Nhật Ký Kinh Doanh Nông Trường Hải Sản

Chương 47: Ăn đồ nướng là vui nhất!



Tiền không thể không kiếm, nhưng cơm cũng không thể không ăn.

Cố Vũ nhịn cười nói: “Không sao đâu, trong trang viên chắc chắn không chỉ có mỗi một căn bếp này.”

Cảnh Gia Ngôn càng thêm trầm mặc.

Đúng thế, trong trang viên có tổng cộng hai bếp lớn và ba bếp nhỏ, tất cả đều đã bị cậu sửa lại hết rồi.

Cậu dè dặt nhìn Cố Vũ: “Hay là, chúng ta ăn mứt hoa quả nhé?”

Cố Vũ: “… Ăn trong ba tháng sao?”

Chậc… Nghe thôi đã thấy ê cả răng rồi.

Cảnh Gia Ngôn trở nên nghiêm túc: “Chị dâu, chị yên tâm đi, em nhất định sẽ không để chị bị đói đâu!” Nói xong, cậu hùng dũng oai vệ bước ra ngoài.

Cậu cẩn thận phân tích một chút, tại sao bếp cải tạo xong lại không thể nấu cơm? Rõ ràng là xoong nồi bát đĩa vẫn còn đủ cả mà!

Tuy nhiên, dù dụng cụ nhà bếp vẫn còn đó, nhưng vì hệ thống động lực của phòng bếp đã bị thay đổi nên không thể nấu nướng theo cách thông thường được nữa.

Cảnh Gia Ngôn đanh mặt suy nghĩ: Vậy thì, mình không dùng hệ thống động lực của phòng bếp chẳng phải là được rồi sao? Đám nhà quê tinh tế này, cứ mất đi nguồn năng lượng là bó tay chịu trói, nhưng cậu đây là người cổ đại đến từ thời đại Trái Đất vĩ đại cơ mà!

Không có năng lượng, mình tự nhóm lửa không được sao! Dù sao mình cũng có một cái sân rộng, lại còn cả đống gỗ phế thải nữa!

Mình còn có thể dựng một cái đài nướng ở trong sân, mọi người cùng nhau ăn đồ nướng chứ sao!

Càng nghĩ càng phấn khích, cậu lập tức đi tìm đầu bếp để bàn bạc.

Đúng vậy, Nông trường Sơn Hải hiện giờ cũng đã có đầu bếp rồi.

Kể từ khi biết được thân phận của Tư Tinh Uyên, Cảnh Gia Ngôn lập tức hiểu rằng nhóm người mà Tư Tinh Uyên giới thiệu trước đây cũng không hề đơn giản. Cậu nhanh chóng đoán ra thân phận của họ —— chính là những chiến binh Liên bang đã giải ngũ.

Cậu lập tức có một buổi trò chuyện sâu sắc với những vị anh hùng đã lui về hậu phương này để nắm rõ năng lực của từng người, rồi lại một lần nữa không khỏi cảm thán rằng mình thực sự đã đào được kho báu. Nhóm người này cái gì cũng biết làm, đặc biệt là chú Lier bị thọt chân, tay nghề nấu nướng phải nói là cực kỳ cừ khôi.

Cảnh Gia Ngôn liền điều chú tới nhà bếp, phụ trách việc ăn uống cho toàn bộ Nông trường Sơn Hải.

Cậu tìm đến chú Lier, hào hứng trình bày một lèo kế hoạch của mình.

Chú Lier vui vẻ lắng nghe, nghe xong liền bảo: “Được chứ.”

Cảnh Gia Ngôn phấn khích đến mức mắt cười thành hình trăng khuyết: “Vậy chú lên một cái danh sách đi, cần những gì tôi sẽ phái người đi mua ngay~ À đúng rồi, chuyện này phải giữ bí mật nhé, chúng ta sẽ cho họ một bất ngờ!”

Chú Lier vẫn cười hì hì: “Chẳng lẽ không phải là vì cháu lỡ cải tạo sạch nhà bếp nên không dám nói với họ sao?”

Cảnh Gia Ngôn: “…” Những ông chú nói nhiều là sẽ bị trừ lương đấy nhé!”

Chú Lier cười khà khà, đưa tay làm động tác khóa miệng, ý bảo: Kiên quyết không nói nửa lời!

Danh sách mua sắm nhanh chóng được gửi tới. Nhìn một loạt gà, vịt, cá, thỏ, lợn cùng đủ loại gia vị và dụng cụ trên đó, Cảnh Gia Ngôn cảm thấy xót tiền mất một lúc. Tại sao cậu sở hữu cả một mục đồng rộng lớn mà mỗi lần muốn ăn thịt lại phải ra ngoài mua cơ chứ!

