Đầu tháng tám, Cố Diểu biết tin Mạnh Trường Quân đính hôn từ chính miệng vị lãnh đạo kính mến nhà mình.
Phản ứng đầu tiên của cô lúc đó là sững sờ. Ngay sau đó, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại.
Sự chuyển biến cảm xúc ấy không lọt qua mắt Chu Chính Lương. Anh vòng tay ôm lấy vai cô, thấp giọng hỏi: “Có vấn đề gì sao?”
Vấn đề thì không có…
“Em chỉ đang nghĩ, đến lúc đó nên chuẩn bị quà mừng thế nào cho hợp lý thôi.”
Cố Diểu trả lời với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc, cứ như thể đó là một bài toán nan giải vậy.
“Chuyện quà cáp cứ để anh lo.” Chu Chính Lương đặt một nụ hôn lên trán cô, yết hầu khẽ chuyển động: “Tối nay em muốn ăn gì? Để anh đặt nhà hàng.”
Kể từ khi cô mang thai, việc này đã trở thành một quy luật bất di bất dịch. Mỗi tháng, lãnh đạo ít nhất phải đưa cô ra ngoài ăn hai lần.
Cố Diểu ngước lên, giả vờ ngơ ngác: “Chẳng phải đã nói là sẽ ăn tôm hùm đất sao?”
“Em bàn với ai?”
“Với chuyên gia dinh dưỡng.”
Chu Chính Lương định gọi cho chuyên gia dinh dưỡng kiểm chứng, nhưng cô vợ bầu nhanh tay cướp mất điện thoại, rồi giận dỗi ném thẳng xuống giường.
“…”
Sau vài giây im lặng, cô ấm ức thốt lên: “Người ta mang thai thì cái gì cũng được ăn, chỉ có mỗi em là không!”
“Cố chịu thêm mấy ngày nữa thôi.”
Chu Chính Lương bế cô ngồi lên đùi mình, kiên nhẫn dỗ dành: “Dạo này thời tiết hanh khô, em lại đang bị táo bón, nếu cứ chiều theo cái miệng thì người chịu khổ sau cùng vẫn là em thôi.”
“Em không bị táo bón!”
“…”
Anh chẳng nỡ bóc mẽ cô.
Thôi thì lùi một bước, anh ôn tồn đề nghị: “Nếu thực sự muốn ăn đến thế thì để anh nấu cho em.”
Hửm?
“Anh mà cũng biết làm tôm hùm đất sao?” Mắt cô sáng rực lên.
Không biết. Nhưng có thể học ngay bây giờ.
Chu Chính Lương xoa đầu cô: “Xuống nhà xem tivi một lát đi, anh cùng tài xế đi mua nguyên liệu.”
Tuân lệnh!
“Vất vả cho ông xã rồi.” Cô hôn “chụt” một cái thật kêu lên má anh, rồi nhún chân nhảy xuống đất.
Nhìn dáng đi lạch bạch đầy phấn khích của cô, Chu Chính Lương không khỏi thót tim.
Anh đứng dậy bám theo sau, cánh tay nhẹ nhàng ôm lấy vòng eo tròn trịa của cô vợ nhỏ, cẩn thận dặn dò: “Sau này xuống cầu thang nhất định phải có người đi cùng, không được tự ý đi một mình biết chưa?”
Cầu thang đã được trải thảm chống trượt, tay vịn cũng được gia cố, thậm chí khắp căn nhà từ trên xuống dưới, chỗ nào có góc cạnh đều đã được bọc xốp nano mềm mại.
Thực ra…
Cố Diểu định nói gì đó, nhưng nhìn thấy vẻ mặt nghiêm nghị của người đàn ông, cô rất thức thời mà nuốt hết những lời đó vào bụng.
“Em biết rồi.”
Cô ngoan ngoãn gật đầu.
Tóm lại, chỉ cần được ăn tôm hùm đất thì thế nào cũng OK hết.
