Nhật Ký Kinh Doanh Nông Trường Hải Sản

Chương 48: Cuối cùng cũng livestream! Nhưng mà...



Việc trái cây của Nông trường Sơn Hải bỗng chốc nổi đình nổi đám hoàn toàn là một ngoài ý muốn. Ban đầu, có một nhóm cư dân mạng nhắm vào mức giá rẻ bèo của hoa quả nên mới đặc biệt mua về ăn thử.

Sau khi nếm thử xong… “Mịa nó ngon vãi chưởng!” Thế là họ cứ âm thầm, lén lút tiếp tục lên đơn.

Thậm chí, vì trái cây có số lượng giới hạn, để tránh việc người khác nhảy vào tranh giành với mình, bọn họ còn chẳng thèm đăng cảm nhận ăn thử lên mạng luôn!

Đúng là vô cùng cẩn trọng và kín kẽ!

Tuy nhiên, họ có cẩn thận đến mấy cũng không đấu lại được hỏa nhãn kim tinh của những người khác. Chẳng mấy chốc, những cư dân mạng chưa từng mua trái cây bao giờ bắt đầu nhận ra: Tại sao loại trái cây đáng lẽ ra phải bị ế chỏng ế chơ này, mỗi lần lên kệ là lại bị quét sạch trong vòng một nốt nhạc thế nhỉ? Tại sao lại như vậy?

Họ quan sát một hồi lâu, cuối cùng xác nhận được chân tướng: Thì ra chính là mấy cái thằng này dẫn dắt dư luận à? Bề ngoài thì hò hét không mua, sau lưng lại trở thành khách hàng trung thành của Nông trường Sơn Hải?

Thế là, nhóm cư dân mạng này cũng gia nhập đội quân săn hàng. Thậm chí có vài người tính tình đặc biệt tăng động còn hùng hổ tuyên bố sẽ mở livestream, để cho những ai không giành được hàng phải mở mang tầm mắt!

Già Nam chính là một cư dân mạng tăng động như thế. Anh ta tự phụ mình là một người dùng mạng lý trí, có thể nhìn thấu mọi chiêu trò trên internet, chưa bao giờ bị người khác dắt mũi. Vì vậy, khi phát hiện trái cây của Nông trường Sơn Hải hơi hot một chút, anh ta lập tức khẳng định ngay đây là chiêu trò mới của gian thương.

“Bán dược liệu không kiếm ra tiền hay sao? Mà sao lại đổi nghề đi bán trái cây thế này?” Già Nam cười khẩy một tiếng, tiện tay mở trang bán trái cây ra.

“Hửm? Giới hạn số lượng? Xì, lại vẫn là cái trò cũ rích marketing nhỏ giọt đây mà.” Già Nam bĩu môi, tay nhanh hơn não giật ngay được phần combo trái cây cuối cùng. Bộ combo này gồm sáu quả táo, hai quả khế, một chùm nho, bốn quả xoài, sáu quả măng cụt, một quả sầu riêng cùng vài thứ khác, giá bán là chín mươi tám tinh tệ. Xét về số lượng thì ít nhất cũng gọi là rất hời.

“Táo chắc chắn là vừa xanh vừa nhỏ, khế thì biết đâu là hàng tồn từ năm ngoái chưa bán hết, sầu riêng chắc chỉ to bằng nắm tay thôi…” Anh ta vừa lẩm bẩm vừa đăng một thông báo livestream lên Tinh Võng.

A Nam chuyên bóc phốt: Tám giờ tối nay livestream ăn thử trái cây của Nông trường Sơn Hải, để các bạn thấy rõ sự thật đằng sau màn marketing mạng này!

Nhìn những dòng bình luận nhảy lên vun vút phía dưới, Già Nam nở nụ cười đầy chính nghĩa.

Bưu phẩm đến từ buổi chiều nhưng Già Nam chẳng thèm đụng tới. Anh ta ăn trưa xong rồi ngủ một giấc thật thoải mái, mãi đến hơn sáu giờ chiều mới bật máy quay đi nhận hàng.

Đã xác định là đi bóc phốt, anh ta đương nhiên sẽ không làm giả, mọi thứ trong buổi livestream của anh ta đều là thật.

Sau khi bê thùng hàng về nhà, việc đầu tiên là đăng video lúc nhận hàng lên mạng, đợi đến đúng tám giờ, buổi livestream chính thức bắt đầu.

A Nam đã đặc biệt làm một kiểu tóc mới vẫy tay chào trước camera: “Chào tất cả các khán giả, sản phẩm thử nghiệm hôm nay là trái cây của Nông trường Sơn Hải… Đúng vậy, chính là cái Nông trường Sơn Hải chuyên bán dược liệu ấy, tôi cũng chẳng biết tại sao họ lại chuyển nghề đi bán trái cây nữa, tóm lại là chúng ta bắt đầu thôi!”

