Gần sát kỳ nghỉ Quốc khánh, mọi người đều chẳng còn tâm trí làm việc mà chỉ bấm ngón tay đếm ngược thời gian.
Cố Diểu dĩ nhiên không được nhàn rỗi như thế.
Ngoài việc theo sát tiến độ dự án, cô còn phải chuẩn bị cho công cuộc chuyển nhà.
Đúng vậy, chính là vào thứ bảy tuần này.
Cô vốn đã đặt dịch vụ vận chuyển trên ứng dụng, vừa mới chuyển đi được một xe đồ dùng sinh hoạt thì khéo làm sao, trưởng ban Mạnh lại gọi điện tới, nói có công vụ cần tìm cô và sẽ sớm có mặt tại đường Hướng Dương.
Chẳng còn cách nào khác, Cố Diểu đành phải đứng đợi ngoài khu tập thể, đồng thời nhờ bác tài xế gửi giúp đống hành lý tại ban quản lý tòa chung cư mới.
Vừa dặn dò xong xuôi thì chiếc SUV màu trắng cũng từ từ tấp vào lề đường.
Cô rảo bước đi tới, cúi người nhìn Mạnh Trường Quân đang ngồi ở ghế lái. Anh ta khẽ hất cằm ra hiệu: “Lên xe đi, cùng tôi đến chỗ này một lát.”
??
Mang theo đầy nghi hoặc, Cố Diểu ngồi vào ghế phụ lái. Ban đầu cô cứ ngỡ trưởng ban Mạnh định đưa mình đến đơn vị, nhưng đi được một quãng, cô càng lúc càng thấy lộ trình này có gì đó sai sai.
Mãi đến hai mươi phút sau, khi chiếc SUV dừng trước cổng hội quán Dự Phong.
“…”
Đợi đã nào.
Cô gái nhỏ đứng chôn chân tại chỗ, gượng gạo hỏi: “Chúng ta… đi báo cáo công việc với Bí thư Chu ạ?”
Đối phương mỉm cười, xem như mặc nhận.
Đi được vài bước, Mạnh Trường Quân đột ngột khựng lại khiến người phía sau cũng phải phanh gấp.
Anh ta chậm rãi quay đầu, nhìn cô gái nhỏ bằng ánh mắt đầy hoài nghi rồi buông ra một câu hỏi chạm đến linh hồn: “Làm sao cô biết đây là nơi ở của Bí thư Chu?”
Rất ít người trong Ủy ban Phát triển và Cải cách biết được nơi ở của lãnh đạo cấp cao.
Đầu óc Cố Diểu phản ứng cực nhanh.
Ngay lập tức lược bỏ chuyện đêm hôm say rượu được ai đó mang về nhà, cô thản nhiên đáp: “Tháng tám vừa qua, cháu trai của Bí thư Chu nghỉ hè, tôi có đến đây dạy kèm vài buổi ạ.”
Hồi đó Từ Mặc đi khắp nơi tìm gia sư, mức lương theo giờ trả rất cao. Nghe cô nhắc tới chuyện này, Mạnh Trường Quân cũng có chút ấn tượng.
Thôi bỏ đi. Việc đó không quan trọng.
Vừa tiếp tục bước vào trong, anh ta vừa giải thích với cô: “Việc cải cách hệ thống lần này cô là người phụ trách chính, vậy nên vất vả cho cô phải tăng ca hai tiếng vào ngày nghỉ cuối tuần.”
Hóa ra là thế.
Ngay khi nghe thấy bốn chữ “cải cách hệ thống”, chút oán hận nhỏ nhoi trong lòng Cố Diểu cuối cùng cũng tan thành mây khói.
Trong phòng khách, dì Lưu đã pha sẵn trà.
Thấy hai người vào cửa, bà đặt ấm trà xuống, chỉ tay lên lầu rồi bảo để bà lên thông báo cho cậu hai.
Nhắc đến Tào Tháo là Tào Tháo xuất hiện ngay.
Dì Lưu vừa dứt lời thì trông thấy người đàn ông trong bộ trang phục thường nhật thoải mái đang vòng qua lối cầu thang xoắn, sải bước đi xuống.
“Bí thư Chu.”
