Chương 018
"Đội trưởng Baek."
Tôi đã phải nghe Yoon Tae Oh cằn nhằn suốt một hồi lâu vì tội không báo cáo tình hình thực tế một cách tử tế. À, chính xác thì hắn không nói nhiều, nhưng tôi phải cảm nhận cái bầu không khí nghẹt thở đến tận xương tủy. Thà là cứ mắng mỏ đi còn dễ chịu hơn.
"...Anh vẫn còn ở đây ạ?"
Kang Seok Ho chộp lấy cánh tay tôi ngay khi tôi vừa bước ra khỏi phòng. Nghĩ lại thì tôi cũng có nhiều chuyện cần nói với gã, nên cả hai cùng rời khỏi tòa nhà chính và đi về phía khu vườn. Sau khi xác nhận xung quanh hoàn toàn vắng người, tôi mới mở lời.
"Rốt cuộc là chuyện thế nào thế? Không, tôi đã cố tình để trống hết lịch trình buổi chiều rồi, thế quái nào ngài ấy không ở bên Beta mà đã về nhà rồi?"
"Tôi biết đâu đấy. Ngài ấy còn chẳng thèm đến chỗ hẹn dùng bữa nữa cơ. Đang đi giữa chừng thì tự dưng bảo dừng xe rồi cứ thế bước vào nhà hàng hanjeongsik thôi."
"...Tại sao chứ...? Nếu vậy thì anh cũng phải báo cho tôi một tiếng chứ!"
"Lúc đó đầu óc đâu mà báo với chả cáo! Làm sao tôi biết được ngài ấy lại về nhà ngay chứ!"
Vì quá ức chế nên tôi hơi cao giọng, Kang Seok Ho cũng cáu kỉnh nhăn mặt đáp trả. Lời gã nói cũng không sai, nhưng ít ra nếu gã báo cho tôi trước khi mọi người tập trung đông đủ thì đã không xảy ra cơ sự này.
"Mà Đội trưởng Baek đau ốm chỗ nào vậy...?"
"À, thì... chỉ là mệt mỏi chút thôi."
Gì vậy trời. Từ bao giờ mà mọi người lại quan tâm đến tình trạng sức khỏe của tôi thế không biết. Hết Yoon Tae Oh rồi giờ lại đến Kang Seok Ho.
"Thế ngài ấy không nói gì về việc tại sao không đến chỗ hẹn sao...? Là bữa trưa với Beta cơ mà."
"...Về chuyện đó thì tôi cũng không hiểu nổi."
Hành động bộc phát lần này thật là hy hữu. Yoon Tae Oh ít nhất chưa bao giờ cho Beta của mình "leo cây". Dù không có tâm ý đến mức phải đi sớm để đợi, nhưng muộn mấy thì hắn vẫn sẽ đến. Nếu vậy thì có một khả năng thế này....
"Đội trưởng Kang, chẳng lẽ... ngài ấy hết hứng thú rồi sao...?"
"Chịu thôi. Nhìn thái độ thì có vẻ là vậy. Nhưng nghe nói ngài ấy còn thuê cả đầu bếp riêng đến nhà người đó nữa cơ mà?"
"Thì đúng là vậy thật...."
Đa phần các Beta đều vì sợ hãi Yoon Tae Oh mà tìm cách bỏ trốn, nhưng cũng có vài người là do Yoon Tae Oh chán trước. Trong nguyên tác không đề cập chi tiết, nhưng thiết lập nhân vật là như vậy. Hắn sẽ rũ bỏ đối phương với một thái độ tàn nhẫn đến mức không tưởng.
Thế nhưng Han Ye Jun thì khác. Trong nguyên tác, ngoại trừ nhân vật chính là Beta chính diện ra thì đây là người mà Yoon Tae Oh dành nhiều tình cảm nhất. Chính vì thế tôi mới cố gắng gán ghép Han Ye Jun với Yoon Tae Oh, vậy mà tình hình có vẻ không diễn ra như tôi nghĩ.