Livestream của anh ta không nổi tiếng bằng các streamer lớn, nhưng cũng có mười mấy vạn người xem. Trong đó có cả một số fan cuồng của Nông trường Sơn Hải nghe danh mà tìm tới, nhưng fan của nông trường đa số đều có học thức và bình tĩnh, họ chỉ lẳng lặng quan sát.

Già Nam kéo thùng hàng lại gần: “Mọi người nhìn kỹ nhé, bưu phẩm nhận về tôi vẫn chưa hề động vào.”

Sau đó, anh ta từ chối sự giúp đỡ của robot việc nhà, tự mình cầm kéo rạch thùng hàng ra.

Trái cây bên trong được bọc kỹ bằng bọt xốp phân hủy sinh học theo từng quả một, nếu chỉ nhìn lướt qua lớp vỏ ngoài thì vẫn chưa thấy được gì nhiều.

“Đóng gói quá đà rồi nhé!” Già Nam nhìn vào camera cười nói: “Chúng ta trước đây cũng từng livestream bóc phốt mấy chiêu lừa đảo của các tiệm trái cây rồi, thường thì họ sẽ dùng kiểu bao bì tinh xảo này để nâng giá trị sản phẩm lên, chứ thực chất bên trong cũng chẳng khác gì hàng bán ký ngoài chợ, thậm chí có khi còn không tươi bằng…”

Anh ta tùy ý cầm lên một chùm nho, “xoẹt” một cái xé toạc lớp bao bì bên ngoài… rồi kinh ngạc há hốc miệng.

Chùm nho này… nhìn thế nào cũng không giống loại không tươi nha!

Những quả nho tím đen như những viên mã não, kết lại san sát nhau tạo thành một hình nón hoàn hảo, trên cuống nho vẫn còn giữ lại hai chiếc lá.

Già Nam theo bản năng bóp nhẹ chiếc lá, “rắc” một tiếng chiếc lá mọng nước gãy lìa, nhựa cây b*n r* làm ướt cả đầu ngón tay anh ta.

Thế này mà gọi là không tươi? Không tươi đến mức mà lá vẫn còn xanh giòn sần sật thế kia à?

Trên màn hình, một loạt bình luận vả mặt hiện lên: “Quay xe rồi, quay xe rồi nha”, “Mày cũng có ngày này à, ha ha ha”, và đủ loại bình luận hả hê vui sướng khác.

Già Nam im lặng giây lát, anh ta bật chế độ chia sẻ vị giác lên, rồi cứng đầu nói: “Vẫn phải nếm thử mới tính là thật được!”

Bình luận: “Eiii~”

“Tôi là tôi thích nhất cái thói chưa thấy quan tài chưa đổ lệ này của ông đấy!”

Già Nam đi rửa nho, sau đó ngồi xuống trước ống kính camera, hái một quả, lột vỏ rồi cho vào miệng…

Mười mấy vạn cư dân mạng trong phòng livestream cùng lúc nếm được hương vị của quả nho này:

Nước rất nhiều, vị nho cực đậm… phần thịt quả mang vị ngọt thanh dịu nhẹ, không hề có cảm giác chát miệng như nho thông thường, cứ như thể vừa cắn một bọc nước ép nguyên chất vậy…

Gần như tất cả cư dân mạng đều theo bản năng nhắm mắt thưởng thức. Bảo rằng nó ngon đến mức “cả trời và người đều căm phẫn” thì hơi quá, dù sao cũng chỉ là một quả nho thôi mà… Nhưng đây chắc chắn là quả nho ngon nhất mà họ từng được ăn!

Trên màn hình bình luận:

“A Nam đừng có chỉ lo ăn mà không nói gì thế chứ, ha ha ha (233333)”

“Vãi chưởng, lão ấy đã ăn đến quả thứ mười rồi kìa!”

“Mà lão còn dám tắt cả chế độ chia sẻ vị giác! Dựa vào cái gì chứ! Tôi cũng muốn ăn!”

“Lầu trên quá đáng rồi nha ha ha ha, muốn ăn thì tự đi mà mua đi~”

“Nếu tôi mà săn được hàng thì đã chẳng mò vào đây rồi TAT.”

Già Nam chén sạch một nửa chùm nho mới khẽ ho một tiếng, ra vẻ nghiêm túc nói: “Hương vị cũng bình thường thôi, chúng ta tiếp tục nếm thử loại trái cây tiếp theo nhé~ Các bạn muốn ăn xoài hay sầu riêng? Hay là măng cụt?”

