Cố Diểu chẳng hề hay biết những suy nghĩ đang ngổn ngang trong lòng cha, nhưng với cô, nói ra được hết nỗi lòng thật sự cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều.
Một lát sau, chiếc đồng hồ trong phòng khách điểm tám giờ đúng.
Cố Kính Minh bừng tỉnh khỏi dòng suy nghĩ. Ông với tay lấy chìa khóa xe trên ngăn kệ phía sau, ra hiệu cho con gái: “Sửa soạn chút đi, bố đưa con về khách sạn.”
“Không cần đâu ạ, tối nay con ở lại nhà, lãnh đạo đồng ý rồi.”
Vừa dứt lời, cô đã nghe thấy tiếng cô giáo Thẩm kinh ngạc thốt lên: “Đến cả thời gian tan làm mà cũng phải báo cáo với cấp trên sao?”
“Tất nhiên rồi, đang trong kỳ công tác thì đây là vấn đề kỷ luật tối thiểu.” Cố Kính Minh nói xong bèn đặt lại chìa khóa xuống, xắn tay áo đi về phía bếp: “Để tôi rửa bát cho, bà vào trải giường cho con đi.”
Đồng chí Tiểu Cố lập tức giơ tay đề nghị: “Bố ngủ phòng khách đi, con muốn ngủ với mẹ…”
Chưa kịp nói hết đã bị Chủ nhiệm Cố phũ phàng cắt ngang: “Miễn bàn.”
Ơ kìa!
Cố Diểu nhìn sang cô giáo Thẩm cầu cứu. Bà chỉ mỉm cười, xoa đầu cô vỗ về: “Ngoan nào, để lần sau nhé.”
“…”
Lúc nào cũng là lần sau. Thật khiến người ta nản lòng quá đi mất!
Trước khi đi ngủ, cô mở giao diện WeChat lên. Tin nhắn gửi cho Trình Mục hồi sáng vẫn bặt vô âm tín. Cô thử gọi điện thoại, nhưng đầu dây bên kia chỉ vang lên những tiếng tút tút liên hồi.
Cô nhíu mày, chẳng lẽ anh bị tạm giam thật sao?
Trong đầu cô lại hiện lên hình ảnh vị lãnh đạo nào đó nghiêm nghị dặn dò thư ký Từ làm việc khi ngồi trên xe công vụ sáng nay.
Người ta thường bảo: văn không bằng thương, thương không bằng chính.
Trước quyền lực tối thượng, chủ tịch tập đoàn Hằng Viễn đã là gì, Bí thư Chu liệu có cần phải nể mặt ông ta không?
Áp mặt vào gối, Cố Diểu cố kìm nén sự thôi thúc muốn hỏi thăm tình hình từ thư ký Từ, tự nhủ bản thân phải thật bình tĩnh.
Chuyện gì cũng phải suy nghĩ chín chắn rồi mới làm. Hy vọng cậu hai nhà họ Trình sau phen này có thể rút ra bài học xương máu. Còn cả buổi livestream cầu hôn kia nữa, anh vẫn nợ cô một lời giải thích.
Nhìn chằm chằm lên trần phòng ngủ, trong cơn mơ màng, những chuyện xảy ra giữa hai người trong nửa năm hẹn hò cứ thế lướt qua tâm trí.
Cô khẽ thở dài rồi đưa ra kết luận, hóa ra yêu đương cũng chỉ đến thế mà thôi.
Cùng lúc đó, tại khách sạn Quân Di.
Cuộc tọa đàm về dự án bất động sản bỏ hoang kéo dài suốt bốn mươi phút cuối cùng cũng kết thúc bằng một phương án giải quyết sơ bộ từ phía Huyện ủy.
Đợi mọi người tản đi hết, Từ Mặc ở lại để rà soát lại lịch trình khảo sát cho ngày mai.
Trong lúc xem xét, phát hiện trong danh sách cán bộ đi cùng đột nhiên xuất hiện thêm một cái tên mới, anh ta lẩm bẩm: “Nếu tôi nhớ không lầm thì cái tên này mới được thêm vào hồi chiều.”
