Vừa nhắc đến vấn đề thì vấn đề ập đến ngay.
Tối hôm đó, tiến độ dự án gặp phải trở ngại.
Về mảng tự kiểm tra, giả sử xuất hiện cảnh báo bất thường thì nên dựa trên phân cấp nào để quyết định xem có gửi thông báo đến tài khoản cấp cao nhất hay không.
Vì chuyện này mà cả nhóm đã đặc biệt mở cuộc thảo luận qua tin nhắn thoại.
“Một khi xuất hiện cảnh báo, bất kể cấp độ lớn nhỏ, trực tiếp liên kết vào hệ thống công khai nội bộ của Ủy ban Phát triển và Cải cách, gửi thông tin dưới dạng thư điện tử đến từng địa chỉ IP.”
Đó là phương án cuối cùng do Cố Diểu chốt lại.
Qua lần cải cách hệ thống này, mọi vết nhơ sẽ không còn chỗ ẩn nấp. Dù trời có sập xuống thì cũng đã có người chống đỡ.
Cô chỉ là người thực thi nên lo làm tốt nhiệm vụ lãnh đạo giao phó là được, những việc khác hoàn toàn không cần bận tâm.
Mọi người trong nhóm dự án nghe xong đều vô cùng chấn động, nhất là Tiêu Dữ.
Những điểm rủi ro cốt yếu mà anh ta nêu ra thực chất đều là vì muốn tốt cho cô. Nhưng Cố Diểu biết rõ, ý định của Bí thư Chu chính là như vậy.
Đã làm thì phải làm đến mức khiến anh hài lòng tuyệt đối.
Cô nói: “Nếu mọi người có điều gì lo ngại, có thể lưu lại đoạn tin nhắn thoại vừa rồi của tôi làm bằng chứng, biết đâu sau này cần dùng tới.”
Khụ.
Nói quá lời rồi.
Nhóm trưởng Tiểu Lộ sượng sùng lên tiếng: “Cô Cố khách sáo quá, tôn chỉ của chúng tôi là đáp ứng vô điều kiện mọi yêu cầu của khách hàng.”
Thế sao?
Theo lời kể từ bạn bè trong giới, người sáng lập Diệu Khách vốn là kẻ cực kỳ có chủ kiến và cá tính. Anh ta từng vì muốn thuyết phục bên A gỡ bỏ những đường link sản phẩm có nghi vấn quảng cáo sai sự thật mà không ngần ngại đơn phương chấm dứt hợp đồng, chấp nhận từ bỏ khoản thanh toán cuối cùng.
Cũng chính vì đạo đức nghề nghiệp quá khắt khe ấy mà rất nhiều khách hàng đều chọn cách tránh xa, không muốn hợp tác.
Thế nhưng trong ấn tượng của Cố Diểu, dường như kể từ khi nhóm dự án được thành lập, Tiêu Dữ chưa bao giờ can thiệp hay phủ quyết bất kỳ yêu cầu nào của cô, gần như là muốn gì được nấy.
Vậy nên trong nhiều chuyện, không thể cứ nghe người ta đồn thổi rồi tin là thật được.
Vào dịp nghỉ lễ Quốc khánh, Lão Cố và cô giáo Thẩm mới có thời gian rảnh để đến Cùng Hải.
Đây là cơ hội hiếm có, Cố Diểu dậy từ sớm tinh mơ để thu dọn phòng ốc. Tiện lúc đánh răng rửa mặt, cô liếc qua số dư tài khoản ngân hàng, trong lòng thầm tính toán xem có nên đưa bố mẹ đi du lịch một chuyến hay không.
Kết quả là sau khi đón được người ở ga tàu, trên đường về cô vừa mới đề đạt ý kiến đã bị cô giáo Thẩm gạt phắt đi.
“Tiết kiệm tiền để dành sang năm còn trả nợ mua nhà.”
Mới nghe qua, Cố Diểu còn chưa kịp phản ứng.
Ngay sau đó, Lão Cố bồi thêm một câu: “Nếu nhanh thì chắc cũng chẳng đến sang năm đâu.”
Nghĩa là sao?
Đồng chí Tiểu Cố cuối cùng cũng định thần lại, hỏi bâng quơ một câu: “Bố mẹ định mua nhà ạ?”
Hai vợ chồng đồng thời gật đầu.
Đúng vậy.
Không chỉ mua nhà, mà còn phải chọn khu đất vàng, gần tàu điện ngầm để con gái đi làm cho thuận tiện.
Quyết định này quá đỗi đột ngột, thậm chí họ còn chẳng bàn bạc với cô lấy một lời. Dẫu sao trên giấy chứng nhận quyền sở hữu cũng sẽ ghi tên cô, chẳng lẽ cô không có quyền được biết hay sao?
Cố Diểu hơi dỗi: “Ai mượn bố mẹ bỏ tiền mua nhà cho con chứ, con không lấy đâu.”
