Nhật Ký Sinh Tồn Của Thư Ký Tổng Tài Bá Đạo

Chương 54



Chương 054

"Truy quét... gì cơ ạ?"

"Cậu hẳn phải biết rồi chứ. Nghe bảo hôm qua cậu cũng đã nghe cùng với giám đốc mà."

"Nhưng tại sao lại làm việc đó ở phòng thư ký...."

Trước cái phẩy tay tiếp theo của Kang Seok Ho, những gã to xác đang kìm kẹp tôi liền buông ra. Thế nhưng thà là bọn họ còn hơn. So với Kang Seok Ho, kẻ đang khoác vai tôi và bắt đầu sải bước thì cảm giác này còn tệ hơn nhiều.

"Thử nghĩ mà xem. Ai là người ở cạnh giám đốc lâu nhất?"

"...Chẳng phải mọi người đều đã được xác minh danh tính rồi sao. Ngay từ lúc mới vào làm ấy."

Hắn ta cứ thế nghiêng người tựa hẳn vào tôi như thể giữa hai chúng tôi là đôi bạn thân thiết lắm, rồi thúc giục tôi bước đi.

"Dĩ nhiên là làm rồi. Nhưng khi có chuyện xảy ra với giám đốc , chẳng phải việc điều tra phòng thư ký đầu tiên là điều hiển nhiên sao?"

Cái thằng cha đầu đất này tự dưng hôm nay lại nói năng nghe có lý đến mức tôi không thể phản bác được câu nào. Ngay cả tôi cũng thấy việc điều tra phòng thư ký trước tiên là một quy trình vô cùng thỏa đáng.

"Việc đó... để tôi làm cũng được mà?"

"Không. Trưởng phòng Baek thì không được. Lần này giám đốc cũng lệnh cho cậu phải đứng ngoài."

"...Lại nữa ạ...?"

"Chẳng lẽ cậu lại không biết lý do sao."

Đây có lẽ là lần đầu tiên tôi bước chân vào văn phòng của Đội bảo vệ số 3. Đúng như tính cách của lũ người này, văn phòng trông thật tr*n tr** và lạnh lẽo.

Một bên tường kê san sát những chiếc tủ sắt lớn mà tôi chẳng muốn biết bên trong chứa thứ gì. Nhìn qua cũng biết chắc chắn là đủ loại trang bị dùng để lấy mạng người ta rồi. Và có vài căn phòng nhỏ trông như phòng họp, nhưng lạ lùng thay chúng lại được gắn cửa sắt và không hề có lấy một ô cửa sổ. Một trong những căn phòng đó chính là nơi tôi bị đưa vào.

"Tôi không biết thật mà...?"

Vốn dĩ Kang Seok Ho đã luôn tỏ vẻ nghiêm trọng, nhưng khi bước vào căn phòng nhỏ này, hơi thở hít vào dường như càng trở nên nặng nề hơn. Tại sao... cả bàn và ghế đều làm bằng sắt hết vậy.... Cách bài trí này trông hệt như những phòng thẩm vấn mà tôi từng thấy đâu đó.

"Ngồi đi chứ?"

"......."

"Tôi bảo ngồi xuống đi, Trưởng phòng Baek."

Trước sự hối thúc của Kang Seok Ho – kẻ đã yên vị từ trước – tôi đành ngồi xuống đối diện với hắn. Hắn ngồi nghiêng người để lộ phần khuôn mặt đầy những hình xăm về phía tôi, vẻ mặt khá là nghiêm túc. Tầm này đáng lẽ hắn phải giãn cơ mặt ra và bộc lộ cái tính cách hay đùa giỡn thường ngày rồi chứ.

"Cậu thực sự không biết à? Tại sao giám đốc lại loại Trưởng phòng Baek ra khỏi vụ này một lần nữa."

'...Cảm giác như mình không muốn biết chút nào.' Những lời Kang Seok Ho ném ra khiến tâm trí tôi trở nên rối bời.