Bình luận: “Ha ha ha, ‘bình thường thôi’ cái con khỉ! Ông dọn đống vỏ nho trên bàn đi rồi hãy nói chuyện!”

“Vỏ nho thì làm sao, A Nam nhà chúng tôi bảo bình thường tức là bình thường!”

Già Nam giả vờ nhìn ngó một hồi: “Ơ? Muốn ăn sầu riêng sao? Được thôi.”

Màn hình lại ngập tràn tiếng cười “ha ha ha”, còn anh ta thì đã đi tìm dụng cụ để bổ sầu riêng rồi.

Robot việc nhà đứng bên cạnh bộ dạng muốn nói lại thôi, cánh tay mang theo hơn mười loại dụng cụ cứ rục rịch tiến tới…

Già Nam ôm ra một con dao rựa bằng hợp kim lớn, đứng hiên ngang giữa phòng khách: “Được rồi, chúng ta sẽ dùng cái này để bổ sầu riêng!”

Nói đoạn, anh ta nín thở tập trung, một dao chém xuống… Rầm một tiếng, sàn nhà nứt toác.

Cư dân mạng và Robot việc nhà: … Có cần phải liều mạng thế không?

Đợi robot việc nhà dọn dẹp xong bãi chiến trường, Già Nam đã ngồi trước ống kính bắt đầu đánh chén.

Người ta vẫn bảo sầu riêng “ngửi thì thối, ăn thì thơm”, nhưng chẳng hiểu sao quả sầu riêng này lại không thấy mùi hôi gì mấy, ít nhất là những cư dân mạng đang mở chế độ chia sẻ vị giác và khứu giác đều không ngửi thấy mùi khó chịu.

Già Nam xúc một muỗng thịt quả, thận trọng đưa vào miệng… Ngay lập tức, lớp thịt quả mịn màng bao phủ khắp khoang miệng. Chỉ cần khẽ mím lưỡi, cả khoang miệng đã ngập tràn mùi hương đặc trưng của sầu riêng, lại pha chút vị kem béo ngậy, tạo cảm giác như đang thưởng thức một chiếc bánh crepe sầu riêng ngàn lớp vậy. Điều này khiến người ta không khỏi thắc mắc: Đây thực sự là hương vị tự nhiên của quả sầu riêng sao? Sao nó lại có thể “biết cách mọc” đến thế chứ?

Già Nam ăn xong một miếng, chân thành thốt lên: “Ngon quá đỉnh!”

Anh ta nhìn thẳng vào camera, nghiêm túc nói: “Tôi phải gửi lời xin lỗi đến Nông trường Sơn Hải. Họ có làm chiêu trò marketing hay không tôi không biết, nhưng trái cây của họ thực sự chất lượng, hoàn toàn xứng đáng với mức giá này, thậm chí giá cao hơn một chút tôi cũng chấp nhận được! Được rồi, buổi livestream bóc phốt lần này coi như ‘quay xe’ toàn tập. Cảm ơn mọi người đã theo dõi, giờ tôi phải đi tập trung ăn cho xong đống trái cây này đây~”

Màn hình tối đen.

Những cư dân mạng còn đang mòn mỏi chờ anh ta ăn miếng thứ hai: ????

Cái quái gì vậy hả? Ăn trái cây mà không cho chúng tôi xem cùng với à? Còn xoài, táo, măng cụt nữa, chúng tôi đã được nếm miếng nào đâu!

Tế anh ta đi! Đào mộ bêu tên anh ta ngay!

Thế là, một buổi livestream nhỏ với vỏn vẹn mười mấy vạn người xem bỗng chốc nổi đình nổi đám. Xem lại bản lưu thì không thể chia sẻ vị giác được, nhưng khán giả xem lại chỉ cần nhìn biểu cảm của streamer và dòng bình luận là đủ biết hương vị của đống trái cây này chắc chắn không phải dạng vừa.

Gì cơ? Của Nông trường Sơn Hải á? Quất luôn! Mua mua mua!

… Ồ, bán hết sạch sành sanh rồi à?

Hờ hờ.

Việc trái cây của nông trường nổi tiếng thực ra chẳng ảnh hưởng gì mấy đến việc bán buôn, dù sao thì trước đây hàng cứ lên kệ là hết trong vòng một nốt nhạc, bây giờ cũng vẫn thế, chẳng ai rảnh rỗi đi tính toán xem nó hết trong 0,8 giây hay là 0,3 giây cả.

Nhưng mà!

Mứt hoa quả đã lên sàn rồi kìa!

Không giới hạn số lượng! Mua thoải mái! Có hàng là ship!

Trái cây tươi đã ngon đến nhường này, thì mứt làm sao mà dở cho được?

