Chương 017
Cộc, cộc, cộc.
Yoon Tae Oh có một thói quen rất đặc trưng. Mỗi khi chìm vào suy nghĩ sâu xa, hắn thường dùng ngón trỏ gõ nhẹ vào một vật gì đó. Và... những suy nghĩ đó đa phần đều không dẫn đến kết quả tốt đẹp gì. Ví dụ như... nên bẻ cổ chết tên Beta dám lừa dối ngoại tình sau lưng hắn, hay là nên dìm nước cho chết thì hơn. Xin lưu ý, đây là một ví dụ có thật đã từng xảy ra.
"giám đốc ... lịch trình chiều nay tôi đã để trống hết rồi, sao ngài lại về sớm thế ạ...?"
Tôi cảm thấy vô cùng áp lực. Sự im lặng kéo dài đến nghẹt thở của Yoon Tae Oh, cùng với đôi mắt sắc lẹm như muốn xé xác tôi ra. Vậy nên tôi đã thử mở lời, nhưng Yoon Tae Oh vẫn ngồi bất động trên ghế, chân vắt vẻo, cứ như thể không nghe thấy gì.
Cộc, cộc, cộc. Nhìn ngón tay hắn liên tục gõ lên đùi, tôi nuốt nước bọt trong cổ họng khô khốc rồi lại thử mở miệng lần nữa.
"Để, để tôi đi lấy nước nhé? giám đốc vừa nói lớn tiếng chắc là đau họng lắm... Ngài chờ một lát, tôi đi rồi quay lại ngay..."
"Đứng lại."
Chỉ một chữ thôi mà tôi không thể nhấc nổi dù chỉ một bước chân. Sát khí bao trùm cả căn phòng của Yoon Tae Oh khiến tôi muốn trốn chạy khỏi ánh mắt đó dù chỉ một giây, nhưng có vẻ hắn không định để tôi toại nguyện.
" Cũng to gan đấy, dám nói dối tôi sao?"
Giọng nói của Yoon Tae Oh thì thầm sau gáy tôi mang theo nộ khí hừng hực. Điều đó khiến tim tôi hẫng đi một nhịp. Chẳng lẽ... hắn đã biết bí mật của tôi rồi? Chuyện tôi là Omega....
"giám đốc ...."
Khi tôi chậm rãi quay người lại, ngón tay hắn đã ngừng chuyển động. Dù là theo hướng nào, điều đó cũng có nghĩa là quá trình suy nghĩ của hắn đã kết thúc.
"Lại đây."
Thực sự tôi thà chết còn hơn là phải lại gần, nhưng có lẽ vì vừa tận mắt chứng kiến cảnh vài người chuẩn bị biến thành đống thịt vụn nên cơ thể tôi cứ thế vô thức bước về phía hắn. Bước chân rất chậm và ngắn, nhưng khoảng cách giữa chúng tôi cứ thế thu hẹp dần.
"Gần nữa."
Dù đã đứng ngay trước mặt nhưng hắn vẫn yêu cầu một khoảng cách gần hơn. Tôi tiếp tục nhích từng chút một, cho đến khi cảm tưởng như mình sắp lọt thỏm vào g*** h** ch*n hắn, thì bàn tay hắn bỗng tóm chặt lấy eo tôi.
"Cứu, cứu tôi với...!"
Cảm giác bàn tay to lớn bóp mạnh vào hai bên sườn khiến tôi thốt ra một phản ứng bản năng. Lại còn là một phản ứng cực kỳ ngốc nghếch. Yoon Tae Oh đâu phải hạng người bảo cứu là sẽ cứu, sao tôi lại thốt ra mấy lời vớ vẩn đó chứ.
"Cậu cũng biết mình vừa làm chuyện đáng chết sao?"
"...Dạ...?"
Thật sự là đã nhận ra rồi sao...? Tôi cúi xuống nhìn Yoon Tae Oh đang siết chặt eo mình, nhưng trong ánh mắt hắn không hề lộ ra một chút cảm xúc nào. Rõ ràng là tôi đang nhìn xuống hắn, nhưng tôi lại có cảm giác rợn người như thể hắn đang ở trên cao và nhìn thấu tâm can mình vậy. Không biết chúng tôi đã giữ tư thế đó trong bao lâu.