Mạnh Trường Quân vừa chào hỏi xong, còn chưa kịp đi vào nội dung chính thì lãnh đạo đã giao cho anh ta một nhiệm vụ đột xuất.
Trên bàn trà đang đặt một tập tài liệu khẩn, Cố Diểu vô tình liếc qua, phát hiện ở góc dưới bên phải có đóng con dấu của Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao.
Khựng lại hai giây, sau đó tự giác dời mắt đi, không dám nhìn thêm chút nào nữa.
“Mang đến Văn phòng Tỉnh ủy, đích thân giao tận tay Chủ nhiệm Ngụy. Nhắn với ông ấy rằng lần này nhất định phải siết chặt lưới, đừng để lặp lại sai lầm cũ.”
Nếu không phải vì Từ Mặc đang nghỉ phép trở về thủ đô, thì những nhiệm vụ đặc thù thế này thông thường sẽ chẳng bao giờ đến lượt Mạnh Trường Quân phải đích thân bôn ba.
Sau khi nhận lệnh, Mạnh Trường Quân cũng không hỏi rõ nguyên do, anh ta biết sự việc lần này rất hệ trọng nên không nán lại lâu mà rời khỏi Dự Phong ngay lập tức.
Biến cố đột ngột này khiến Cố Diểu không kịp trở tay.
Đôi mắt trong veo khẽ động, cô ngơ ngác nhìn vị lãnh đạo đang nghe điện thoại ngoài ban công, đầu óc trăm mối ngổn ngang, chẳng còn phân biệt nổi Đông Tây Nam Bắc.
Cô là ai? Đây là đâu? Cô đến đây để làm gì?
Cuộc điện thoại kéo dài tới mười lăm phút. Khi Chu Chính Lương tắt máy bước vào phòng khách, trông thấy cô gái nhỏ đã chủ động ngồi xuống sofa, vừa nhâm nhi trà vừa trò chuyện phiếm với dì Lưu.
Cảm nhận được ánh mắt của người đàn ông, Cố Diểu liền đặt chén trà xuống đứng dậy, lễ phép gật đầu chào anh.
Chu Chính Lương lướt qua trước mặt cô, tiện tay gập chiếc máy tính xách tay trên bàn trà lại, ôn tồn hỏi: “Hôm nay là cuối tuần, đã có kế hoạch gì chưa?”
Kế hoạch sao…
Tuy không rõ dụng ý của anh, nhưng cô vẫn thành thật trả lời.
Chuyện dọn nhà mới tiến hành được một nửa, dĩ nhiên cô phải có mặt tại chỗ ở mới trước khi trời tối để khuân vác hành lý và thu dọn phòng ốc.
Dù đột ngột bị kéo đi tăng ca, nhưng trên gương mặt cô gái nhỏ chẳng hề có chút bực bội nào.
Ánh mắt Chu Chính Lương lướt qua chén trà đặt sát mép bàn, mới chỉ vơi đi một phần ba, đĩa đồ ngọt bên cạnh vẫn còn nguyên vẹn, dường như việc giữ kẽ đã trở thành thói quen mỗi khi cô đến làm khách nhà lãnh đạo.
Dòng suy nghĩ quay về, anh vốn định lên lầu thay quần áo, nhưng khi nghe cô nói phải dọn nhà, anh bỗng nhiên từ bỏ ý định đó. Anh ra sảnh lấy chìa khóa xe, muốn đưa cô đi một đoạn.
Cố Diểu hiểu ý, vội vàng từ chối: “Không cần làm phiền Bí thư Chu đâu, tôi bắt xe qua đó là được rồi.”
“Lịch trình cá nhân thôi, tiện đường.”
Để lại câu nói đó, người đàn ông sải bước ra sân, chẳng mấy chốc chỉ còn lại bóng lưng cao lớn.
Thấy cô vẫn còn do dự, dì Lưu kịp thời lên tiếng: “Cứ đi đi, cậu hai xưa nay vẫn luôn quan tâm đến cấp dưới mà.”
Thời gian quen biết không lâu, nhưng mỗi lần gặp gỡ, cô đều cảm thấy từ người đàn ông này tỏa ra một thứ ma lực.
Thứ ma lực có thể trấn an lòng người.
Cứ như vậy, Cố Diểu gật đầu và máy móc đi theo.
