Đầu tháng tư, nhận thấy dạo này Cố Diểu có vẻ chán ăn, dì Lưu vốn là người từng trải nên vừa múc cháo, vừa ướm lời hỏi thăm xem kỳ kinh nguyệt gần nhất của cô là khi nào.
Lần trước sao…
Cố Diểu lục lại trí nhớ, dường như chuyện đó đã từ khá lâu rồi.
Trong đầu cô chợt lóe lên một suy nghĩ. Bắt gặp ánh mắt đầy ý cười của dì Lưu, cô ngập ngừng hỏi: “Hay là… cháu mua que thử về kiểm tra xem sao nhỉ?”
“Phải đấy, có cần báo cho cậu hai một tiếng không?”
“Dạ thôi, chưa vội đâu dì.”
Gò má ửng hồng, Cố Diểu cố giữ vẻ bình tĩnh: “Cứ tạm thời giấu anh ấy đã. Nhỡ đâu chỉ là hiểu lầm thì lại khiến anh ấy mừng hụt.”
Dì Lưu làm việc rất nhanh nhẹn. Cơm nước xong chưa đầy nửa tiếng, ba chiếc hộp nhỏ đã có mặt trong phòng ngủ ở tầng hai.
Hôm nay là cuối tuần.
Vị lãnh đạo kia vừa nhậm chức, trên cương vị mới không tránh khỏi việc phải xuống địa phương khảo sát tình hình thực tế.
Tính ra, đôi vợ chồng trẻ cũng đã mấy ngày rồi chưa được gặp nhau.
Trong phòng tắm, Cố Diểu chăm chú đọc kỹ tờ hướng dẫn sử dụng. Sau khi hoàn tất các bước, cô đặt que thử xuống và chờ đợi kết quả trong khoảng 5 đến 10 phút.
Trong lúc chờ, Cố Diểu ngồi trên giường lướt điện thoại một lát nhưng chẳng thể nào tập trung nổi. Đang định mở chút nhạc cho thư thái thì trên màn hình hiện lên một dòng tin nhắn.
Lãnh đạo hỏi cô đã ngủ dậy chưa, có ăn sáng đúng giờ không.
Lúc này đã hơn chín giờ sáng.
Cố Diểu mỉm cười, gõ phím: [Daddy nhà ai mà ngày nào cũng phải lo nghĩ đủ thứ thế này nhỉ?]
Chu Chính Lương đáp lại bằng câu chữ bất lực: [Em đừng có hàm hồ.]
Mà thực ra anh cũng chẳng bị hàm oan chút nào. Vừa làm chồng, vừa làm cha dường như đã trở thành trạng thái thường trực trong cuộc sống hôn nhân của hai người.
Với Cố Diểu, đây vừa là một sự ràng buộc, lại vừa là một gánh nặng ngọt ngào.
Cô vốn là người không thích bị quản thúc, nhưng lại cam tâm tình nguyện để anh bao bọc. Đơn giản vì anh là Chu Chính Lương, người duy nhất sẵn lòng chiều chuộng và coi cô như một đứa trẻ mà nâng niu.
Đang mải mê trò chuyện, Cố Diểu bỗng chốc sực tỉnh, liếc nhìn đồng hồ.
Hỏng rồi… Đã quá thời gian quy định hai phút. Liệu kết quả có còn chính xác không nhỉ?
Chẳng còn cách nào khác, cô đành phải làm lại lần nữa.
Sự cẩn thận của dì Lưu đúng là không thừa chút nào, mua một lúc ba hộp thật sáng suốt. Lần thứ hai do sơ ý run tay, que thử rơi tọt xuống bồn cầu, thế là hỏng.
Đến lượt chiếc cuối cùng, cô tự nhủ phải thật bình tĩnh. Vừa hít một hơi thật sâu, đặt chiếc que ngay ngắn lên bệ rửa mặt thì điện thoại lại đổ chuông.
“……”
Quay lại phòng ngủ, màn hình hiển thị cuộc gọi từ Trưởng ban Thông tin, cấp trên trực tiếp của cô.
Đối phương tỏ ý rất ngại vì đã làm phiền vào ngày nghỉ, nhưng có một tệp dữ liệu khẩn cấp cần cô gửi vào hòm thư của thư ký Đàm.
Từ khi biết thân thế của cô, đồng nghiệp ở văn phòng ít nhiều đều mang tâm lý cung kính, nịnh nọt. Ngay cả vị Trưởng ban này, mỗi khi giao việc giọng điệu nghe cứ…
Ôi thật khó diễn tả!