… Thôi được rồi, mấy bé cưng cậu đang nuôi còn phải để dành để kiếm tiền.

Có lẽ… cậu nên nuôi thêm một ít động vật bình thường, chuyên dùng để ăn hàng ngày nhỉ?

Nghĩ là làm, cậu dứt khoát đặt mua tất cả những thứ có trong danh sách.

Hàng được giao đến rất nhanh. Chú Lier vừa nhận đồ đã bắt tay vào chuẩn bị cho bữa tối, còn Cảnh Gia Ngôn thì dẫn theo một đám trẻ con đến giúp (phá) một (đám) tay.

Thịt được tẩm ướp từng loại một, rau củ vừa hái dưới ruộng lên cũng được rửa sạch và xiên thành từng que phân theo từng loại. Từng hàng rau củ thịt thà đủ màu sắc xanh đỏ trông vô cùng bắt mắt và k*ch th*ch vị giác.

Trời nhanh chóng ngả về chiều, chú Lier còn hơi lóng ngóng nhóm lửa, rồi gác món tốn công sức nhất là cừu nướng nguyên con lên giá.

Mùi thơm bắt đầu lan tỏa khắp nơi.

Đám nhân viên vừa tan làm lần lượt đánh hơi thấy mùi thơm mà tìm tới.

Vụ án nhà bếp biến mất thì bọn họ hoàn toàn không hay biết. Đối với những chuyện có thể làm lay chuyển lòng quân như thế này, Cảnh Gia Ngôn luôn giữ thái độ tuyệt mật, cấp độ bảo mật ngang ngửa với cơ mật quân sự.

Nhưng mà đồ nướng thì ai mà chẳng mê cơ chứ! Thế gian này chỉ có hai loại người: người thích ăn đồ nướng và người còn chưa biết mình thích ăn đồ nướng mà thôi!

Chẳng mấy chốc, trên bãi cỏ đã nhen nhóm lên những đống lửa lớn nhỏ, vài chiếc giá nướng lẻ tẻ được bày ra. Nhân viên có thể tự cầm những xiên đồ sống để tự nướng, hoặc chờ chú Lier và robot nhà bếp nướng sẵn rồi thưởng thức luôn.

Cảnh Gia Ngôn và Cố Vũ cũng chiếm một đống lửa.

Ý định ban đầu của ông chủ Cảnh là muốn chăm sóc chị dâu, để chị không phải tự tay làm lụng. Thế nhưng, sau khi cậu làm cháy đen xiên rau củ thứ tư, vai trò của hai người lập tức hoán đổi cho nhau.

Cảnh Tiểu Ngôn ngồi bên đống lửa, trên người khoác chiếc chăn lông ấm áp, đôi mắt mèo mở to khao khát nhìn chằm chằm vào miếng thịt trên giá nướng, trông chẳng khác nào một chú chim non đang chờ được mớm mồi.

Cố Vũ thoăn thoắt lật mặt xiên nướng, chọn ra một xiên cà tím đã chín để cho nguội bớt, rồi vô cùng thuận tay đút thẳng vào miệng Cảnh Gia Ngôn.

Cảnh Gia Ngôn cũng rất hợp tác, chỉ một miếng đã tuốt sạch mấy lát cà tím mỏng dính.

Cà tím được nướng vừa vặn tới tầm, lớp vỏ ngoài mang theo chút hương cháy xém, bên trong lại mềm mọng và vẫn còn giữ được một lớp nước ngọt. Lớp ngoài phết nước sốt đậm đà, đầu lưỡi vừa l**m qua, vị tươi, thơm, cay của nước sốt hòa quyện với hương vị đặc trưng của cà tím cùng lúc bùng nổ trong khoang miệng… Còn chưa kịp nuốt xuống, nước miếng trong miệng đã trực trào ra rồi.

Chao ôi, đúng là càng ăn càng thấy đói mà.

Ăn xong, Cảnh Gia Ngôn lại nhìn trân trân vào giá nướng.

Cố Vũ nhịn cười, đưa một bàn tay rảnh rỗi xoa xoa mái tóc xoăn của cậu.

Cảnh Tiểu Ngôn không để ý, chỉ lắc lắc đầu: “Chị dâu ơi, hay là để robot nướng đi ạ, rồi hai chị em mình cùng ăn.”

Cố Vũ vội vàng nói: “Thôi đừng, cứ để chị hoạt động tay chân chút đi. Chứ lát nữa ba cái người kia mà tới, chị đoán là mình đến cái xiên cũng chẳng được cầm đâu.”

