Chương 055
"Tôi sẽ điều chỉnh lại lịch trình để kết thúc sớm nhất có thể ạ...."
Để thoát khỏi bầu không khí khó xử này, tôi đã thốt ra một điều gần như bất khả thi rồi lén lút nới rộng khoảng cách. Thấy gã không đáp lại, tôi cứ ngỡ công chuyện của gã đã xong nên định xoay người bước đi.
"Chuẩn bị đi Jeju một chuyến đi."
"...Jeju ạ?"
Hóa ra đây mới là việc chính mà Yoon Tae Oh gọi tôi vào. Cái đống lịch trình dày đặc kia chỉ là lời càm ràm vu vơ thôi. Gương mặt gã khi nói về công việc có gì đó rất khác. Một gương mặt không còn chút vẻ đùa cợt nào.
"Dự án ở Jeju vẫn còn đang trong quá trình thi công dang dở, tôi nghĩ ngài có thể thư thả đi sau cũng được mà."
Đó vốn là một lịch trình đã định sẵn. Việc Yoon Tae Oh đi Jeju. Mục đích chính là dự án khu nghỉ dưỡng với số vốn đầu tư khổng lồ, nhưng nếu xét riêng về cá nhân Yoon Tae Oh, đó sẽ là một dấu mốc quan trọng trong lịch sử tình trường của gã – tập phim mà nhân vật chính của bộ phim này xuất hiện. Thế nhưng nó lại đến quá sớm. Vẫn chưa đến lúc mà....
"Vì thế nên tôi mới đi đấy chứ. Cứ thế này thì có qua một năm nữa chắc cũng chẳng khai trương nổi mất."
"À, vâng.... Tôi sẽ chuẩn bị ạ."
"Nghe bảo khu A của dãy phòng khách đã hoàn tất thi công nên cứ sắp xếp chỗ ở tại đó đi."
Đây vốn là chuyện đáng mừng. Nếu gã gặp được nhân vật chính sớm hơn dự kiến thì đối với tôi cũng không phải là chuyện tồi. Chỉ cần hai người họ gặp nhau, câu chuyện có thể đi đến hồi kết mà tôi chẳng cần phải nhúng tay vào làm gì. Thế nhưng tại sao, lòng tôi lại cảm thấy chẳng mấy vui vẻ gì thế này.
Có lẽ nên nói là nhờ nghe được tin tức bất ngờ này chăng. Lồng ngực vốn đang đập rộn ràng bỗng chốc trở nên tĩnh lặng.
"Vậy tôi sẽ chuẩn bị để ngài có thể xuống đó ngay khi lịch trình ở đây kết thúc."
"Sắp tới tôi sẽ phải đi lại giữa trụ sở chính và Jeju khá thường xuyên, cậu cứ dựa vào đó mà sắp xếp lịch trình cho phù hợp."
Có lẽ vất vả khoảng một tuần là có thể đi Jeju được. Dù rằng đội TF hay bên thi công xây dựng sẽ phải trải qua những ngày tháng như dưới địa ngục. Sau khi kết thúc câu chuyện, tôi cúi chào Yoon Tae Oh rồi quay lưng bước đi.
"Sao cậu không hỏi?"
Mới đi được vài bước, tiếng nói vang lên từ phía sau khiến tôi phải quay lại nhìn Yoon Tae Oh một lần nữa. Gã đang ngồi tựa mông vào mép chiếc bàn làm việc lớn, nhìn thẳng vào tôi.
"...Ngài muốn tôi hỏi về, chuyện gì ạ...?"
"Omega."
À, chắc chắn rồi. Cảm giác rung động khiến lồng ngực tôi khó chịu lúc nãy không phải là sự sợ hãi. Trái ngược với khi đó, nhịp đập bắt đầu ngay lúc này đây không nghi ngờ gì nữa, chính là bắt nguồn từ sự sợ hãi. Chỉ vì cái chủ đề mà tôi chẳng muốn khơi dậy chút nào vừa bật ra, dù gã chưa nói gì thêm nhưng sự bất an đã bắt đầu nảy nở.