"Bỏ cái tay đó ra đi chứ. Hay là cậu muốn tôi nắm tay à."
Nghe lời Yoon Tae Oh nói, tôi mới bừng tỉnh nhìn xuống nơi hắn đang nhìn. Tay tôi đang đặt chồng lên mu bàn tay của Yoon Tae Oh - bàn tay đang ôm lấy eo tôi. Bảo sao tôi cứ thấy cảm giác chạm vào da thịt nó mềm mại, ấm áp và... dễ chịu đến thế. Tôi vội vàng rút tay lại, còn hắn thì dùng lực kéo tôi ngồi xuống cạnh mình trên ghế sofa. Một cách đầy cưỡng ép.
"Muốn đi bệnh viện thì cứ nói là đi bệnh viện, tại sao phải nói dối."
À, may quá. Có vẻ như hắn vẫn chưa nhận ra bí mật của tôi. Bởi vì nếu biết tôi là Omega, chắc chắn hắn sẽ không thèm đi tìm lời giải cho một thắc mắc nhỏ nhặt như vậy.
"À... cái đó chỉ là, tôi ghé qua một chút rồi về ngay thôi mà... cũng không hẳn là nói dối đâu ạ...."
"Thư ký báo cáo lộ trình chính xác cho cấp trên không phải là nhiệm vụ sao. Tôi đâu có rảnh để đi tìm một thư ký đột nhiên biến mất."
Yoon Tae Oh thực sự là một gã đàn ông đáng sợ. Gạt qua một bên sức mạnh đặc trưng của một Alpha trội, dù không có đội cảnh vệ thì bản thân hắn cũng thừa sức và thừa sự tàn nhẫn để xử lý bất kỳ ai. Từ trước đến nay chưa bao giờ tôi thấy Yoon Tae Oh bị thương trong bất kỳ cuộc ẩu đả nào, thế là đủ hiểu.
Và điểm đáng sợ hơn nữa là hắn rất giỏi tranh luận. Nếu đã khỏe thì lý ra phải kém khoảng nói năng một chút để cân bằng, đằng này nhân vật này lại chẳng có chút khoan nhượng nào cả.
"...Tôi xin lỗi ạ...."
Nghĩa là mọi lời hắn nói đều đúng. Không có gì để bào chữa. Tôi chỉ biết lúng túng đan những ngón tay vào nhau.
"Vì tôi sợ... giám đốc sẽ lo lắng ạ...."
"Cái gì cơ...?"
Tôi điên thật rồi. Bộ não trong tình huống nguy cấp lại lỡ lời thốt ra một câu thiếu suy nghĩ.
"Nếu tôi cứ hở ra là bảo không khỏe, tôi sợ ngài sẽ lo lắng nên mới không dám nói ạ... Tôi xin lỗi."
Gì thế này. Sao tôi lại có thể nói dối trôi chảy đến thế chứ...? Thực tế thì thể lực của tôi cực kỳ tốt. Có lẽ vì phát hiện phân hóa muộn nên so với các Omega thông thường, thể lực của tôi thuộc hàng thượng đẳng. Không, tôi tự tin là còn khỏe hơn khối tên Beta yếu ớt khác. Thế nên dù làm việc với cường độ cao như vậy, tôi cũng chưa bao giờ ốm đau sụt sịt gì.
"Tại sao tôi phải lo lắng cho Thư ký Kim chứ. Tôi đang chỉ trích việc cậu không tuân thủ hệ thống báo cáo cơ mà."
"...À, đó là lỗi của tôi ạ. Tôi xin lỗi."
Biết ngay mà. Cái tên máu lạnh này làm sao có thể dao động trước mấy lời cảm động đó chứ. Nghe giọng nói của Yoon Tae Oh mang theo vẻ bực bội đậm nét hơn, tôi biết mình lại vừa làm một chuyện công cốc rồi.
"Bữa trưa thì sao."
"...Ngài vẫn chưa ăn ạ?"
"Bình thường Thư ký Kim vẫn chậm hiểu như thế này sao?"
