Hôm nay cô gái nhỏ ăn vận khá thoải mái với quần jean xanh nhạt phối cùng áo thun, tóc búi nửa đầu đơn giản. Mái tóc đen hơi xoăn để xõa tự nhiên, vài lọn tóc rũ xuống xương quai xanh, càng tôn lên cần cổ trắng ngần, thanh mảnh.
Điểm duy nhất có chút bất hòa chính là gương mặt thanh tú, trong trẻo kia lúc này lại thoáng hiện vẻ mờ mịt.
Chu Chính Lương thầm đoán nguyên do. Có lẽ lần trước chưa trực tiếp giao thiệp nên cô bé này không nhìn rõ diện mạo của anh, dẫn đến việc dù chỉ cách nhau vài bước chân, cô vẫn phải vắt óc suy đoán xem anh là ai.
Sự thật chứng minh, anh chẳng hề đổ oan cho cô.
Sau vài giây ngẩn ngơ, Cố Diểu đã định thần lại. Cô khéo léo thu lại biểu cảm trên mặt, lịch sự lên tiếng: “Chào Bí thư Chu. Trưởng ban Mạnh đang nghe điện thoại ở bên ngoài, để tôi đi gọi anh ấy.”
Quan sát vóc dáng và đường nét khuôn mặt, cô đã có thể khẳng định chắc chắn. Người trước mắt chính là chủ nhân của căn phòng làm việc này.
Cố Diểu vừa định bước ra cửa thì bị Chu Chính Lương gọi giật lại bằng giọng trầm thấp: “Không vội, ngồi xuống đi đã.”
Bước chân cô khựng lại, có chút ngập ngừng.
Trong giao tiếp giữa người với người, ấn tượng đầu tiên vô cùng quan trọng. Phải khẳng định một điều, dù đã hơn một tháng trôi qua, quyền uy từ vị lãnh đạo cấp cao kia vẫn còn hiện hữu. Huống hồ, vừa gặp lãnh đạo đã bỏ chạy vốn không phải phong cách của cô.
Lần thao tác trên hệ thống trước đó cô đã lén lút làm những gì, tự bản thân cô hiểu rõ nhất. Nếu chút tiểu xảo ấy đã bị nhân vật tầm cỡ này nhìn thấu thì thử hỏi trong hoàn cảnh này, cô có dám ngồi xuống hay không?
Dĩ nhiên là không dám.
Thế nhưng, quy tắc sống còn chốn công sở chính là: không được bỏ ngoài tai lời nói của lãnh đạo. Bằng không, cô sẽ bị xem là kẻ không biết điều.
Cố Diểu vẫn đứng yên tại chỗ, thầm nghĩ cách chuyển chủ đề. Định thần lại, cô dùng tông giọng khiêm nhường nói: “Thưa Bí thư Chu, tôi có một thắc mắc.”
Nhận ra ý đồ của cô gái nhỏ, Chu Chính Lương chỉ ngước mắt nhìn cô một cái rồi cũng không ép buộc, mặc cho cô tiếp tục đứng đó.
“Thắc mắc gì?”
Đến cả Bí thư Chu quyền cao chức trọng mà cũng sẵn lòng dành cho cô một bậc thang để đi xuống.
“Chữ trên bức tường kia có phải là bút tích của thầy Trần Tân Nam không ạ?” Dù là phỏng đoán, nhưng trong lời nói của cô lại mang theo vẻ khẳng định.
Cô bé này có nhãn lực tốt đấy chứ.
“Cô từng học tại Đại học Thủ đô à?” Chu Chính Lương hỏi.
Trần Tân Nam là Hiệu trưởng Đại học Thủ đô, nếu không phải sinh viên trường này thì e rằng khó có cơ hội được chiêm ngưỡng thư pháp của ông.
Cố Diểu gật đầu: “Đại học Thủ đô là trường cũ của tôi. Trong lễ tốt nghiệp, tôi may mắn được đích thân thầy hiệu trưởng trao tặng lời nhắn gửi.”
Tờ giấy đó được cô xem như báu vật, hiện đang được lưu giữ ở quê nhà huyện Đường.
Nhưng cô không biết một điều, chữ của Trần Tân Nam không dễ có được như vậy. Với sự hiểu biết của Chu Chính Lương về người cậu này, việc ông tặng chữ cho sinh viên phần lớn là vì đã nhắm trúng nhân tài và muốn giữ lại trường đào tạo chuyên sâu.
