Nơi Non Xanh Khuất Bóng - Kính Trung Thư

Chương 31: Sự bảo vệ của anh



Chớp mắt đã đến đầu tháng chín.

Chiều thứ sáu tan làm, phòng tổ chức một buổi liên hoan gắn kết nội bộ.

Vì đây là lần đầu tham gia với tư cách người mới, Cố Diểu và Hạ Vi đã bị trưởng phòng “dằn mặt” từ trước là dù có chuyện hệ trọng đến mấy cũng không được phép xin nghỉ.

Địa điểm ăn uống là một nhà hàng Trung Hoa ở quận Tây Thành. Nơi này phân cấp chi tiêu rõ rệt, cao thấp đều có nên lựa chọn khá đa dạng, phòng bao lại rộng rãi, đủ sức chứa cho các hoạt động từ tám người trở lên.

Trong bữa ăn, để thắt chặt thêm tình đồng chí, trưởng phòng khởi xướng đề nghị mọi người lần lượt liệt kê một đến hai ưu điểm của đồng nghiệp ngồi bên trái và bên phải mình, yêu cầu không được trùng lặp.

Lời vừa dứt, Hạ Vi đã không nhịn được mà thì thầm than vãn: “Thời đại nào rồi còn chơi trò này nữa, mấy người ngồi cạnh trưởng phòng đúng là thảm thật.”

Cố Diểu chỉ cười mà không đáp lời.

Chẳng qua cũng chỉ là khuấy động không khí, thật hay giả có quan trọng gì đâu? Những người ngồi đây đều là dân lão làng, trụ vững được trong bộ máy nhà nước thì chẳng ai ngốc nghếch cả.

Nhưng tiết mục này đúng là tẻ nhạt thật.

Không những tẻ nhạt, mà còn gượng gạo nữa.

Chẳng nói đâu xa, như đồng nghiệp nữ ngồi bên trái cô, nghe đâu là người quen của vị lãnh đạo nào đó trên thành phố, tuần trước mới được điều về phòng dự án. Hai người còn chưa kịp làm quen, thậm chí lúc nãy vô tình chạm mặt trong nhà vệ sinh còn gọi nhầm tên nhau.

Bắt phải kể ra hai ưu điểm của đối phương, chỉ nghĩ thôi đã thấy nực cười.

Cùng lúc đó, tại phòng bao nằm chếch trên hành lang, mấy vị lãnh đạo cũng đang ngồi bàn chuyện.

Vị trí chủ tọa là Chu Chính Lương, bên cạnh lần lượt là Chủ nhiệm Ủy ban Phát triển và Cải cách cùng Cục trưởng Trương của Cục Xây dựng.

So với bầu không khí náo nhiệt của những người trẻ tuổi, các vị cán bộ kỳ cựu ngồi thưởng trà bàn luận công vụ trông có vẻ nghiêm nghị và tẻ nhạt hơn nhiều.

Đúng lúc này, Từ Mặc mang tài liệu từ văn phòng đến. Vừa bước ra khỏi thang máy, anh ta đã bắt gặp đồng chí Tiểu Cố đang đứng trước quầy thanh toán ở sảnh trung tâm.

Liếc nhìn đồng hồ thì thấy mới bảy giờ.

Từ Mặc chậm rãi tiến lại gần, mỉm cười hỏi: “Tiểu Cố hẹn bạn à?”

Giọng nói quen thuộc lọt vào tai, Cố Diểu theo bản năng quay người lại, thấy thư ký Từ đã đứng sau lưng mình từ lúc nào.

Đối phương không biết tối nay phòng Dự án tổ chức liên hoan. Thế là cô chỉ tay về phía phòng bao rồi nói: “Tôi đi ăn cùng đồng nghiệp, thư ký Từ vẫn chưa tan làm sao?”

Cô gái nhỏ này có ánh mắt rất tinh tường, nhìn thấy xấp tài liệu bìa trắng kia là đã đoán ra được đôi ba phần.

“Tranh thủ hoàn thành nốt công việc để yên tâm nghỉ cuối tuần.” Nói đoạn, Từ Mặc cố ý nhắc nhở cô một câu: “Lại đến thứ sáu rồi, đừng quên việc chính đấy.”

Việc chính mà anh ta nói, dĩ nhiên là bản báo cáo định kỳ.

