Nơi Non Xanh Khuất Bóng - Kính Trung Thư

Chương 15: Ăn uống thanh đạm



Khi về đến khách sạn thì đã gần sáu giờ tối.

Đồng nghiệp bên phía Huyện ủy gọi điện tới, hỏi cô về sở thích ăn uống của Bí thư Chu để sắp xếp thực đơn cho bữa tối.

Phản ứng đầu tiên của Cố Diểu là khó hiểu.

Chuyện này đáng lẽ phải tham vấn thư ký Từ mới đúng, bởi ngoài sự ăn ý trong công việc, chắc hẳn anh ta cũng nắm rõ thói quen sinh hoạt của vị lãnh đạo cấp cao kia.

Trước khi gác máy, đối phương như sực nhớ ra điều gì, vội vàng bổ sung một câu: “Đồng chí Tiểu Cố này, mọi người có hài lòng về phòng ốc của khách sạn Quân Di không?”

Chuyện đổi phòng họ vẫn chưa hay biết. Rõ ràng, tâm điểm của câu hỏi này chính là người lẽ ra phải ở phòng 901 kia.

Đưa mắt nhìn quanh một lượt, Cố Diểu chậm rãi ngồi xuống mép giường. Là một người sinh ra và lớn lên ở huyện Đường, lần đầu tiên được trải nghiệm căn phòng hạng sang thế này ngay tại quê nhà, sao có thể không hài lòng cho được.

Im lặng vài giây, cô nói ra nỗi nghi hoặc trong lòng: “Mọi dấu hiệu đều cho thấy nguồn thu ngân sách của huyện Đường rất khả quan, nhưng tại sao tình hình kinh tế lại mỗi năm một lao dốc vậy?”

Ơ kìa!

Câu hỏi nghe chừng có vẻ sai sai. Rốt cuộc đây là đang khen, hay là đang…

Không đợi đối phương kịp định thần, Cố Diểu lịch sự nói lời chào rồi cúp máy. Cô đã ám chỉ đến mức này, nếu chuyến khảo sát ngày mai vẫn chỉ gióng trống khua chiêng mà không đem lại kết quả thực chất nào, thì cô cũng lực bất tòng tâm.

Nửa giờ sau, nhân viên khách sạn mang đồ ăn lên phòng.

Lúc mở cửa, Cố Diểu liếc nhìn xe đẩy, thấy toàn là cháo trắng và các món rau ăn kèm. Xem ra vị lãnh đạo kia đã từ chối lời mời của Huyện ủy để chọn cho mình một bữa tối đơn giản.

Cô đưa tay xoa cái bụng đói meo, cảm giác thèm thịt trỗi dậy mỗi lúc một rõ rệt. Cô thầm nghĩ, dáng vóc Bí thư Chu đâu có béo, tại sao lại thích ăn thanh đạm như vậy?

Hồi trưa trong phòng bao, hình như anh ấy cũng chẳng ăn uống gì mấy. Không lẽ con người ta khi bước vào độ tuổi trung niên thì cảm giác thèm ăn cũng theo đó mà giảm sút sao?

Thấy cô gái mãi không phản ứng, nhân viên phục vụ khéo léo nhắc nhở: “Có món đậu phụ sốt gạch cua này cần phải dùng ngay khi còn nóng ạ.”

Hửm?

“Ngại quá, tôi bị dị ứng gạch cua.” Cố Diểu cuối cùng cũng tìm được lý do, cô chỉ tay về phía hành lang: “Anh cứ mang sang các phòng khác trước đi, bữa tối tôi sẽ tự giải quyết.”

Dứt lời, cô lập tức đóng cửa phòng.

Ở phía bên kia, Từ Mặc cùng vài vị trưởng ban đang tập trung họp tại phòng 907.

Lúc bày thức ăn, thấy dư ra một phần, nhân viên phục vụ bèn giải thích: “Vị khách ở phòng 901 bị dị ứng gạch cua, có lẽ cô ấy sẽ tự sắp xếp bữa tối.”

Ngồi chính giữa ghế sofa, Chu Chính Lương nghe thấy vậy thì dời mắt khỏi tập tài liệu, nhìn về phía xe đẩy thức ăn cách đó vài bước chân.

Mọi thứ vẫn còn nguyên vẹn.

Xem ra cô gái nhỏ không mặn mà với lối ăn uống “dưỡng sinh” này.

Một lát sau, điện thoại của Từ Mặc báo có tin nhắn mới. Là của Cố Diểu.

[Thư ký Từ, tối nay tôi về nhà một chuyến, nếu có việc thì anh cứ gọi cho tôi bất cứ lúc nào nhé. Phiền anh xin phép Bí thư Chu giúp tôi, cảm ơn anh!]

Đã đến giờ tan sở, thực chất chẳng cần phải dùng đến từ “xin phép”. Dù vậy, để đồng chí nhỏ yên tâm, Từ Mặc vẫn chuyển lời đến lãnh đạo.

Chu Chính Lương nghe xong không nói gì, coi như mặc nhận. Nhưng lúc này, nhìn phần cháo bị thừa ra kia, sự thật đằng sau cái cớ “dị ứng” lại khiến người ta phải suy ngẫm.

