Việc tìm nhà tạm thời gác lại một thời gian. Suy đi tính lại, Cố Diểu tự nhủ quãng đường đi làm xa cũng tốt, coi như có thêm động lực để tiết kiệm tiền.
Chẳng hạn như, trước năm ba mươi tuổi phải gom đủ tiền trả trước để mua một căn hộ hai phòng ngủ ở thành phố Cùng Hải. Đợi đến khi bố mẹ nghỉ hưu thì đón hai người về ở cạnh để phụng dưỡng, an hưởng tuổi già.
Dĩ nhiên, người trẻ tuổi khi mơ mộng cũng không thể ngó lơ thực tại tàn khốc.
Thế nào là thực tại?
Đó là khi giá nhà không ngừng leo thang, còn lương bổng thì chỉ vừa đủ để nuôi thân. Nếu vay vốn bằng quỹ dự phòng, nghĩa là cô phải chuẩn bị khoảng bốn trăm nghìn tệ. Với tốc độ tích lũy hiện tại, chắc sẽ phải đợi thêm khoảng… hai mươi năm nữa?
Vì thế, thăng quan tiến chức mới là con đường chân lý.
Sự ám thị về mặt tâm lý thường ảnh hưởng trực tiếp đến trạng thái làm việc. Chẳng thế mà sáng thứ hai, khi tràn đầy năng lượng bước vào văn phòng, nhìn dãy chỗ ngồi còn trống huếch, cô mới nhận ra mình đến sớm hơn ngày thường những hai mươi phút.
Tục ngữ có câu: Con sâu dậy sớm thường bị chim ăn.
Khi Cố Diểu đang gặm dở chiếc bánh kẹp thì một người bất ngờ xuất hiện. Sự có mặt của người này có thể nói là vừa hợp tình hợp lý, nhưng lại vừa nằm ngoài dự tính của cô.
“Chào Trưởng ban Mạnh.” Cô đứng dậy khỏi ghế.
Mạnh Trường Quân đưa mắt nhìn quanh một lượt, cười hỏi: “Đến sớm vậy sao?”
Cô gái nhỏ đặt miếng bánh xuống, chỉ tay lên chiếc đồng hồ điện tử trên tường. Ý bảo: Vẫn chưa sớm bằng anh.
Suy cho cùng, quan mới nhậm chức sao có thể ngủ ngon giấc, nhất là sau khi Bí thư Chu đã điểm mặt chỉ tên tại văn phòng tầng sáu vào thứ sáu tuần trước, rằng đang đợi báo cáo chấn chỉnh của anh ta.
Mạnh Trường Quân thầm ngưỡng mộ sức sống dồi dào và lối sống vô ưu vô lo của giới trẻ. Có điều, giờ là lúc anh ta phải làm cô mất hứng một chút rồi.
Anh ta hỏi một cách ngắn gọn: “Tiểu Cố vào Ban Quy hoạch Kinh tế được một năm rồi, cô thấy thế nào?”
Anh nói là Ban Quy hoạch Kinh tế, chứ không phải Phòng Dự án.
Người thông minh như Cố Diểu lập tức đoán ra được vài phần ẩn ý trong câu nói đó. Cô gật đầu: “Rất tốt ạ, không khác mấy so với hình dung của người dân về nơi này.”
Đúng là một nhân viên “gai góc”, Bí thư Chu quả không nhìn lầm người.
Mạnh Trường Quân nghe vậy chỉ mỉm cười, đưa xấp biểu mẫu trong tay qua: “Lúc nào rảnh cô đưa cho mọi người điền, trước giờ tan làm thứ năm nộp đến văn phòng của tôi.”
Phiếu khảo sát vận hành hệ thống. Phía dưới có dòng chú thích: Khai báo ẩn danh?
Còn chưa kịp định thần, từ phía cửa đã vọng lại lời dặn của Mạnh Trường Quân: “Bánh kẹp phải ăn lúc còn nóng mới ngon, lần sau cô có thể dùng thêm một hộp sữa cho đủ chất.”
“…”
Thực ra uống kèm trà sữa mới là tuyệt nhất.
Mỗi thế hệ lại có khẩu vị riêng, Cố Diểu thầm nghĩ vị Trưởng ban Mạnh này đang ở độ tuổi lập thân. Hy vọng anh ta sẽ xứng đáng với bốn chữ “tuổi trẻ tài cao”.
_______
Chớp mắt đã đến trung tuần tháng sáu.