Cố Diểu thấy không thoải mái chút nào. Lúc đầu cô còn tìm cách chấn chỉnh mọi người, nhưng thấy chẳng ăn thua nên đành mặc kệ.
Sau khi gửi xong dữ liệu và kiểm tra kỹ lưỡng, Cố Diểu tắt máy tính. Vừa đúng tám phút. Lần này chắc chắn là chuẩn rồi.
Cô bước vào phòng tắm, cầm que thử lên nhìn, rồi khẽ nhíu mày.
Chẳng có gì hiện lên cả.
??
Thế này là sao, hôm nay mấy cái que này định “cạch mặt” cô đến cùng đấy à?
Cố Diểu lên mạng tra cứu, kết luận đưa ra chỉ có hai khả năng: một là sản phẩm bị lỗi, hai là không trúng.
Cô nghiêng về vế sau nhiều hơn.
Nói là thất vọng thì cũng không hẳn, nhưng không thể phủ nhận quá trình chờ đợi quả thực rất giày vò tâm can.
Chút chuyện nhỏ nhặt ấy rồi cũng bị cô quẳng ra sau đầu. Cho đến một tuần sau, vị lãnh đạo kết thúc chuyến công tác, trở về Cùng Hải ngay buổi chiều hôm đó.
Cố Diểu đang cùng đồng nghiệp tan làm. Vừa bước ra khỏi cổng lớn, cô đã thấy một chiếc SUV màu đen đỗ ở làn đường bên cạnh. Chỉ cần nhìn lướt qua, cô đã nhận ra ngay biển số xe mà mình vốn đã nằm lòng.
Bước chân cô khựng lại, chiếc điện thoại trong túi xách cũng bắt đầu rung lên.
Nhấn nút nghe, một giọng nói trầm thấp truyền vào màng nhĩ: “Diểu Diểu.”
Cố Diểu mỉm cười, chào tạm biệt đồng nghiệp rồi rảo bước về phía chiếc xe đang đợi.
Đứng tại chỗ nhìn theo chiếc SUV từ từ rời đi, các đồng nghiệp lúc này mới sực tỉnh.
“Vừa rồi là…?”
Người kia gật đầu: “Chắc là vậy rồi.”
Họ cứ thế nói những lời đầy ẩn ý, nhưng rốt cuộc đó là ai thì chẳng ai nói rõ ra.
Nghe đồn, nhân vật tầm cỡ ấy chỉ cần ngày đi làm không quá bận thì nhất định sẽ đến đón vợ tan làm đúng giờ.
Chậc, đúng là một đôi trời sinh. Kiểu kết hợp chồng già vợ trẻ này quả thực khiến người ta phải ngưỡng mộ.
Nhìn cảnh đường phố qua cửa sổ xe, Cố Diểu lên tiếng hỏi: “Mình không về Dự Phong sao anh?”
“Dì Lưu nói dạo này em ăn uống không ngon miệng, anh đưa em ra ngoài đổi khẩu vị.”
Chu Chính Lương vừa nói vừa đưa tay nhéo má cô, khẽ nhíu mày: “Gầy hẳn đi rồi này. Ngoài việc chán ăn ra, em còn thấy không khỏe ở đâu nữa không?”
“Cơ thể thì không có gì bất thường, chỉ là…” Cố Diểu ngập ngừng.
Như thấu hiểu nỗi lo lắng của cô, Chu Chính Lương ôn tồn nói: “Ăn cơm xong, mình ghé bệnh viện một chuyến nhé.”
“Đi bệnh viện á?”
“Ừm.”
Nhìn biểu cảm của chồng, cô đoán chắc dì Lưu đã hé lộ chuyện thử thai lần trước qua điện thoại.
Thôi thì cũng được, đôi khi ta phải tin vào trực giác của bản thân.
Bữa tối diễn ra không mấy suôn sẻ. Đang ăn dở, Cố Diểu không ngăn nổi cảm giác buồn nôn cuộn trào trong dạ dày, vội chạy vào nhà vệ sinh riêng trong phòng bao.
Chu Chính Lương lập tức theo sát phía sau.
Mười phút sau, chiếc SUV bên ngoài nhà hàng khởi động, vững chãi lao vào màn đêm.
Bệnh viện chuyên khoa phụ sản hàng đầu Cùng Hải làm việc 24/24. Cầm kết quả xét nghiệm máu trên tay, đúng là đã mang thai.