Suốt cả buổi chiều, Cố Diểu lượn lờ ra vào khu bếp không biết bao nhiêu lần. Cho đến khi tận mắt thấy chỗ tôm được trút vào nồi, cô mới yên tâm quay lại phòng khách.
Khoảng sáu giờ tối.
Phía phòng ăn vang lên tiếng động, bà bầu nhỏ lập tức ngoái đầu nhìn sang theo phản xạ tự nhiên.
“Diểu Diểu, vào ăn cơm thôi.” Dì Lưu cười tủm tỉm dọn thức ăn lên bàn.
Vừa nghe thấy thế, Cố Diểu vội vàng tắt tivi. Cô háo hức chạy ngay đến bàn ăn, ghé sát lại hít hà.
Ơ?
Mùi hương này… hình như có gì đó sai sai?
“Cậu hai làm theo công thức mới trên mạng đấy.”
Dì Lưu giải thích xong còn không quên bồi thêm một câu: “Công đoạn phức tạp vô cùng, tốn tận ba tiếng đồng hồ cơ, Diểu Diểu mau nếm thử đi?”
Đây liệu có phải là một lời “cảnh báo” trước không?
Công thức mới…
Cố Diểu rất biết giữ thể diện cho chồng, cô cầm đũa gắp một miếng lên. Vị lãnh đạo nhà mình quả là người kỹ tính, đến vỏ cũng đã được bóc sạch rồi.
Cô khẽ thổi vài hơi cho bớt nóng rồi bỏ vào miệng.
Mùi vị cũng được, nhưng mà…
“Dì Lưu ơi.”
“Sao hả cháu?”
Cố Diểu khiêm tốn thỉnh giáo: “Mọi người mua loại tôm hùm đất giống gì thế?”
Sao ăn cứ thấy khác khác mọi khi vậy nhỉ.
Vừa dứt lời, Chu Chính Lương đã cởi tạp dề bước ra từ phòng bếp. Anh khẽ véo má cô rồi hỏi: “Không thích à?”
Ờ thì…
Cố Diểu cảm thấy rất khó xử.
Bảo không thích thì sợ khiến anh tổn thương, mà bảo thích thì lại thấy gượng ép bản thân quá.
“Chắc là do mang thai nên vị giác thay đổi chăng.” Cố Diểu cân nhắc từ ngữ, cố gắng nói vòng vo: “Dạo này em ăn gì cũng thấy không ngon miệng lắm, chắc là cần thời gian để làm quen.”
“Không sao.”
Giọng Chu Chính Lương tràn đầy vẻ nuông chiều: “Hôm nay là lần đầu làm nên chưa quen tay, để lần sau anh cải thiện.”
“Có phải là anh quên tẩm ướp không?”
“Đúng vậy.”
Cố Diểu lúc này mới vỡ lẽ.
Thảo nào ăn cứ thấy có vị “hàng nhái”.
Tuy nhiên, mới bắt đầu mà làm được thế này đã là đáng khen lắm rồi. Để cổ vũ anh, cô chủ động ăn thêm vài miếng nữa.
Cũng được đấy chứ, chỉ thua ngoài tiệm một chút xíu thôi. Bàu bầu nhỏ tự an ủi bản thân.
Trước khi đi ngủ, cô bỗng nổi hứng muốn xem “công thức mới” kia làm ra sao mà lại tốn đến ba tiếng đồng hồ.
Nhân lúc anh đi tắm, cô mở khóa điện thoại của anh rồi lướt xem lịch sử video.
Nhấn vào video gần nhất, vặn to âm lượng.
Giọng nói đầy hào hứng của vlogger vang lên: “Trẻ nhỏ kén ăn, đòi ăn tôm hùm đất nhưng cha mẹ sợ không tốt cho sức khỏe? Công thức sau đây sẽ giúp bạn “qua mặt” con trẻ. Bước đầu tiên, chuẩn bị hai kilogam thịt cá tươi, cho vào máy xay nhuyễn…”
Cố Diểu: ???