Chẳng lẽ, Yoon Tae Oh đã nhận ra điều gì đó rồi sao? Xem xét tình hình hiện tại thì điều đó cũng khá hợp lý. Chẳng thế mà Kang Seok Ho lại chọn tôi làm mục tiêu đầu tiên trong số bao nhiêu thư ký thế này sao? Cả việc gạt tôi ra khỏi vụ truy quét Omega nữa.

"Đ-đội trưởng. Có vẻ như có hiểu lầm gì đó rồi...."

"Hiểu lầm cái nỗi gì. Cậu coi thường chỉ thị của giám đốc như thế thì ngài ấy loại cậu ra là phải thôi còn gì."

"À...."

Một tiếng thở dài thườn thượt thoát ra từ miệng Kang Seok Ho. Thế rồi, một bàn tay bay ngang qua bàn và búng thẳng vào trán tôi một cái rõ đau. Cú búng mạnh đến mức khiến mắt tôi hoa lên, nhưng cũng nhờ vậy mà đầu óc tỉnh táo lại đôi chút.

"Thế nên tôi mới bảo cậu nên biết nghe lời một chút đi. Vừa mới bị bắt lại khi định bỏ trốn chưa được bao lâu mà đã lại coi thường chỉ thị rồi, cái cậu này thật là."

"Không, sao anh lại...! Và ai bảo là tôi định bỏ trốn cơ chứ!"

Đến đây thì đã rõ mười mươi rồi. Chính cái thằng khốn này đã ác ý tung tin đồn tôi vượt biên đây mà. Tại sao cho đến tận bây giờ hắn vẫn cứ đinh ninh là tôi định bỏ trốn cơ chứ. Trong khi chẳng hề có một bằng chứng nào cả...!

"Hà... dù sao thì cậu cũng nằm trong đối tượng điều tra, cứ biết thế đi."

"T-tôi cũng vậy ạ...?"

"Ừ. Trừ Alpha ra thì toàn bộ."

"Là giám đốc bảo anh làm thế sao?"

"Không, đây là quyết định của tôi. giám đốc việc gì phải chỉ thị mấy chuyện chi li thế này."

Hỏng bét rồi....

"Đội trưởng Kang, anh định tiến hành điều tra thế nào vậy...?"

Rốt cuộc tôi lấy đâu ra cái gan đó nhỉ. Tại sao hôm qua nghe kết quả xét nghiệm của Yoon Tae Oh xong tôi lại không bỏ trốn luôn đi cơ chứ. Việc truy quét Omega sẽ được tiến hành như thế này vốn dĩ là điều tôi đã lường trước được phần nào mà.

Kang Seok Ho sau một hồi làm bộ làm tịch, cuối cùng cũng để lộ chút dáng vẻ thường ngày. Hắn vò đầu bứt tai, không giấu nổi vẻ phiền muộn trong lòng.

"Hà, thì điều tra hết rồi sau đó...."

"Sau đó thì sao ạ...?"

"Thì phải xét nghiệm chứ."

Làm cái gì cơ...? Xét nghiệm?

"...Xét nghiệm phân loại giới tính ạ?"

"Dù phiền phức nhưng đó chẳng phải là cách chính xác nhất sao. Cũng chẳng ai có thể nói dối được."

Tôi chỉ muốn tự vò nát mái tóc của chính mình thôi. Thật sự là to chuyện rồi....

 

"Trưởng, Trưởng phòng...!"

Thật là một đống hỗn độn. Cả tâm trí tôi lẫn tình hình trong văn phòng. Đội bảo vệ số 3 của Kang Seok Ho lôi từng người trong ban thư ký đi như thể đối xử với tội phạm tiềm năng vậy. Thậm chí có vài thành viên vì bị cho là có tình tiết nghi vấn mà đã mấy tiếng trôi qua vẫn chưa thấy quay lại.

Chính vì thế, các thành viên trong ban không ai chịu để yên cho đội bảo vệ lôi đi cả. Bởi trong văn phòng đang lan truyền một sự nghi ngờ rất hợp lý rằng những kẻ kia sẽ vu khống cho họ những tội danh không có thật rồi thủ tiêu không một dấu vết.

