Chị Hoan lầm lũi cúi đầu đi về phía trước. Ngay khi chị chuẩn bị bước tới cầu thang xoắn ốc, Phàm Chân bỗng nhiên phát ra một tiếng "Ái u". Tiểu Cúc đang cúi người tìm ở tầng dưới nghe thấy tiếng động liền vội vàng ngồi dậy, hỏi dồn: "Sao thế, sao thế?"
Hoắc Phàm Chân một tay ôm trán, giả vờ chóng mặt: "Chị Tiểu Cúc ơi, em ngồi xổm lâu quá nên chân bị tê, chị dìu em một chút được không?"
Tiểu Cúc vừa tiến đến đỡ nàng, vừa nhỏ giọng phàn nàn: "Em nói xem... thế này có khổ không cơ chứ? Bọn chị có biết chữ Lạp Mỗ là cái hình thù gì đâu, tìm đến bao giờ mới thấy... Kìa kìa, Phàm Chân, em làm sao vậy? Này, đứng vững chút coi..."
Phàm Chân cố ý làm cho bước chân loạng choạng, thân hình lảo đảo. Tiểu Cúc phải dùng tay phải giữ chặt lấy Phàm Chân, còn tay trái vô thức chống vào giá sách để tìm điểm tựa ổn định lại tư thế. Mà tay trái của chị, vừa vặn đặt ngay tại tầng thứ ba.
Đúng lúc này, Phàm Chân lấy đà choáng váng ngả nhào vào vai đối phương. Tay trái Tiểu Cúc bị va chạm mạnh, vô tình kéo đổ cả hàng sách ở tầng thứ ba. Cuốn sách tiếng Lạp Mỗ kia cùng vài cuốn khác đồng loạt rơi xuống đất.
Chị Hoan đang cúi đầu đi ngang qua giá sách, thấy vật thể lạ rơi ngay trước mặt liền nhìn kỹ lại. Hóa ra đó chính là cuốn sách bị mất. Tuy chị không biết chữ Lạp Mỗ, nhưng bìa cuốn sách này rất đặc biệt, tông màu đỏ sẫm có in hình một con diều hâu đang ngậm người nên chị ấn tượng rất sâu.
Chị Hoan mừng rỡ khôn xiết, nhặt cuốn sách lên hưng phấn vẫy tay: "Tìm thấy rồi! Tìm thấy rồi mọi người ơi!"
Tiểu Cúc khựng lại, quay đầu nhìn chị Hoan, hai người bốn mắt nhìn nhau ngơ ngác. Đám người làm nghe thấy động tĩnh cũng vội vã vây quanh, gương mặt ai nấy đều lộ rõ vẻ trút được gánh nặng.
Phàm Chân đứng đối diện Tiểu Cúc, ánh mắt lướt qua lướt lại giữa hai người rồi bất ngờ nắm chặt lấy vai Tiểu Cúc, lắc mạnh đầy vui sướng. Đôi mắt nàng tràn ngập sự sùng bái: "Chị Tiểu Cúc, chị giỏi quá đi mất, chị đã giúp chị Hoan tìm được sách rồi kìa!"
Tiểu Cúc bị tâng bốc đến mức chẳng hiểu mô tê gì. Ơ... mình đã làm cái gì đâu nhỉ?
Chị Hoan cũng hoàn toàn bị dắt mũi theo, chị nhìn Tiểu Cúc đầy cảm kích, mắt rưng rưng lệ: "Tiểu Cúc, em giúp chị ơn lớn quá, chị sẽ không quên đâu. Sau này dưới bếp có món gì ngon, chị nhất định sẽ phần em."
Tiểu Cúc gãi đầu, đón nhận sự báo đáp trong trạng thái như lạc vào cõi mộng: "Cái đó... cũng là tình cờ thôi... ha ha..."
Chị Hoan rảo bước nhẹ nhàng vào phòng trong, cẩn trọng đưa cuốn sách tới trước mặt Phó Tư Ý: "Đại tiểu thư, cô xem... có phải cuốn này không ạ?"
Phó Tư Ý nghiêng đầu nhìn, ánh mắt dừng trên tay chị, biểu cảm có chút bất ngờ: "Tìm thấy rồi sao?"
Dì Anh còn ngạc nhiên hơn, buột miệng hỏi: "Làm sao mà tìm được?"
Chị Hoan thuật lại ngắn gọn quá trình tìm thấy sách, nói xong lại khom người hối lỗi: "Đại tiểu thư, thật xin lỗi cô, lần sau tôi sẽ chú ý hơn."