"Hà... Thế đội thư ký xử lý sao rồi?"
"Tạm thời tôi gom họ lại một chỗ. Đề phòng trường hợp ngài ấy bảo dọn dẹp sạch sẽ bọn họ."
Có lẽ vì chạm đến công việc chuyên môn của mình nên thái độ của Kang Seok Ho thay đổi trong tích tắc. Trở thành một gã đàn ông sẵn sàng cắt tiết mười mấy mạng người ngay lập tức nếu có mệnh lệnh của Yoon Tae Oh.
"...Thả họ ra đi. Ngài ấy bảo vậy đấy."
"Thật không?"
"Không tin thì anh tự đi mà xác nhận?"
"...Thì chắc là thật rồi."
Cái đồ nhát gan này. Có khi sau này phản bội thằng cha này lại dễ ấy chứ.
❖ ❖ ❖
"Cái gì đây."
"Là bữa tối... ạ...?"
Sao thế, giờ cơm tôi nấu trông không giống cơm nữa à? Đã lâu lắm rồi tôi mới chuẩn bị bữa tối ở nhà nên có chút chăm chút, vậy mà chỉ nhận lại giọng nói cau có của Yoon Tae Oh.
"...Tôi nấu món khác nhé? Ngài có muốn ăn gì đặc biệt không ạ?"
Vì sự cố hồi trưa nên tôi đã rất để tâm đến việc chọn thực đơn. Biết hắn vốn thích các món thịt, hôm nay tôi đã chuẩn bị bít tết Wagyu T-bone ủ lạnh. Có thể thưởng thức cả thăn nội và thăn ngoại cùng lúc nên người ăn sẽ rất hài lòng, nhưng với người nấu thì việc căn độ chín là cực kỳ nan giải.
Tôi nướng măng tây, nấm và hành tây để ăn kèm, còn thêm cả khoai tây nghiền nữa. Có thể nói đây là món ăn tôi đã dồn hết tâm huyết vào.
"Có hai cái miệng mà sao chỉ có một miếng bít tết?"
"À... tôi lát nữa ăn riêng cũng được ạ. Ngài cứ dùng trước đi."
Từ bao giờ mà hắn lại quan tâm đến bữa ăn của tôi thế không biết. Yoon Tae Oh đa phần đều dùng bữa bên ngoài, thỉnh thoảng mới ăn ở nhà như thế này. Chính vì thế, Đội thư ký 1 về cơ bản phải biết nấu ăn. Không, phải là nấu ngon mới đúng. Yoon Tae Oh vốn không thích việc để đầu bếp túc trực trong nhà.
"Chia ra mà ăn. Miếng thịt to thế kia cơ mà."
Đang nói cái quái gì vậy trời. Bàn ăn được sắp xếp hoàn hảo cho một người. Thảm lót bàn chỉ có một cái, rượu vang hợp với thịt cũng chỉ có một ly. Và đương nhiên, từ trước đến nay chẳng có thư ký nào dám ngồi cùng bàn ăn với Yoon Tae Oh cả.
"...Tôi thấy không sao đâu ạ...."
"Hà...."
Một tiếng thở dài thoát ra từ miệng Yoon Tae Oh đang ngồi tại bàn ăn. Lại còn trong tư thế tay đang nắm chặt con dao bít tết dùng để cắt thịt nữa chứ. Con dao đó... cắt được thịt thì chắc cũng đâm thủng cổ tôi dễ dàng nhỉ...?
"Của, của tôi có phần riêng rồi ạ...."
Tôi nhanh chóng chạy vào bếp bưng đĩa của mình đã chuẩn bị sẵn ra. Không phải tôi định nhịn ăn đâu, mà là định cho Yoon Tae Oh ăn xong rồi mình mới thong thả vừa ăn vừa xem phim cơ.