Cảnh Gia Ngôn cũng bật cười. Tư Thái Phi chăm sóc Cố Vũ quá mức cẩn thận, bình thường gần như cơm cũng phải bón tận miệng, đi đường cũng chẳng cần tự bước, bảo sao Cố Vũ lại cảm thấy bí bách chân tay. Nhưng điều này cũng không thể trách anh cả nhà họ Tư, chủ yếu là do thời gian trước sức khỏe Cố Vũ quá tệ làm anh một phen khiếp vía, đến tận bây giờ vẫn chưa hoàn hồn.

Thế nhưng đúng là vừa nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến ngay, chỉ một lát sau, ba người đàn ông vừa bị đem ra làm chủ đề bàn tán đã đi tới. Dạo này họ bận rộn với vụ nhà họ Cảnh nên việc tăng ca đã trở thành cơm bữa.

Vừa nhìn thấy hai người, Tư Thái Phi và Tư Tinh Uyên đều đồng loạt cau mày.

Tư Thái Phi quả nhiên lao đến giật lấy xiên nướng trong tay vợ, nhìn biểu cảm đó là biết định cằn nhằn vài câu.

Cố Vũ lườm một cái sắc lẹm: “Sao, em không được cử động à?”

Tư Thái Phi lập tức cúi đầu: “Không có, không có, anh chẳng qua là sợ em mệt thôi mà… Muốn ăn gì nào? Để anh nướng cho em.”

Cố Vũ hừ một tiếng, nhưng cũng không đòi tự làm nữa.

Phía Tư Tinh Uyên và Cảnh Gia Ngôn thì thú vị hơn nhiều. Cảnh Tiểu Ngôn vừa thấy anh là mắt sáng rực lên, thò tay ra khỏi chăn định dành cho anh một cái ôm yêu thương, thì thấy anh nhíu mày, “chát” một tiếng vỗ thẳng vào đùi cậu.

Cảnh Gia Ngôn: “Suýt~ Đau quá!”

Tư Tinh Uyên lộ vẻ bất lực: “Đau là đúng rồi, chăn cháy đến nơi rồi mà không biết hả? Anh thấy hay là đừng ăn đồ nướng nữa, nướng thẳng em luôn cho rồi!”

Cảnh Gia Ngôn: “…” Cậu cúi đầu nhìn, quả nhiên một góc chăn đã đen lại một mảng nhỏ, đưa tay gãi nhẹ một cái là thấy đã cháy thủng một lỗ rồi.

… Hèn chi ban nãy cứ ngửi thấy mùi lông gà cháy đâu đây.

Tư Tinh Uyên ngồi xuống bên cạnh cậu: “Muốn ăn gì nào?”

Cảnh Gia Ngôn lập tức đánh lạc hướng chú ý ngay: “Thịt ba chỉ nướng! Lòng già nướng! Cá nướng nữa! Cái loại có trứng ấy!”

Tư Tinh Uyên lần lượt xếp đồ lên theo lời cậu nói, chẳng mấy chốc cả vỉ nướng đã đầy quá nửa.

Tư Minh Viễn đẩy gọng kính, nhìn hai cặp đôi bên trái bên phải mình, mặt không cảm xúc tìm một chỗ trống ngồi xuống.

Anh ta vừa ngồi xuống, bên cạnh đã “vèo” một cái xuất hiện một chú robot nhà bếp. Robot giơ cái càng bên cánh tay trái về phía anh, ý bảo: Để tôi nướng cho anh nhé! Hai ta lập thành một cặp đi!

Tư Minh Viễn: “… Tránh ra.”

Robot buồn bã cúi đầu, bánh xe dưới chân kêu lộc cộc lăn đi chỗ khác.

Trên vỉ nướng, những giọt mỡ bắt đầu chảy ra kêu xèo xèo, ngọn lửa than phía dưới “phụt” một cái bùng lên rồi lại từ từ lịm xuống, mùi thơm nồng nàn lan tỏa mạnh mẽ.

Cảnh Gia Ngôn liếc nhìn Tư Tinh Uyên, rồi lại nhìn chằm chằm vào giá nướng, ánh mắt hệt như một chú mèo con đang xin ăn: “Chín chưa? Chín chưa anh? Vẫn chưa chín hả?”

Trong mắt Tư Tinh Uyên mang theo ý cười nhàn nhạt: “Sắp rồi.”

Cảnh Tiểu Ngôn nuốt nước miếng cái ực: “Thật ra thì cũng không cần chín quá đâu, chín bảy phần ăn sẽ mềm hơn…”

Tư Tinh Uyên bất lực nhìn cậu, người này đúng là thèm đến phát điên rồi.

Cuối cùng, anh cũng nhấc những xiên đồ nướng trên giá ra và xếp những xiên mới lên.