Nghĩ đến việc tuần trước lỡ hẹn với lãnh đạo, Cố Diểu không khỏi cảm thấy hổ thẹn. Nhất là khi cô đã nhận nhầm thư ký Từ thành bạn trai cũ rồi mắng mỏ người ta một trận.

Cô trịnh trọng hứa hẹn: “Tôi không dám quên đâu, nhất định sẽ gửi đúng giờ.”

Từ Mặc nghe xong chỉ cười mà không nói gì. Anh ta có linh cảm rằng, tối nay có lẽ cô sẽ chẳng cần báo cáo qua thư điện tử nữa.

Hai phút sau.

Tại căn phòng áp chót của hành lang, Từ Mặc gõ cửa bước vào, đúng lúc nghe thấy Chủ nhiệm Ủy ban Phát triển và Cải cách nói: “Phòng đối diện ồn ào quá, để tôi đi hỏi nhân viên phục vụ xem có chuyện gì.”

Khả năng cách âm của phòng bao chỉ ở mức trung bình, cộng thêm việc thanh niên tụ tập đông đúc, chơi đùa quá trớn nên ít nhiều cũng có tiếng động lọt ra ngoài.

Nghe vậy, Cục trưởng Trương đặt chén trà xuống, thầm quan sát sắc mặt người đàn ông ngồi ở vị trí chủ tọa. Thấy không có gì thay đổi, ông ta mới ái ngại lên tiếng: “Môi trường thiếu sót thế này là do tôi sơ suất.”

Ai cũng biết Bí thư Chu không thích phô trương, nên để chiều theo ý anh, ông ta đã cố ý chọn một nơi trang nhã và giản dị, nào ngờ kết quả vẫn không được như ý.

Nhận thấy vẻ lúng túng của Cục trưởng Trương, Từ Mặc thuận tay đóng cửa lại, kịp thời nói đỡ một câu: “Là phòng Dự án thuộc Ban Quy hoạch Kinh tế đang liên hoan, để tôi sang chào hỏi rồi bảo họ giữ trật tự.”

Ban Quy hoạch Kinh tế ư?

Hóa ra là đám lính trẻ nhà mình.

Bất ngờ phát hiện cấp dưới chính là thủ phạm, Chủ nhiệm sượng sùng mở lời: “Khoan đã, cứ để tôi sang đó xem sao.”

Ông vừa định đứng dậy thì người đàn ông ngồi ghế chủ tọa đã giơ tay ngăn lại.

Chu Chính Lương vẫn giữ gương mặt trầm tĩnh lật xem tập tài liệu bìa trắng, giọng nói bình thản cất lên: “Cấp cơ sở hiếm lắm mới có dịp liên hoan, đừng sang làm họ mất vui.”

Ơ…

Vậy chẳng lẽ phải đổi phòng khác sao?

Từ Mặc vốn là người nhạy bén, lập tức hiểu ý lãnh đạo nên chạy đi sắp xếp ngay.

Cả đoàn dời bước lên tầng trên.

Khi đi ngang qua phòng bao phía chếch, cánh cửa gỗ sẫm màu khép hờ, bên trong vang lên tiếng cười nói rộn rã. Trò chơi “thật hay thách” đã đẩy bầu không khí lên đến cao trào.

Khéo làm sao, lúc này trong tiếng reo hò của mọi người, đồng chí Tiểu Cố đang đỏ mặt thò tay vào chiếc hộp bí mật để rút thăm câu hỏi cho phần “thật”.

Chu Chính Lương dừng bước theo bản năng.

Chủ nhiệm và Cục trưởng Trương đi ngay phía sau thấy vậy cũng dừng lại, hướng tầm mắt về phía nhóm nhân viên trẻ tuổi cấp cơ sở kia.

Xui xẻo đến mức khó tin, Cố Diểu lại bốc trúng phần “hỏi nhanh đáp gọn”, buộc phải trả lời liên tiếp ba câu hỏi mà không được suy nghĩ, thời gian ngập ngừng không được quá lâu, nếu không sẽ phải dùng rượu thay hình phạt.

Đành chấp nhận số phận vậy.

Sau khi chuẩn bị tâm lý sẵn sàng, cô ra hiệu cho đối phương có thể bắt đầu.

Nữ đồng nghiệp phụ trách đặt câu hỏi vừa nhìn thấy nội dung trên tấm thẻ đầu tiên, lập tức lộ ra vẻ mặt mờ ám.