Ngay lập tức, những cư dân mạng bị cơn thèm ăn che mờ lý trí đã điên cuồng lao vào trang bán mứt. Cái gì? Đây là cửa hàng bán dược liệu á? Tôi mặc kệ các người, từ hôm nay trở đi, đây chính là cửa hàng chuyên kinh doanh trái cây!

Cư dân mạng ngày đợi đêm mong, cuối cùng cũng chờ được mẻ mứt đầu tiên lên kệ!

Nông trường Sơn Hải bắt đầu giao hàng rồi!

Họ hớn hở nhấn vào xem khi nào thì đến lượt mình, và rồi, đập vào mắt là thông báo: Nông trường Sơn Hải đợt đầu giao 1500 phần.

Họ dụi dụi mắt, nhìn lại số thứ tự của mình đang ở mức 100.000+, lập tức: …

Ủa, nhà cậu có ổn không đấy? Đừng tưởng chúng tôi không biết, bây giờ mứt hoa quả đều có thể sản xuất tự động bằng máy móc, một cái máy một ngày cho ra sản lượng cả nghìn phần. Chúng tôi đợi bao nhiêu ngày trời, mà cậu chỉ giao có một nghìn năm trăm phần thôi à?

Cho hỏi là do nhà cậu đang bay quá cao hay là do chúng tôi không còn cầm nổi dao nữa rồi?

Hội tâm hồn ăn uống oán niệm ngút trời, khiến Nông trường Sơn Hải buộc phải ra mặt xin lỗi. Đích thân chủ nông trường đã đăng bài: “Thành thật xin lỗi mọi người, đợt đầu đúng là sản xuất được ba nghìn cân, nhưng vì ngon quá nên một nghìn năm trăm cân đã được đem chia cho người thân, bạn bè và làm phúc lợi cho nhân viên mất rồi! Yên tâm đi, chúng tôi sẽ sớm lên kệ đợt thứ hai mà!”

Cư dân mạng: Hờ hờ.

Nhận tiền của chúng tôi xong lại đem chia cho nhân viên ăn trước? Các người tưởng chúng tôi dễ bắt nạt lắm sao? Thật là quá đáng mà! Các người nhất định phải trả lời một câu: Rốt cuộc làm thế nào mới có thể trở thành nhân viên công ty các người vậy?

Cư dân mạng: TAT

Cảnh Gia Ngôn bị đám cư dân mạng tấu hài này chọc cho cười nắc nẻ. Tuy nhiên, nhìn vào lượng đơn đặt trước cứ tăng vù vù, cậu cũng thấy hơi cắn rứt lương tâm một tẹo. Thế là, cậu hạ quyết tâm, vung tay chi hẳn số tiền khổng lồ tám nghìn tinh tệ để mua thêm tận hai chiếc máy xử lý mứt! Tận hai chiếc luôn đấy!

Cộng thêm chiếc máy cũ mà chú Phương đã cải tiến trước đó, ba chiếc máy cùng lúc khởi công, sản lượng cuối cùng cũng tăng lên.

Cư dân mạng lúc này mới chịu tạm thời lắng xuống.

Ngay khi Cảnh Gia Ngôn đang thong dong vừa ăn mứt vừa hát hò, tận hưởng cuộc sống cực kỳ nhàn nhã thì Tư Tinh Uyên đến tìm cậu.

Thấy sắc mặt anh Tinh có vẻ không ổn, Cảnh Gia Ngôn ngồi bật dậy: “Có chuyện gì thế ạ? Có phải có việc gì cần tôi làm không?”

Tư Tinh Uyên xoa xoa mái tóc bù xù của cậu: “Chiều nay sẽ có người đến để lấy lời khai.”

“Lấy lời khai?” Ông chủ Cảnh thực sự ngơ ngác. Dạo này cậu mải mê kiếm thêm thu nhập vui quá nên hoàn toàn chẳng để ý gì đến tiến độ bên này, không lẽ cậu đã bỏ lỡ mất mấy tập phim rồi sao? Sao tự nhiên lại đến bước lấy lời khai rồi?

Tư Tinh Uyên: “Tôi đã đệ đơn kiện nhà họ Cảnh về tội chiếm đoạt tài sản, bằng chứng đều đã được thu thập xong xuôi. Nhưng vì em là người bị hại nên vẫn cần một bản lấy lời khai của em.” Anh nhìn Cảnh Gia Ngôn một cách thận trọng: “Đừng sợ, em cứ nói đúng sự thật là được, tôi sẽ ở bên cạnh em.”

Cảnh Gia Ngôn hiểu ra vấn đề: “Được chứ, không vấn đề gì. Nhưng chuyện đã qua bao nhiêu năm rồi, nhà họ Cảnh chắc cũng tiêu xài gần hết số tài sản đó rồi nhỉ? Liệu có đòi lại được không anh?”