Mười lăm phút sau, Chu Chính Lương tắm xong bước vào phòng ngủ, nhìn một vòng chẳng thấy bóng dáng vợ đâu.
Anh sải bước đi về phía phòng ngủ dành cho khách, đang định gõ cửa thì bà bầu nhỏ đã tự động mở toang cánh cửa.
“Có chuyện gì vậy?” Cô hỏi.
Chu Chính Lương điềm tĩnh đáp: “Đến giờ đi ngủ rồi, bà xã.”
Hừ.
Người ta bảo một lần đẻ, ngớ ngẩn ba năm.
Còn cô thì đâu chỉ là ngớ ngẩn! Rõ ràng anh đang coi cô như một đứa trẻ con để lừa phỉnh.
Cố Diểu thầm nhủ, tuyệt đối không được nổi giận.
Giận dữ sẽ không tốt cho em bé trong bụng.
Thấy người đàn ông vẫn thản nhiên như không, chẳng có ý định khai báo thành khẩn, cô lập tức đưa ra tối hậu thư: “Một là bây giờ, ngay bây giờ, cho em ăn tôm hùm đất THẬT. Hai là ngủ riêng một tháng. Anh tự chọn đi.”
“…”
Đây là lần đầu tiên Chu Chính Lương nảy ra ý tưởng tối dạ đến như vậy.
Quả là hiếm thấy.
Ai đời lại đi lấy đá tự đập vào chân mình thế này.
Buổi tối hôm ấy, Cố Diểu nằm trên chiếc giường lớn ở phòng ngủ chính, còn vị lãnh đạo thì chấp nhận nghỉ tạm trên chiếc ghế dài ngay bên cạnh.
Tuy ở cùng một phòng nhưng mỗi người một nơi.
Người nằm trên giường hết lật bên này lại xoay bên kia, mãi vẫn chẳng thể nào chợp mắt được, trong lòng chỉ đau đáu nhớ nhung hương vị ấy.
Thật hết cách với cô!
Sau khi tham khảo ý kiến của bác sĩ, Chu Chính Lương đành phải trở dậy giữa đêm khuya. Anh tự mình lái xe đến chợ đêm khu Tây Thành, tìm bằng được quán “Tôm hùm đất xào hành” mà cô vợ nhỏ yêu thích nhất, không quên dặn chủ quán làm bớt cay.
Nghe thấy yêu cầu này, chủ quán buột miệng hỏi: “Chắc là bạn nhỏ ở nhà muốn ăn nhưng lại sợ nóng trong người hả?”
Người đàn ông chỉ mỉm cười mà không đáp lời, coi như mặc nhận.
Chủ quán nhiệt tình hiến kế: “Chỗ tôi có cách đánh lừa vị giác trẻ em hay lắm, chỉ nửa tiếng là có ngay một đĩa, anh có muốn cho cháu nó thử không?”
“Không cần đâu, cảm ơn ông chủ.”
Mãi đến gần rạng sáng, Cố Diểu mới toại nguyện.
Nhìn dáng vẻ ăn uống thỏa thuê của cô, Chu Chính Lương chậm rãi tháo găng tay nilon ra, ánh mắt anh vừa tràn đầy vẻ cưng chiều, vừa có chút bất lực.
Bạn nhỏ nhà anh đâu phải trẻ lên ba, khó lừa lắm.
Thời gian cứ thế bình lặng trôi đi.
Đến giai đoạn cuối thai kỳ, Cố Diểu gần như đứng ngồi không yên. Ngày nào cô cũng lôi lịch ra xem không biết bao nhiêu lần, nhẩm đếm xem còn bao nhiêu ngày nữa mình mới được “giải thoát”.
Thu qua đông tới, thấm thoát đã đến tháng mười một.
Vào buổi tối thai nhi tròn 37 tuần, cơ thể cô vốn không có gì bất ổn, nước ối vẫn bình thường, nhưng kết quả theo dõi lại cho thấy tim thai bắt đầu không ổn định.
Bác sĩ khuyên cô nên làm thủ tục nhập viện ngay để sẵn sàng cho ca mổ lấy thai.