Hừ!
Nói cái kiểu gì vậy không biết.
Lão Cố hỏi ngược lại: “Hai thân già này chỉ có mỗi một mụn con, con không lấy thì ai lấy? Sao, hay là con muốn bố với mẹ con cố gắng thêm chút nữa, sinh cho con đứa em trai nhé?”
Cái lão già này, bao nhiêu tuổi rồi mà vẫn chẳng biết xấu hổ là gì.
Bị Cô giáo Thẩm lườm một cái sắc lẹm, Lão Cố lập tức câm nín.
Cố Diểu không nhịn được phải bật cười. Cô quay đầu nhìn những tòa cao ốc đang lùi dần sau cửa sổ, rồi bình tĩnh giải thích lý do phản đối của mình:
“Thứ nhất, con vừa mới vào biên chế chính thức chưa lâu, nhìn bề ngoài thì có vẻ ổn định nhưng vài chục năm tới chưa chắc con đã ở lại Cùng Hải, lỡ như giữa chừng bị điều chuyển công tác thì sao?”
“Thứ hai, dù có thực sự mua nhà thì con nhất định phải góp một phần tiền cọc, không thể để bố mẹ dốc hết vốn liếng dưỡng già ra được.”
“Thứ ba, cũng là điểm quan trọng nhất…” Nói đến đây, cô hơi ngập ngừng, giọng điệu đột ngột xoay chuyển.
Dưới ánh mắt chăm chú của bố mẹ, cô giả định một cách đầy nghiêm túc: “Giả sử sau này con không lập gia đình ở Cùng Hải, mà nhà lại không tăng giá, vậy chẳng phải là lỗ vốn to sao?”
Ngoại trừ điều thứ hai ra thì chẳng có câu nào là lời thật lòng cả.
Từ nhỏ đến lớn, chiêu tung hỏa mù của đồng chí Tiểu Cố khi áp dụng lên Lão Cố và cô giáo Thẩm đều thành công trăm phần trăm.
Quả nhiên, nghe xong lời giải thích, đặc biệt là ý cuối cùng, Cố Kính Minh lập tức đứng ngồi không yên.
Chuông cảnh báo trong lòng vang lên liên hồi, ông nhìn chằm chằm con gái rồi gặng hỏi: “Ý con là sao? Cái gì mà không lập gia đình ở Cùng Hải? Con muốn đi đâu, muốn gả lên sao Hỏa chắc?”
“Lên sao Hỏa còn đỡ, chỉ sợ con gái ông đã âm thầm leo lên thuyền giặc rồi thôi.”
Đã thế, thuyền giặc này chỉ e còn ở ngoại tỉnh.
Phải thừa nhận rằng tư duy của cô giáo Thẩm vô cùng nhạy bén, bà thường xuyên đưa ra những nhận định bất ngờ và luôn có thể đánh hơi ra điểm bất thường từ những điều hết sức bình thường.
Thế nhưng, đồng chí Tiểu Cố từ đầu đến cuối vẫn giữ vẻ mặt không cảm xúc, mặc cho cha mẹ suy đoán đủ điều, cô nhất quyết giữ im lặng.
Việc đóng kịch thực ra rất mệt, nên cô quyết định đánh nhanh thắng nhanh.
Cô khẽ hắng giọng rồi cố tình dẫn dắt chủ đề: “Tư tưởng của hai vị bảo thủ quá. Thời đại nào rồi, làm cha mẹ thì phải ủng hộ con cái tự do yêu đương mới đúng chứ.”
Xem kìa, đúng như bà dự đoán.
Thẩm Mẫn tức đến nghẹn lời, trực tiếp ném cục nợ sang cho Chủ nhiệm Cố, để ông tự liệu mà giải quyết.
Cố Kính Minh rơi vào trầm tư.
Ông cảm thấy rất lo lắng, nếu sau này con gái quyết chí lấy chồng xa thì nhà ngoại lại càng phải có thực lực để làm chỗ dựa.
Suy đi tính lại, tiền bạc tạm thời cứ giữ đó đã.
Giữ lại để làm hậu phương cho con gái.
Nhà thì có thể mua bất cứ lúc nào, nhưng tiền tiết kiệm mới là thứ có thể cứu nguy vào những thời khắc quan trọng.
Cứ như vậy, Cố Diểu chẳng tốn chút sức lực nào đã thành công dập tắt ý định mua nhà của cha mẹ.
Chỉ là ông trời trêu ngươi, cô chẳng thể ngờ được lời nói đùa này ngày sau lại trở thành sự thật.
Sau nửa giờ chạy xe, cả nhà đã về đến căn hộ.
Vừa bước chân vào cửa đặt hành lý xuống, động thái đầu tiên của cô giáo Thẩm là phi thẳng vào bếp.
Cố Diểu ôm trán, có dự cảm mình sắp bị ăn mắng đến nơi.