Bíp—

"Vâng, thưa giám đốc ."

“Vào đây một lát.”

Hà... tôi không tài nào tập trung vào công việc được. Thật may là tôi đã được Kang Seok Ho điều tra xong, hắn chỉ hỏi qua loa vài câu lấy lệ rồi thôi, nhưng vì đang che giấu bí mật nên chỗ tôi đang ngồi cứ như đống bàn chông vậy.

"Anh định đi đâu thế."

"giám đốc vừa mới gọi tôi đấy. Anh không nghe thấy sao?"

Bây giờ đến cả nhất cử nhất động của tôi cũng bị giám sát chặt chẽ. Thành viên Đội bảo vệ số 3 chẳng hề mảy may lay chuyển trước giọng nói sắc lẹm của tôi, hắn cứ lẳng lặng bám theo sau cho đến tận cửa phòng làm việc của Yoon Tae Oh. Tôi không nỡ bảo hắn đừng bám theo nữa, chỉ đành thở dài một tiếng đầy bất mãn rồi bước vào trong.

"Ngài gọi tôi ạ, thưa giám đốc ."

Dù tôi đã bước vào phòng, Yoon Tae Oh vẫn dán mắt vào màn hình laptop một hồi lâu. Gã đang xem thứ gì đó với vẻ mặt nghiêm trọng và gõ phím một cách hời hợt. Không biết có phải do tâm trạng tôi hay không, nhưng tình hình có vẻ chẳng mấy tích cực.

"Cậu có gì không hài lòng với tôi à."

"...Dạ...?"

'Ngài nói gì vậy, Tae Oh ơi. Trên đời này làm gì có nhân viên nào không có gì bất mãn với chỗ làm cơ chứ...? Ngài muốn tôi liệt kê ra từng cái một không...? Ngài có chắc là nghe xong sẽ không bị sốc không đấy...?'

"Tại sao lịch trình lại thế này? Ý cậu là bắt tôi đi họp đến tận mười giờ tối nay à?"

"À... cái đó không phải lỗi tại tôi đâu ạ...?"

"À, vậy thì là cái thằng khốn nào lại sắp xếp lịch trình kiểu này nhỉ?"

"Không, giám đốc à... ý tôi không phải n-như vậy...."

Có vẻ gã cũng đang gặp vấn đề trong việc kiềm chế cơn giận. Tiếng tạch phát ra khi gã đập mạnh tay xuống bàn phím khiến tôi giật mình, lời nói cũng vì thế mà lí nhí dần.

"Đưa hắn tới đây, tôi muốn xem mặt xem là cái thằng khốn nào. Dù tôi có vắng mặt vì kỳ ph*t t*nh đi chăng nữa, thì thế này chẳng phải là quá đáng rồi sao?"

"Chuyện đó... chẳng phải tất cả đều là tại giám đốc sao ạ?"

"...Cái gì?"

"Vì giám đốc không tuân thủ bất kỳ lịch trình nào trước khi vào biệt thự nên tôi mới không còn cách nào khác. Tôi đã cố gắng lùi những việc có thể lùi xuống phía sau hết mức rồi đấy ạ."

'Tôi có nên mang cho ngài cái gương không nhỉ. Biết thế sao trước kỳ ph*t t*nh ngài lại ăn chơi nhảy múa như vậy để rồi khiến bao nhiêu người phải tăng ca thế này. Vì ngài mà tôi cũng phải về muộn, nên người cần phải nổi giận là tôi chứ không phải ngài đâu, đồ khốn ạ.'

"Hà... điên mất thôi, thật tình."

Yoon Tae Oh đứng dậy. Gã xắn tay áo. Gã tiến lại gần.

"Cậu bảo là tại tôi, chuyện đó đấy à."

Những đường gân xanh nổi lên trên mu bàn tay đang nắm chặt rồi lại buông ra trông thật rõ nét. Sao tay người mà lại to bằng cái đầu thế kia chứ.... Đang nói chuyện bình thường sao tự dưng lại chuyển sang trạng thái chiến đấu thế này...?