Phó Tư Ý lấy lại giọng điệu nhàn nhạt: "Để đó đi."
Chị Hoan đặt cuốn sách lên bàn, cung kính cúi chào rồi quay người bước ra. Đám người làm tò mò ngó nghiêng vào trong, dì Anh liền vẫy tay ra hiệu: "Giải tán, giải tán hết đi, ai về việc nấy."
Hoắc Phàm Chân cúi đầu đi sau cùng đám đông, thình lình bị dì Anh gọi lại: "Chân Chân, cháu khoan hãy đi."
Phàm Chân không biết dì Anh để mình lại làm gì nhưng không dám hỏi, chỉ lẳng lặng đứng đó chờ đợi.
"Sau này, việc dọn dẹp thư phòng của Đại tiểu thư sẽ giao cho cháu."
"Dạ, cháu ạ?" Phàm Chân sững sờ, ngước lên quan sát phản ứng của Phó Tư Ý, hy vọng cô sẽ phản đối sự sắp xếp này. Thế nhưng, Phó Tư Ý đã sớm quay lại trạng thái làm việc. Trước mặt cô là chiếc laptop đang chạy những dòng số liệu phức tạp.
Ánh nắng ban mai ấm áp xuyên qua cửa sổ sát đất, phủ lên quanh thân Phó Tư Ý một vầng hào quang nhạt, trông cô như một bức họa thâm trầm mà lộng lẫy. Trái tim Phàm Chân bất giác xao động, nhưng chính nàng cũng chẳng rõ vì sao mình lại có cảm giác đó.
Thấy Phó Tư Ý im lặng không phản đối, Phàm Chân chỉ còn cách gật đầu: "Vâng ạ."
Dì Anh mỉm cười cáo lui. Trong phòng chỉ còn lại nàng và Phó Tư Ý.
Vốn xuất thân thiên kim tiểu thư, cơm bưng nước rót có người hầu hạ, Phàm Chân chưa bao giờ phải đụng tay vào việc nhà. Đối mặt với thư phòng rộng lớn thế này, nàng hoàn toàn lúng túng. Huống hồ, sự hiện diện của Phó Tư Ý quá mạnh mẽ khiến đôi tay nàng khi lau dọn cũng phải run rẩy vì căng thẳng.
Càng căng thẳng nàng càng vụng về. Khuỷu tay nàng vô tình va vào món đồ trang trí bằng thủy tinh trên bàn. Một viên bi nhỏ màu nâu đậm theo đà lăn đi, rơi chính xác xuống đùi của Phó Tư Ý.
Phàm Chân quýnh quáng, chẳng kịp suy nghĩ nhiều đã vội vã vươn tay ra nhặt. Lòng bàn tay mềm mại của nàng vô tình chạm vào làn da mịn màng của Phó Tư Ý, đầu ngón tay cảm nhận rõ rệt nhiệt độ nóng bỏng từ cơ thể của cô Alpha.
Đại não Phàm Chân trống rỗng trong vài giây. Ngay khi ý thức được hành động của mình có chút mạo phạm, nàng hốt hoảng rút tay về, tâm thần rối loạn: "Thật xin lỗi Đại tiểu thư, tôi..."
Hệ thống sưởi trong biệt thự hoạt động rất tốt, nhiệt độ trong phòng đọc sách lại càng cao khiến Phàm Chân bắt đầu rịn mồ hôi, gương mặt và lòng bàn tay đều nóng bừng lên.
Trái ngược với vẻ căng thẳng của nàng, Phó Tư Ý lại tỏ ra vô cùng bình thản. Khóe môi cô khẽ mím lại như không có chuyện gì xảy ra, ngay cả giọng nói cũng chẳng hề gợn sóng: "Không sao, chị cứ tiếp tục làm việc đi."
"Vâng." Phàm Chân khẽ thở phào, tiếp tục lau chùi những món đồ trang trí trên bàn.
Phó Tư Ý cúi đầu sửa sang lại vạt áo bị kéo nhăn, đầu ngón tay vô tình chạm vào vật gì đó mềm mại trong túi áo. Đó là chiếc tất Giáng sinh mà Phàm Chân đã làm.
Phó Tư Ý lấy những cánh hoa màu cam từ trong chiếc tất ra, đưa lên mũi hít hà, hương thơm giờ chỉ còn lại dư vị nhạt nhòa. Rốt cuộc đây là loại hoa gì mà có thể khiến cô ngủ ngon suốt một đêm như vậy?
Do dự vài giây, cuối cùng Phó Tư Ý vẫn không kìm được mà cất tiếng gọi khẽ: "Phàm Chân..."