Quả nhiên, nhìn thấy cái tủ lạnh còn sạch hơn cả mặt mình, Lão Phật gia bắt đầu tụng kinh.
Sau khi đi tuần một vòng từ phòng ngủ đến nhà vệ sinh, cô giáo Thẩm chính thức bước vào quy trình cải tạo. Suốt cả buổi chiều, bà không quản ngại chạy đi chạy lại giữa siêu thị và nhà, nào là lấp đầy tủ lạnh, sắm sửa dụng cụ bếp, thay rèm cửa, phơi chăn màn… dịch vụ trọn gói từ A đến Z, mức độ chu đáo khiến người ta phải kinh ngạc.
Phía Lão Cố cũng chẳng hề rảnh rang. Lúc thì thay ổ khóa, lúc lại sửa ống nước, còn phải tranh thủ lúc nghỉ tay giúp vợ treo rèm, bận rộn đến mức chân không chạm đất.
Trong khi đó, cô con gái trời đánh lại thong dong ngồi trên sofa, ôm điện thoại xem cẩm nang du lịch, có thể nói là thoải mái vô cùng.
Sau khi đặt xong vé tham quan và khách sạn, Cố Diểu tìm một nhà hàng cơm gia đình có đánh giá tốt nhất gần khu chung cư, tỉ mỉ chọn một bữa ăn thịnh soạn cho ba người để chiêu đãi bố mẹ đã vất vả cả ngày.
Khi mọi việc xong xuôi thì mặt trời cũng đã xuống núi.
Trong phòng khách, Lão Cố vẫn giữ thói quen cũ, đúng giờ là chuyển sang kênh thời sự. Ngoài ban công, đồng chí Tiểu Cố kê hai chiếc ghế vào nhau rồi ngồi tựa đầu lên vai mẹ tâm tình.
Sau vài lần ướm hỏi, Thẩm Mẫn nhận ra con gái mình về cơ bản đã thoát khỏi cái bóng của cuộc tình tan vỡ. Còn chuyện “sa chân vào thuyền giặc phương xa” như bà hằng lo sợ, hóa ra không hề có thật.
Bà khẽ vuốt mái tóc mềm mại của con gái, thở dài: “Ở đời, chuyện hợp rồi tan vốn là lẽ thường tình. Muốn cùng nhau đi đến cuối con đường, phải hội tụ đủ cả thiên thời, địa lợi, nhân hòa, thiếu một thứ cũng không được đâu con.”
Cố Diểu nhướn mày: “Mẹ mà cũng tin vào phong thủy cơ ạ?”
Chẳng liên quan gì đến phong thủy cả.
Cô giáo Thẩm đổi sang một cách nói khác, bà lấy ví dụ: “Giống như hồi cấp ba con tham gia kỳ thi học sinh giỏi môn Vật lý vậy. Để con có phong độ tốt nhất, bữa sáng mẹ luôn tránh đồ dầu mỡ hay đồ lạnh. Bố con sợ đường đang sửa sẽ tắc, nên xin nghỉ hẳn nửa ngày, lái xe đi đường vòng thật xa để đưa con đến phòng thi an toàn. Thế nhưng dù tính toán kỹ thế nào cũng chẳng thể ngờ kỳ kinh nguyệt của con lại đến sớm tận một tuần. Cơn đau bụng dữ dội khiến sức khỏe sa sút, cuối cùng con vì thế mà để lỡ mất ngôi vị quán quân.”
Chuyện đã qua nhiều năm, ngay cả người trong cuộc đôi khi còn chẳng nhớ rõ, vậy mà cô giáo Thẩm vẫn khắc ghi từng chi tiết nhỏ.
Cố Diểu hồn nhiên hỏi lại: “Thế có khi nào, kể cả không đến tháng thì con cũng chẳng lấy được giải nhất không mẹ?”
Năm đó, cô chỉ kém người đứng đầu đúng hai điểm.
Nghĩ lại cũng thật đáng tiếc.
Thẩm Mẫn mỉm cười: “Giả thuyết của con có thể đúng, nhưng một khi biến số đã tồn tại, nó sẽ mãi là một ẩn số của cuộc đời.”
Suy cho cùng, thời gian không bao giờ có thể quay ngược trở lại.
Tình cảm cũng vậy thôi.
Nhiều người thường nói câu “giá như ngày ấy”, nhưng họ đâu biết rằng, mọi nuối tiếc trên đời thực chất đều là hiện thân của sự không cam lòng mà thôi.
Về chuyện tình cảm với Trình Mục, Cố Diểu không cảm thấy có gì không cam lòng. Thế nên, cô không cho rằng mối tình đầu của mình yểu mệnh là vì thiếu đi một trong những yếu tố “thiên thời, địa lợi, nhân hòa” kia.
Thứ mà cô và cậu hai nhà họ Trình thiếu đâu chỉ là một mắt xích đơn thuần như vậy.