Cảnh Gia Ngôn thấy anh không có ý định đưa cho mình, cứ ngỡ anh định ăn một mình nên sốt sắng nói: “Anh đã bảo là nướng cho em mà!”

Tư Tinh Uyên thở dài: “Nóng, để nguội bớt rồi mới đưa em.”

Cảnh Gia Ngôn cứng họng, chỉ biết thầm lầm bầm trong lòng: Bộ mình là kẻ ngốc chắc? Chẳng lẽ lại không biết là nó nóng?

Đang mải lầm bầm thì một xiên thịt ba chỉ đưa đến ngay bên miệng, cậu theo bản năng “ngoạm” một cái —— Ừm! Siêu ngon!

Phần mỡ của thịt heo đã được ép ra hết trong quá trình nướng chậm nên ăn không hề thấy ngấy, từng thớ thịt nạc thì thấm đẫm gia vị có chút cay tê. Lớp mỡ vàng óng bao phủ toàn bộ xiên nướng, cắn một miếng… thơm nức! Đây chính là sức hấp dẫn đầy tội lỗi của chất béo!

Vừa ăn xong thịt ba chỉ, một xiên cá nướng lại được đưa đến cực kỳ đúng lúc.

Đây là loại cá đặc sản của tinh tế, xương cá rất mềm, không đâm họng, lại còn mang theo một mùi hương thanh ngọt. Chú Lier đã đặc biệt chọn những con cá có trứng, tẩm ướp gia vị suốt cả buổi chiều, giờ nướng lên không còn một chút mùi tanh nào.

Cảnh Gia Ngôn nheo mắt lại, cắn một miếng ngay phần bụng cá căng tròn… Ừm! Tuyệt cú mèo!

Thịt cá tươi ngon mềm mượt, từng hạt trứng cá khi cắn xuống đều giòn tan sần sật. Những hạt trứng nằm sát lớp da cá lại mang một mùi thơm đặc trưng của protein khi được nướng cháy cạnh, đó là sức hấp dẫn đã khắc sâu vào gen của nhân loại… thực sự không thể dừng lại được!

Còn cả da cá nữa, dưới da là nơi tích trữ mỡ, nhưng bản thân da cá lại chứa đầy collagen. Lớp mỡ tan chảy quay ngược lại chiên thấu lớp da mềm mại, khi cắn vào miệng sẽ nghe thấy tiếng rắc rắc giòn tan, hương vị thơm bùi tràn ngập khoang miệng.

Cảnh Tiểu Ngôn ăn đến mức nhắm nghiền mắt lại, đầu lắc lư trông vẻ hưởng thụ vô cùng.

Đến khi cậu mở mắt ra, vừa vặn có một xiên rau củ nướng đưa tới bên miệng. Cậu chẳng thèm suy nghĩ mà ngoạm luôn một cái, và rồi…

“Phì phì phì!” Đắng quá! Ai thế này, nướng còn dở hơn cả cậu tự làm nữa!

Nhìn ngược theo xiên nướng lên trên, cậu phát hiện ra Tư Minh Viễn đang cười rất khoái chí.

Cảnh Gia Ngôn nhìn anh ta bằng ánh mắt u oán: “Anh hai, sau khi anh khỏe lại thì đây là thái độ đối với ân nhân cứu mạng của anh đấy à?”

Tư Minh Viễn ho nhẹ một tiếng, nghiêm túc nói: “Xin lỗi nhé, hay là… anh hai nướng thịt để tạ lỗi với em?”

Cảnh Gia Ngôn: “…” Khóe miệng cậu giật giật, “Hay là anh tự ăn ba xiên thịt do chính anh nướng để làm lời xin lỗi đi?”

Tư Minh Viễn: “…”

Những người còn lại đồng thanh bật cười.

Tư Thái Phi lấy một chai rượu trái cây từ đống lửa bên cạnh, mở nắp rồi rót cho hai cậu em trai.

Rượu trái cây ngọt nhẹ chảy xuống bụng, ánh lửa phản chiếu lên những khuôn mặt hơi ửng hồng, bỗng chốc cảm thấy lòng ấm áp lạ thường.

Dù bên ngoài lúc này đang sóng gió bủa vây, nhưng hiện tại họ có người thân bên cạnh, người yêu trong lòng, còn gì phải sợ hãi nữa đâu?

Trời đã sập tối, đèn cảm ứng của trang viên tự động bật sáng. Cả sân vườn rộn ràng tiếng người, các nhân viên tụ tập lại cùng nhau ăn uống, giống như một gia đình lớn náo nhiệt.