Một ngày trước sinh nhật Trình Mục, anh cho tài xế riêng đến tận đơn vị cô công tác, gửi tặng một chiếc thẻ phòng khách sạn cao cấp. Anh nhắn đây là địa điểm tổ chức tiệc sinh nhật, cô chỉ cần đến dự là được, những việc khác không cần bận tâm.
Lúc đó Cố Diểu đang túi bụi với công việc, nhận thẻ xong là vội vàng quay lại phòng làm việc để xử lý nốt số dữ liệu còn lại, hoàn toàn không mảy may suy nghĩ xem bạn trai mình đang toan tính điều gì.
Mãi đến giờ cơm trưa tại căng tin, cô tình cờ nghe thấy mấy người bàn bên cạnh buôn chuyện: “Này, cậu đã xem tin tức chưa? Khách sạn bảy sao đầu tiên của thành phố sẽ chính thức khai trương vào ngày mai đấy. Nghe nói hôm đó còn có cả buổi livestream cầu hôn nữa.”
“Livestream cầu hôn thì có gì lạ đâu, toàn là diễn cả thôi.”
“Trọng điểm không nằm ở chỗ thật hay giả.”
Đồng nghiệp nam ra vẻ bí ẩn nói tiếp: “Thấy bảo bất kể cầu hôn thành công hay không, phía ban tổ chức vẫn sẽ chọn ngẫu nhiên năm người may mắn trong livestream để tặng xe sang trị giá hàng triệu tệ.”
“Chơi lớn vậy sao? Rốt cuộc là khách sạn nào thế?” Đồng nghiệp nữ tò mò hỏi.
Tiếng lách tách mở trang web trên điện thoại vang lên.
“Thuộc tập đoàn Hằng Viễn, tên là Hyatt Thịnh Đình.”
Theo từng chữ đồng nghiệp đọc lên, Cố Diểu bỗng thấy cái tên này quen tai lạ thường. Cô lặng lẽ lấy chiếc thẻ phòng ra xem, và rồi ngay lập tức đờ đẫn.
Mọi chuyện trùng hợp đến mức cô không thể không gửi tin nhắn WeChat để dò hỏi xem kế hoạch cụ thể của Trình Mục ngày mai là gì.
Đối phương trả lời đầy mập mờ: [Anh đã chuẩn bị một bất ngờ cho em, dù em tăng ca muộn thế nào anh cũng sẽ đợi, không gặp không về.]
[…]
Dự cảm bất an trong lòng cô ngày một lớn dần.
Nếu thật sự là một màn cầu hôn, thì đối với cô đó tuyệt đối không phải bất ngờ mà là kinh hãi tột độ. Mới hẹn hò được nửa năm, Trình Mục rốt cuộc đang nghĩ cái gì vậy? Định mượn việc cầu hôn để quảng bá khách sạn, rồi tặng không xe cho người ta chắc?
Vì một tin đồn nhảm mà cả buổi chiều cô như ngồi trên đống lửa.
Thế nhưng những chuyện gây hoang mang vẫn cứ nối đuôi nhau kéo đến. Khoảng ba giờ chiều, cô lại bị Trưởng ban Mạnh gọi lên tầng bốn, bảo cô chuẩn bị một chút, nửa giờ sau cùng anh ta đến Tòa thị chính.
Mục đích của chuyến đi này là gì thì anh ta không nói rõ.
Nhưng Cố Diểu đoán chừng phần lớn là có liên quan đến hệ thống của dự án.
Tòa thị chính nằm ở khu trung tâm, xuất phát từ đơn vị mất khoảng hai mươi phút ngồi xe.
Đi được nửa đường, Mạnh Trường Quân mới dặn dò: “Lát nữa có một cuộc họp báo cáo quy mô nhỏ, cô chú ý ghi chép cẩn thận. Đặc biệt là những chỉ thị của Bí thư Chu, cần phải đánh dấu trọng tâm, sau này có lẽ sẽ dùng đến đấy.”
???
Nghe đến đây, Cố Diểu lập tức xốc lại tinh thần.
Thấy cô như thể chuẩn bị nghênh đón quân địch, Mạnh Trường Quân mỉm cười trấn an: “Cũng không cần quá căng thẳng, đến đó cứ nói ít làm nhiều, Bí thư Chu không ăn thịt người đâu.”
Mà dù có “ăn thịt người” thật, thì người đứng mũi chịu sào cũng phải là vị Trưởng ban như anh ta mới đúng.