"C-chắc chắn là do năng lực làm việc của tôi còn non kém nên mới chỉ sắp xếp được lịch trình như vậy thôi ạ...?"

"Thế à?"

"Vâng... à không ạ...?"

Khó xử thật đấy. Đổ lỗi cho gã cũng không được, mà nhận lỗi về mình cũng chẳng xong. Tôi cảm thấy dù chọn đằng nào thì cũng khó mà bảo toàn mạng sống.

"Thử nghĩ kỹ lại xem. Tại sao tôi lại buộc phải lùi lịch trình như vậy."

'Nghĩ cái gì chứ. Làm sao tôi biết được tại sao ngài lại tự ý hủy hết mọi lịch trình trong lúc tôi vắng mặt một lát cơ chứ. Mà tôi cũng tò mò không biết cái bộ não đó chứa cái gì mà lại lùi hết mọi việc lại như thế thật.' Tôi nhìn Yoon Tae Oh với ánh mắt đầy thắc mắc, gã liền nhướng một bên lông mày rồi lên tiếng.

"Tôi nhớ là lúc đó vì phải xử lý kẻ định bỏ trốn nào đó nên mới thành ra thế này, vậy mà chính chủ lại quên sạch rồi thì phải."

"Hóa ra đã có chuyện như vậy xảy ra ạ...."

Cứ giả vờ ngây ngô đi thôi. Vì tôi đâu có định bỏ trốn. Chẳng qua là do gã và Kang Seok Ho hiểu lầm rồi phát điên lên thôi.

"Vậy nên chẳng phải đó là lỗi của Thư ký Baek sao. Đúng chứ?"

Bàn tay với những đường gân xanh nổi rõ chạm vào cổ tôi. Một tay gã bao trọn lấy một bên cổ, ngón cái v**t v* nhẹ nhàng và lặp đi lặp lại vùng cằm dưới như thể đang hối thúc một câu trả lời. Tôi đảo mắt nhìn thẳng vào gã.

Rõ ràng là gã đang trêu chọc tôi. Gã đang đổ hết lỗi lầm của mình lên đầu tôi đây mà. Nhưng tại sao... cơ thể tôi lại căng cứng thế này. Chắc vì đây là tình huống mà cổ tôi có thể lìa khỏi thân bất cứ lúc nào nên trái tim mới bắt đầu đập loạn nhịp một cách ồn ào như vậy. Có lẽ vì thế mà tôi đã khẽ gật đầu như bị mê hoặc trước câu hỏi của gã.

"Thỉnh thoảng tôi thấy Thư ký Baek cũng bạo dạn thật đấy."

Tư thế vẫn giữ nguyên như cũ, nhưng biểu cảm của Yoon Tae Oh bỗng chốc giãn ra. Khóe môi vốn đang mím chặt bỗng nhếch lên, để lộ một gương mặt đang mỉm cười.

'...Sao ngài cứ cười đẹp như hoa thế kia làm gì chứ....' Nhờ vậy mà tiếng đập trong lồng ngực tôi lại càng trở nên rộn ràng hơn.

"giám đốc hỏi mà ai lại chỉ gật đầu như vậy chứ."

Dù lời nói nghe như một sự khiển trách về phép tắc nơi công sở, nhưng Yoon Tae Oh vẫn không tắt nụ cười, gã đưa bàn tay đang nắm cổ tôi lên, nhẹ nhàng áp vào má tôi.

Đây là giới hạn rồi. Đây thực sự là một nỗi sợ hãi vượt ngoài sức tưởng tượng. Trái tim tôi đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, lòng bàn tay cũng ướt đẫm mồ hôi. Dù tôi có cố nuốt nước bọt bao nhiêu lần thì cơn khát vẫn không có dấu hiệu được giải tỏa. Cơ thể dường như đã quên mất thời tiết mà bị bao phủ bởi một luồng nhiệt, khiến mặt tôi như sắp nổ tung và mồ hôi thì thấm đẫm cả chân tóc.

...Chắc chắn đây là cảm giác sợ hãi đúng không nhỉ...?

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...