Trong mắt Tư Tinh Uyên lóe lên một tia sáng lạnh: “Yên tâm, họ sẽ ‘tự nguyện’ bồi thường thôi.” Những năm nay Cảnh Tự Sơn cũng kiếm chác được không ít từ bên ngoài, dù không bằng được khối di sản của Cảnh Như Phong nhưng ước chừng cũng chẳng kém là bao. Chỉ cần bắt lão nôn sạch ra hết là đủ để bù đắp tổn thất cho Tiểu Ngôn.

Không muốn dùng những chuyện này làm cậu thiếu niên thêm phiền lòng, Tư Tinh Uyên chuyển chủ đề: “Thời gian xét xử chắc là khoảng nửa tháng nữa, lúc đó em có muốn ra tòa không?”

Cảnh Gia Ngôn suy nghĩ một lát: “Thôi ạ, cứ bắt họ trả lại tiền là được, tôi không muốn gặp họ.”

Tư Tinh Uyên dịu dàng đáp: “Được.”

Chiều hôm đó, cảnh sát và nhân viên của Cục Dân sự cùng đến để lấy lời khai. Tư Tinh Uyên hộ tống suốt toàn bộ quá trình, khí thế của anh khiến mấy vị nhân viên sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu, ai không biết chắc còn tưởng chính họ mới là người bị hại.

Lấy lời khai xong, mấy nhân viên Cục Dân sự gần như là vắt chân lên cổ mà chạy, làm như cái tinh cầu hoang phế này có ma không bằng.

Anh cảnh sát đi chậm hơn một bước, bắt tay Cảnh Gia Ngôn rồi cười bảo: “Cậu cứ yên tâm, bằng chứng thép đã rõ ràng, lần này chúng tôi sẽ không để bọn tội phạm trốn thoát đâu.”

Cảnh Gia Ngôn vốn có thiện cảm tự nhiên với cảnh sát, dù sao kiếp trước người cứu cậu ra cũng là cảnh sát, thế nên cậu nói: “Cảm ơn các anh, mọi người vất vả rồi.”

Anh cảnh sát xua tay, sau đó chào theo nghi thức quân đội với Tư Tinh Uyên rồi mới rời đi.

Cảnh Gia Ngôn nhìn Tư Tinh Uyên: “Quân đội và cảnh sát…”

Tư Tinh Uyên ra dấu giữ bí mật, thấp giọng nói: “Những người có lương tri vẫn còn nhiều lắm.”

Cảnh Gia Ngôn gật đầu. Xem ra, tuy mọi người đều nói Nghị viện đang kiểm soát các bộ ngành chính phủ, nhưng phía Quân đội cũng chưa từng bỏ cuộc!

Tinh cầu hoang phế vốn không có bốn mùa luân chuyển, nhưng nhiệt độ vẫn sẽ thay đổi theo chu kỳ. Mấy ngày gần đây, nhiệt độ đã tăng lên không ít.

Thời tiết nóng nực khó tránh khỏi ảnh hưởng đến khẩu vị, đặc biệt là trong nhà còn có một bà bầu, càng cần phải chú ý hơn.

Thấy ai nấy đều uể oải, thiếu sức sống, Cảnh Gia Ngôn suy nghĩ một lát rồi đề nghị với mọi người: “Hay là tối nay chúng ta ăn lẩu đi!”

Mọi người đồng loạt giật giật khóe miệng: “Trời nóng thế này mà ăn lẩu á?”

Cảnh Gia Ngôn chớp chớp mắt: “Lẩu thì phải ăn vào mùa hè mới đúng điệu chứ, vừa bật hệ thống làm mát vừa húp lẩu xì xụp, có vấn đề gì đâu ạ?”

Cố Vũ thanh nhã đặt bát canh xuống, lau miệng một cái: “Chị tán thành.”

Tư Thái Phi bám sát vợ không rời nửa bước: “Anh cũng tán thành.”

Những người còn lại đồng loạt quay sang nhìn Tư Tinh Uyên.

Tư Tinh Uyên nhíu mày, ý gì đây? Sao ai cũng nhìn anh thế?

Cảnh Gia Ngôn chọc chọc vào người anh: “Anh có muốn ăn không?”

Tư Tinh Uyên im lặng giây lát: “Lẩu cũng được.”

Những người khác: “Xì!”

Trọng trách này lại một lần nữa được giao phó lên đầu chú Lier. Lần này chú chẳng đợi ai phải dặn dò, trực tiếp gửi ngay một bản danh sách nguyên liệu sang.

Cảnh Gia Ngôn nhìn đống thịt gà, vịt, cá trên danh sách mà lại thấy xót tiền, cuối cùng cậu hạ quyết tâm: Mình phải tự nuôi một đàn gia súc gia cầm chuyên để lấy thịt mới được!