Vừa nói, Từ Mặc vừa đẩy chiếc máy tính về phía bàn trà để lãnh đạo xem qua.
Phòng khách chìm trong tĩnh lặng.
Dưới ánh đèn sáng trắng, Chu Chính Lương ngồi vắt chéo chân trên ghế sofa. Anh khép hờ mắt, đưa tay day nhẹ chân mày, gương mặt không chút gợn sóng.
Chẳng cần nhìn, anh cũng đoán ra người vừa được thêm vào là ai.
Chủ nhiệm Văn phòng Thanh tra, Cố Kính Minh.
Đám người đó, nếu phát huy bản lĩnh nhìn mặt đoán ý vào việc giải quyết vấn đề dân sinh, thì đâu đến nỗi như bây giờ, đụng đâu là hỏng đó, y như lũ ruồi mất đầu vậy.
Kể cả có lòng mà không đủ sức, thì tiền đề vẫn phải là “có lòng” đã. Thứ mà huyện Đường này thiếu đâu chỉ dừng lại ở chuyện tiền bạc.
Đêm đã khuya, sau khi báo cáo ngắn gọn xong, Từ Mặc thu dọn tài liệu và máy tính chuẩn bị rời đi.
Trước lúc đi, anh ta báo cáo thêm một việc: “Chủ tịch tập đoàn Hằng Viễn có gọi điện cho tôi, nói là muốn hẹn gặp anh. Về mục đích cụ thể, có lẽ liên quan đến dự án khu nghỉ dưỡng và chuyện con trai thứ của ông ta chặn xe ngày hôm nay.”
Theo tác phong làm việc của Bí thư Chu, những trường hợp thế này anh thường sẽ không bận tâm. Nhưng vì trách nhiệm, Từ Mặc vẫn phải báo cáo trung thực. Còn có gặp hay không vẫn nên để lãnh đạo tự quyết định.
Im lặng một thoáng, Chu Chính Lương bình thản đáp: “Sau khi trở về, hãy chọn một khung giờ ngoài giờ hành chính, bảo Trình Thiệu Quốc đến thẳng hội quán Dự Phong.”
Từ Mặc rất đỗi ngạc nhiên, không ngờ Bí thư Chu lại đồng ý.
Hơn nữa, chuyện công việc thường sẽ được bàn bạc ở văn phòng, chỉ có chuyện riêng tư mới là ngoại lệ. Nhưng giữa Bí thư Chu và Chủ tịch Hằng Viễn thì có thể có chuyện riêng tư gì?
Dẫu cảm thấy tò mò, nhưng đó không phải việc mà một cấp dưới như anh ta có thể dò xét. Từ Mặc thu lại dòng suy nghĩ, gật đầu nói với người đàn ông một câu “anh nghỉ ngơi sớm ạ”, rồi cầm đồ đạc bước ra khỏi phòng.
Tiếng đóng cửa vang lên.
Chỉ vài giây sau, căn phòng đã khôi phục lại vẻ tĩnh mịch.
Chu Chính Lương đứng dậy khỏi sofa, tiện tay cầm theo bao thuốc lá và bật lửa trên bàn uống nước, chậm rãi bước về phía cửa sổ phòng khách.
Làn khói xám mờ ảo vấn vương trên đầu ngón tay.
Huyện Đường vào đầu hạ, nhiệt độ ban đêm dễ chịu hơn nhiều so với nội thành Cùng Hải.
Ngước mắt nhìn những ánh đèn lấp lánh phía xa, huyện thành nhỏ trong tầm mắt dường như được khoác lên một lớp voan mỏng của màn đêm, trở nên thanh bình và yên ả lạ kỳ.
Có lẽ, chính khung cảnh này đã khiến Chu Chính Lương chiêm nghiệm ra một chân lý.
Sơn thủy hữu tình, quả thực là nơi nuôi dưỡng nên những con người có tâm hồn tinh tế.
