... mẹ không có ý đó, mẹ chỉ là..."

"Mẹ, mẹ đừng nói nữa..." Sống mũi Phó Tư Ý cay xè đến phát đau, cô cố gắng nhẫn nhịn nhưng giọng nói vẫn không nén nổi vẻ đắng chát: "Nếu con bị họ bắt cóc, dùng mạng của con để uy h**p mẹ rút khỏi cuộc tranh cử, vậy mẹ hãy nói với họ rằng đứa con gái này mẹ không cần... Muốn mẹ bỏ cuộc ư? Đừng hòng nghĩ tới."

"Mẹ, sống chết có số. Mẹ không cứu con, con cũng không oán trách mẹ đâu."

Phó Vi Dung bị ánh mắt xám xịt của Phó Tư Ý làm cho đau nhói. Bà muốn giải thích nhưng không biết phải bắt đầu từ đâu: "Tiểu Ý, mẹ thật sự không có ý đó, làm sao mẹ có thể không cứu con? Con đừng nghĩ nhiều quá..."

"Con hiểu, con là con gái mẹ, mẹ sẽ không thấy chết không cứu. Nhưng nếu vì cứu con mà phải thất cử, mẹ sẽ không cam lòng."

Phó Tư Ý chậm rãi bước ra ngoài. Đi ngang qua Sầm Vãn, cô sợ dì Vãn thấy đôi mắt đỏ hoe của mình sẽ thêm đau lòng, nên cố ý đi tới tận cửa mới dừng lại, giọng nghẹn ngào: "Sống và chết, danh hay lợi, con sớm đã coi nhẹ rồi, chỉ có mẹ là mãi không buông bỏ được... Mẹ, cả đời mẹ đều truy đuổi những thứ này, liệu có thật sự đáng giá không?"

Phó Tư Ý không ngoảnh đầu lại mà bước thẳng ra khỏi phòng bệnh, để lại mấy người nhìn nhau ngơ ngác.

Hạ Trầm Tiêu đang định mở miệng đâm chọc thêm, thì một bóng người đột ngột lướt qua.

"Phó Vi Dung, cô có còn là con người nữa không? Loại lời đó mà cô cũng nói ra được sao? Cô không cần Tiểu Ý thì tôi cần! Tôi đã nói với cô rồi, Tiểu Ý là con của tôi, cô dám làm tổn thương con bé, tôi sẽ liều mạng với cô!"

Phó Vi Dung thấy Sầm Vãn đứng trước mặt, có chút không tin vào mắt mình. Bà dụi mắt mấy lần để chắc chắn đây không phải ảo giác, khóe môi không tự chủ được mà nhếch lên một đường cong nhỏ: "Vãn Vãn, em... em đến thăm tôi sao?"

Sầm Vãn bỗng thấy dâng lên một nỗi hoang đường, nàng tự trách mình vì đã quyết định đi thăm Phó Vi Dung – một sai lầm không thể cứu vãn. Nàng nhắm mắt lại, giọng nói run rẩy tựa hồ đang chơi vơi: "Phó Vi Dung, từ nhỏ đến lớn, cô đã từng thực lòng quan tâm đến con gái mình chưa? Cô chỉ biết áp đặt ý nguyện của mình lên con bé, chưa bao giờ hỏi xem Tiểu Ý thực sự muốn gì. Năm con bé 12 tuổi, lúc còn chưa phân hóa, cô ép nó vào trường nữ sinh Alpha, cô có biết quãng thời gian đó nó đã sống thế nào không?"

Nghĩ đến chuyện cũ, Sầm Vãn vẫn còn thấy kinh hãi: "Con bé bị bạn học bắt nạt, cô có biết không? Tiểu Ý mỗi ngày về nhà đều lầm lì không nói một lời, cơm tối cũng chẳng buồn ăn, suốt thời gian đó con bé chưa từng nở một nụ cười... À, cô làm sao mà biết được, vì cô vốn dĩ có thèm liếc mắt nhìn con bé lấy một lần đâu. Chính tôi đã phải cầu xin hiệu trưởng cho một chân làm việc ở nhà ăn trường học để âm thầm quan sát, lúc đó mới phát hiện con bé bị bắt nạt. Tôi đã cầm dao phay xông thẳng vào lớp của Tiểu Ý, tuyên bố rằng nếu kẻ nào dám đụng đến con bé, dù có phải ngồi tù tôi cũng sẽ theo đến cùng..."

"Phó Vi Dung, lúc đó cô đang ở đâu? Cô bận rộn với các cuộc xã giao, bận trải đường cho tham vọng chính trị của mình." Sầm Vãn vừa đau lòng cho Phó Tư Ý, vừa hối hận vì sự rời đi nửa chừng của mình, tiếc nuối vì đã vắng mặt trong những năm tháng quan trọng nhất của con bé.

Thất vọng, hối hận, xót xa và cả không cam lòng... tất cả cảm xúc đan xen khiến nước mắt Sầm Vãn tuôn rơi không kiểm soát: "Phó Vi Dung, chẳng lẽ tôi và Tiểu Ý cộng lại, cũng không bằng hai chữ 'quyền lực' trong lòng cô sao?"

Sầm Vãn quay người bước đi, được vài bước bà khựng lại, xoay người nhìn cô qua màn lệ nhòa, ngữ khí lộ rõ sự mệt mỏi chưa từng có: "Phó Vi Dung, tôi thật sự quá thất vọng về cô rồi..."

Phó Vi Dung bàng hoàng nhìn ánh sáng nơi đáy mắt Sầm Vãn lịm tắt dần. Bà có thể chịu đựng việc nàng rời đi tạm thời, chịu đựng việc nàng trốn tránh không gặp, nhưng tuyệt đối không thể chịu đựng được việc tình yêu nàng dành cho mình tan biến sạch sẽ.

Bà dứt khoát rút kim tiêm, hốt hoảng đuổi theo rồi ôm chặt lấy Sầm Vãn từ phía sau: "Vãn Vãn, đừng đi... Chị sẽ không ép Tiểu Ý nữa... Chị sai rồi... Chuyện gì con bé không muốn, chị sẽ không bao giờ cưỡng cầu nữa... Vãn Vãn, chị biết lỗi rồi... Xin em đừng mặc kệ chị..."

Sầm Vãn lạnh lùng hất tay bà ra, nhưng phát hiện đối phương siết quá chặt, không cách nào đẩy ra được.

"Buông ra!"

Phó Vi Dung nhìn thẳng vào đôi mắt hồ ly quyến rũ của nàng, giọng nói trầm thấp đầy khẩn cầu: "Vãn Vãn, đừng đi mà..."

Sầm Vãn thẳng tay giẫm mạnh lên chân bà. Phó Vi Dung đau đớn buông lỏng tay, Sầm Vãn trừng mắt nhìn bà một cái sắc lẹm: "Phó Vi Dung, đừng bao giờ áp đặt ý muốn của cô lên Tiểu Ý nữa, nếu không, cô sẽ thực sự mất đi đứa con duy nhất này đấy."

Dứt lời, Sầm Vãn không ngoảnh đầu lại mà bước thẳng ra khỏi phòng bệnh. Hạ Trầm Tiêu hằn học nhìn theo bóng lưng nàng, đôi mắt lộ ra sát khí khiến người ta phải rùng mình.

--------------------

Tác giả có lời muốn nói:

"Nếu là đồ của dì Vãn để lại cho hai đứa, liệu hai đứa có muốn lấy không?"

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...