Hai vợ chồng còn chưa kịp hoàn hồn, bác sĩ đã đề nghị thêm: “Dựa trên nồng độ hormone, thai nhi đã bám rễ được khoảng bảy, tám tuần rồi. Hai người nên tiện thể đi siêu âm luôn để kiểm tra tình trạng phát triển của phôi thai.”
Bảy, tám tuần. Tức là gần hai tháng rồi, thảo nào lại có phản ứng nghén.
Lần đầu làm mẹ, trong lòng Cố Diểu dâng trào vô vàn cảm xúc, nhưng bề ngoài cô lại tỏ ra điềm tĩnh hơn là mong đợi.
Cô nào đâu biết, suốt quãng đường từ phòng khám đến phòng siêu âm, dây thần kinh trong não bộ Chu Chính Lương không lúc nào được thả lỏng.
Tâm trạng anh lúc này chia làm ba giai đoạn: Niềm hạnh phúc khi lần đầu làm cha, trách nhiệm khi lần đầu đón nhận một sinh linh mới, và cả một sự căng thẳng không tên cứ thế bủa vây.
Chẳng hạn như mỗi khi xuống bậc thang, vị lãnh đạo tỏ ra hết sức thận trọng, chỉ muốn bế cô lên cho yên tâm.
Cố Diểu thường sẽ mỉm cười đẩy tay anh ra: “Anh đừng làm quá lên thế, em chỉ mang thai thôi chứ có phải búp bê giấy đâu mà dễ hỏng thế.”
Huống hồ, bây giờ mới là giai đoạn đầu.
Cứ đà này thì đến mấy tháng cuối phải tính sao đây? Chẳng lẽ ngày nào anh cũng định đút cô vào túi để mang theo?
Trước những lời trêu chọc của vợ, Chu Chính Lương cũng phải thừa nhận bản thân quả thực có phần thái quá.
Thế nhưng, bất ngờ lớn hơn vẫn còn chờ đợi ở phía sau.
Lúc tiến hành siêu âm, bác sĩ bỗng nhiên “ồ” lên một tiếng. Chu Chính Lương nhíu mày hỏi: “Có vấn đề gì sao?”
Không có vấn đề gì. Vị bác sĩ vừa cười vừa tiếp tục rà đầu dò: “Kết quả siêu âm cho thấy có hai túi thai. Chúc mừng anh chị, là sinh đôi đấy nhé.”
Sinh đôi!
Cố Diểu ngạc nhiên mở to mắt, ngỡ như mình vừa nghe nhầm.
Trở về Dự Phong, cô ngồi trong phòng ăn nhâm nhi từng thìa cháo nhỏ.
Tại phòng khách cách đó không xa, lãnh đạo và dì Lưu đang họp bàn nghiêm túc. Hai người một hỏi một đáp về những điều cần lưu ý trong thai kỳ. Dì Lưu còn cẩn thận lấy sổ tay ra ghi chép lại.
“Hiện tại thai được mấy tuần rồi?”
Chu Chính Lương ngồi tựa lưng vào sofa, ngón tay gõ nhẹ lên thành ghế: “Được tám tuần rồi.”
“Bác sĩ dự tính khi nào thì sinh?”
“Khoảng ngày 21 tháng 11. Nhưng sinh đôi thường sẽ chuyển dạ sớm hơn, tốt nhất là đủ 37 tuần thì nên vào viện nằm chờ sinh luôn cho an tâm.”
Dì Lưu gật đầu, lại hỏi tiếp: “Dạo này con bé nghén quá, tôi định làm mấy món khai vị cho dễ ăn. Bác sĩ có dặn phải kiêng khem gì không?”
Câu hỏi này quả thực đã làm khó Chu Chính Lương.
Từ phòng ăn, Cố Diểu giơ tay giành quyền trả lời: “Câu này cháu biết! Không cần kiêng gì hết, dì cứ làm lẩu cay cho cháu là được.”
“……”
Bầu không khí vốn đang nghiêm túc bỗng chốc bị câu “lẩu cay” làm cho tan biến, mọi thứ trở lại như bình thường.
Mục đích đã đạt được, Cố Diểu đẩy bát đũa sang một bên rồi đứng dậy đi về phía phòng khách. Cô ngồi bên cạnh lãnh đạo, với lấy chiếc điều khiển từ xa chuẩn bị xem tivi.
Tối hôm đó, Chu Chính Lương ở lì trong thư phòng mãi không thấy ra.
Anh bận việc gì ư? Bận báo tin mừng tới thủ đô và huyện Đường.