Cậu mở bản đồ trên quang não ra, cau mày khoanh tròn vài điểm trên đó. Động vật trên cạn một khu, động vật dưới nước… vừa hay có mấy cái hồ nước ngọt có thể tận dụng được.

Còn về chủng loại động vật nuôi á? Hừ hừ, cứ chiếu theo thực đơn mà làm!

Sau khi chú Lier nhận được bưu kiện nguyên liệu, chú bận rộn trong bếp nửa ngày trời, rồi bỗng vỗ trán một cái, cuối cùng cũng cảm thấy có gì đó sai sai: Sao lần này không thấy đứa nào đến phá phách chú hết vậy?

Ông chú thọt chân rảo bước nhanh hơn: Phải tranh thủ làm xong việc trước khi lũ quỷ nhỏ quậy phá kia kéo đến!

Thế nhưng chú đâu có biết, đám quỷ nhỏ ấy hiện giờ đang bận rộn làm việc khác mất rồi.

Cảnh Gia Ngôn nghĩ là làm, sau khi mua thực phẩm xong liền lập tức đặt hàng đủ loại gia cầm gia súc còn sống, cùng với loại hàng rào tiện lợi đặc sản của Liên bang. Hiện tại cậu đang dẫn theo một đám trẻ con cùng nhau dựng chuồng trại!

Đợi hàng rào dựng xong, cậu phân loại đám động vật vừa mua rồi thả vào bên trong, trong lòng bỗng chốc tràn đầy cảm giác thành tựu. Cậu vung tay một cái thật mạnh, nói với đám trẻ: “Thấy chưa, đây chính là giang sơn mà trẫm đã đánh hạ cho các khanh đấy!”

Đám trẻ nhìn giang sơn mà vừa ch** n**c miếng vừa reo hò: “Yeee! Sau này có thịt thịt ăn rồi!”

Thập Vĩ bị tiếng reo hò thu hút nên ló đầu sang nhìn một cái, lập tức cạn lời: “Cái này của cậu… bọn chúng sẽ chạy ra ngoài mất thôi?”

“Không có đâu, hàng rào này cao đến thắt lưng tôi cơ mà! Hơn nữa, đám gà vịt này đều là loại nuôi nhốt trong lồng từ nhỏ đến lớn, không biết bay đâu…”

Chữ bay này vừa ra khỏi miệng, một con gà trống lớn liền đập cánh bay vút lên ngay trước mặt cậu, vượt qua cái hàng rào cao đến thắt lưng, lướt đi một đoạn dài rồi đậu xuống cây ăn quả đối diện như một lời thách thức.

Cảnh Gia Ngôn ngây người như phỗng!

Mặc dù cậu mua một mẻ gà con và một mẻ gà trưởng thành, nhưng mà… người bán hàng bảo với cậu là đám gà này đều nuôi trong lồng, không biết bay mà!

Cậu lúng túng cuống cuồng đi lấy vợt lưới: “Nhanh nhanh nhanh, bắt lấy nó!”

Con gà trống lớn ung dung đi lại trên cành cây, sau đó ngẩng cao đầu tung ra một chiêu “hùng kê đại xướng” (gà trống gáy sáng)!

Cảnh Gia Ngôn còn chưa kịp phản ứng xem có chuyện gì, chỉ nghe thấy sau lưng một tràng tiếng “cục ta cục tác”, và rồi… ầm một cái… đám gà mái cũng nối đuôi nhau bay hết ra ngoài!

Chỉ trong chốc lát, khắp nơi đều là gà chạy tung tăng!

Cảnh Gia Ngôn ngây người nửa ngày trời, thật sự không thể tin nổi vào sự thật này! Cậu cố gắng tìm lại lý trí, nhìn về phía Thập Vĩ: “Anh giúp tôi bắt hết lũ gà này về đi, tối nay tôi sẽ thêm cho anh hai cái đùi gà thật lớn.”

Thập Vĩ liếc nhìn cậu một cái đầy kỳ quặc: “Gà chạy đầy đất thế này, muốn ăn thì ta tự đi mà nhặt không phải là xong rồi sao, còn cần cậu phải thêm chắc?” Nói xong, anh ta quay người bỏ đi, nhìn cái bóng lưng có vẻ còn khá là vui vẻ.

Cảnh Gia Ngôn bất lực đỡ trán, tính sai rồi!

Gà tuy đã chạy mất, nhưng dù sao cũng là trên tinh cầu của mình, Cảnh Gia Ngôn chỉ đành tự an ủi bản thân, cứ coi như là từ nuôi nhốt chuyển sang nuôi thả đi, cùng lắm thì lúc nào muốn ăn thì đi bắt…

Buổi tối, cả gia đình đã đánh một bữa lẩu cay tê nóng hổi, nạp đủ dầu mỡ cho mấy ngày tới, và cuối cùng cũng bắt đầu bận rộn với những việc tiếp theo.