Cố Diểu hiểu rằng, đôi song sinh này đã đến lúc phải chào đời.
Đêm hôm đó, cả ba nơi đều thức trắng.
Tại biệt thự Dự Phong, đèn đuốc sáng choang, xe của tài xế lăn bánh êm ru, dì Lưu ở lại để lo liệu hậu cần. Hai người giúp việc chăm sóc sản phụ đã được chọn từ tháng trước cũng theo xe đến bệnh viện.
Ở huyện Đường, Lão Cố và cô giáo Thẩm nhận được tin thì bồn chồn đi đi lại lại trong phòng khách.
Càng không cần nói tới Trần Uyển Đường đang ở tận Bắc Kinh xa xôi, tuổi đã cao mà gần như thức trắng đêm.
Mãi đến khoảng 5 giờ sáng, khi nhóm chat gia đình báo tin vui “mẹ tròn con vuông”, bà mới thở phào nhẹ nhõm.
Một cặp long phượng.
Anh trai ra đời trước em gái.
Chúc mừng Bí thư Chu đã có đủ cả nếp lẫn tẻ.
Vì các bé hơi nhẹ cân, chức năng phổi chưa hoàn thiện nên cần phải nằm lồng kính theo dõi. Bởi vậy, khi Cố Diểu được đẩy ra khỏi phòng phẫu thuật, cô chỉ trông thấy dáng người cao lớn của chồng đang đứng đợi sẵn với bó hoa tươi thắm trên tay.
Chu Chính Lương cúi người, đặt một nụ hôn dịu dàng lên trán cô, khẽ thầm thì bằng chất giọng khàn đặc: “Bà xã vất vả rồi.”
Cố Diểu khẽ cong môi, nhân lúc thuốc tê chưa tan hết gắng gượng nở nụ cười. Nhưng kết quả thì không cần nghĩ cũng biết, chắc chắn biểu cảm lúc này trông còn khó coi hơn cả khóc.
Sau cùng, những giọt nước mắt suýt chút nữa không kìm được đã biến mất trong nụ hôn thứ hai của anh.
Các y tá đều đang nhìn kia kìa, không thể để về phòng rồi hôn tiếp sao?
Biết vợ mình hay xấu hổ, Chu Chính Lương âu yếm v**t v* gò má nóng bừng của cô, rồi cùng đội ngũ y tế hộ tống vợ trở về phòng bệnh.
“Hai đứa xấu xí kia phải nằm ở đó bao lâu hả anh?” Cố Diểu khẽ hỏi.
“Cần theo dõi thêm khoảng một tuần.”
Chu Chính Lương chỉnh lại góc chăn cho cô, lòng bàn tay ấm áp bao lấy bàn tay nhỏ bé, đưa lên môi hôn: “Các con xinh lắm, làm gì có người mẹ nào vừa nhìn đã chê con mình như em không hả?”
“Bác sĩ bảo sau này các nét sẽ dần trổ mã.”
“Ừ, đứa lớn giống em, đứa nhỏ giống anh.”
Lần “mở túi mù” này, cả anh và cô đều tìm được phiên bản mini của mình.
Cố Diểu thở dài một cách yếu ớt: “Xem ra bộ gen của hai ta thật sự là ngang tài ngang sức, không ai chịu thua ai rồi.”
Sực nhớ ra gì đó, cô dặn: “Anh bảo bố mẹ đừng vội lên đường, dù sao mình cũng không thiếu người giúp việc. Em chỉ lo Lão Cố lái xe trong lúc nóng vội mất an toàn.”
Chu Chính Lương ôn tồn trấn an: “Anh đã cử người đi đón rồi, muộn nhất là chiều nay họ sẽ tới nơi.”
“Còn bố mẹ ở Bắc Kinh nữa.” Cô nhắc nhở.
“Tất cả đã được thu xếp ổn thỏa cả rồi. Đợi chuyến công tác kết thúc, mẹ sẽ ngồi chuyên cơ sang đây, có lẽ bà sẽ ở lại Dự Phong vài ngày vì đang nôn nóng muốn gặp các cháu lắm rồi.”