Khi nhận ra ý nghĩ không dưng mà có này, anh khẽ mỉm cười một cách kín đáo. Thấy thời gian không còn sớm, anh dụi tắt điếu thuốc mới cháy được một nửa rồi xoay người đi về phía phòng tắm.
Sau khi vệ sinh cá nhân và lau khô những vệt nước trên người, ánh mắt anh vô tình lướt qua bệ rửa mặt bằng đá cẩm thạch.
Trước tấm gương mờ hơi nước, một chiếc dây buộc tóc màu đen đang nằm im lìm ở đó. Có lẽ là do cô gái nhỏ bất cẩn để quên trước khi đổi phòng.
Dây buộc tóc thanh mảnh, điểm xuyết hạt pha lê hình cỏ bốn lá, dường như vẫn còn vương lại mùi hương thoang thoảng trên mái tóc và mùi sữa tắm thanh khiết.
Chu Chính Lương cầm nó trong lòng bàn tay, đầu ngón tay khẽ vê nhẹ, ánh mắt trầm ngâm quan sát một hồi.
Anh nhớ hồi chiều đi dạo phố cổ, cô gái nhỏ cũng dùng một chiếc y hệt nên chắc sẽ chẳng quay lại tìm đâu.
Dưới cương vị là lãnh đạo, anh vẫn chưa nhận ra sự quan tâm mà mình dành cho cô cấp dưới này đã vượt xa ranh giới hợp lý.
Ở tuổi ngoài ba mươi, thế giới tình cảm của Bí thư Chu vốn dĩ khô khan, suốt bao năm qua chưa một ai lọt được vào mắt xanh của anh.
Một cô nhân viên dưới cơ sở rốt cuộc có gì đặc biệt đến thế?
Người đời nào đâu biết, dù thân phận có cao quý đến nhường nào thì sau cùng cũng khó lòng thoát khỏi những cung bậc cảm xúc thường tình.
Rung động bắt đầu từ khi nào? Có lẽ ngay cả người trong cuộc cũng chẳng có lời giải.
______
Ngày hôm sau, phía Huyện ủy thay đổi hẳn tác phong làm việc dè dặt thường ngày. Đích thân Bí thư Huyện ủy dẫn đầu đoàn người hùng hậu, tháp tùng Bí thư Chu đến thị sát tại hai nhà máy lớn ở ngoại ô là nhà máy rượu và nhà máy giấm.
Nhiều năm trước, hai thương hiệu này vốn đã tạo được tiếng vang khá tốt trong tỉnh, nhưng do quản lý yếu kém mà dần sa sút theo thời gian.
Đứng giữa công xưởng nồng đượm hương thơm, tận mắt chứng kiến từng công đoạn ủ rượu tâm huyết của những người thợ thủ công, những vò rượu được ủ ròng rã bao năm, vậy mà khi mở hầm đưa ra thị trường lại chẳng ai đoái hoài.
Các đồng chí ở Huyện ủy đưa ra hàng loạt lý do, nào là danh tiếng của huyện Đường quá mờ nhạt, vị trí địa lý không thuận lợi, ngành du lịch vốn là trụ cột kinh tế nhưng lại bị hạn chế bởi giao thông trắc trở nên khó lòng thu hút đủ lượng du khách và hàng loạt lý do tương tự.
Nghe Huyện trưởng Tống nói đến đoạn cuối, Cố Diểu không kìm lòng được mà phải quay mặt đi, càng nghe càng thấy xót xa.
Nếu vấp phải nhiều trở ngại như thế thì giờ chẳng phải là thời điểm để mở lời với lãnh đạo hay sao?
Cô hít một hơi thật sâu, định bụng lên tiếng phát biểu thì ngay lập tức bị Chủ nhiệm Cố đứng bên cạnh dùng ánh mắt ngăn lại.
Một cuộc giao tiếp không lời diễn ra.
Ý của Lão Cố rất rõ ràng, ông muốn cô phải biết rõ vị trí của mình và đừng xen vào quyết định của lãnh đạo.
???