Đạo lý thì ai cũng hiểu, nhưng Cố Diểu vẫn không sao thả lỏng được. Trong đầu cô lúc này cứ quẩn quanh hình ảnh buổi diễn thuyết hệ thống lần trước.
Người ngồi vào vị trí đó, mỗi lời thốt ra đều nặng tựa ngàn cân. Thử hỏi có mấy ai trụ vững được trước áp lực ấy?
Đến Tòa thị chính vừa đúng bốn giờ, hai người đi thang máy lên thẳng tầng bảy.
Vừa bước ra khỏi thang máy, họ tình cờ chạm mặt Thư ký Từ. Sau khi hai bên chào hỏi nhau, Thư ký Từ chỉ tay về phía phòng họp: “Bí thư Chu đang bận, hai người vào văn phòng ngồi đợi vài phút.”
Mạnh Trường Quân gật đầu, chợt nhớ ra điều gì đó, anh ta bèn hỏi Từ Mặc: “Vụ án 518 có kết quả rồi chứ?”
“Ván đã đóng thuyền rồi, văn bản thông báo chắc sẽ có trong vài ngày tới.”
Vụ án gây rúng động toàn thành phố này từ lâu đã là một bí mật công khai, cũng chẳng cần phải giấu giếm làm gì. Tuy nhiên, Từ Mặc vẫn không quên nhắc nhở: “Trước mặt Bí thư Chu, anh nên cẩn trọng lời ăn tiếng nói.”
“Tôi hiểu, tôi biết chừng mực mà.”
Sau vài câu xã giao ngắn gọn, Mạnh Trường Quân dẫn Cố Diểu tiếp tục đi vào bên trong.
Nằm ở phía Đông Nam tầng cao nhất chính là văn phòng của vị lãnh đạo cấp cao.
Đứng từ cửa nhìn bao quát bố cục bên trong, ước chừng diện tích rộng khoảng vài chục mét vuông. Tông màu chủ đạo của căn phòng trông rất trang trọng và lịch sự, toát lên vẻ uy quyền nhưng không tạo cảm giác quá xa cách.
Khu vực tiếp khách được quây lại bởi ba chiếc ghế sofa vải dệt hoa màu trắng sữa, ở giữa là bàn uống nước bằng gỗ mun khảm đá cẩm thạch. Toàn bộ mảng tường bên trái được thiết kế thành tủ sách âm tường, giữa những ngăn kệ bằng gỗ óc chó sẫm màu là hàng loạt bộ sách bìa cứng mạ vàng, nằm xen kẽ với các huân chương danh dự và kỷ niệm chương của thành phố.
Tại góc tường có một cây bàng Singapore vươn mình trong chậu sứ thanh hoa. Những tán lá xanh mướt đan xen với bóng rèm khẽ lay động bên cửa sổ, tạo nên một khung cảnh tràn đầy sức sống, khiến thị giác thư thái và tâm hồn cũng nhẹ nhõm theo.
Vừa ngồi xuống chưa được bao lâu, một hồi chuông điện thoại đã phá tan bầu không khí tĩnh lặng.
Mạnh Trường Quân ra hiệu: “Tôi ra ngoài nghe điện thoại một lát.”
Anh ta rời đi, trong văn phòng rộng lớn chỉ còn lại mình Cố Diểu.
Dù sao đây cũng là địa bàn của lãnh đạo, ngồi không một chỗ cứ thấy kỳ kỳ, thế là cô đứng dậy định ra ngoài đợi.
Khi đi ngang qua khu vực bàn làm việc, ánh mắt vô tình bị thu hút bởi một bức thư pháp treo trên tường, bước chân cô khựng lại, đứng ngẩn ra tại chỗ.
Lấy dân làm gốc.
Nét bút cứng cỏi, đầy nội lực nhưng tuyệt nhiên không thấy chút sắc sảo hay góc cạnh nào, thực sự không giống với phong cách của một chính trị gia.
Hơn nữa, dù là nét chữ, lực tay hay phong cách viết, cô càng nhìn càng thấy quen, dường như đã gặp ở đâu đó rồi.
Bức thư pháp này…
Mải mê suy ngẫm, phía sau bỗng vang lên một giọng nói trầm thấp, ôn hòa: “Cô thấy thế nào?”
Cố Diểu vô thức quay đầu lại theo phản xạ tự nhiên.
Và thế là…
Khuôn mặt nhỏ bé, ngơ ngác của cô rơi thẳng vào tầm mắt của Chu Chính Lương.