Thập Vĩ, cuối cùng cũng đã chuẩn bị xong để mở livestream!

Cửu Vĩ Hồ live stream là để bán hàng cho Nông trường Sơn Hải, nên lẽ tự nhiên là anh ta phát sóng trực tiếp ngay trên kênh của cửa hàng trực tuyến nông trường.

Thông báo giới thiệu đã được đăng lên từ trước, toàn là những khoảnh khắc đáng yêu nhất của lũ Lộc Thục nhỏ, Cừ Dương con trong nông trường. Đây là hai loài linh vật mà Cảnh Gia Ngôn dự định đẩy mạnh quảng bá đầu tiên, cũng giống như lúc mới bắt đầu làm dược liệu, sau này sẽ dần dần tung ra thêm nhiều loài vật dễ thương mới.

Buổi livestream bắt đầu, Thập Vĩ đầy tự tin đứng trước ống kính, nhấn nút mở giao diện phát trực tiếp.

Nhờ vào sức hút cực lớn của Nông trường Sơn Hải, phòng livestream nhanh chóng đón một lượng lớn khán giả tràn vào, bình luận dày đặc che kín cả màn hình.

Thập Vĩ mỉm cười đắc ý: Run rẩy đi loài người! Hãy quỳ rạp dưới vẻ đẹp của Cửu Vĩ Hồ ta đây!

Thế rồi anh ta ghé sát lại để nhìn kỹ các dòng bình luận.

“Đây là biên tập viên hả? Đẹp trai đấy, rất đẹp trai! Mà Lộc Thục nhỏ đâu rồi?”

“Á á á á các con cưng ơi, mẹ đến rồi đây! Xem clip giới thiệu mà bị các con làm cho tan chảy luôn!”

“Cái người đứng trước màn hình là ai vậy? Có thể đứng xa ra một chút không, chắn hết cả tầm nhìn xem Cừ Dương nhỏ của tôi rồi!”

“Bao giờ mới vào nội dung chính? Bao giờ mới vào nội dung chính? Bao giờ mới vào nội dung chính?”

Thập Vĩ: “…”

Mặt anh ta lập tức đen như nhọ nồi.

Cảnh Gia Ngôn đứng sau ống kính nở một nụ cười sâu sắc đầy bí hiểm. Đây chính là vấn đề về đối tượng khách hàng mà! Video giới thiệu đã thu hút toàn những khán giả muốn ngắm thú cưng, nên đừng nói là đặt một anh chàng đẹp trai ở đây, dù có đặt một mỹ nam không mặc gì ở đây đi chăng nữa thì chắc gì người ta đã thèm xem!

Thập Vĩ đen mặt đi tới trước hàng rào của đám Lộc Thục nhỏ, đẩy mạnh ống kính về phía trước, trong lòng thầm nghĩ: Xem đi! Xem đi! Để ta cho các người xem cho đã đời!

Đám Lộc Thục nhỏ thấy anh ta đến thì đã sớm vây quanh. Nhìn thấy anh ta chìa ra một cái máy kỳ lạ, chúng tò mò ghé sát lại hít hà. Chú Lộc Thục nhỏ siêu cấp tinh nghịch cũng chính là cái đứa từng bỏ nhà đi bụi ấy còn l**m l**m ống kính một cái, rồi nghiêng đầu nhìn Thập Vĩ như muốn hỏi: Cái gì đây ạ? Có ngon không ạ?

Ngay lập tức, khu vực bình luận biến thành một nghĩa địa quy mô lớn dành cho các con dân gục ngã vì quá mọng nước!

“Aaaaa tôi chớt rồi! Cái mũi hồng hồng! Cái miệng hồng hồng! Cái lưỡi nhỏ hồng hồng!”

“Á á tôi được l**m rồi! Tôi được cái lưỡi nhỏ mềm mại đó l**m rồi!”

“Cú nghiêng đầu thần thánh! Đáng yêu đến thổ huyết!”

“Hu hu hu bé cưng ơi con thích bao tải màu gì? Để mẹ bắt cóc con về đây hức hức…”

Thập Vĩ nhìn sự hỗn loạn trên bình luận mà hoàn toàn không thể hiểu nổi. Đám người này có bệnh phải không? Anh ta không đẹp hơn cái đám nhóc ranh này sao? Cửu Vĩ Hồ sinh ra đã có mị lực thiên bẩm cơ mà! Các người nhìn một cái xem nào!