"Hừm."
Khi tôi đặt đĩa của mình xuống phía đối diện Yoon Tae Oh, lần này hắn lại thốt ra một tiếng cười khẩy.
"Cái này chắc tôi phải trừ tiền ăn vào lương của Thư ký Kim mất thôi."
"Không đâu giám đốc ! Chẳng qua là bình thường ngài ăn ít quá, với lại thịt Wagyu hôm nay tình cờ có chương trình khuyến mãi mua một tặng một ạ... Tôi xin lỗi... Ngài có muốn đổi đĩa không ạ...?"
Tôi vội vàng tuôn ra một tràng bào chữa, nhưng chính mắt tôi cũng thấy rõ mồn một. Miếng thịt của tôi to gấp rưỡi miếng của Yoon Tae Oh. Trong khi đĩa của hắn chỉ có vài miếng rau củ trang trí thanh nhã, thì đĩa của tôi măng tây nướng một nắm, nấm một nắm... và khoai tây nghiền thì đầy cả một bát tô.
"Cậu định ăn hết chỗ đó sao."
"...Vâng... Nhưng thật sự không phải vì tôi muốn ăn miếng thịt to đâu ạ...?"
"Tôi vốn không phải người có tính tham ăn, nhưng thấy sự khác biệt rõ rệt thế này thì tâm trạng cũng hơi khó chịu đấy?"
"......"
"Nếu cậu ăn hết chỗ đó mà không để thừa thì tôi sẽ bỏ qua cho lần này."
...Mình có thể ăn hết không nhỉ...? Không, phải ăn cho bằng hết. Vì Yoon Tae Oh đang cầm dao trong tay mà.
"Chúc ngài ngon miệng ạ...."
Có lẽ vì đã dùng bữa với Yoon Tae Oh vài lần nên tôi không còn thấy quá ngượng ngùng nữa. Chỉ là ở nhà thì đây là lần đầu... à, trước có ăn mì tôm rồi. Nghĩ lại thì dạo gần đây tần suất tôi ăn cùng hắn khá dày đặc. Có lẽ vì thế mà cảm giác khoảng cách tâm lý cũng thu hẹp lại.
"Cậu vẫn nhớ việc Tổng quản thư ký bị kỷ luật chứ."
"Vâng."
"Vậy chắc cậu cũng biết mình phải làm gì rồi nhỉ."
"...Vâng ạ...."
Thật buồn nhưng tôi biết rõ. Vì hiện tại tôi vô tình đã trở thành nhân vật số hai trong đội thư ký, nghĩa là tôi phải kiêm nhiệm luôn công việc của Tổng quản thư ký.
"Nhưng mà."
"Gì vậy."
"...Tại sao Tổng quản thư ký lại không bị giế... à không, sao lại chỉ bị kỷ luật thôi ạ?"
Trong lúc trò chuyện, hắn vẫn không ngừng việc ăn uống, ánh mắt khẽ chạm vào tôi. Như để dò xét ẩn ý sau câu hỏi, hắn nhìn tôi một hồi lâu rồi mới mở lời.
"Trông cậu có vẻ là kiểu người có dã tâm đấy nhỉ."
"Không ạ! Tôi không có ý đó đâu ạ...."
"Hay ý cậu là tại sao tôi lại giữ lại kẻ biển thủ tiền công ty bên cạnh mình?"
Tôi giật mình ngừng ăn trước lời hắn nói. Yoon Tae Oh vốn dĩ đã biết chuyện này sao...?
"Ngài... đã biết rồi ạ...?"
"Làm sao mà không biết được."
"Vậy sao ngài vẫn để yên ạ?"
Trong nguyên tác, Tổng quản thư ký là người đầu tiên rời bỏ Yoon Tae Oh khi hắn gặp biến cố. Lão đã vơ vét quỹ đen của công ty rồi thong dong biến mất. Vì bận rộn việc công ty và cả những vấn đề tâm lý nên Yoon Tae Oh đã không mảy may nghĩ đến việc bắt lão lại và đành cam chịu bị đâm sau lưng.