Anh quên mất. Hai mươi ba vốn dĩ không phải độ tuổi thích ăn uống thanh đạm.

__________

Bước xuống từ xe taxi.

Vừa vào đến khu tập thể, bác bảo vệ đã nở nụ cười hiền hậu với cô: “Diểu Diểu về đấy à?”

“Cháu chào ông Trương.”

Cố Diểu rảo bước đến cửa sổ phòng bảo vệ rồi đưa xấp đề thi mô phỏng kỳ thi đại học vào bên trong.

“Đây là bộ đề cháu mua giúp cháu gái ông ở Cùng Hải. Câu hỏi rất đa dạng mà giá lại rẻ, trên mạng cũng có bán, lát nữa cháu gửi thông tin chỗ mua cho em ấy. Sau này đặt mua trên mạng để họ giao đến tận nhà cho tiện ông ạ.”

Ông cụ nghe cũng không hiểu lắm, chỉ luôn miệng nói: “Tốt quá, tốt quá.”

Kể từ khi danh hiệu Thủ khoa toàn thành phố sáu năm trước lan truyền khắp khu tập thể, mỗi lần Cố Diểu về huyện Đường đều gánh vác sứ mệnh chọn đề thi giúp con em lớp mười hai của hàng xóm.

Các bậc phụ huynh tin rằng, con mắt của một Thủ khoa khối Tự nhiên nhất định sẽ chuẩn hơn người thường.

Trên thực tế, để nghênh chiến kỳ thi năm đó, tổng số đề cô từng giải chưa bằng một nửa mức trung bình của cả lớp. Việc nhồi nhét kiến thức đã ăn sâu vào hệ thống giáo dục hàng chục năm qua, nhưng hiệu quả ra sao thì còn tùy vào từng người.

Ví như Cố Diểu, cô chính là một trường hợp ngoại lệ.

Về đến nhà.

Thay giày ở cửa xong, cô gọi với một tiếng thông báo cho Lão Cố đang xem tivi ở phòng khách, rồi hớn hở chạy tót vào bếp.

Một mùi hương quen thuộc xộc lên mũi.

Thẩm Mẫn đang đứng bên bếp nấu món móng giò hầm mà con gái yêu thích nhất. Bất thình lình, một bóng dáng lén lút xuất hiện, trao cho bà một cái ôm thật chặt.

“Nửa năm không gặp, tay nghề của cô giáo Thẩm lại tiến bộ rồi. Cứ đà này, tối nay con phải đánh bay bốn bát cơm mất thôi.”

Hai tay vòng qua bờ vai đeo tạp dề của mẹ, Cố Diểu cười híp cả mí, rướn cổ nhìn nồi móng giò hầm đậu nành đang sôi sùng sục trên bếp. Cô nuốt nước miếng ực một cái, bụng dạ cũng bắt đầu biểu tình.

“Con đấy, lần nào về cũng như mèo tham ăn.”

Đảo nhẹ vài lần, Thẩm Mẫn đậy nắp nồi lại. Bà quay người véo nhẹ vào cái má mềm mại của con gái rồi bắt đầu hỏi tội: “Mấy cân thịt vỗ béo hồi trước Tết đi đâu hết rồi? Có phải lại bỏ bữa không hả?”

Cố Diểu trợn tròn mắt. Cao một mét sáu mươi hai, nặng đúng năm mươi cân, thế này mà còn gọi là bỏ bữa sao!

Cô cầu xin: “Tha cho con đi cô giáo Thẩm, phải béo đến mức nào thì mới vừa ý mẹ đây?”

Lão Cố đi ngang qua cửa, nghe tiếng con gái than vãn thì cười khà khà góp vui: “Béo gầy không quan trọng, cứ khỏe mạnh, ăn được ngủ được mới là có phúc.”

Xem kìa!

Thẩm Mẫn lườm ông một cái sắc lẹm.

Lão già này chỉ được cái ba phải!

Khoảng mười lăm phút sau, cơm dẻo canh ngọt đã dọn sẵn lên bàn.

Hôm nay tâm trạng vui vẻ, cả nhà ba người cùng nhâm nhi vài ly. Do tửu lượng kém đến mức báo động nên để đảm bảo an toàn, cô giáo Thẩm đã cưỡng chế đổi rượu của đồng chí Tiểu Cố thành Sprite.

Thấp cổ bé họng nên Cố Diểu đành ngậm ngùi chấp nhận. Sau lượt chạm ly đầu tiên, cô vùi đầu ăn móng giò, mải mê đến mức chẳng hay biết đôi vợ chồng đối diện đang ngấm ngầm “trao đổi tín hiệu” với nhau.

Cho đến khi Lão Cố khẽ hắng giọng một tiếng.

Theo bản năng, Cố Diểu ngẩng đầu lên, đúng lúc nghe thấy cô giáo Thẩm hỏi về chuyện của cô và bạn trai.

