Nơi Non Xanh Khuất Bóng - Kính Trung Thư

Chương 32: Sợ tôi lắm à?



Diểu Diểu…

Dân kinh doanh không đấu với quan chức, ngay cả cha anh ta còn phải kính sợ người đàn ông này bảy phần, huống chi là anh ta.

Trình Mục thừa nhận, mình đã chùn bước.

Và cái giá cho sự hèn nhát ấy là chỉ có thể trơ mắt nhìn người mình yêu từng bước đi vào thang máy, hoàn toàn tách biệt với mình ở hai thế giới khác nhau.

Chẳng lẽ mọi chuyện thực sự kết thúc như thế này sao?

Nắm đấm buông thõng bên hông siết chặt lại, đôi mắt đỏ hằn của cậu hai nhà họ Trình ngập tràn vẻ bất lực và không cam lòng.

Phía xa, đám công tử thế gia sau khi xem xong kịch hay bèn thong thả tiến lại gần, vỗ vai anh ta an ủi: “Chỉ là một đứa con gái thôi mà, cái cũ không đi thì cái mới không đến, đại tiểu thư nhà họ Đường chẳng phải tốt hơn cô ta nhiều sao?”

Trên đời này có vô số phụ nữ, nhưng chỉ có duy nhất một Cố Diểu. Ai có thể sánh bằng cô? Không một ai cả.

Trình Mục nở nụ cười tự giễu. Anh ta cười nhạo chính mình vì mất đi rồi mới biết trân trọng.

Thang máy xuống đến tầng một.

Xe riêng của Bí thư Chu đậu ở hầm gửi xe. Khi cửa thang máy mở ra, thư ký Từ quay sang lịch sự nói với hai vị lãnh đạo: “Hai vị không cần tiễn đâu, Bí thư Chu vẫn còn lịch trình tiếp theo.”

Ý tứ rất rõ ràng: Họ có thể đi được rồi.

Lăn lộn trong chốn quan trường nhiều năm, chút nhạy bén tối thiểu đủ để hai người họ nhìn thấu bản chất qua lớp vỏ bọc bên ngoài.

Chủ nhiệm Ủy ban Phát triển và Cải cách đưa mắt quan sát cô gái nhỏ đang đứng im lặng bên trái, chắp nối các chi tiết lại, trong lòng thầm hiểu ra đôi chút.

Trong khi đó, Cục trưởng Trương thì đổ mồ hôi hột bày tỏ lời xin lỗi với Chu Chính Lương. Ông ta nói hôm nay mình tiếp đãi không chu đáo, lần sau nhất định sẽ chọn địa điểm cẩn thận hơn.

Bàn chuyện ở đâu không quan trọng, quan trọng là kết quả đạt được.

Chu Chính Lương thần sắc bình thản, không nói lời khách sáo mà chỉ nhắc nhở ẩn ý: “Chưa đầy ba tháng nữa là đến cuối năm, với năng lực thực thi của Cục trưởng Trương, hẳn là sẽ giao được một bản báo cáo khiến tôi hài lòng.”

Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Cục trưởng Trương nghe xong vội vàng gật đầu, trịnh trọng hứa hẹn: “Xin Bí thư Chu cứ yên tâm, làm việc vì dân, tôi nhất định sẽ dốc hết sức mình.”

Làm việc vì dân…

Cố Diểu, người nãy giờ vẫn đóng vai kẻ vô hình, không kìm được mà ngước mắt nhìn lên bóng lưng vững chãi phía trước.

Cuộc gặp với người đứng đầu Cục Xây dựng hôm nay chắc hẳn có liên quan đến dự án cải tạo khu nhà lụp xụp ở phố cổ.

Sắp dỡ bỏ rồi sao?

Cũng may cô có tầm nhìn xa, ngay từ tuần trước đã tìm được nhà mới. Mặc dù tiền thuê hơi đắt một chút, nhưng chỉ cần bớt ăn ngoài vài bữa là vẫn có thể xoay xở qua ngày.

Chờ hai người kia đi khỏi, cô cũng lịch sự cáo từ. Thế nhưng vừa mới nhấc chân ra khỏi thang máy được nửa bước, một giọng nói trầm thấp đã gọi cô lại.

Phía sau, nhìn bóng lưng cô gái nhỏ như thể chẳng muốn nán lại dù chỉ một giây, Chu Chính Lương thong thả cất lời: “Hôm nay là thứ sáu, định chạy đi đâu hả?”

Ơ…

Chẳng lẽ anh muốn cô báo cáo trực tiếp ngay tại đây sao?

Lời nói của lãnh đạo hiển nhiên là thánh chỉ, Cố Diểu không được phép lựa chọn nên đành ngoan ngoãn thu chân về.

Vài giây sau, thang máy xuống tới hầm gửi xe. Từ Mặc đưa chìa khóa chiếc Audi A6 sang nhưng không lên xe, chỉ dặn Chu Chính Lương một câu “anh lái xe chú ý an toàn” rồi rẽ sang khu đậu xe bên cạnh.