Không biết từ đâu truyền đến tiếng hát lạc quẻ tận tám trăm dặm, kèm theo đó là tiếng cười mắng của những người xung quanh, chắc hẳn là gã ngốc nào đó say khướt nên bị đồng nghiệp tập thể cười nhạo đây mà.

Mọi người vừa nói vừa cười, thong dong tự tại giết thời gian.

Cảnh Gia Ngôn sau khi ăn no uống say thì ngáp một cái, vô cùng tự nhiên ngả người ra sau, dựa hẳn vào lòng Tư Tinh Uyên.

Tư Tinh Uyên hơi khựng lại, rồi vòng tay ôm lấy cậu, tiếp tục thảo luận công việc cùng anh cả và anh hai.

Cảnh Gia Ngôn nghe loáng thoáng bên tai nào là “Nghị viện”, “Quân đội”, “Các thế lực lớn”, rồi dần dần chìm vào giấc ngủ trong chất giọng trầm ấm đầy từ tính của người bên cạnh.

Tối hôm đó, tất cả mọi người ở Nông trường Sơn Hải đều ăn uống rất vui vẻ. Thế nhưng, họ không hề biết rằng, đó mới chỉ là sự bắt đầu.

Ngày thứ hai, họ lại ăn đồ nướng.

Ngày thứ ba, vẫn là đồ nướng.

Ngày thứ tư…

Cuối cùng, đám nhân viên cũng phát hiện ra sự thật là ông chủ đã phá banh chành cái bếp nhà mình rồi! Họ phẫn nộ tột cùng, trực tiếp bắt cóc một đàn Lộc Thục con vừa mới chào đời trong mục đồng, yêu cầu Cảnh Gia Ngôn phải lập tức sửa lại nhà bếp ngay và luôn, nếu không họ sẽ xé… xé toạc cửa phòng ngủ để giam bọn nhỏ lại!

Đám Lộc Thục con bị “giam cầm” thì lại hồn nhiên l**m l**m lên mặt những người nhân viên đang giận dữ, ý là: Khi nào thì được ăn cơm thế ạ? Em đã những ba phút rồi chưa được ăn gì đấy!

Các nhân viên thành thục rút cỏ non ra cho mấy chú Lộc Thụ nhỏ ăn, rồi với vẻ mặt nghiêm nghị quay sang đàm phán với ông chủ: “Bắt buộc phải có nhà bếp! Không có nhà bếp thì bãi công! Bãi công!”

Cảnh Gia Ngôn: “… Ư ư.”

Chú Phương dẫn người đi sửa lại nhà bếp, còn ông chủ Cảnh thì ngồi bên ngoài thở ngắn than dài mà tính toán sổ sách.

Lỗ rồi, chuyến này đúng là lỗ nặng rồi. Tiền cải tạo nhà bếp coi như đổ sông đổ biển, đã thế còn phải tốn thêm một khoản để mua máy móc mới.

Thấy ông chủ nhỏ rầu rĩ như mướp đắng phơi khô, chú Phương cũng thấy hơi xót xa, bèn ghé lại gần bảo: “Ông chủ, tôi thấy trong kho vẫn còn mấy cái máy xử lý thực phẩm cũ, hay là để tôi cải tiến chúng thành máy làm mứt hoa quả cho cậu nhé?”

Cảnh Gia Ngôn vui mừng khôn xiết: “Trông cậy cả vào chú đấy! Nhất định phải cải tiến thành công nhé!”

Chú Phương gãi đầu cười hì hì, thầm nghĩ ông chủ nhỏ này thật thú vị, một bộ máy mới đáng bao nhiêu tiền đâu, chẳng phải cậu kiếm loáng cái là lại dư sức mua sao? Giới trẻ bây giờ thật là khó hiểu.

Mấy chú Lộc Thục nhỏ vừa sinh đã được đám nhân viên thả về, Thập Vĩ đanh mặt đếm một hồi lâu rồi tìm đến Cảnh Gia Ngôn: “Thiếu mất một con rồi.”

Cảnh Gia Ngôn giật mình: “Thiếu một con? Đã tìm kỹ chưa?”

Thập Vĩ nghiêm túc gật đầu: “Bên ngoài tìm hết rồi nhưng không thấy, ta nghi là có người giấu nó ở trong trang viên.”

Cảnh Gia Ngôn: “…” Cậu giật giật khóe miệng, nhớ lại vẻ mặt cuồng si của đám nhân viên khi đối diện với mấy chú Lộc Thục nhỏ, chuyện này… cũng không phải là không thể xảy ra…

Cậu thở dài: “Thôi được rồi, để tôi đi tìm thử xem.”

Thế nhưng, còn chưa kịp bắt đầu tìm kiếm, Tesla bỗng nhiên hớt hải chạy tới: “Không xong rồi, hệ thống mạng của chúng ta bị kẻ nào đó phá hoại rồi!”