Chị hắng giọng một cái rồi hỏi: “Tiểu Cố, lần đầu hẹn hò của em là khi nào?”

“…”

Không có thời gian để đắn đo, Cố Diểu đáp lời trong vô thức: “Nửa năm trước.”

Việc cô và gã bạn trai thiếu gia chia tay thì hầu hết mọi người trong phòng đều đã biết. Ban đầu họ còn sợ chạm vào ký ức đau buồn của cô, nhưng thấy cô trả lời một cách thoải mái thế này, ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm.

Câu hỏi thứ hai.

Chị đồng nghiệp tiếp tục: “Hãy nêu tên một người khác giới có tiếp xúc thân thể với em gần đây, ngoại trừ người thân và những cái bắt tay trong các dịp chính thức.”

Cái gì cơ??

Hỏi kiểu quái quỷ gì vậy?

Đang không sao cô lại có tiếp xúc thân thể với người khác giới được? Chính chủ lắc đầu lia lịa, nói là không có.

Mọi người chẳng ai tin, vậy là cô đành phải uống rượu chịu phạt.

Dáng vẻ ấm ức đầy vô tội của cô gái nhỏ khiến đôi mắt thâm trầm của Chu Chính Lương phảng phất ý cười, khóe môi anh khẽ nhếch lên với một biên độ gần như không thể nhận ra.

Chuyện đêm hôm đó, cô hoàn toàn không biết chút chi tiết nào cả. Về điểm này, dì Lưu quả thực rất biết chừng mực.

Câu hỏi cuối cùng, liên quan đến tiêu chuẩn chọn bạn đời của phụ nữ độc thân. Cụ thể là: “Cho hỏi Tiểu Cố, em có thể chấp nhận bạn đời tương lai hơn mình bao nhiêu tuổi?”

Tuổi tác sao…

Cố Diểu đưa ra một khoảng giới hạn: “Tầm ba tuổi, mà tốt nhất là không quá năm tuổi.”

Ba tuổi là một khoảng cách tương đối rồi, nếu chênh lệch quá nhiều sẽ thấy hơi kỳ cục, cảm giác không giống tìm chồng mà giống tìm bạn già hơn.

Bên ngoài cửa.

Ngay giây tiếp theo sau khi nghe thấy câu trả lời, mí mắt Từ Mặc khẽ giật lên một cách kỳ lạ. Anh ta nín thở theo bản năng rồi len lén quan sát phản ứng của lãnh đạo.

Trong lòng thầm nhủ, cách nhau đúng một giáp, chẳng lẽ không có hy vọng gì thật sao?

Nhìn vào biểu cảm thì Chu Chính Lương không có gì bất thường, nhưng ngay khi sải bước về phía thang máy, bầu không khí xung quanh anh đột nhiên lạnh hẳn đi.

Hai vị lãnh đạo kia đúng là “người khờ có phúc của người khờ”, dù đánh hơi thấy có điều gì đó không ổn nhưng không hiểu rõ sự tình bên trong, chỉ việc lẳng lặng bám sát theo sau.

Thư ký Từ thì vất vả hơn nhiều.

Trong không gian tĩnh lặng, vô tình liếc qua đường quai hàm lạnh lùng và căng cứng của người đàn ông, anh ta biết ngay tâm trạng sếp đang cực kỳ tệ.

Số phận của một thư ký như anh ta quả thực quá khổ sở. Tình cảnh này có khác gì địa ngục trần gian không?

Buổi liên hoan kéo dài suốt hai tiếng đồng hồ, thấy mọi người vẫn đang hứng chí bừng bừng, chưa có ý định giải tán, Cố Diểu bèn lặng lẽ tìm gặp trưởng phòng, trình bày lý do để xin phép về sớm.

Thứ sáu hằng tuần, cô có lịch báo cáo định kỳ với Bí thư Chu.

Vì đã “buông rèm nhiếp chính” quá lâu, Hứa Đông Bình suýt chút nữa thì quên mất việc này.

“Được, được, được. Tiền xe về cứ tính cho tôi, đi đường chú ý an toàn, nhớ gửi biển số xe vào nhóm chat nhé.”

Đúng là combo quan tâm cấp dưới kinh điển của trưởng phòng Hứa. Nếu lần nào cũng coi là thật thì chắc cả tháng lương của ông chỉ đủ để trả tiền xe cho nhân viên mất.