Một hàng dấu hỏi chấm xuất hiện trong đầu Cố Diểu, cô chẳng thể hiểu nổi tại sao cha mình lại làm như vậy…
Đúng lúc này, đám đông phía trước dừng bước, mấy ánh nhìn đồng loạt đổ dồn về phía này. Trong kho hàng rộng lớn, hai cha con đứng tách biệt hẳn ra nên trông vô cùng nổi bật.
Huyện trưởng Tống thấy vậy định lên tiếng hỏi, nhưng đã bị Chu Chính Lương ngắt lời.
Giữ một khoảng cách không xa không gần, ánh mắt người đàn ông dừng lại ở hai bóng người cách đó vài mét, giọng nói bình thản cất lên: “Về những trở ngại trong phát triển du lịch, không biết Chủ nhiệm Cố có cao kiến gì không?”
Cố Diểu khẽ chớp mắt.
Thấy chưa, đằng nào cũng không tránh được, chi bằng nghe cô từ đầu, chết sớm đầu thai sớm có khi lại hay.
Cố Kính Minh không ngờ một người nắm giữ chức vụ nhàn hạ, không có thực quyền như mình lại bị lãnh đạo cấp cao chỉ mặt điểm tên trong hoàn cảnh thế này.
Nhìn sang con gái rượu thì thấy cô đang rất hả hê. Có vẻ hoàn toàn chẳng bận tâm đến người cha già này.
Cái con nhóc thối tha.
Trấn tĩnh lại, Cố Kính Minh sải bước tiến về phía trước, đưa ra phương án với gương mặt không chút biến sắc: “Trong thời đại Internet, không có thông tin nào là hoàn toàn bị phong bế. Nhất là khi các video ngắn đang lên ngôi, chỉ cần các lãnh đạo huyện sẵn sàng rũ bỏ hình ảnh cứng nhắc, đích thân tham gia quảng bá, mở ra góc nhìn độc đáo về thành cổ lịch sử văn hóa, thì chậm nhất trong vòng một năm, lượng người theo dõi tài khoản chắc chắn sẽ không thua kém huyện Nam Ninh láng giềng.”
Nhắc đến Nam Ninh, điều kiện địa lý bên đó còn khắc nghiệt hơn chúng ta nhiều. Vậy mà tại sao người ta lại có thể làm du lịch khởi sắc được như thế?
Về mảng truyền thông mới, Cố Kính Minh có thể không rành, nhưng điều đó không ngăn được việc ông nói ra sự thật.
Ở một khía cạnh nào đó, tính cách của hai cha con nhà này đúng là được đúc từ một khuôn: bình thường thì im hơi lặng tiếng, nhưng đã lên tiếng là không để cho ai đường lui.
Trong bầu không khí im phăng phắc, các đồng chí ở Huyện ủy đồng loạt ngẩn người.
Bảo hai lão cổ hủ đích thân ra mặt đóng video ngắn sao? Chủ nhiệm Cố đúng là thật bạo miệng.
Chu Chính Lương nghe xong không nói nửa lời, đẩy sự lựa chọn sang phía Bí thư Huyện ủy và Huyện trưởng Tống. Những ánh nhìn tập trung lại, chờ đợi người trong cuộc bày tỏ thái độ.
Mười giây trôi qua dài dằng dặc như một cuộc chiến tâm lý cam go. Cuối cùng, Bí thư Huyện ủy và Huyện trưởng Tống lần lượt thỏa hiệp.
Họ khẽ thở dài: “Chúng tôi sẽ thử xem sao.”
Vừa dứt lời, Huyện trưởng Tống không quên bổ sung: “Chủ nhiệm Cố đây nắm bắt xu hướng nhanh nhạy như vậy, lúc tuyên truyền dĩ nhiên cũng không thể vắng mặt được.”
“Mọi người xuất hiện trên ống kính, tôi chịu trách nhiệm biên soạn nội dung.” Cố Kính Minh dứt khoát phân chia nhiệm vụ.
Đúng là muốn “vượt mặt” người khác mà, văn chương của ông ấy tốt lắm hay sao?