Cảnh Gia Ngôn lập tức trở nên nghiêm túc: “Hiện tại thế nào rồi? Có nhìn ra là xảy ra vấn đề ở đâu không?”

Tesla đáp: “Hiện đang ở trong trạng thái hoàn toàn mất mạng, mấy vị thiếu gia nhà họ Tư đang dẫn người đi rà soát, vẫn chưa xác định được vấn đề nằm ở đâu.”

Cảnh Gia Ngôn: “Đừng hoảng, những nhân viên khác cứ việc ai cần đóng gói thì đóng gói, vấn đề nào xử lý được thì làm trước, không xử lý được thì đợi một chút.”

Tesla gật đầu.

Hai người đi tới phòng làm việc, nhân viên bên trong vẫn còn khá bình tĩnh, chỉ có điều sắc mặt của ba anh em nhà họ Tư đều không được tốt cho lắm.

Tư Tinh Uyên nói: “Chúng tôi vừa kiểm tra lại toàn bộ đường dây và thiết bị, tất cả đều không có vấn đề gì.”

Anh hai nhà họ Tư cũng tiếp lời: “Cũng không có dấu hiệu bị phá sóng.”

Chuyện này đúng là lạ lùng, tại sao mọi thứ đều bình thường mà họ lại không thể vào mạng được? Chẳng lẽ mạng Tinh Cầu sập tiệm rồi sao?

Lúc này, Cảnh Gia Ngôn chợt lên tiếng: “Có khi nào là bộ chuyển đổi mạng bị phá hoại rồi không?”

Tesla bảo: “Không thể nào chứ? Bộ chuyển đổi mạng tôi giấu ở một nơi cực kỳ bí mật, ngoài tôi ra chẳng ai biết cả! Hơn nữa tôi còn ngụy trang cho nó nữa!”

Mặc dù nói vậy, anh ta vẫn quay đầu chạy vội ra ngoài, những người khác cũng không kịp nghĩ ngợi gì thêm, vội vàng đuổi theo.

Chạy thẳng một mạch ra phía ngoài trang viên, tại một khu rừng cây ăn quả, Tesla bỗng khựng lại.

Những người còn lại nhìn theo tầm mắt của anh ta ——

Dưới gốc một cây táo, một chú Lộc Thục con đang hì hục gặm một đóa “nấm” có màu đỏ trắng xen kẽ. Lớp vỏ của đóa “nấm” đã bị hàm răng sữa của nó gặm cho lỗ chỗ, nham nhở, nhưng đóa nấm vẫn cực kỳ kiên cường, không hề bị vỡ vụn. Có lẽ vì quá đói nên chú Lộc Thục con càng gặm càng hăng, xem chừng nếu họ đến muộn một chút thì không phải đóa nấm nát bấy thì cũng là răng sữa của nó rụng rời.

Nghe thấy tiếng động, chú Lộc Thục con ngẩng đầu lên, lon ton chạy đến bên cạnh Cảnh Gia Ngôn, cái đầu lông xù cọ cọ vào mu bàn tay cậu, đôi mắt nai to tròn nhìn cậu trân trân như muốn nói: Muốn ăn cơm, đói đói!

Cảnh Gia Ngôn thở phào nhẹ nhõm, xoa đầu nó một cái rồi khẽ búng vào cái sừng nhỏ đang nhú trên đỉnh đầu nó: “Cho chừa cái tội chạy lung tung nhé!”

Chú Lộc Thục con kêu hừ hừ làm nũng.

Cảnh Gia Ngôn quay sang nhìn Tesla: “Được rồi, chắc là nhóc con này đã gặm hỏng bộ chuyển đổi mạng rồi, anh sửa lại đi, rồi tìm chỗ khác mà giấu.”

Tesla lầm bầm tự nhủ: “Một cái bộ chuyển đổi mạng tận năm triệu tinh tệ đấy…”

Cảnh Gia Ngôn: “…” Ánh mắt cậu nhìn chú Lộc Thục con lập tức trở nên sắc lẹm!

Lộc Thục con nghiêng đầu: Beeeee? Có được uống sữa chưa ạ?

Cảnh Gia Ngôn vừa khóc vừa chuyển năm triệu tinh tệ đi.

Sau đó, cậu bỗng nảy ra một ý định táo bạo: “Không được! Mình phải bắt bọn chúng tự kiếm tiền trả nợ! Kế hoạch đào tạo lao động trẻ em của Nông trường Sơn Hải chính thức bắt đầu!”

Cậu nhanh chóng quay sang nhìn Tư Tinh Uyên: “Chúng ta mở họp thôi anh!”