Cố Diểu quay lại chỗ ngồi, cầm điện thoại và túi xách, lịch sự chào hỏi mọi người một tiếng rồi rời khỏi phòng bao.

Trong lúc chờ thang máy, có một nhóm người từ phía sau tiến tới.

Ban đầu cô không để ý, cho đến khi lờ mờ cảm nhận được có tiếng bước chân đang áp sát. Cô quay đầu lại, khi nhìn rõ gương mặt đối phương thì hơi thở bỗng chốc trở nên lạnh lẽo.

“Diểu Diểu.”

Cậu hai nhà họ Trình vốn là người hăng hái, hào hoa, vậy mà dạo gần đây trông tiều tụy đi trông thấy.

Vì chia tay sao?

Không.

Nghe nói là bị gia đình ép buộc liên hôn. Nhưng chuyện đó chẳng liên quan gì đến Cố Diểu cả.

Cô lạnh lùng dời mắt rồi quay phắt người lại, chẳng buồn để tâm đến đối phương.

Vẻ mặt Trình Mục thoáng hiện vẻ thất vọng, nhưng anh ta vẫn muốn níu kéo tia hy vọng cuối cùng, cười khổ nói: “Diểu Diểu, đến tận bây giờ, em vẫn cho rằng chuyện tối đó là do anh cố ý sắp đặt sao?”

Cố Diểu không có sở thích ôn lại kỷ niệm xưa với người yêu cũ ở nơi công cộng. Huống hồ, cách đó không xa còn có một đám công tử thế gia đang chực chờ xem kịch hay.

Những con số trên bảng hiển thị thang máy đang giảm dần, bầu không khí giữa hai người càng thêm đông cứng.

Thấy cô vẫn dửng dưng như không, Trình Mục trong lúc hấp tấp đã tiến lên một bước, nắm chặt lấy cổ tay cô, cưỡng ép kéo vào lòng.

“Anh bị điên à!”

Cố Diểu nhíu mày quát lớn, vùng vẫy thoát ra rồi lùi về sau mấy bước. Đúng lúc này, thang máy xuống tới nơi.

Bên trong buồng thang mát lạnh, Chủ nhiệm Ủy ban Phát triển và Cải cách cùng Cục trưởng Trương đều có mặt. Ở vị trí trung tâm, bóng hình cao lớn đang đứng sừng sững chính là Chu Chính Lương.

Cảnh tượng giằng co giữa cô gái nhỏ và người yêu cũ đập thẳng vào mắt.

Nét mặt người đàn ông sa sầm ngay tức khắc, ánh mắt sắc lẹm lẳng lặng khóa chặt cậu hai nhà họ Trình. Vài giây sau, anh bình thản dời tầm mắt sang phía cô.

Sau một thoáng trì độn, Cố Diểu lúc này mới sực tỉnh.

Cô cố gắng bình ổn cảm xúc, khẽ gật đầu chào các vị lãnh đạo nhưng vẫn đứng im tại chỗ, không hề có ý định bước vào.

Thời gian trôi qua. Rất nhanh sau đó, cửa thang máy từ từ khép lại.

Nhưng ngay giây tiếp theo, một tiếng “tinh” vang lên, cửa thang máy lại chậm rãi mở ra trước mắt.

Cố Diểu theo bản năng ngước mắt nhìn lên. Ở khoảng cách không xa không gần, cô đối diện ngay với ánh mắt sâu thẳm của người đàn ông.

Sự im lặng bao trùm trong không khí.

Chu Chính Lương đứng tựa vào vách kim loại bên phải, ngón tay đặt trên nút giữ cửa. Ánh mắt lạnh lẽo của anh mang theo sự áp chế vô hạn, thái độ bảo vệ cấp dưới đã quá rõ ràng.

Ánh mắt ấy như một lời cảnh cáo dành cho chàng công tử phía ngoài. Đã là người cũ thì nên có sự tự giác của người cũ, nếu còn dám quấy rối, anh không ngại dành thời gian mời Chủ tịch tập đoàn Hằng Viễn đến Dự Phong uống trà đâu.

Khoảnh khắc đó, dường như có thứ gì đó rơi tõm xuống mặt hồ, gợn lên những gợn sóng lăn tăn trong trái tim cô gái nhỏ.

Lãnh đạo… đang giúp cô sao?

Trong lúc ngẩn ngơ, cô nghe thấy giọng nói trầm thấp của người đàn ông vang lên: “Cố Diểu, vào đi.”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...