“Bà chỉ muốn gặp cháu thôi, không muốn gặp em à?” Cố Diểu chu môi nũng nịu.
Ngốc quá.
Chu Chính Lương khẽ nhéo mũi cô: “Không có em thì làm gì có các con. Diểu Diểu chính là đại công thần của cả hai gia đình chúng ta đấy.”
Công thần… danh xưng này nghe cũng oách đấy chứ.
Sau khi dặn dò xong xuôi mọi chuyện, mí mắt bắt đầu nặng trĩu, Cố Diểu không thể cưỡng lại được mà chìm sâu vào giấc ngủ.
Trên mạng bảo rằng sau khi hết thuốc tê vết mổ sẽ rất đau, để cô thử xem mình có thể ngủ đến mấy giờ.
Ngày xuất viện, các chỉ số của hai bé đều đạt chuẩn, thuận lợi rời khỏi khoa sơ sinh.
Hai nhóc tì này, đứa thì yên tĩnh, đứa lại hiếu động.
Anh trai ngoài lúc ăn và ngủ thì chỉ nằm im lìm trên chiếc giường nhỏ, chẳng mấy khi quấy khóc.
Còn cô em gái thì hoàn toàn ngược lại. Một khi đã cất tiếng khóc là gương mặt nhỏ nhắn đỏ bừng lên, không khóc đến khản cả cổ thì nhất quyết không chịu thôi.
Chao ôi… cái tính cách này rốt cuộc là di truyền từ ai không biết.
Ngày thứ hai sau khi chuyển vào trung tâm chăm sóc sau sinh, chị họ đã đến thăm mẹ con cô.
Chị nhẹ nhàng bế đứa cháu trai lên ngắm nghía thật kỹ, nhìn cho đã mắt rồi mới giao lại cho điều dưỡng. Tiếp đó, chị chuyển sang bế cháu gái.
Văn Tĩnh kinh ngạc reo lên: “Diểu Diểu, con gái chị vừa mới nhoẻn miệng cười với chị này.”
“Con gái ai cơ?”
“Chị, mẹ đỡ đầu của nó.”
Cố Diểu cứ ngỡ mình nghe nhầm: “Chị muốn làm mẹ đỡ đầu của con em á?”
“Sao nào, lãnh đạo nhà em có ý kiến gì à?”
Dĩ nhiên là không.
“Sau này có thêm một người phụ giúp chăm con, em cầu còn chẳng được ấy chứ.”
Thế là chỉ sau vài câu nói, mọi chuyện đã quyết định xong.
Cô yên tâm thay hai nhóc tì nhận món quà gặp mặt từ mẹ đỡ đầu, đó là hai chiếc khóa bình an cùng hai phong bao lì xì lớn.
Văn Tĩnh ở lại chơi đến mười một giờ thì bạn trai gọi điện đến. Để tránh làm ảnh hưởng đến các bé, chị ra ngoài nghe máy.
Vài phút sau chị trở vào, Cố Diểu bèn trêu chọc: “Mới quen nhau nửa năm mà luật sư Tưởng càng ngày càng hẹp hòi đấy nhé. Mới rời ra chưa đầy hai tiếng đã đòi người rồi sao?”
“Anh ấy phải bay chuyến tối nay để đi công tác.” Văn Tĩnh giải thích, “Tiện đường ghé qua đưa ít đồ cho chị thôi.”
“Đi mấy ngày vậy chị?”
“Tầm nửa tháng.”
Ơ…
Nghe đến đây, Cố Diểu vội vàng đuổi người: “Thế thì chị mau về đi chứ, sao không nói sớm!”
Văn Tĩnh: ?
Chiều hôm đó, sau khi kết thúc cuộc họp, Chu Chính Lương lái xe thẳng tới trung tâm chăm sóc sau sinh.