Tư Tinh Uyên: “…”

Thành phần tham gia cuộc họp gồm có: Cảnh Gia Ngôn, ba anh em nhà họ Tư, Cố Vũ, Tesla và Thập Vĩ.

Thập Vĩ nhấp nhổm trên ghế sofa, mất kiên nhẫn hỏi: “Tại sao ta lại ở đây?”

Ánh mắt Cảnh Gia Ngôn vô cùng bao dung: “Bởi vì, kế hoạch lần này không thể thiếu anh.”

Lỗ tai Thập Vĩ khẽ động đậy, vờ như không quan tâm nói: “Bản lĩnh của ta lớn lắm, các ngươi cần đến ta là chuyện thường tình thôi. Hy vọng các ngươi trả nổi thù lao.”

Cảnh Gia Ngôn càng thêm bao dung: “Yên tâm đi, anh sẽ hài lòng thôi.”

Tesla gãi gãi đầu: “Cái đó… bộ chuyển đổi mạng mới của tôi vẫn cần phải điều chỉnh điện áp, hay là tôi đi trước nhé?”

Nghe thấy mấy chữ đó, Cảnh Gia Ngôn đau lòng theo phản xạ, cậu ôm ngực nói: “Sẽ xong nhanh thôi, năm triệu đó chúng ta sẽ sớm kiếm lại được!”

Thế là, cậu nhanh chóng trình bày kế hoạch của mình, nói tóm gọn lại chính là: Livestream!

Thời buổi này, livestream bán hàng đang là xu hướng cực thịnh. Kể cả không bán hàng mà chỉ livestream kiếm tiền ủng hộ thôi cũng là con đường tắt để làm giàu sau một đêm, cứ nhìn ví dụ từ lần livestream của Cảnh Gia Ngôn và Tư Tinh Uyên ở Viện nghiên cứu lần trước là rõ.

… Thú thật, Tư Tinh Uyên nghi ngờ rằng cảm hứng của cậu chính là bắt nguồn từ vụ đó.

Còn Nông trường Sơn Hải của họ hoàn toàn có thể đưa những bé cưng trong mục đồng lên sóng livestream. Đám nhỏ nhà họ cực kỳ linh tính, ngoại hình lại có nét đặc trưng riêng, không lo là không nổi tiếng. Đến lúc đó, hội sen online bị mê hoặc đến mức hồn xiêu phách lạc, còn sợ họ không chịu móc túi tiền ra sao?

Kế hoạch rất đơn giản, ngay cả người mù tịt về Tinh Võng như Thập Vĩ cũng nghe thủng. Có điều, chú cáo chín đuôi này chỉ có một thắc mắc: “Ngươi vừa nói livestream cần một streamer đúng không? Là ai thế?”

Ngay lập tức, ánh mắt của mọi người đều đổ dồn về phía anh ta với vẻ đầy thương cảm.

Thập Vĩ: ? Gì vậy? Anh ta nói sai chỗ nào à?

Cảnh Gia Ngôn bắt đầu dùng lời lẽ ngọt ngào để dẫn dụ: “Anh bảo xem? Livestream cần ngoại hình xuất chúng, mị lực cực cao, lại còn phải am hiểu tinh thần của các loài động vật trong mục đồng nữa. Vị trí này thực sự làm tôi hơi đau đầu đây.”

Thập Vĩ nghe xong, thầm nghĩ: Chẳng phải đang nói mình đó sao! Anh ta vừa định lên tiếng thì bỗng tâm niệm khẽ động, chút tâm cơ ít ỏi bắt đầu vận hành: “Cái người streamer mà ngươi nói đó, có quan trọng không?”

Cảnh Gia Ngôn: “Tất nhiên là vô cùng quan trọng rồi! Không có streamer thì buổi livestream coi như bỏ! Nếu ai trở thành streamer, người đó chính là cột trụ của Nông trường Sơn Hải chúng ta đấy!”

Nụ cười trên mặt Thập Vĩ không tài nào giấu nổi nữa, câu nói cuối cùng thực sự đã chạm đúng vào tim đen của anh ta: “Được rồi, nếu đã vậy thì để ta làm cho. Ngoài ta ra, còn ai có thể đảm đương nổi công việc này nữa?”

Cảnh Gia Ngôn thốt lên một tiếng kinh ngạc đầy khoa trương, nắm chặt tay anh ta lắc mạnh hai cái: “Thật sự cảm ơn anh quá! Quả nhiên cả nông trường này không tìm đâu ra người thứ hai đủ sức gánh vác vị trí này! Anh chính là người có sức hút nhất Nông trường Sơn Hải!”