Chỗ ở mới nằm ở quận Tây Thành, không xa đơn vị là mấy, có thể coi là một căn hộ chung cư có giá thành khá hợp lý tại khu vực này.
Tại văn phòng ban quản lý tòa nhà.
Nhìn đống hành lý chất cao như núi trước mặt, chính chủ lộ rõ vẻ khổ sở.
Đang lúc do dự không biết có nên tốn chút tiền nhờ bảo vệ khu chung cư khiêng giúp hay không, sau lưng đã vang lên một giọng nói trầm ấm quen thuộc.
“Làm phiền mọi người, vất vả rồi.” Chu Chính Lương xách theo một thùng nước khoáng đi vào, phía sau là quản lý tòa nhà.
Vị quản lý thái độ niềm nở, vừa bước chân vào văn phòng ban quản lý đã chẳng nói chẳng rằng, lập tức sai bảo hai nhân viên bảo vệ hỗ trợ chuyển đồ.
Khoan đã…
Anh vẫn chưa đi sao?
Một thoáng ngượng ngùng, nhưng nhiều hơn cả là cảm giác bất ngờ và hân hoan. Bởi vì vị lãnh đạo ấy đang có ý định cùng hai chú bảo vệ khuân vác hành lý giúp cô.
“Bí…”
“Sao có thể để anh…”
“Để tôi tự làm là được rồi, anh đừng…”
Liên tiếp ba lần, cô vừa luống cuống muốn đỡ lấy đồ đạc, vừa vì vấn đề xưng hô mà lúng túng nói chẳng nên lời.
Đến lần thứ tư, cô bị Chu Chính Lương ôn tồn ngắt lời: “Ngồi yên đó một lát đi.”
Ơ…
Ý gì đây, chê cô ồn ào sao?
Thế rồi, cô đành trân trối nhìn vị lãnh đạo quyền lực xách trên tay hai túi hành lý, sải bước về phía tòa nhà với sắc mặt bình thản.
Cố Diểu run rẩy đi theo sau, hai tay trống trơn, cảm giác bứt rứt này thật khó để diễn tả.
Chuyến cuối cùng, hành lý cũng đã chuyển xong.
Trong thang máy, thân hình cao lớn của Chu Chính Lương gần như che khuất phân nửa ánh sáng trên đỉnh đầu cô gái nhỏ.
Lúc này, không gian xung quanh yên tĩnh tới mức chỉ còn nghe thấy tiếng hít thở.
Sự im lặng kéo dài khiến cô không nhịn được mà ngước mắt lên, ánh nhìn khẽ chạm vào đường quai hàm cứng cáp của người đàn ông.
Chỉ một cái nhìn ấy thôi, mọi chuyện bắt đầu vượt khỏi tầm kiểm soát.
Ánh mắt cô lướt qua phần yết hầu gợi cảm dưới lớp cổ áo xám đậm, men theo cần cổ ra phía sau, cuối cùng dừng lại ở bờ vai vững chãi.
Trang phục thường nhật có thể làm dịu đi khí thế áp đảo thường ngày, nhất là sau khi thấm chút mồ hôi, lớp vải cắt may tinh xảo dán sát vào cơ thể, càng làm tôn lên khối cơ lưng rộng và săn chắc của anh.
Không thể phủ nhận, khi gạt bỏ địa vị và quyền lực sang một bên, cơ thể của người đàn ông trước mắt này có thể coi là một kiệt tác hoàn mỹ.
Cố Diểu tự thấy mình thật chẳng có tiền đồ.
Rõ ràng đã từng yêu đương rồi, vậy mà vẫn ngây ra như phỗng, y hệt một đứa chưa trải sự đời.
Chẳng lẽ cơ thể của người yêu cũ không đủ đẹp sao?
Có lẽ, đúng là vậy thật.
Dòng suy nghĩ vẩn vơ bị cắt ngang bởi luồng khí lạnh đột ngột ập đến.
Cố Diểu khẽ rùng mình, sực tỉnh.
Cô đưa chai nước khoáng trong tay tới, hắng giọng rồi chột dạ nói nhỏ: “Anh uống nước đi.”
Hành động diễn ra một cách tự nhiên. So với thái độ xa cách trước kia, sự thay đổi của cô gái nhỏ trong mắt vị lãnh đạo nọ, rõ ràng là một bước tiến triển lớn.