Cô gái nhỏ ngơ ngác đứng bên cạnh xe với vẻ mặt mịt mờ.

Thư ký Từ không lên xe, nếu cô ngồi ở phía sau thì chẳng phải đang coi lãnh đạo là tài xế riêng của mình sao?

Trong lúc do dự, thấy Chu Chính Lương đã mở cửa ghế lái, cô không kịp suy nghĩ nhiều, đành chủ động di chuyển sang ghế phụ lái phía trước.

Chiếc xe khởi động.

Nhìn đôi bàn tay cao quý của người đàn ông đang đặt trên vô lăng, Cố Diểu nhìn thế nào cũng thấy không chân thực.

Cứ như là đang mơ vậy.

Ánh mắt cô gái quá đỗi tập trung, Chu Chính Lương khẽ liếc sang rồi trầm giọng lên tiếng: “Tối nay lại uống không ít nhỉ.”

Giọng điệu mang tính trần thuật và còn thêm vào chữ “lại”.

Điều này vô tình khiến Cố Diểu nhớ tới lần say rượu xấu hổ trước đó, cộng thêm việc bị người yêu cũ quấy rối vừa rồi cũng phải nhờ lãnh đạo ra tay tương trợ. Hai lần mang ơn liên tiếp, dù thế nào cô cũng phải bày tỏ lòng cảm ơn với người ta.

Vốn là người theo trường phái hành động, Cố Diểu lập tức quay đầu sang, nói bằng giọng điệu vô cùng nghiêm túc: “Đêm đó uống say đã làm phiền Bí thư Chu, còn cả chuyện tối nay nữa, cảm ơn anh vì đã giải vây giúp tôi.”

Đây là lời cảm ơn xuất phát từ tận đáy lòng.

Từ đầu đến cuối, cô luôn cho rằng việc lãnh đạo giúp đỡ mình hết lần này đến lần khác là vì anh “quan tâm cấp dưới”.

Về điểm này, với tư cách là thư ký của Văn phòng Thành ủy, Từ Mặc có thể khẳng định rằng mình chưa bao giờ nhận được đãi ngộ như vậy. Ngay cả trưởng ban Mạnh đang đi công tác cũng phải đồng tình.

Đúng thế, bọn họ không có cái phúc phận này!

Sự thiên vị của Bí thư Chu dành cho đồng chí Tiểu Cố là duy nhất, không có ngoại lệ thứ hai.

Về phương diện tình cảm, Cố Diểu đã có kinh nghiệm chứ không hẳn là hoàn toàn mù mịt. Sở dĩ cô vô tư như vậy, suy cho cùng cũng là bởi thân phận hiển hách của đối phương khiến cô không dám nghĩ xa hơn.

Chu Chính Lương thấy cô trình bày một cách rành mạch, đôi mắt trong veo không chút tạp niệm, chứng tỏ cô thực sự chẳng có chút tâm tư nào với anh.

Chiếc Audi chạy vào trục đường chính, đèn đường hai bên lùi dần về phía sau, ánh sáng vàng vọt xuyên qua cửa kính, hắt nhẹ lên gương mặt nghiêng góc cạnh của người đàn ông.

Mãi không đợi được lời hồi đáp, Cố Diểu chậm rãi điều chỉnh hơi thở, hướng tầm mắt nhìn thẳng về phía trước.

Chỉ vài giây sau, cô nghe thấy người đàn ông thản nhiên hỏi: “Đã bao giờ nghĩ đến việc, một cô gái đêm hôm khuya khoắt được một người đàn ông đưa về nhà riêng thì sẽ xảy ra chuyện gì chưa?”

Trái tim đột ngột đập loạn nhịp.

Cô gái nhỏ như bị giật mình, quay phắt đầu sang nhìn anh.

Nhưng rất nhanh, cô đã lấy lại bình tĩnh.

Gò má nóng ran lên, Cố Diểu cố tỏ ra thản nhiên đáp lời: “Nếu là người khác, có lẽ tôi sẽ cảnh giác và nghi ngờ, nhưng anh là Bí thư Chu cơ mà.”

Lời vừa dứt, Chu Chính Lương đã mỉm cười.

Một cô gái thông minh.

Cô tâng bốc anh lên cao, trói buộc anh vào ngưỡng đạo đức tối thượng, để rồi sau đó dù anh có ngã xuống khỏi đó thì cũng là do bản thân anh.

Lời cô nói mang hàm ý: Bí thư Chu là bậc chính nhân quân tử, chắc chắn sẽ không đời nào thèm làm mấy chuyện hèn hạ đó.

Phải khẳng định một điều, những lời dì Lưu nói trước đó đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng Cố Diểu.

Nhưng đối với Chu Chính Lương mà nói, hai chữ “quân tử” có đôi lúc chưa hẳn đã là một lời khen.