“Đợi nghỉ lễ Quốc khánh, nếu Tiểu Trình có thời gian thì con mời cậu ấy về nhà chơi nhé. Quen nhau nửa năm rồi, cũng nên để mẹ với bố xem mặt, kiểm tra hộ con thì mới yên tâm được.”

Miếng móng giò bỗng chốc chẳng còn vị thơm ngon.

Chuyện gì cần đến cuối cùng cũng sẽ phải đến, có trốn tránh cũng vô ích.

Đặt đũa xuống, Cố Diểu cố giữ giọng bình thản, vòng vo đáp: “Thực ra anh ấy cũng bận lắm, cứ từ từ đã mẹ, dù sao thì bọn con cũng còn trẻ mà.”

Tình hình gì đây?

Hai vợ chồng liếc nhìn nhau, cùng hiểu lầm một cách đầy ăn ý.

Nhận thấy sự tình có chút kỳ lạ, Cố Kính Minh thăm dò: “Hai đứa… chia tay rồi à?”

Chưa kịp đợi câu trả lời, gương mặt người cha già đã lộ rõ vẻ mừng rỡ không giấu giếm.

Cố Diểu: “…”

Nếu cô mà ở giá cả đời, người vui mừng nhất chắc chắn là Lão Cố.

Cô giáo Thẩm thì lý trí hơn nhiều. Bà không truy hỏi về thực trạng của hai đứa mà chỉ ôn tồn khuyên nhủ.

“Thời đại bây giờ đã khác, việc yêu đương mà không tính đến chuyện kết hôn diễn ra nhan nhản.”

Vừa nói vừa múc canh cho con gái, Thẩm Mẫn nhấn mạnh vào ý cuối cùng với vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc: “Nhưng dù ở thời điểm nào, con cũng phải giữ cho cái đầu thật tỉnh táo. Diểu Diểu, con hiểu ý mẹ mà, đúng không?”

Cố Diểu gật đầu.

Yêu người trước hết phải yêu mình, khi chưa xác định gắn bó với một ai đó thì đừng khờ dại mà dốc hết lòng dạ vào mối quan hệ.

Suy cho cùng, trông cô cũng có vẻ dễ bị lừa gạt.

Bữa cơm dần về cuối, hai cha con tự nhiên chuyển sang nói chuyện công việc. Cố Kính Minh hiểu tính con gái, tác phong từ xưa đến nay của cô là chỉ báo tin mừng, giấu nhẹm tin dữ.

Thế nên, ông đi thẳng vào vấn đề: “Ban Quy hoạch Kinh tế gần đây sóng gió liên miên, mà phòng Dự án con làm việc lại là bộ phận nhạy cảm. Bố có quen biết với Chủ nhiệm Ủy ban Cải cách và Phát triển, con xem có cần…”

Đừng mà!

Cố Diểu vội vàng từ chối: “Con thấy làm việc ở phòng Dự án tốt mà, đúng chuyên môn, đồng nghiệp lại hòa đồng, cứ như thể được đo ni đóng giày cho con vậy.”

Cách mô tả có phần khoa trương này cốt để phô diễn lập trường và quyết tâm kiên định của cô. Nhưng Cố Kính Minh chẳng lạ gì chiêu này. Nhớ lại hàng loạt hành động “lấn lướt” của con gái trong bữa tiệc trưa nay, ông không khỏi lo lắng.

Ông chất vấn: “Vậy con nói xem, bình thường bố dạy con thế nào?”

Giữ vững nguyên tắc tám chữ vàng: Giấu bớt tài năng, nói ít làm nhiều.

Cố Diểu bất ngờ chuyển hướng câu chuyện: “Thế nhưng bố có biết tại sao trưa nay chai rượu quý rõ ràng đã mở nắp, vậy mà Bí thư Chu lại đột nhiên đề nghị dùng trà thay rượu không?”

Lời phản bác của con gái sắc lẹm như dao, không chừa lại chút đường lui nào. Cố Kính Minh khựng lại, im lặng không đáp.

“Mọi người đều thích loại rượu có danh tiếng, vì nó đắt, nó sang trọng.”

Nói đến đây, trong lòng Cố Diểu chợt dâng lên nỗi xót xa khó tả. Trấn tĩnh lại, cô tiếp tục: “Nhưng chúng ta có nhà máy rượu riêng, có thương hiệu riêng, vì sao lại không thể đem ra đãi khách? Nếu ngay trên bàn tiệc của mình mà chúng ta còn không có nổi sự tự tin về văn hóa, thì huyện Đường thật sự hết hy vọng rồi.”

Câu nói cuối cùng như một cú đấm mạnh mẽ, phá tan hàng phòng ngự kiên cố trong lòng Chủ nhiệm Cố.

Dần dần, ánh mắt ông nhìn con gái chuyển từ lo âu sang an lòng, và cả niềm tự hào khôn tả.

Là do họ đã già rồi sao?

Không phải, mà là thế hệ trẻ hiện nay dũng cảm hơn họ rất nhiều.

Niềm tin không thay đổi, lý tưởng không phai mờ.

Huyện Đường của họ, rốt cuộc vẫn còn hy vọng.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...