"Chuyện đó giám đốc đã bảo gạt tôi ra rồi mà...."
"Thì đúng là vậy. Nên tôi mới thấy lạ là sao hôm nay cậu lại ngoan ngoãn nghe lời đến thế."
Có phải tôi đã tỏ ra quá thiếu quan tâm không...? Vì sợ sẽ bị nghi ngờ vô căn cứ nên tôi đã không hề đề cập đến chuyện truy quét Omega với bất kỳ ai. Tôi chỉ lo rằng nếu mình mở lời, nhỡ đâu lại xảy ra một sai sót nhỏ nào đó. Thế nhưng chính điểm đó dường như lại khiến gã nảy sinh nghi ngờ.
"Vì Đội trưởng Kang đang làm rất tốt rồi... nên là...."
Tôi muốn tỏ ra thản nhiên như mọi khi, nhưng sự căng thẳng là thứ không tài nào che giấu nổi. 'Hóa ra mình không biết nói dối giỏi như mình tưởng....'
"Bác sĩ điều trị có nói với tôi thế này."
"...Nói gì cơ ạ...?"
Khi nghe kết quả xét nghiệm ở bệnh viện, tôi đã phải lánh mặt một lát theo lệnh của Yoon Tae Oh. Tôi không biết trong lúc mình ra ngoài, hai người họ đã trao đổi những gì.
"Có lẽ tin tức tố của tôi... à thôi, để sau này hãy nói."
Cái gì vậy chứ.... Đã đẩy bầu không khí lên đến cao trào rồi lại đột ngột dừng lại là ý gì. Đặc biệt là vì chuyện này có thể liên quan đến tôi nên tôi rất muốn gặng hỏi thêm, nhưng làm vậy sợ sẽ càng bị nghi ngờ hơn nên tôi đành phải đáp lại là mình đã hiểu.
Thế nhưng dù có nghĩ thế nào tôi vẫn thấy kỳ lạ. Thái độ của Kang Seok Ho và Yoon Tae Oh cứ khiến tôi bận lòng một cách khó tả. Tôi không thể rũ bỏ được cảm giác rằng họ dường như đang cố tìm kiếm điều gì đó từ tôi. Có lẽ họ đã nghi ngờ việc tôi là một Omega lắm rồi cũng nên....
"Tôi xin phép tan làm trước."
Đó là một sự đấu tranh tư tưởng dữ dội. Liệu tôi nên cứ thế trơ trẽn giữ vững vị trí của mình và đợi vụ truy quét Omega kết thúc trong im lặng, hay là phải lập tức bỏ trốn thật xa? Nếu dùng lý trí để phán đoán thì dĩ nhiên phải bỏ trốn rồi. So với việc bị bại lộ thân phận Omega rồi bị xé xác như trong nguyên tác, thì thử làm một điều gì đó vẫn là khôn ngoan hơn. Nếu may mắn, chẳng phải vẫn có khả năng không bị bắt lại sao.
Tôi đã cân nhắc đến cả việc nên xử lý hai chiếc đồng hồ và cái bát mì tôm giấu trong nhà như thế nào để nhận được số tiền lớn nhất. Ý tôi là tôi đã lập kế hoạch chạy trốn một cách cực kỳ nghiêm túc đấy.
"Mời lên xe, Trưởng phòng."
"...Các anh đưa tất cả mọi người về thế này sao...?"
Nhưng vấn đề vẫn nằm ở Đội bảo vệ số 3. Họ kèm cặp đội ngũ thư ký theo kiểu 1:1, bám sát không rời quá mười mét. Dù gã này không đến mức như Kang Seok Ho, nhưng tôi nghĩ mình không thể nào cắt đuôi được tên Alpha này để bỏ trốn. Dù sao gã cũng là Alpha mà. Và thực tế thì tôi thấy Kang Seok Ho còn dễ chịu hơn. Có lẽ vì không quen biết gì tôi nên gã này có thái độ đặc biệt cứng nhắc và đậm chất công việc.
"Tôi đã bảo anh lên xe."