Nhìn vẻ mặt uất ức của hai vị lãnh đạo huyện ủy, Cố Diểu không nhịn được cười. Phía sau lưng mọi người, cô lén lút giơ ngón tay cái với cha mình.
Chủ nhiệm Cố, làm tốt lắm!
Trên đường trở về, Cố Diểu thì thầm hỏi cha xem có muốn dành thời gian học cắt ghép video với cô không, dù sao biết thêm một kỹ năng cũng chẳng thừa.
Ông lắc đầu: “Ở vị trí nào thì làm đúng chức trách của vị trí đó. Trừ khi bất đắc dĩ, nếu không thì đừng đi tranh bát cơm của ban tuyên giáo.”
Cũng có lý.
Đến lúc này cô mới thực sự hiểu ra, đúng là gừng càng già càng cay.
Vì thời gian có hạn, đoàn khảo sát không thể nán lại một nơi quá lâu. Sau khi dùng bữa trưa và nghỉ ngơi một chút, đoàn thu dọn hành lý xuống lầu, chuẩn bị khởi hành đến điểm dừng chân tiếp theo.
Chiếc xe Coaster nổ máy dưới sự đưa tiễn của các cán bộ huyện ủy, rồi từ từ lăn bánh rời khỏi bãi đỗ.
Trong nửa chặng đầu, Chu Chính Lương liên tục đưa ra ba chỉ thị, người bận rộn nhất không ai khác chính là Thư ký Từ.
Cố Diểu ngồi ở hàng ghế áp chót phía sau, thi thoảng lại nghe thấy những từ khóa liên quan đến huyện Đường. Nào là cải cách kinh tế thực thể, hỗ trợ ngành du lịch, hoàn thiện hệ thống giáo dục, xây dựng đường sắt cao tốc, cho đến phân bổ ngân sách…
Lượng thông tin ồ ạt đổ tới khiến cô cảm thấy như đang lạc vào ảo giác. Khi tinh thần và cơ thể dần thả lỏng, cô thiếp đi lúc nào không hay.
Khi xe ghé vào trạm dừng nghỉ, Chu Chính Lương bước xuống xe, thoáng thấy gương mặt ngủ say tĩnh lặng của cô gái nhỏ ở hàng ghế sau, anh lặng lẽ nhìn trong giây lát.
Thu lại tầm mắt, anh quay sang dặn dò tài xế: “Điều hòa hơi lạnh, chỉnh cao lên vài độ.”
“Vâng, thưa Bí thư Chu.”
Nhiệt độ trong xe đang là 22 độ, thực ra là mức phù hợp nhất, nhưng vì lãnh đạo thấy lạnh nên mọi việc đương nhiên phải nghe theo ý muốn của anh.
Giấc ngủ này kéo dài cho đến tận khi xe tới trạm thu phí.
Xung quanh tiếng điện thoại vang lên không dứt, mấy vị trưởng ban đang bận rộn xử lý việc của cơ quan. Nhìn lại mình chẳng có việc gì làm, Cố Diểu không khỏi cảm thấy có chút ngượng ngùng. Mà quan trọng nhất là trên người cô chẳng biết từ bao giờ đã có thêm một chiếc áo khoác nam.
Phản ứng đầu tiên của cô là nghĩ đến Thư ký Từ. Giây tiếp theo, WeChat nhận được thông báo.
Từ Mặc: [Áo khoác là của Bí thư Chu, lúc xuống xe cô cứ đưa lại cho tôi là được.]
Của… ai cơ?
Anh ta bảo là của ai?
Đầu óc quay cuồng, Cố Diểu run rẩy gõ chữ: [Hôm nay đâu phải cá tháng tư, anh chắc chắn là đang đùa tôi đúng không?]
Toàn bộ câu chữ đều toát lên vẻ hoảng hốt tột độ.
Từ Mặc đọc tin nhắn mà bật cười.
Cô gái này, thật chẳng biết nói sao cho phải.
Nhát gan quá đi mất.