"Có thể coi đó là một lệ bất thành văn chăng. Đôi khi phải nhắm mắt làm ngơ cho kẻ dưới ăn chặn một ít tiền vặt, thì chúng mới không trở thành những tên đại đạo được."
Một triết lý thật khó hiểu.
"Hiện tại nó vẫn chỉ ở mức tiền tiêu vặt nên tôi mới bỏ qua thôi. Với lại lão già đó năng lực cũng khá hơn vẻ bề ngoài đấy. Chẳng lẽ cậu nghĩ một mình tôi có thể vận hành cả cái công ty này sao."
"Dù là vậy nhưng mà...."
"Nếu thấy chướng mắt quá thì Thư ký Kim cứ việc đẩy lão già đó xuống đi. Tôi luôn sẵn lòng 'tiễn' lão đi bất cứ lúc nào nếu có người thay thế mà."
"Khô, không cần đâu ạ! Thật sự là không cần đâu ạ...!"
"Cậu cứ phản ứng thái quá như thế làm tôi lại càng muốn bắt cậu làm hơn đấy."
Đồ điên. Mục tiêu cuộc đời tôi rất rõ ràng. Hoặc là Yoon Tae Oh mau chóng tìm được một nửa của mình để kết thúc câu chuyện, hoặc là tôi có thể "nghỉ việc an toàn". Cho đến lúc đó, tôi chỉ muốn bình yên sống sót mà không bị mất đầu thôi. Nghĩa là tôi không muốn ôm thêm bất cứ việc gì vào người nữa.
"...Ngài đã biết rồi thì thôi ạ...."
Trong phim, tôi đã từng rất ức chế khi thấy hắn bị lão già không ra gì đó đâm sau lưng. Có lẽ đó là dụng ý của biên kịch để cho thấy xung quanh hắn không có lấy một người đáng tin cậy, nhưng giờ đây câu chuyện đó đang trở thành hiện thực. Không còn là một thiết lập hay cảnh quay nhỏ nhặt nữa, mà là thực tế sắp ập xuống đầu người đàn ông đang ngồi trước mặt tôi đây.
"Nhân tiện đang nói chuyện, tôi cũng có một việc muốn nhờ cậu."
"...Nhờ vả, ạ...?"
Yoon Tae Oh... mà cũng biết sử dụng từ đó sao...?
"Đội thư ký 1, tốt nhất là chỉ nên có mặt ở nhà vào những lúc tôi không có nhà thôi."
"...Dạ...?"
Câu đó có nghĩa là, giờ tôi cũng phải cút khỏi nhà luôn sao...? Thật á? Nếu vậy thì tôi cảm ơn quá?
"Tôi hiể......."
"Ngoại trừ Thư ký Kim."
"......u... À, vâng."
Giọng nói đầy hưng phấn của tôi chồng lên giọng của Yoon Tae Oh. Không biết là hắn đã đoán trước được phản ứng của tôi hay chỉ là đang trêu chọc, mà khóe môi Yoon Tae Oh khẽ nhếch lên. Như thể đã biết thừa vậy.
"Lộ liễu thất vọng như thế làm tôi chạnh lòng đấy, Thư ký Kim."
"Tôi có thất vọng đâu ạ...."
Yoon Tae Oh trông có vẻ rất vui. Nhìn cái cách hắn lấy việc trêu chọc người khác làm niềm vui thế này thì đúng là nhân cách có vấn đề thật.
"Tôi không đùa đâu, nên tốt nhất là đừng để mấy kẻ vô dụng đó lọt vào mắt tôi."