Thế nhưng cư dân mạng chẳng thèm mảy may quan tâm, họ vẫn tiếp tục cuồng si đám nhóc tì, đồng thời những khoản tiền ủng hộ, donate cứ thế đổ về như nước.

Các vật phẩm ủng hộ trong phòng livestream cũng được Cảnh Gia Ngôn tốn bao công sức thiết kế. Nào là “Bình sữa nhỏ”, “Chậu sữa lớn” là những món cấp thấp nhất; cao cấp hơn thì có “Cầu tú cầu cho Lộc Thục nhỏ”, “Cầu trượt cho Lộc Thục nhỏ”… mỗi món trị giá tới vài nghìn tinh tệ.

Phải nói rằng, những cái tên quà tặng này thực sự mang lại cho cư dân mạng cảm giác như đang tự tay nuôi nấng chúng, quà cáp được tặng liên tục không ngớt! Có hết! Cái gì cũng có! Mỗi một bé thú cưng đều phải có quà! Chỉ cần các con hạnh phúc là được, mẹ có phải ăn đất cũng không sao hết!

Cảnh Gia Ngôn nhìn doanh thu tăng vù vù ở bảng điều khiển phía sau, cười đến mức không thấy mặt trời đâu, trong đầu lập tức nảy ra một, hai, ba, bốn ý tưởng livestream mới, cậu quyết tâm móc rỗng túi tiền của đám cư dân mạng đang mê muội này.

 

Đúng lúc đó, một đường cung bỗng lướt qua không trung, một quả bóng da bay thẳng vào chuồng gia súc. Đám Lộc Thục nhỏ vốn có trí tò mò cực lớn lập tức quay lại, những cái móng nhỏ hồng hào thận trọng chạm nhẹ vào, quả bóng màu sắc sặc sỡ liền chuyển động, khiến đám Lộc Thục nhỏ giật mình nhảy dựng ra xa, rồi lại tiếp tục sáp lại gần. Cái thứ này có vẻ hơi bị vui nha!

Cảnh Gia Ngôn nhìn thoáng qua, bên cạnh là Thương Đông đang dẫn đám em chơi bóng, đoán chừng là vô ý ném nhầm vào. Quả nhiên, trên hàng rào còn treo lủng lẳng một nhóc béo: Tiểu Bạch đang mưu toan trèo qua hàng rào để vào nhặt bóng.

Nhóc con này từ khi được ăn uống đầy đủ thì ngày càng kháu khỉnh, đôi tay ngắn và chân ngắn vất vả leo qua hàng rào, rồi vừa buông tay một cái bộp một tiếng, cái mông tiếp đất an toàn.

Vừa ngẩng đầu lên, đám Lộc Thục nhỏ đã bao vây lấy cậu nhóc.

Hai bên đã cùng chung sống tại Nông trường Sơn Hải lâu như vậy, Tiểu Bạch dĩ nhiên là không sợ đám Lộc Thục nhỏ này, cậu nhóc đẩy cái đầu hươu đang muốn hít hà mình ra, vừa dòm dòm tìm kiếm: “A! Ở đây rồi!”

Thế nhưng, nhóc con vừa mới bước được một bước thì bỗng nhiên vấp chân ngã nhào, đám Lộc Thục nhỏ ngay lập tức chạy tán loạn, chỉ còn lại con nghịch ngợm nhất vẫn đứng nguyên tại chỗ, đôi mắt Lộc Thục to tròn nheo lại, trông cứ như đang cười nhạo.

Tiểu Bạch tức phát điên, chỉ tay vào nó: “Mày làm gì thế! Xấu tính!”

Con Lộc Thục nhỏ tinh quái thách thức đá đá móng guốc.

Tiểu Bạch hừ một tiếng đầy giận dỗi: “Tao phải đánh bại mày!”

Nói rồi nhóc con lấy đà lao lên! Con Lộc Thục nhỏ dường như cũng đang đợi cậu nhóc, nó cúi đầu xuống, hai đứa… không đúng, hai nhóc tì đầu chạm đầu húc vào nhau, bắt đầu đấu sức.

Ống kính máy quay dĩ nhiên là di chuyển theo đám Lộc Thục, cư dân mạng chứng kiến toàn bộ quá trình: “…”

Lúc này, ống kính lại lia sang trái rồi sang phải.

Chỉ thấy bên trái là một con Lộc Thục lớn đang thản nhiên gặm cỏ, quan sát tình hình chiến sự.

Bên phải là Cảnh Gia Ngôn đang chống nạnh theo dõi cục diện.

Cư dân mạng: “…”

Một lúc lâu sau, một dòng bình luận u ám lướt qua: “Phụ huynh hai bên tâm trạng ổn định.”

Cảnh Gia Ngôn: …

Phụ huynh cái con khỉ!

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...