Phàm Chân dừng động tác, nghiêng đầu nhìn sang: "Đại tiểu thư, có chuyện gì ạ?"
Phó Tư Ý giơ chiếc tất Giáng sinh trong tay lên: "Chiếc tất rất đáng yêu, hoa cũng rất thơm."
"Tôi chỉ là... mượn hoa dâng Phật thôi ạ, hoa này lấy từ vườn của Phó gia." Phàm Chân mỉm cười, vẻ mặt thanh tao và ôn nhu như dòng suối nhỏ chảy giữa núi rừng: "Hôm qua tiệm hoa đưa tới, nói là giống mới về."
"Loại hoa này tên là 'Chỉ Cúc', có tác dụng an thần, trợ giúp giấc ngủ... Dì Anh nói cô ngủ không được tốt, nên tôi nghĩ... có lẽ nó sẽ hữu dụng..."
Phó Tư Ý có chút bất ngờ: "Chị cũng hiểu về dược lý sao?"
"Không, không có ạ." Phàm Chân nhận ra mình đã nói hơi nhiều, nàng bối rối chớp mắt, hàng mi dài khẽ rủ xuống để che giấu chút hoảng hốt nơi đáy mắt: "Loại hoa này ở Nguyên quốc chúng tôi rất phổ biến. Những người lớn tuổi thường dùng nó pha trà uống khi mất ngủ."
Phó Tư Ý "ừ" một tiếng, rồi bổ sung thêm một câu: "Chị không có tiền, sau này không cần tặng quà cho tôi nữa đâu."
"Quà Giáng sinh là phải trao đổi qua lại mà." Phàm Chân nắm rõ phong tục của Tô quốc, nàng thực sự muốn mang những lời chúc tốt đẹp nhất gửi đến Phó Tư Ý.
Phó Tư Ý nhìn nàng một thoáng, hỏi: "Nguyên quốc không có lễ Giáng sinh, sao chị lại hiểu rõ những thứ này?"
Phàm Chân đã chuẩn bị sẵn một bộ lý do hoàn hảo: "Tôi nghe Tiểu Cúc nói quà Giáng sinh phải có sự trao đổi, như vậy lời chúc mới có thể gửi tới đối phương."
Đôi môi đỏ của Phó Tư Ý khẽ cong lên một cách kín đáo: "Xem ra... chị thích nghi với cuộc sống ở Phó gia khá tốt đấy."
Phàm Chân hơi ngượng ngùng: "Mọi người đều đối xử với tôi rất hòa nhã..."
Đang nói chuyện thì dì Anh chạy lên lầu, gõ nhẹ vào cánh cửa gỗ thật đang mở rộng. Phó Tư Ý nghiêng đầu nhìn sang: "Có chuyện gì vậy dì?"
"Đại tiểu thư, tiểu thư Tụng Nhàn cùng mấy vị bạn học khác đã tới rồi, họ đang đợi cô ở phòng khách phía trước." dì Anh đứng cúi đầu, nhỏ giọng hỏi: "Có cần mời các cô ấy lên đây không ạ?"
"Không cần, con xuống gặp họ là được."
Phó Tư Ý khép lại máy tính, đi thẳng về phía thang máy. Dì Anh không nhanh không chậm đi theo sau.
Khi thang máy mở ra với tiếng "đinh" giòn giã, bóng dáng cao ráo, ưu nhã của Phó Tư Ý khựng lại, cô hơi nghiêng người dặn dò: "Dì Anh, lát nữa dì để Phàm Chân đưa chút đồ uống lên nhé. Các vị tiểu thư muốn dùng gì thì dì bảo chị ấy chuẩn bị."
"Vâng ạ."
Dì Anh khẽ đáp, giọng điệu vẫn cung kính như mọi khi, nhưng Phàm Chân nhìn rõ vẻ không tình nguyện thoáng qua trên gương mặt bà. Điều này khiến nàng thấy rất khó hiểu.
Khi dì Anh quay lại đối diện với nàng, vẻ mặt bà trở nên nghiêm trọng lạ thường. Bà ngập ngừng dặn dò kỹ lưỡng: "Chân Chân, cháu đưa đồ uống xong thì về ngay nhé. Nếu những tiểu thư nhà giàu kia có lôi kéo cháu chuyện trò thì cháu cứ mặc kệ họ, đừng có đáp lời, biết chưa?"
Phàm Chân không hiểu nguyên nhân, nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu: "Vâng, cháu biết rồi ạ."
.............................................