Hai bà mẹ vừa nghe tin là song thai thì phản ứng giống hệt nhau. Lúc đầu rất phấn khởi, cười không khép được miệng, nhưng ngay sau đó nỗi lo lắng đã ập đến.
Là phụ nữ, họ thừa hiểu những rủi ro khi mang thai đôi.
Trần Uyển Đường lập tức đưa ra quyết định, gọi một cuộc điện thoại sắp xếp mọi chuyện. Bà thuê ngay chuyên gia dinh dưỡng và bác sĩ gia đình có kinh nghiệm dày dạn nhất thủ đô, yêu cầu họ bay gấp đến Cùng Hải ngay trong đêm.
Thế là suốt cả thai kỳ, căn nhà ở Dự Phong trở nên vô cùng náo nhiệt. Cả nhà xoay như chong chóng bên bà bầu nhỏ. Từ việc đi lại, ăn uống cho đến khám thai định kỳ, mọi thứ đều được chăm chút tỉ mỉ đến từng chân tơ kẽ tóc, chẳng khác nào nuôi một đứa trẻ to xác.
Tất nhiên, lợi ích lớn nhất khi có chuyên gia dinh dưỡng là cân nặng được kiểm soát cực kỳ hiệu quả.
Cô vừa được thỏa mãn đam mê ăn uống, lại vừa không lo các chỉ số sức khỏe vượt mức cho phép. Thêm vào đó là việc chăm sóc da đúng cách giúp làm giảm đáng kể các vết rạn vào cuối thai kỳ.
Cố Diểu vừa tận hưởng sự chăm sóc của đội ngũ chuyên nghiệp vừa cảm thán, có một người mẹ chồng quyết đoán thế này thật đúng là không còn gì bằng.
Về khoản này, ngay cả cô giáo Thẩm cũng thấy mình còn kém xa. Bà dặn dò con gái rằng sau này chuyển đến thủ đô phải hiếu kính với cha mẹ chồng, sống ở đời là phải biết khắc ghi ơn nghĩa.
Cố Diểu nghe vậy thì lém lỉnh hỏi: “Thế còn bố mẹ thì sao, không cần con hiếu kính ạ?”
Cái con nhóc thối thây này chỉ giỏi ăn nói hàm hồ!
Nhắc đến chuyện chuyển tới thủ đô, người làm cha làm mẹ như vợ chồng bà đương nhiên cảm thấy không nỡ.
Cố Kính Minh cầm lấy điện thoại, trịnh trọng ra chỉ thị: “Con đừng có suy nghĩ lung tung. Chỉ cần con sống bình an, hạnh phúc đã là sự hiếu kính lớn nhất đối với bố mẹ rồi!”
Sống mũi chợt cay cay, đôi mắt Cố Diểu đỏ hoe từ lúc nào.
“Vâng.”
Cô lí nhí đáp, cổ họng nghẹn ứ lại chẳng thể nói thêm được lời nào nữa.
Bước sang giữa thai kỳ, cơ thể cô bắt đầu trở nên nặng nề. Dưới sự tác động của nội tiết tố, tâm trạng của bà bầu nhỏ cũng trở nên thất thường và dễ xúc động hơn.
Thoắt cái đã đến tháng bảy.
Khi thai tròn 22 tuần, Chu Chính Lương đưa cô đến một bệnh viện tư nhân để siêu âm 4D.
Họ đi theo lối cửa VIP dành cho khách hàng đặc biệt. Từ lúc làm hồ sơ theo dõi thai kỳ cho đến khi sinh nở, tất cả đều được thực hiện trọn gói tại đây.
Với mạng lưới quan hệ rộng lớn của mình, vị lãnh đạo chỉ cần gọi một cuộc điện thoại cho viện trưởng là cô vợ nhỏ đã được xếp vào nhóm khách hàng đặc biệt.
Mỗi lần khám thai đều có dịch vụ một kèm một, thái độ tận tâm và trách nhiệm của bác sĩ như một liều thuốc an thần giúp Cố Diểu cảm thấy yên tâm hơn.
Thực ra, việc sinh con cũng không đáng sợ đến thế, phải không nào?
Trong phòng khám, Cố Diểu đang ngồi trên ghế để y tá đo huyết áp. Lãnh đạo có một cuộc điện thoại công vụ nên đã ra ngoài hành lang nghe máy.
Ngồi một lúc thấy hơi bí bách, cô định ra ngoài hít thở không khí. Đúng lúc này, một người phụ nữ bước vào trong.