Nhìn xem. Chỉ mới chần chừ một lát mà cái giọng điệu cứng nhắc đó đã thốt ra rồi. Tôi cũng là trưởng phòng đấy chứ, vậy mà gã còn chẳng thèm trả lời câu hỏi của tôi nữa. Cái đồ mất dạy. Sao lại coi người ta như tội phạm tiềm năng... à, chính tôi là ngọn nguồn của vấn đề này mà.
"Đưa anh đi đâu đây."
"Về nhà đi. Nhà của giám đốc ấy."
Yoon Tae Oh đã đi cùng Kang Seok Ho để thực hiện lịch trình. Dĩ nhiên là tôi phải về nhà, nhưng có lẽ tôi cần phải kiểm tra một chuyện khác. Sau khi cắt đuôi được cái gã to xác này. Trước mắt, tôi quyết định im lặng về nhà.
Sau một hồi chật vật vượt qua con đường tắc nghẽn cũng như tâm trạng rối bời của mình, tôi đã về đến nhà. Tên to xác đó thấy tôi vào nhà liền định bước theo vào.
"Có vẻ anh chưa nghe nói rồi."
"...Nghe nói cái gì...?"
"Trong căn nhà này chỉ có 'Thư ký Baek' mới được vào thôi. Ngay cả Đội trưởng Kang cũng không được vào đâu."
Có lẽ gã đã nhận được lệnh bảo vệ tiếp cận, nhưng ở căn nhà này thì không thể làm thế được. Vì đây không phải nhà ai khác mà là nhà của Yoon Tae Oh. Dường như đã biết trước điều này nên gương mặt của gã to xác lần đầu tiên lộ vẻ lúng túng. Tôi để mặc gã ở đó rồi bước vào trong nhà.
"Vậy nhé, anh vất vả rồi."
Giờ mới là lúc quan trọng. Nếu dự đoán của tôi không sai thì đây không thể là sự bảo vệ sát sao 24/24 được. Vì chỉ với đám Alpha của Đội bảo vệ số 3 thì không thể nào giám sát được hết cả ban thư ký lẫn nhân viên của Đội bảo vệ số 1 và số 2. Sau khi kiểm tra CCTV bên ngoài nhà, đúng như dự đoán, gã đó đã liên lạc với ai đó rồi lái xe rời đi. Chỉ sau khi gã đã hoàn toàn biến mất, tôi mới rón rén ra khỏi nhà một lần nữa.
"Hình như vẫn chưa đến ngày khám mà...?"
"À, tôi đến để hỏi vài chuyện ấy mà."
Tôi đã tìm đến vị bác sĩ, người có thể coi là kẻ duy nhất trên thế giới này biết tôi là một Omega. Bởi vì tôi cần phải tìm ra bất cứ cách nào để giải quyết tình huống hiện tại, cũng như về câu chuyện mà Yoon Tae Oh định nói với tôi lúc nãy.
"Lần trước anh nói tin tức tố của tôi đang ở trạng thái... gần như bùng phát ấy...."
"Vâng. Đại loại là vậy."
"Alpha đối phương cũng có thể bị như vậy sao...? Kiểu như chu kỳ ph*t t*nh trở nên bất ổn, hoặc là chỉ số đột ngột tăng vọt rồi lại giảm mạnh ấy...."
"Có thể chứ. Nhưng chẳng phải anh nói đó là Alpha trội sao? Nếu vậy thì thường sẽ không bị ảnh hưởng đến mức đó đâu...."
Vị bác sĩ dường như vẫn nhớ chính xác những gì tôi đã nói. Dù ông ta nói với vẻ nghi hoặc, nhưng việc điều đó không phải là không có khả năng khiến tôi không khỏi tuyệt vọng. Quả nhiên vấn đề nằm ở tôi. Tin tức tố của tôi cũng đã trở nên bất ổn vì Yoon Tae Oh. Không giống như nguyên tác, việc ở quá gần gã chính là nguồn cơn của tai họa.
"Liệu có cách nào khác ngoài thuốc điều chỉnh tin tức tố để che giấu thân phận Omega không ạ...?"