Thập Vĩ cố tỏ ra vẻ phong thái ung dung tự tại, nhưng khóe miệng thì cứ nghếch tận mang tai: “Chuyện nhỏ, chuyện nhỏ thôi, cứ yên tâm giao cho ta!”

Tư Tinh Uyên khẽ ho một tiếng, thì thầm: “Hơi lố rồi đấy.”

Cảnh Gia Ngôn khựng lại một chút, môi không hề động đậy mà chỉ khẽ rít qua kẽ răng một câu: “Yên tâm, anh ta không nhìn ra đâu.”

Tư Tinh Uyên: “…”

Thì cũng đúng.

Công việc chuẩn bị cho buổi livestream vẫn cần thêm hai ngày nữa, nhưng một chuyện khác đã bắt đầu có tiến triển.

Chú Phương cuối cùng cũng cải tiến xong máy xử lý mứt hoa quả. Món mứt mà Cảnh Gia Ngôn hằng mong đợi cuối cùng cũng ra lò rồi!

Cậu chọn một căn phòng trống thoáng mát trong trang viên để làm xưởng gia công, dự án sản xuất mứt hoa quả của Nông trường Sơn Hải chính thức khởi động!

Chụp ảnh, đăng bài lên Tinh Võng nhanh như chớp. Mặc kệ những tiếng gào thét than vãn đã chờ đợi từ lâu dưới phần bình luận, cậu lập tức chỉ huy robot hái quả để chế biến.

Đây là kiểu kinh doanh năng nhặt chặt bị, cây ăn quả chỉ có bấy nhiêu, sản lượng cũng có hạn, định sẵn sẽ không trở thành sản phẩm chủ đạo của nông trường. Thế nhưng cứ kiếm thêm được chút tiền tiêu vặt là Cảnh Gia Ngôn đã thấy vui lắm rồi.

Chẳng mấy chốc, mẻ mứt đầu tiên đã hoàn thành.

Cảnh Gia Ngôn lấy một miếng mứt kiwi, cắn một miếng…

Trời đất ơi, cái này cũng ngon quá xá rồi!

Không bán nữa, không bán nữa!

Cậu chỉ huy robot: “Nhặt hết mứt kiwi ra để chúng ta tự ăn, còn lại thì đóng gói phân loại đi.”

Robot vẫn cần mẫn làm việc, còn mấy nhân viên đứng xem thì ai nấy đều giật giật khóe miệng. Thầm nghĩ, đây là lần đầu tiên thấy ông chủ giữ hết đồ ngon lại để tự mình đánh chén đấy…

Trong lúc robot đang bận rộn đóng gói và gửi hàng, Cảnh Gia Ngôn xách túi mứt kiwi đã được nhặt riêng ra về nhà, chia cho mỗi người trong gia đình một đĩa nhỏ.

Quả nhiên, món này nhận được sự tán thưởng đồng loạt của mọi người. Đặc biệt là Cố Vũ, không hiểu sao dạo gần đây khẩu vị của cô lại hơi kém, vị chua chua ngọt ngọt của mứt kiwi lại vô cùng hợp ý cô.

Cảnh Gia Ngôn thấy vậy liền vội vàng chọn thêm một vài loại mứt quả khác mang sang cho cô, sau đó lại đóng gói thêm một phần cho Tư Tinh Uyên.

Tư Tinh Uyên khi nhận được quà vẫn còn hơi thắc mắc: “Cho tôi à?”

Cảnh Gia Ngôn nhìn lên trời: “Chẳng phải anh bảo ở nhà còn có chú và dì sao? Đồ nhà mình làm, gửi cho họ một phần đi.”

Tư Tinh Uyên ngẩn người một lát, rồi mỉm cười: “Được.”

Tại nhà họ Tư, Tư Nguyên soái và phu nhân khi nhận được bưu phẩm đều tỏ ra rất thận trọng. Đừng nói là cậu con trai út, cả ba anh con trai đều rất hiếm khi gửi đồ về nhà, ngược lại chỉ có cô ba nhà họ Tư và Cố Vũ là thường xuyên nhớ đến ông bà.

Tư phu nhân nhìn gói bưu phẩm nhỏ nhắn, cảm thấy cũng chẳng đựng được gì nhiều, liền hỏi: “Chẳng lẽ là tài liệu cơ mật?”

Tư Nguyên soái lắc đầu: “Không giống, tài liệu cơ mật thì thằng Tinh sẽ không gửi về nhà đâu… Hay là quặng khoáng hiếm?”

Tư phu nhân phẩy tay: “Cứ mở ra xem là biết ngay.” Dù sao cũng là con trai gửi, chắc chắn không hại họ đâu.

Thế rồi, hai vị lão gia và phu nhân đối diện với một đống mứt hoa quả: ???

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...