Cũng là một sản phụ, nhìn qua bụng thì có vẻ tuổi thai cũng xấp xỉ với cô. Chỉ có điều Cố Diểu mang thai đôi nên bụng lớn hơn hẳn.
Người phụ nữ ấy đang gửi tin nhắn thoại, giọng điệu có phần gay gắt: “Khó khăn lắm mới đi cùng tôi được một lần, vậy mà mới có mười mấy phút anh đã chịu không nổi rồi à? Không hút thuốc thì anh chết luôn chắc!”
Gửi xong tin nhắn, người phụ nữ bực bội ngồi xuống ghế. Nhận ra có người ngồi bên cạnh, cô ái ngại cất tiếng: “Xin lỗi nhé.”
Lúc này, người phụ nữ mới nhận ra mình đã vào nhầm phòng khám.
Không sao đâu.
Cố Diểu mỉm cười với đối phương rồi đứng dậy đi ra ngoài.
Phía cuối hành lang, Chu Chính Lương vừa nhận túi đồ từ tay tài xế, bên trong đều là những món ăn vặt mà vợ anh yêu thích.
Bác sĩ tư vấn rằng trước khi siêu âm 4D, sản phụ có thể ăn chút đồ ngọt để thai nhi hoạt động tích cực hơn, giúp việc quan sát đa góc độ diễn ra thuận lợi.
Đôi chân dài sải bước tiến lại gần, Chu Chính Lương xoa đầu cô rồi hỏi: “Sao không ngồi trong đó chờ anh quay lại?”
“Ở một mình chán lắm.”
Giọng Cố Diểu nghe vừa uể oải vừa nũng nịu.
Một tiếng cười khẽ vang lên trên đỉnh đầu. Bàn tay lớn của anh ôm lấy eo cô, dìu cô ngồi xuống băng ghế dài cạnh đó.
Chu Chính Lương nghiêng đầu hôn nhẹ lên tóc vợ, dịu dàng trấn an: “Đừng lo, hai em bé của chúng ta sẽ khỏe mạnh cả thôi.”
“Vâng.”
Chu Chính Lương bóc vỏ, đưa miếng sô-cô-la nhỏ đến tận miệng cô.
Cố Diểu khẽ hé môi ngậm lấy.
Ngọt thật đấy.
“Hôm nay có thể quan sát hai con rất rõ.” Cố Diểu ngước nhìn anh, hỏi: “Anh có tò mò không?”
Tất nhiên là có chứ.
Chu Chính Lương thực sự muốn biết hai đứa nhỏ giống mẹ hay là giống bố nhiều hơn.
Cố Diểu khẽ lắc đầu: “Chắc là chưa thấy rõ được đâu. Thai còn nhỏ, hình ảnh siêu âm cùng lắm chỉ phác họa đường nét ngũ quan thôi. Muốn biết trông giống ai thì chắc phải đợi vài tháng nữa.”
Chu Chính Lương thong thả đáp: “Cũng chưa chắc đâu.”
Sao lại chưa chắc?
Anh nói: “Bây giờ công nghệ AI phát triển, việc phác họa diện mạo lúc chào đời của em bé dựa trên các đường nét ngũ quan có gì khó đâu.”
???
Cố Diểu kinh ngạc đến mức ngồi thẳng lưng dậy. Cô chậm rãi quay đầu sang, bắt gặp ánh mắt sâu thẳm chẳng chút gợn sóng của lãnh đạo.
Anh đang… đùa đấy à?
“Không được!” Cô vừa bực vừa buồn cười, đưa tay đấm nhẹ vào vai anh: “Nhỡ đâu AI vẽ ra hai đứa bé xấu xí thì em biết giấu mặt vào đâu.”
Chu Chính Lương bật cười, lồng ngực khẽ rung lên trước điệu bộ đáng yêu của vợ.
Anh vươn cánh tay dài, một lần nữa ôm trọn lấy cô vào lòng.
“Em bảo không là không đấy nhé, anh nghe rõ chưa?”
“Được.”
Cố Diểu chống nạnh: “Được cái gì mà được, anh trả lời lấy lệ quá đấy.”
Một nụ hôn dịu dàng lập tức rơi xuống bờ môi đang chu ra của cô, khiến mọi âm thanh im bặt trong tích tắc.
Khốn kiếp!
Đây là bệnh viện đấy!
Chỉ là một nụ hôn phớt qua như chuồn chuồn đạp nước, Chu Chính Lương buông cô ra. Ngay khi ngước mắt lên, anh vô tình trông thấy một bóng người đang đứng lặng lẽ trước cửa phòng khám phía trước.