Quãng đường còn lại, Cố Diểu truy cập vào nhóm trao đổi với công ty Diệu Khách, tìm thấy bảng tiến độ dự án mới nhất trong phần tệp tài liệu, chỉnh sửa sơ qua, lưu về điện thoại rồi gửi thẳng đến hòm thư của lãnh đạo.

Tiếp sau đó, cô bắt đầu trình bày bằng miệng.

Để không làm ảnh hưởng đến việc lái xe, cô gái nhỏ cố gắng nói thật chậm rãi. Đến những chỗ quan trọng, cô theo bản năng sẽ tạm dừng lại, dành ra chút thời gian để Chu Chính Lương đặt câu hỏi.

Khoảng chín giờ rưỡi, chiếc xe dừng lại bên ngoài khu tập thể.

Trong khoang xe với ánh sáng mờ ảo, Chu Chính Lương liếc nhìn đồng hồ trên cổ tay, trước khi cô xuống xe, anh dặn dò một lưu ý cuối cùng:

“Toàn bộ dữ liệu gốc phải được lưu giữ lại, đặc biệt là những chỗ có nghi vấn cần phải đánh dấu rõ ràng và kịp thời gửi tới email của tôi, tránh tiếp xúc với bên ngoài.”

“Bên ngoài” ở đây là ám chỉ người trong Ủy ban Phát triển và Cải cách.

“Bao gồm cả trưởng ban Mạnh sao ạ?”

Dĩ nhiên, ngay khi câu hỏi vừa thốt ra, Cố Diểu lập tức cảm thấy hối hận. Cô thận trọng nhìn sang phía người đàn ông, quan sát phản ứng của anh.

Chu Chính Lương thu hết biểu cảm dè dặt của cô vào mắt. Cánh tay anh vươn qua bảng điều khiển trung tâm, lịch thiệp giúp cô mở khóa dây an toàn rồi thản nhiên hỏi: “Sợ tôi lắm à?”

Hơi thở của cô bỗng khựng lại.

Do khoảng cách quá gần, Cố Diểu cứng cổ đáp: “Anh có chức vụ như thế, sợ anh cũng là lẽ thường tình mà.”

Cũng thật thà đấy, không hề phủ nhận.

Theo đuổi con gái thì bản thân luôn phải tự hiểu rõ mọi chuyện, một khi phát hiện ra vấn đề thì phải xử lý ngay.

Nhằm “bốc thuốc đúng bệnh”, Chu Chính Lương buộc phải có đủ sự kiên nhẫn, không thể hành động nông nổi được.

Im lặng một lát, anh đưa mắt nhìn về phía cổng khu tập thể ở phía xa, chủ động chuyển chủ đề: “Việc cải tạo khu nhà lụp xụp ở đường Hướng Dương đang được gấp rút tiến hành, cô đã tìm được nhà chưa?”

Quan tâm đến đời sống riêng tư.

Cô gái nhỏ không để lộ dấu vết mà thở phào nhẹ nhõm, ngoan ngoãn gật đầu: “Tôi tìm được rồi, cuối tháng là có thể chuyển đi.”

Cuối tháng, nhưng không nói cụ thể là ngày nào.

Chu Chính Lương cũng không truy vấn thêm, mọi chuyện chỉ dừng lại ở mức vừa đủ để tránh gây áp lực cho cô.

Sau khi gật đầu nói lời cảm ơn, Cố Diểu xuống xe.

Đi được mười mấy mét, ma xui quỷ khiến thế nào mà cô lại dừng bước, ngoái đầu nhìn về phía sau, thấy chiếc xe Audi công vụ hòa lẫn vào bóng đêm vẫn lặng lẽ đỗ tại chỗ cũ.

Trước kia, cũng là khung cảnh y hệt thế này, nhưng lại là một chiếc Porsche.

Cô lắc đầu thật mạnh, thầm mắng bản thân vấp ngã một lần vẫn chưa chừa. Loại sinh vật mang tên đàn ông, bất kể là có độc hay không thì đều nên giữ khoảng cách thích hợp.

Đang yên đang lành lại như bị một gậy đập cho tỉnh ngộ, cô không chút lưu luyến mà xoay người, bước chân thoăn thoắt rời đi.

Bên trong khung cửa sổ hạ xuống một nửa, Chu Chính Lương lặng lẽ thu hồi tầm mắt, ung dung châm điếu thuốc rồi rít một hơi.

Giữa làn khói thuốc mỏng manh, anh chợt nghĩ tới tiêu chuẩn chọn bạn đời kia.

Không quá năm tuổi.

Điều kiện quả thực vô cùng khắt khe.

Cô bé này bình thường trông có vẻ tư duy tiến bộ, vậy mà không ngờ cũng có định kiến về tuổi tác.

Khóe môi Chu Chính Lương khẽ nhếch lên.

Nụ cười đong đầy sự bất lực.

 

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...