...Chắc là phải bảo họ làm việc nhà vào ban ngày thôi. Dù sao nếu họ làm xong hết việc vào ban ngày thì ít nhất sau khi tan làm, khối lượng công việc của tôi cũng sẽ giảm đi đáng kể, như vậy sẽ thong thả hơn nhiều. Dù hôm nay có xảy ra cơ sự đó, nhưng kết quả lại đang nghiêng về hướng có lợi cho tôi. Mặc dù... việc phải kiêm nhiệm luôn chức Tổng quản thư ký thì đúng là chẳng thích thú gì.
"Dạ... giám đốc ."
Và trước những lời nửa thật nửa đùa của Yoon Tae Oh, tôi cũng thấy bớt sợ hơn đôi chút. Có lẽ những bữa ăn thường xuyên đã khiến tôi thấy hắn gần gũi hơn một chút. Hoặc cũng có thể là do tôi đã "mất dây thần kinh sợ hãi" rồi.
"Gì."
"Tại sao trưa nay ngài lại không đến chỗ hẹn dùng bữa với Ye Jun ạ."
Tôi đã hỏi điều mà mình vô cùng thắc mắc. Điểm khởi đầu của một ngày dài mệt mỏi này chính là từ đó. Một hành động kỳ quặc mà đầu óc tôi không thể nào hiểu nổi. Yoon Tae Oh không trả lời ngay câu hỏi của tôi. Hắn đặt dao xuống, khẽ nắm lấy cổ ly rượu vang rồi xoay tròn nó trong lòng bàn tay.
"Chẳng biết nữa."
Hắn nói ngắn gọn trong khi vẫn nhìn chằm chằm vào chất lỏng màu đỏ trong ly thủy tinh trong suốt mà không thèm nhìn tôi. Không có thêm bất cứ lời giải thích nào sau đó.
"Cứ coi như là, tự nhiên không muốn vậy đi."
"...À, vâng...."
Tôi cũng không thể gặng hỏi thêm. Nhìn giọng điệu nghiêm túc trầm thấp đó thì có vẻ không phải là lời nói đùa, vả lại hắn cũng chẳng ở vị trí phải xưng tội hay bày tỏ trạng thái cảm xúc với tôi.
"Quả thực Thư ký Kim rất đáng nể."
"...Dạ?"
Lời khen bất ngờ khiến tôi dẹp bỏ mọi suy nghĩ vẩn vơ.
"Tôi không ngờ là cậu có thể ăn hết chỗ đó đấy. Bộ cậu bị bỏ đói thật à."
Đến lúc định thần lại, tôi thấy đĩa thức ăn trống rỗng đập vào mắt mình. Gì vậy, thịt của mình biến đâu hết rồi...?
"Tiếc quá, vậy là không trừ được tiền ăn vào lương rồi."
Yoon Tae Oh dùng bữa xong liền đứng dậy. Sau đó, hắn vừa bước đi vừa đưa tay xoa đầu tôi một cái. Không... hay là đánh nhỉ...? Dù sao thì.
"Ăn ngon lắm."
"Vâng... ngài nghỉ ngơi đi ạ."
Ngay cả khi bàn tay hắn đã rời đi, tôi vẫn ngồi thẫn thờ ở đó. Chính xác là vì chân tôi không còn chút sức lực nào để đứng dậy nữa. Trái tim tôi đang đập liên hồi với những nhịp rung động lạ kỳ, khiến tôi không thể nào bước theo hắn được.
"À, Thư ký Kim."
"Vâng!"
Tôi nhìn Yoon Tae Oh đang quay người lại gọi mình.
"Sắp xếp lịch hẹn lại đi, với cậu ta ấy."
Chỉ để lại lời nhắn bảo tôi sắp xếp lại buổi hẹn hò với người Beta mà hắn thậm chí còn không nhớ nổi tên, Yoon Tae Oh bước thẳng vào phòng. Một cảm giác... thật kỳ lạ. Một sự không hài lòng thật khó để diễn tả bằng lời.