Phó Tư Ý sải bước nhanh nhẹn ra khỏi thang máy. Vừa thấy cô, Phương Tụng Nhàn đã cười ha hả bước tới nghênh đón: "Khá khen cho Phó Tư Ý nhé, không ngờ cậu lại có thành ý như vậy, đích thân ra tận đây đón bọn tôi."
Phó Tư Ý mỉm cười liếc nhìn cô bạn: "Cậu tưởng ai cũng giống cậu chắc? Bọn tôi lặn lội đến thăm thì cậu vẫn còn đang say giấc nồng."
Ngải Thanh đứng bên cạnh bồi thêm một nhát: "Chuyện này cũng không trách Tụng Nhàn được. Người ta dành cả đêm vui vẻ bên đám Omega, ban ngày không ngủ bù thì tối lấy đâu ra sức lực mà ôm ấp các tiểu tỷ tỷ?"
"Đi chỗ khác chơi." Phương Tụng Nhàn dùng khuỷu tay hích nhẹ một cái: "Tôi mở quán bar chứ có phải tiệm cơm đâu, ai lại đi uống rượu vào ban ngày?"
Cả nhóm vừa cười đùa vừa tiến vào thang máy, đi lên sảnh thư giãn ở lầu hai.
Tiếng bánh xe lăn trên mặt sàn vang lên dọc hành lang vắng lặng, rồi lịm dần khi tiến sát vào tấm thảm dệt họa tiết vườn hoa.
"Đại tiểu thư, đồ uống đã tới ạ."
Ngải Thanh đang ngồi trên ghế sofa bỗng cứng đờ người. Là một chuyên viên điều âm của công ty đĩa nhạc, cô nàng cực kỳ nhạy cảm với âm thanh.
Làm sao lại có loại giọng nói thế này?
Ôn nhu, thanh sạch, lại mang sức mạnh chữa lành... Có một vẻ cao quý tựa như đóa sen "gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn". Tha thứ cho cô nàng vì nhất thời không tìm được từ ngữ nào chuẩn xác hơn để diễn đạt, nhưng thanh âm ấy vừa lọt vào tai đã khiến trái tim cô nàng khẽ tê dại.
Theo bản năng, cô nghiêng mặt nhìn sang để diện kiến chủ nhân của giọng nói đó.
Một chiếc áo sơ mi trắng phối cùng chân váy đen dài đến gối, mái tóc dài được búi gọn gàng sau gáy, phía trên cài chiếc mũ đồng phục ngay ngắn. Nhà họ Phó vốn là danh môn vọng tộc, từ đời lão thái gia đã yêu cầu nữ hầu phải mặc đồng phục thống nhất, khi đón tiếp khách khứa lại càng yêu cầu phục sức phải chỉnh tề, sạch sẽ.
Thế nhưng, điều thu hút Ngải Thanh tuyệt đối không phải bộ đồng phục, mà là cách cô gái ấy diện bộ đồ hầu gái cứng nhắc này lại mang đến một cảm giác "déjà vu" hệt như bước ra từ thế giới nhị thứ nguyên — vừa ngây thơ, vừa nóng bỏng, hoàn toàn đánh trúng gu thẩm mỹ của cô nàng.
Hoắc Phàm Chân đẩy xe thức ăn chậm rãi tiến lại gần, lần lượt đặt từng ly nước trái cây tươi lên bàn trà.
Thấy tầm mắt của mọi người đều đổ dồn vào một cô nữ hầu, Phương Tụng Nhàn dĩ nhiên không thể đứng ngoài cuộc. Cô vừa nhìn một cái, mắt cũng lập tức dán chặt vào đó không rời.
Phương Tụng Nhàn biết quy định nhà họ Phó đối với người làm rất nghiêm, không cho phép trang điểm quá đậm. Cô thậm chí còn hoài nghi liệu cô gái trước mặt có phải đang để mặt mộc hoàn toàn hay không, vì chẳng hề thấy một chút dấu vết son phấn nào trên gương mặt ấy.
Nếu ai cũng đẹp đến nhường này, chắc các công ty mỹ phẩm phải đóng cửa hết cả.
Cái tuyệt vời nhất chính là khí chất vừa thanh tao vừa sang trọng toát ra từ con người nàng. Cụm từ "người đẹp vì lụa" hoàn toàn không thể áp dụng cho cô gái này, bởi lẽ dẫu nàng có khoác lên mình một tấm khăn lau thì vẫn có thể đẹp đến nao lòng.
Sau khi bưng đồ uống lên, Phàm Chân lùi lại đứng cạnh Phó Tư Ý, chờ đợi chỉ thị: "Đại tiểu thư..."