Trước câu hỏi đột ngột đó, tôi chỉ định hỏi lại xem có phải hắn vì chưa ăn nên mới về sớm không, vậy mà lại nhận về một giọng nói lạnh sống lưng.
"Tôi thì vẫn chưa... ạ?"
Yoon Tae Oh không nói gì thêm, chỉ mở túi mua sắm trên bàn ra. Nhưng những thứ lấy ra từ đó thật kỳ lạ.
"Ăn đi."
Hắn lần lượt lấy các hộp đựng thức ăn đặt lên bàn, sau đó đứng dậy chuyển sang ngồi ở phía sofa đối diện.
"...Tôi ạ...?"
"Hà."
Trước tiếng thở dài nặng nề của hắn, tôi từ bỏ việc suy nghĩ và lần lượt mở từng hộp đồ ăn ra. Bởi vì chỉ qua một tiếng thở dài đó thôi, tôi đã cảm nhận được trọn vẹn sự không hài lòng của hắn. Nhìn tên cửa hàng in trên túi cũng như món ăn bên trong, chúng trông vô cùng quen thuộc. Đó là những món ăn được gói về từ nhà hàng ẩm thực Hàn Quốc đương đại mà chúng tôi đã ăn lần trước.
Nếu còn lề mề, không biết cái gã nóng nảy này lại nổi khùng chuyện gì nữa, nên tôi vội cầm đũa lên. Dù không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng một khi mệnh lệnh "Ăn đi" đã được ban xuống, thì dù đây có là thuốc độc tôi cũng phải nuốt cho trôi.
"Chậm thôi. Sao ăn uống mà chẳng thèm nhai thế kia."
Một lần, hai lần, ba lần. Tôi bắt đầu nhai thật chậm như để chứng minh cho hắn thấy mình đang nhai rất kỹ đây.
Áp lực đến mức muốn chết đi được. Yoon Tae Oh vẫn ngồi đó phía đối diện, dù tôi đã cố tình cắm đầu vào bàn ăn nhưng vẫn cảm nhận được rõ mồn một ánh mắt đang găm thẳng vào mình. Thà hắn cứ mắng chửi hay nổi giận còn hơn, đằng này hắn cứ ngồi im lặng như thế lại càng khiến tôi thấy không thoải mái.
"Lạ thật đấy."
Và phải một lúc lâu sau, Yoon Tae Oh mới mở lời.
"...Lạ chuyện gì ạ...?"
Tôi lấy hết can đảm ngẩng đầu lên nhìn, và biểu cảm của Yoon Tae Oh hoàn toàn khác so với những gì tôi tưởng tượng. Chính xác thì... trông hắn có vẻ như đang hơi mỉm cười.
"Nhìn cái cách ăn uống thế kia thì chẳng thấy giống người đang ốm đau chỗ nào cả."
Nghe hắn nói, tôi liếc mắt nhìn xuống bàn thì thấy đống đồ ăn đã sạch bách không còn một mẩu. Mà chỗ đó nhìn kiểu gì cũng không phải là phần của một người ăn.
"Tôi vốn dĩ... càng ốm thì càng phải dùng bữa để hồi phục thể lực ạ... Với lại đây là món ăn do đích thân giám đốc chuẩn bị cho, làm sao tôi dám để thừa ạ...?"
Hay là từ bây giờ tôi nên chuyển hướng sang làm phát ngôn viên hay người dẫn chương trình gì đó nhỉ. Không hiểu sao cái miệng tôi càng trong lúc hoảng loạn lại càng hoạt ngôn đến thế. Nhưng quả thật là xấu hổ quá đi mất. Trong cái tình cảnh này mà không hiểu sao tôi lại có thể "hút" sạch toàn bộ đống đồ ăn đó được cơ chứ.
"Bớt nói dối đi."
"......"
Cảm thấy chuyện vẫn chưa kết thúc ở đó, tôi thu dọn những hộp rỗng vào lại túi giấy rồi đặt xuống sàn. Yoon Tae Oh cũng chỉnh lại tư thế, chuẩn bị mở lời. Quen thuộc rồi. Chắc là sẽ dài dòng lắm đây.