Chẳng ai ngờ cô gái nhỏ này lại có hoài bão và dự định riêng, thà từ bỏ suất học lên cao để chọn con đường thi công chức.
Thời gian lặng lẽ trôi qua, Mạnh Trường Quân nghe xong điện thoại bước đến cửa thì đập vào mắt là cảnh tượng thế này:
Giữa buổi chiều mùa hè, tại khu vực tiếp khách rộng rãi thoáng mát, người đàn ông với vóc dáng cao lớn đang tựa mình trên ghế sofa, thản nhiên trò chuyện cùng cô gái về thư pháp bằng chất giọng trầm ấm, phong thái tự tại khác hẳn với vẻ nghiêm nghị thường ngày.
Xem chừng hôm nay tâm trạng của vị lãnh đạo này khá tốt.
Nghĩ vậy, Mạnh Trường Quân gõ cửa ba tiếng rồi mới bước vào. Kết quả là vừa nhìn một cái, anh ta đã thấy cô gái nhỏ đang đứng thẳng lưng, ngay ngắn chỉnh tề, trông chẳng khác nào đứa trẻ đang bị phạt đứng. Người nào không biết chuyện hẳn sẽ tưởng cô đang bị khiển trách.
Bí thư Chu đâu phải người hà khắc, sao cô lại không ngồi?
Mang theo sự thắc mắc, Mạnh Trường Quân lấy bản báo cáo chấn chỉnh đã chuẩn bị kỹ lưỡng ra, đặt trước mặt Chu Chính Lương để anh xem qua.
Chu Chính Lương lật xem vài tờ rồi đẩy xấp tài liệu trở lại chỗ cũ, trực tiếp đi thẳng vào vấn đề: “Nói về việc cải tạo nhà ở và đường xá ở khu Phúc Điền trước đi.”
Dứt lời, Chu Chính Lương nhận ra sắc mặt cô gái trở nên căng thẳng. Đây chính là nguồn cơn khiến cô sợ anh: lo bị truy cứu trách nhiệm.
Điều này khiến anh như thể một vị hôn quân không phân biệt được trung thần và kẻ gian vậy.
Cùng lúc đó, Mạnh Trường Quân cũng vô thức rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan. Với tư cách là cấp trên, lẽ đương nhiên anh ta không muốn người của bộ phận mình dính vào vũng nước đục này.
Sau vài giây do dự, anh ta ướm lời: “Tình hình có chút phức tạp, hay là để tiểu Cố tạm tránh mặt một lát?”
Cố Diểu nghe vậy thì thở phào nhẹ nhõm, thầm cảm thán Trưởng ban Mạnh đúng là người tốt. Nhưng ngay giây tiếp theo, hy vọng của cô đã bị dập tắt.
Lãnh đạo không những không chấp nhận đề nghị của Trưởng ban Mạnh mà còn hơi hất cằm, thản nhiên ra hiệu cho cô: “Đừng gò bó quá, ngồi xuống đi.”
Hơi thở của cô đông cứng lại.
Trong tình huống đó, Cố Diểu đành phải lấy hết can đảm cất tiếng: “Chuyện liên quan đến vấn đề trọng đại, để không vi phạm nguyên tắc, nhân viên cấp cơ sở như tôi nên tránh mặt thì hơn.”
Có gan làm nhưng không có gan nghe, còn cứng đầu đem “nguyên tắc” ra nói chuyện với anh.
Làm chính trị bấy nhiêu năm, đây là lần hiếm hoi Chu Chính Lương nảy sinh ý định muốn mổ xẻ đầu cô gái này ra xem bên trong rốt cuộc chứa thứ gì.
Hậu quả của việc cãi lời hiển nhiên rất nghiêm trọng.
Khoảng cách giữa hai người không xa, chỉ ngăn cách bởi một chiếc bàn. Bầu không khí bị đè nén đến cực điểm, Cố Diểu thậm chí có thể cảm nhận được ánh mắt của người đàn ông đang khóa chặt trên người mình, từng chút một siết chặt lại.
Cô biết, kể từ khoảnh khắc quyết định thể hiện sự dũng cảm nhất thời kia, cô đã không thể phủi sạch mọi chuyện nữa. Cảnh tượng hiện tại sớm muộn gì cũng phải đối mặt.
Trốn tránh là việc làm vô ích.