Vừa chạm phải ánh mắt của anh, đối phương bỗng khựng lại, rồi vội vàng dời tầm mắt đi nơi khác.
Giây tiếp theo, tiếng loa từ phòng siêu âm vang lên: “Mời sản phụ Cố Diểu chuẩn bị.”
“Đến lượt mình rồi.” Cố Diểu vội vàng thu dọn mấy món đồ ăn vặt.
“Chậm thôi, không phải vội.”
Chu Chính Lương đỡ cô đứng dậy khỏi băng ghế dài, chậm rãi bước về phía phòng siêu âm.
Cửa phòng khép lại, loáng thoáng nghe thấy tiếng bác sĩ đang đối soát thông tin: “Chào phu nhân, song thai 22 tuần, hôm nay chúng ta tiến hành siêu âm 4D để tầm soát dị tật thai nhi…”
Cách đó chừng mười mét, tại phòng siêu âm số hai.
Người phụ nữ vừa làm kiểm tra xong, thấy cậu hai nhà họ Trình vẫn đứng bất động ở cửa, ngay cả tư thế cũng chẳng thèm thay đổi, thì trong lòng bỗng bùng lên ngọn lửa giận dữ.
Từ lúc mang thai đến nay, anh ta chưa từng chủ động quan tâm đến đứa trẻ lấy một lần, nói gì đến chuyện đích thân đưa vợ đi khám thai.
Lần này, nếu không phải vì mẹ chồng lên tiếng thì có lẽ anh ta cũng chẳng thèm lộ mặt.
Trình Mục, anh không yêu thì cớ sao ngày đó lại cưới tôi? Chẳng lẽ chỉ để củng cố địa vị của bản thân tại tập đoàn Hằng Viễn thôi sao?
Càng nghĩ càng thấy lạnh lẽo thấu xương.
Đường tiểu thư thẳng tay ném chiếc túi hiệu vào người Trình Mục, lạnh lùng cảnh cáo: “Nếu cảm thấy chán ngán lắm rồi thì ly hôn đi. Tôi đây không phải loại người không có anh thì không sống nổi.”
Không phải người không có anh thì không sống nổi…
Trước đây, anh ta cũng từng nói lời tương tự với một cô gái khác.
Thế nhưng giờ đây, cô gái ấy đã là vợ của người đàn ông khác, mang trong mình cốt nhục của người đàn ông khác, và trở thành vị phu nhân cao quý nhất tại mảnh đất Cùng Hải này.
Trình Mục chậm rãi thu lại ánh nhìn đang đóng đinh vào cánh cửa phòng siêu âm số một. Anh ta lạnh lùng quay sang, đối diện với đôi mắt đã hoen đỏ của người phụ nữ trước mặt.
Anh ta khẽ bật cười.
Giọng nói cất lên không cảm xúc, nhưng âm sắc lại lạnh lẽo thấu xương: “Cô bảo không cần tôi, vậy sao đêm đó sao còn giở thủ đoạn để leo lên giường tôi làm gì? Cô có liêm sỉ không?”
Đồng tử người phụ nữ co rút lại, sắc mặt trong nháy mắt trở nên trắng bệch như tờ giấy.
Trong khi đó, tại phòng siêu âm số một.
Cố Diểu đang nằm trên giường, lắng nghe tiếng tim thai đang đập dồn dập qua loa khuếch đại.
Chu Chính Lương đứng ngay bên cạnh, bàn tay dày rộng bao trọn lấy bàn tay nhỏ bé của cô, ánh mắt không rời khỏi màn hình hiển thị.
“Thai nhi phát triển rất tốt.”
Vị bác sĩ vừa di chuyển đầu dò, vừa tỉ mỉ giải thích cho lãnh đạo: “Đây là dây rốn, đây là tay chân của các bé, còn đây là mắt và mũi…”
Ở góc độ của Cố Diểu không nhìn thấy gì, cô chỉ biết vểnh tai lắng nghe thật kỹ, cố gắng hình dung ra dáng vẻ của hai thiên thần nhỏ.
Thấy khóe môi ai kia khẽ nhếch lên, ánh mắt dịu dàng như sắp tan chảy thành nước, cô cũng bất giác mỉm cười theo.
Thôi vậy, cứ để anh ấy đắc ý trước đi.
Đợi đến lúc con chào đời, trông giống ai là biết ngay thôi mà.