Chỉ là chai nước này…
Chu Chính Lương mỉm cười đón lấy, vặn nắp chai rồi thản nhiên nhấp một ngụm. Cảm giác mát lành trôi xuống cổ họng, thấm sâu vào tận cõi lòng, để lại dư vị thanh ngọt vương vấn trên đầu lưỡi.
Giây tiếp theo, bộ não vốn đang trì trệ của cô gái nhỏ bỗng chốc tỉnh táo hẳn ra.
Đôi mắt trong veo mở to, cô quay sang nhìn anh trân trối.
Sự ngượng ngùng bắt đầu lan tỏa trong thinh lặng.
Như một đứa trẻ làm sai chuyện, cô đỏ mặt tía tai nhìn chằm chằm vào chai nước khoáng nọ, đôi môi hồng khẽ hé mở, định nói gì đó rồi lại thôi.
Nếu cô không lên tiếng bóc trần, chuyện này có lẽ sẽ bị lờ đi một cách thần không biết quỷ không hay, dù sao lãnh đạo cũng chẳng hề hay biết.
Thế nhưng, nói thì nói vậy, trong lòng cô vẫn thấy hổ thẹn vô cùng.
Cô thế mà lại lấy chai nước mình đã uống để dâng lên lãnh đạo.
Cố Diểu ơi là Cố Diểu, mày đúng là có một không hai!
Thật may là hôm nay cô không trang điểm, cũng không dùng son môi. Nếu không thì…
Càng nghĩ sâu xa, gò má cô lại càng nóng bừng như lửa đốt.
Ngay khi đồng chí Tiểu Cố còn đang chật vật đấu tranh tâm lý, bên tai bỗng vang lên lời dặn dò ôn tồn của người đàn ông: “Thang máy chung cư hơi cũ rồi, sau này đi lại nhớ chú ý an toàn, đừng để kẹt tay.”
Thang máy cũ sao?
Nhờ anh nhắc nhở, Cố Diểu mới chợt nhận ra một vài chi tiết. Chẳng trách lúc chuyển hành lý lên lầu, lần nào anh cũng lùi lại nửa bước, dùng cánh tay chắn cửa để cô vào trước.
Hóa ra là anh lo cửa thang máy tiềm ẩn nguy cơ mất an toàn.
Nghĩ lại mới thấy, từ sau đêm say rượu đó, Bí thư Chu đối xử với cô dường như trở nên rất khác biệt.
Cô thầm nghĩ, chẳng lẽ anh đang đồng cảm với việc cô vừa thất tình lại còn gặp phải kẻ chẳng ra gì, nên mới phá lệ quan tâm hay sao?
Cố Diểu không dám suy nghĩ quá sâu xa.
Nói cách khác, cô đang cưỡng ép bản thân loại bỏ ý muốn tìm kiếm sự thật.
Nhằm tìm cách thuyết phục chính mình, sau một hồi im lặng kéo dài, ma xui quỷ khiến thế nào cô lại thốt lên một câu: “Bí thư Chu, anh có con gái không ạ?”
Đối diện với câu hỏi đột ngột này, Chu Chính Lương khẽ nghiêng đầu, cảm xúc trong mắt mập mờ không rõ.
Cô gái nhỏ bẽn lẽn mỉm cười, cố ý hoặc vô tình tránh né ánh mắt của anh, nói bóng gió: “Thật ra con gái không yếu đuối như anh nghĩ đâu ạ.”
Ý của cô là anh thật sự không cần phải “từ bi hỷ xả” như thế.
Hơn nữa…
Cô thầm bổ sung một câu trong lòng: Từ lúc thất tình đến nay, ngay cả người làm cha như Lão Cố cũng chẳng quan tâm đến tôi nhiều bằng người làm lãnh đạo như anh.
Thế giới nội tâm của cô gái nhỏ rất phong phú, nhưng cũng không khó để đoán ra cô đang nghĩ gì, hay hàm ý đằng sau câu nói ấy.
Mãi không thấy phản hồi.
Chu Chính Lương chỉ nhìn sâu vào ánh mắt cô, nheo mày, không đáp lời.
Kể cả lời nói của cô có mang theo hàm ý gì đi chăng nữa, ít nhất điều đó cũng chứng minh rằng cô cảm nhận được sự ưu ái mà anh dành riêng cho cô.