Suốt mấy ngày nay, việc di chuyển giữa ba điểm là cơ quan, nhà và trung tâm chăm sóc sau sinh đã trở thành thói quen của anh.
Vừa vào cửa, anh đã đặt ngay một nụ hôn lên trán người vợ đang say giấc, rồi mới tiến lại gần nôi, lặng lẽ ngắm nhìn hai đứa trẻ.
Có lẽ giữa vợ chồng họ tồn tại một sợi dây liên kết vô hình, mỗi khi vị lãnh đạo xuất hiện, chỉ một loáng sau, dù có đang ngủ say cách mấy thì Cố Diểu cũng sẽ tỉnh giấc.
Hôm nay cũng không ngoại lệ.
Nhìn bóng lưng cao lớn trước mắt, cô khẽ hỏi: “Anh đã chọn được tên cho con chưa?”
Chu Chính Lương chậm rãi quay người lại.
Anh ngồi xuống bên cạnh giường, đưa tay xoa nhẹ mái đầu cô rồi ôn tồn cất tiếng: “Hiện tại mới chỉ có vài cái tên để cân nhắc thôi, anh muốn nghe ý kiến của đồng chí Tiểu Cố trước đã.”
Cố Diểu lắc đầu, ra hiệu cho chồng ghé tai lại gần.
Anh khom người xuống, lắng nghe cô thủ thỉ: “Trong thư phòng của bố có một bức thư pháp do chính tay ông viết, ý nghĩa vô cùng sâu sắc, rất hợp ý em. Anh thấy sao?”
Nghe thấy lời này, ánh mắt Chu Chính Lương càng thêm sâu thẳm, trái tim như hóa thành một hồ nước tĩnh lặng.
Dưới ánh đèn vàng ấm áp, anh cúi đầu, đặt một nụ hôn nồng nàn lên làn môi hồng nhuận của vợ.
Diểu Diểu.
Đời này có em, anh chẳng còn mong cầu gì nữa.
Thời gian cứ thế lặng lẽ trôi đi.
Ngoài những lúc bận rộn với công việc, đôi vợ chồng lại đắm mình trong niềm hạnh phúc và những tiếng cười, cùng các con trưởng thành khỏe mạnh, vui vẻ từng ngày.
Một năm mới lại đến, tin vui cứ thế nối đuôi nhau gõ cửa.
Đầu tháng ba, Lão Cố được điều lên thành phố, đảm nhiệm chức vụ Quận trưởng quận Phúc Điền. Còn cô giáo Thẩm, sau bao nhiêu khó khăn trắc trở, cuối cùng cũng thuận lợi về dạy tại khối Trung học cơ sở của Trường Trung học số 2, trực thuộc thành phố Cùng Hải.
Hai tháng sau, Chu Hành Đoan không phụ sự kỳ vọng của mọi người, thành công giành được suất tuyển thẳng vào Đại học Công nghệ Quốc phòng.
Tháng mười một cùng năm, hai bé tròn một tuổi. Sau khi tổ chức lễ thôi nôi tại Cùng Hải, gia đình bốn người chính thức chuyển tới Bắc Kinh.
Theo quyết định của Ban Tổ chức, đồng chí Cố Diểu chuyển công tác về Ủy ban**, giữ chức phó ban. Còn Chu Chính Lương nhậm chức tại Văn phòng Quốc Vụ viện, nắm giữ trọng trách lớn lao.
Mười năm sau, đại viện trên phố Trường An đón chào những vị chủ nhân mới.
Chỉ trong một đêm, hai tiểu bá vương đột nhiên xuất hiện, khiến đám con em cùng lứa của các gia đình danh gia vọng tộc đều phải nhìn sắc mặt mà hành sự, chỉ đâu đánh đó.
Có người thắc mắc, tuổi còn nhỏ thế kia, rốt cuộc là con cháu nhà ai mà lại có khí thế như vậy?
Nghe nói, hai đứa trẻ đó là trưởng nam và trưởng nữ của nhân vật tầm cỡ họ Chu kia.
Chu Nghiên Tri và Cố Nhược Hành.