Nghĩ thông suốt điểm này, Cố Diểu thả lỏng dây thần kinh đang căng như dây đàn. Cô rũ mắt, dưới cái nhìn lặng lẽ của vị lãnh đạo, cô bình thản ngồi xuống chiếc sofa đối diện.
Mạnh Trường Quân nhìn cảnh đó mà đổ mồ hôi hột.
Dự án cải tạo khu Phúc Điền nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ. Việc định nghĩa nó ra sao, cuối cùng vẫn do Bí thư Chu quyết định.
Nghĩ kỹ lại, để Cố Diểu ở lại dự thính chưa hẳn đã là chuyện xấu. Nhưng cô bé này vừa bị dọa cho khiếp vía, e rằng lúc này khó lòng mà tịnh tâm lắng nghe.
Song, sự lo lắng của anh ta lại hóa dư thừa.
Cố Diểu lấy giấy bút từ trong túi xách ra, dáng vẻ như đã sẵn sàng để ghi chép báo cáo. Có điều, cô đợi mãi mà vẫn chưa thấy lãnh đạo có ý định bắt đầu.
Cô len lén ngước mắt, quan sát sắc mặt của người đàn ông.
Rất bình thản.
Dòng suy nghĩ mới đi được một nửa, tiếng lật giấy bỗng dưng im bặt. Chu Chính Lương đang xem báo cáo đột ngột gấp tài liệu lại mà không hề báo trước, rồi đưa mắt nhìn sang phía đối diện.
Thế là, hành vi nhìn lén của đồng chí Tiểu Cố đã bị bắt quả tang ngay tại trận, đối mặt trực diện với ánh mắt của lãnh đạo một cách vô cùng sống động.
“…”
Mí mắt khẽ giật lên, cô vội vàng tránh né, cúi đầu viết tiêu đề vào sổ tay.
Mạnh Trường Quân trông thấy cảnh này thì không khỏi thở dài. Suy cho cùng tuổi tác cô vẫn còn quá nhỏ, chưa biết cách che giấu cảm xúc, trong đầu nghĩ gì đều không qua được mắt một người trải đời như Bí thư Chu.
Tuy nhiên, có một điều có thể khẳng định, nếu Bí thư Chu đã không định nhắc lại chuyện thao tác hệ thống, nghĩa là chuyện đó không liên quan gì đến Tiểu Cố. Có lẽ thực sự chỉ là lỡ tay mà thôi.
Những điều này đều không quan trọng. Quan trọng là lát nữa đây, bản báo cáo chấn chỉnh của anh ta có khiến Bí thư Chu hài lòng hay không.
Buổi báo cáo không kéo dài như tưởng tượng.
Điều khiến Cố Diểu ngạc nhiên là Bí thư Chu chỉ nói sơ qua về dự án cải tạo khu Phúc Điền, không có ý định truy cứu hay thảo luận sâu thêm. Khi buổi báo cáo đi đến hồi kết, ánh mắt người đàn ông lướt qua những dòng ghi chép dày đặc trên sổ tay của cô, rồi bình thản khen một câu: “Chữ viết đẹp đấy.”
??
Được khen mà vừa mừng vừa lo.
Thoát khỏi bầu không khí đè nén, Cố Diểu vô thức mỉm cười. Lúm đồng tiền nhàn nhạt hiện lên bên má, đôi mày thanh tú trở nên sinh động hơn hẳn, cuối cùng cô cũng khôi phục lại trạng thái tinh thần vốn có ở lứa tuổi này.
Rời mắt đi chỗ khác, khóe môi Chu Chính Lương hơi nhếch lên.
Vụ án 518 như một chiếc gai đâm vào tim anh. Chịu ảnh hưởng của chiếc gai này, thời gian gần đây anh hiếm khi giữ vẻ mặt ôn hòa, khiến không ít cán bộ bị vạ lây. Anh thừa nhận tác phong làm việc của mình có phần cứng rắn, nhưng cấp dưới cùng lắm cũng chỉ phải cẩn trọng trong lời ăn tiếng nói thôi, còn ở cô gái này, lần đầu tiên anh hiểu thế nào là cảm giác “chim sợ cành cong”.
Nếu không nhổ chiếc gai này đi, những người chịu vạ lây sẽ ngày một nhiều thêm. Dự án cải tạo khu Phúc Điền có thể trở thành bước đột phá vào thời điểm mấu chốt, cô gái nhỏ này chính là người có công lớn nhất.
Vì vậy, xét trên một khía cạnh nào đó, anh không nên quá khắt khe với cô.