"Che giấu sao?"
"Là... trong cuộc xét nghiệm phân loại giới tính ấy."
Vị bác sĩ tỏ vẻ thắc mắc một lát nhưng không gặng hỏi thêm. Cũng phải thôi. Nhìn cái bản mặt tôi là thấy một bầu trời tâm sự rồi còn gì.
"Thuốc điều chỉnh tin tức tố cũng chỉ là để người bên ngoài không cảm nhận được tin tức tố của mình thôi, chứ không phải là làm nó biến mất hoàn toàn đâu."
"Hà... đúng là vậy rồi."
Quả nhiên. Tôi chỉ nhận được sự xác nhận lại những gì mình vốn đã biết từ thế giới cũ.
"Nhưng không phải là hoàn toàn không có cách đâu...."
"Dạ...?"
Vị bác sĩ vừa gãi má vừa ngập ngừng một hồi lâu như đang câu giờ. Thật tình, sao các bác sĩ ở thế giới này lại thích lấp lửng như vậy cơ chứ. Mãi sau ông ta mới lên tiếng lần nữa.
"Thông thường xét nghiệm phân loại giới tính sẽ được thực hiện qua xét nghiệm nước tiểu nên là...."
Nào là với tư cách bác sĩ thì không nên nói điều này, nào là đây chỉ là ý kiến mang tính suy luận thông thường chứ tuyệt đối không phải lời khuyên chuyên môn. Sau khi đã rào trước đón sau một hồi, lời nói của ông ta rốt cuộc cũng hé mở một tia hy vọng.
"Ý anh là tôi nên tráo đổi nước tiểu với người khác sao...?"
"Không! Tôi không bảo anh phải l-làm thế, tôi chỉ bảo là cũng có phương pháp như vậy thôi, chứ tuyệt đối tôi không khuyên anh làm vậy đâu nhé...."
'Cái thằng cha này đúng là thiên tài mà...?'
Quả nhiên con người ta vẫn cần phải học cao hiểu rộng. Có lẽ những kẻ có học thức mới có thể nghĩ ra những kế hoạch phạm tội thông minh hơn chăng. Nhờ lời khuyên của bác sĩ, trong lòng tôi nảy sinh niềm hy vọng rằng mình có thể vượt qua cuộc khủng hoảng này mà không cần phải bỏ trốn.
Sẵn tiện ghé bệnh viện, tôi cũng lấy thêm thuốc điều chỉnh tin tức tố. Vì trong tình trạng bị giám sát thế này, việc quay lại đây sẽ không hề dễ dàng.
Vừa định rời khỏi sảnh bệnh viện thì thấy một người đàn ông trông vô cùng khả nghi đang quanh quẩn ở đó. Ngay khi ánh mắt tôi chạm phải, gã lập tức quay lưng bỏ chạy và nấp sau một cây cột.
"Làm ơn cho tôi về Hannam-dong."
Tôi vờ như không thấy rồi bước ra ngoài bắt taxi. Liếc nhìn phía sau, có vẻ như có một chiếc xe đang bám theo. Đây không phải là điều tôi hoàn toàn không ngờ tới. Vì đây là bệnh viện tôi từng đến cùng với Kang Seok Ho nên chắc sẽ không bị nghi ngờ quá nhiều. Kẻ bám theo phía sau xác suất cao chính là người của Đội bảo vệ số 3.
Chỉ cần về nhà và lấy lý do là sức khỏe không tốt là đủ rồi.
Dù đã phải mạo hiểm, nhưng tôi đã tìm ra cách để vượt qua cuộc khủng hoảng này mà không cần phải đánh cược mạng sống để bỏ trốn. Dù khả năng thành công không cao, nhưng ít nhất đó là phương pháp thực tế nhất trước mắt. Từ giờ trở đi, tôi chỉ cần hành động thật tự nhiên và không để bị nghi ngờ là được.
...Tôi đã nghĩ như vậy. Thế nhưng tình hình dần dần bắt đầu xoay chuyển theo một hướng kỳ lạ. Một hướng nào đó, vô cùng bất lợi cho tôi.