Đối với chuyện tình cảm nam nữ, cô bé này xem ra không đến nỗi mù mịt.
Một lát sau, thấy tâm trạng cô có chiều hướng đi xuống, chắc là đang tự kiểm điểm xem hành động vừa rồi của mình có mạo phạm đến lãnh đạo hay không, Chu Chính Lương không để cô có cơ hội suy nghĩ vẩn vơ mà lập tức lên tiếng: “Sau này lúc ở riêng, đừng dùng kính ngữ nữa.”
Hả?
Cảm nhận được ánh mắt của cô, anh bèn nói huỵch tẹt ra: “Ở bên cạnh tôi, không nhất thiết lúc nào cũng phải bàn chuyện công việc.”
Vậy thì bàn chuyện gì?
“Chỉ cần cô không bài xích, chúng ta có thể trò chuyện về rất nhiều chủ đề.”
Trao quyền lựa chọn vào tay đối phương, đây vốn là phong thái thường thấy của vị lãnh đạo cấp cao này.
Cố Diểu lặng thinh.
Hành lý đã chuyển xong, cô gái nhỏ chân thành nói lời cảm ơn. Theo phép lịch sự, cô thốt ra một câu khách sáo rằng có dịp sẽ mời anh dùng bữa.
Chu Chính Lương nâng cổ tay lên xem đồng hồ, rồi thản nhiên đề nghị: “Tối nay tôi rảnh.”
Ơ, tối nay sao?
Cố Diểu đang định tìm cớ từ chối thì người đàn ông đã nghiêm nghị ngắt lời: “Trước hết, để tôi trả lời câu hỏi ban nãy đã.”
Cái gì cơ?
“Tôi đã ly hôn được ba năm, không có con cái, hiện đang độc thân.”
Mỗi câu nói thốt ra, ánh mắt đang hướng về khuôn mặt cô gái của Chu Chính Lương lại xoáy sâu thêm vài phần.
Một sợi dây thần kinh vốn đang căng như dây đàn trong đầu cô bỗng nhiên đứt phựt.
Cố Diểu ngây người tại chỗ.
Đỏ mặt tía tai, cô theo phản xạ đóng sầm cửa lại.
Thế rồi sau vài giây trấn tĩnh, cô lại mở cửa ra.
Gương mặt nhỏ hướng về phía người đàn ông, nở một nụ cười lễ phép: “Cảm ơn Bí thư Chu đã giúp tôi dọn nhà, nhưng tối nay tôi còn phải thu xếp phòng ốc, hay là để hôm khác tôi mời anh ăn cơm nhé?”
Chu Chính Lương không miễn cưỡng.
Dù sao mình cũng đang danh không chính ngôn không thuận, không tiện nán lại lâu trước cửa nhà con gái.
Huống hồ, lát nữa còn có công vụ phải xử lý.
Anh bình thản gật đầu, mang phong thái của một quý ông: “Được, vậy để hôm khác.”
Nhìn theo bóng lưng người đàn ông rời đi, bàn tay đang siết chặt của Cố Diểu mới từ từ nới lỏng, cô chậm rãi thở phào một hơi.
Căng thẳng quá.
Hiện nay, việc ứng phó với vị lãnh đạo cấp cao này dường như còn căng thẳng hơn cả lần đầu gặp mặt.
Nhưng, chỉ đơn giản như vậy thôi sao?
Cô bắt đầu tự lừa dối bản thân.
Suốt cả buổi chiều, Cố Diểu lẳng lặng quét dọn vệ sinh.
Điều vô lý là chỉ cần hồi tưởng lại những hành động gần đây của người đàn ông ấy, gò má cô lại nóng bừng lên, nhịp tim cũng theo đó tăng nhanh mất kiểm soát.
Cuối cùng, khi sắp cận kề bờ vực sụp đổ, cô vứt cây chổi lau nhà sang một bên, nằm vật ra sofa với vẻ mặt không còn thiết sống. Cô lấy gối ôm che kín mắt, trầm tư suy nghĩ.
Làm sao có thể như vậy được, rốt cuộc là tại sao?
Rốt cuộc đã xảy ra vấn đề ở đâu?
Hu hu… Điên mất thôi!