"Tại sao cậu lại biến tôi thành một vị giám đốc vô năng vậy, Thư ký Kim."
"Baek...."
"Thư ký Baek?"
"Về điểm đó... là do tôi suy nghĩ chưa thấu đáo ạ. Vì nghĩ đó là phạm vi mình có thể tự xử lý nên tôi đã không báo cáo lại ạ...."
Yoon Tae Oh lại trở nên nghiêm túc. Có vẻ như tâm trạng của hắn từ lúc ở ngoài phòng khách vẫn chưa hề khá hơn chút nào. Chẳng qua hắn chỉ tạm nhẫn nhịn trong lúc chờ tôi ăn xong mà thôi.
"Tôi sẽ đuổi việc toàn bộ đội thư ký, cứ biết vậy đi."
"...Đuổi việc, ạ?"
"Chẳng phải đó là chuyện đương nhiên sao? Hơn mười con người mà làm việc còn không bằng một người thì không đuổi đi để làm gì?"
Không, vấn đề không phải ở chỗ đó... Đuổi việc sao? Đội thư ký của công ty mình có chế độ đuổi việc từ bao giờ thế...? Chẳng phải toàn là mang đi chôn sống hay bẻ cổ hết sao...! Nghĩ đến cảnh những người khác sẽ được thong thả nghỉ việc để đi tìm chỗ làm mới, chỉ để lại mình tôi ở đây, tôi bỗng thấy vừa ghen tị vừa uất ức.
Kết quả là chỉ có mình tôi - người mang cái tội làm việc quá chăm chỉ - phải ở lại chịu trận và lo lắng cho mạng sống của mình bên cạnh Yoon Tae Oh sao.
"giám đốc ."
"Gì."
"Dù vậy, việc đuổi việc toàn bộ đội thư ký có vẻ là một hình phạt hơi quá tay ạ. Ai cũng có gia đình và gánh nặng sinh kế mà.... Hay là chúng ta thử tái cơ cấu lại công việc một cách hiệu quả hơn xem sao ạ...?"
Xin lỗi nhé, nhưng tôi không định một mình ôm hết cái "đống rác" này đâu. Nếu có ai có thể thoát khỏi cái công ty đáng sợ này, thì người đó chắc chắn không phải là tôi. Trừ phi là khi đã trở thành một cái xác.
"...Trong tình cảnh này mà cậu vẫn còn tâm trí lo cho mấy người đó sao."
Yoon Tae Oh có vẻ đã hiểu lầm điều gì đó, nhưng vì tôi cũng không muốn một mình xử lý ngần ấy công việc, và nếu làm tốt thì biết đâu tôi còn được giảm bớt việc nữa, nên tôi phải nắm lấy cơ hội này.
"Xin ngài hãy cho họ một cơ hội nữa ạ, thưa giám đốc ."
Nếu lúc này có những thư ký khác ở đây, chắc chắn sẽ có ai đó bóp cổ tôi cho đến chết. Dù ai cũng không nói ra, nhưng khát khao được nghỉ việc an toàn của họ là như nhau. Và hiện tại, tôi đang trực tiếp cướp đi cơ hội đó của họ.
"Hà... Vậy thì từ nay đừng bao giờ để xảy ra chuyện như ngày hôm nay nữa."
Sau một hồi suy nghĩ, từ miệng Yoon Tae Oh đã thốt ra những lời khá khó tin. Một kẻ gần như chưa bao giờ thay đổi quyết định đã đưa ra, vậy mà giờ hắn lại đổi ý. Chính tôi cũng chỉ định buông lời than vãn mà không kỳ vọng gì nhiều cơ mà...? Trong tình cảnh không thể tin nổi này, tôi chỉ biết gật đầu theo bản năng.
"Nếu còn để chuyện này xảy ra một lần nữa, thì lúc đó tôi sẽ cho cậu 'nghỉ việc' vĩnh viễn khỏi cuộc đời này luôn đấy."
...Xin lỗi nhé các đồng nghiệp. Trách nhiệm có vẻ nặng nề hơn tôi tưởng rồi.