Phó Tư Ý khẽ ngước mắt: "Phàm Chân, bảo nhà bếp làm chút bánh ngọt mang lên đây nhé."
"Vâng ạ."
Phàm Chân luôn khắc ghi lời dì Anh dặn, nàng không hề nán lại lâu, đưa đồ uống xong liền khom người lui ra ngoài.
Tiếng bánh xe toa ăn nhỏ dần rồi mất hút phía cuối hành lang. Phương Tụng Nhàn là người đầu tiên không kìm nén nổi, cô níu chặt lấy cánh tay Phó Tư Ý truy vấn: "Tiểu Ý, cô gái lúc nãy từ đâu ra thế?"
"Cô ấy tên Phàm Chân." Phó Tư Ý bưng ly nước chanh lên: "Nữ hầu mới của nhà mình."
Ngải Thanh thu hồi ánh mắt khỏi bóng lưng của Phàm Chân, cũng vội vàng xáp tới: "Nhìn bộ đồng phục là bọn tôi biết cô ấy là nữ hầu rồi. Cái bọn tôi muốn hỏi là cậu tìm được người này ở đâu ra vậy?"
Ban đầu Phó Tư Ý không muốn tiết lộ, nhưng mấy cô bạn học cứ bám riết không buông, thậm chí còn ra ý nếu cô không nói thì họ sẽ tự đi điều tra. Thay vì để họ tự tìm hiểu rồi làm chuyện này rùm beng lên, chi bằng trực tiếp nói ra sự thật. Hơn nữa, cô tin tưởng những người bạn có thâm niên giao tình mười mấy năm này đều là người biết chừng mực.
Phó Tư Ý kể lại toàn bộ sự việc cho mọi người nghe, không quên dặn dò: "Các cậu biết để trong lòng thôi, đừng có rêu rao ra ngoài. Nếu không Phàm Chân sẽ bị trục xuất, mà chính mình cũng sẽ gặp rắc rối đấy."
"Một tiểu tỷ tỷ xinh đẹp như tiên nữ thế này, mình làm sao nỡ chứ." Phương Tụng Nhàn mặt mày trịnh trọng giơ ba ngón tay lên: "Mình xin thề, nếu mình nói ra nửa lời, cứ để mình... để mình cô đơn đến già."
Phó Tư Ý định bảo "cũng không cần thiết phải thế", nào ngờ cả đám lần lượt giơ tay xin thề: "Tôi nữa...", "Tôi cũng thế..."
Sau khi phát thề xong, Ngải Thanh mập mờ nháy mắt với cô: "Này Phó Tư Ý, thảo nào hôm tiệc Giáng sinh cậu chỉ ghé qua vài phút đã vội về, hóa ra... hóa ra là giấu bảo vật trong nhà."
Phó Tư Ý nghiêm mặt: "Cậu nói vớ vẩn gì đấy?"
Ngải Thanh vẫn cười đùa cợt nhả: "Ô kìa, còn lườm tôi nữa à? Có phải thấy người ta xinh đẹp quá nên cậu mới động lòng thu lưu không?"
Phó Tư Ý khẽ mím môi, biểu cảm lạnh hẳn đi: "Hôm đó mặt cô ấy lấm lem bùn đất, mình còn chẳng nhìn rõ mặt mũi cô ấy ra sao."
Ngải Thanh vẫn không buông tha, áp sát vào hỏi tới tấp: "Thế bây giờ nhìn rõ rồi, cậu có muốn giữ người ta bên cạnh làm 'tiểu tình nhân' không?"
Giọng nói của Phó Tư Ý dần trở nên băng giá: "Ngải Thanh, cậu coi mình là loại người gì vậy? Lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn sao? Mình thu lưu cô ấy không phải vì nhan sắc, càng không có ý đồ gì khác với cô ấy cả."
Phương Tụng Nhàn gạt Ngải Thanh ra, ngồi xuống cạnh Phó Tư Ý rồi quay đầu lườm Ngải Thanh một cái cháy mặt: "Cậu nói nhăng nói cuội gì thế? Tiểu Ý là loại người thiếu đạo đức thế sao? Nếu cậu ấy có ý đồ gì, sao nỡ để người ta làm nữ hầu?"
Nói xong, cô nàng choàng vai Phó Tư Ý, lập tức đổi sang vẻ mặt nịnh nọt: "Tiểu Ý à... chúng ta thương lượng việc này chút đi."
Phó Tư Ý mặt không đổi sắc: "Việc gì?"
Phương Tụng Nhàn rụt tay về, chuyển sang bóp vai cho cô: "Cậu có thể... nhường Phàm Chân lại cho mình không?"
