Nơi Non Xanh Khuất Bóng - Kính Trung Thư

Chương 46: Đã có người mình thích (2)



Đại thiếu gia đang đợi dài cổ trong phòng khách dưới lầu. Thấy cô giáo Tiểu Cố thong thả cầm cuốn sách đi xuống, cậu vội vàng tiến lên đón lấy, giọng run run hỏi: “Chú hai có phản ứng gì không ạ?”

“Chẳng phản ứng gì cả.”

Đã thực hiện xong giao ước, Cố Diểu cũng không có sở thích nghe ngóng chuyện riêng tư của người khác. Cô chỉ tay lên lầu, truyền đạt lại lời của vị lãnh đạo kia: “Trên cơ sở hai ngàn chữ cảm nhận, viết thêm ba ngàn chữ nữa. Trước khi quay về thủ đô phải gửi vào hòm thư của cha em.”

Cái gì cơ? Chuyện này thì liên quan gì đến người cha già cổ hủ của cậu chứ!

Chu Hành Đoan vừa định lên tiếng phản đối thì bên ngoài sân đã vang lên tiếng hối thúc của dì Lưu.

Thời gian không còn sớm, đã đến lúc phải xuất phát rồi.

Chặng đường phía trước khá xa xôi.

Lần này, họ đi cùng đoàn của quỹ từ thiện thành phố về nông thôn. Cố Diểu đã tra cứu trên mạng, tổ chức này thuộc loại hình quỹ từ thiện tư nhân tổng hợp, trụ sở chính đặt tại thủ đô, pháp nhân họ Trần, dường như là một phụ nữ.

Nguồn vốn của các quỹ tư nhân thường khá ổn định, do các doanh nghiệp, cá nhân hoặc hội nhóm đặc thù đóng góp, không được phép huy động công khai từ xã hội.

Thông thường, loại quỹ này yêu cầu cực cao đối với năng lực tài chính của pháp nhân. Tạm gác lại chuyện tuổi tác hay sức khỏe, người đó không chỉ cần có đạo đức nghề nghiệp và năng lực lãnh đạo tốt, mà còn phải có tiềm lực kinh tế cùng gia thế hùng hậu làm bệ đỡ cho quyền hạn của mình.

Nói tóm lại, một người không thể tìm thấy bất kỳ thông tin cá nhân nào trên baike như bà Trần, chắc chắn phải có xuất thân vô cùng hiển hách.

Tất nhiên, những thông tin bên lề kia cũng chỉ là thứ yếu. Điều khiến Cố Diểu bận tâm hơn cả chính là ngôi trường làng nơi họ sắp tới hỗ trợ giảng dạy có tình cảnh khá đặc biệt.

Còn đặc biệt ở điểm nào, chẳng mấy chốc sẽ rõ.

Sau ba giờ đồng hồ ròng rã vượt qua những cung đường núi quanh co, cả đoàn cuối cùng cũng tới nơi.

Thầy hiệu trưởng cùng hai người phụ trách hậu cần đã đợi sẵn ngoài cổng sắt từ sớm. Chiếc xe bán tải dẫn đầu, theo sau là xe con, lần lượt lăn bánh vào khoảng sân trống rộng chưa đầy mười mẫu.

Khoảng sân nằm sát phía trang trại được quy hoạch một góc nhỏ làm sân bóng rổ, ngay vị trí trung tâm là cột cờ được dựng lên hết sức đơn sơ. Nhìn tổng thể, tuy diện tích sân chơi không lớn nhưng được thiết kế khá hợp lý, gần như không lãng phí một tấc đất nào.

Thầy hiệu trưởng niềm nở chào đón mọi người. Sau khi lần lượt giới thiệu xong xuôi, thầy nhìn về phía gương mặt còn nét non nớt trong đám đông rồi ngập ngừng hỏi: “Đứa nhỏ này cũng tới dạy học sao?”

Thầy đang nói đến đại thiếu gia của nhà họ Chu.

Trưởng đoàn còn chưa kịp lên tiếng, Chu Hành Đoan đã dõng dạc tuyên bố: “Nửa năm nữa là em tròn mười lăm tuổi, chỉ vài tháng nữa sẽ tốt nghiệp trung học cơ sở. Em từng đạt danh hiệu học sinh ba tốt toàn thành phố, giải đặc biệt kỳ thi Vật lý…”

Cậu chàng trưng ra toàn bộ những “huân chương” rực rỡ trên con đường học vấn của mình. Thầy hiệu trưởng nghe xong không khỏi cảm thán: “Giáo dục ở thành phố lớn đúng là khác biệt, vạch xuất phát không giống nhau, khoảng cách thực sự quá lớn.”

Ý nghĩa của việc hỗ trợ giáo dục chính là ở đây.

Phần lớn trẻ em không thể tự quyết định điểm bắt đầu của mình, nhưng mỗi người đều có quyền thay đổi vận mệnh. Hiện nay chính phủ đang đẩy mạnh việc vực dậy giáo dục nông thôn, tin rằng trong tương lai không xa, điều kiện giảng dạy nơi đây sẽ được cải thiện đáng kể.

Trời đã sẩm tối, sau khi cả đoàn dùng bữa tại nhà ăn, thầy hiệu trưởng đề nghị đi tham quan dãy phòng học trước. Đó cũng là nơi họ sẽ đứng lớp vào ngày mai.

Cố Diểu đặc biệt chú ý đến phòng máy tính và những bài kiểm tra tiếng Anh của khối chín. Cả lớp có tổng cộng hai mươi lăm em học sinh, nhưng con trai chiếm đến 90%.

Chỉ một chi tiết nhỏ cũng đủ để cho thấy phong tục tập quán tại mảnh đất này. Đây chính là một hồi chuông cảnh báo về sự xung đột giữa tư tưởng cũ và thời đại mới.

Theo lời thầy hiệu trưởng, phần lớn những học sinh nữ có học lực hơi kém đã bị gia đình kiên quyết yêu cầu phân luồng, chuyển sang học trường nghề của huyện từ sớm.

“Vậy mọi người có hỏi qua nguyện vọng của chính các em không ạ?” Cố Diểu hỏi.

Thầy hiệu trưởng lắc đầu, thở dài: “Vô ích thôi. Ngay cả khi gượng ép giữ các em lại được thì sau kỳ thi tốt nghiệp, các em vẫn sẽ bị gia đình gửi đi làm thuê xứ người. Những trường hợp như vậy ở chỗ chúng tôi nhiều không đếm xuể, dù giáo viên có đến từng nhà để thuyết phục cũng chẳng ăn thua.”

Tư tưởng trọng nam khinh nữ đã ăn sâu vào tận xương tủy.

Con gái học kém thì phải từ bỏ con đường học vấn và sớm bước chân vào xã hội, đến tuổi thì gả chồng sinh con. Đây chính là lựa chọn hàng đầu của hầu hết các gia đình nơi đây.

Cố Diểu vốn cho rằng cùng với sự phát triển của thời đại, những quan niệm hủ bại ấy lẽ ra đã phải bị xóa bỏ từ lâu. Nhưng hóa ra trên đời này vẫn tồn tại những góc khuất mà ánh mặt trời không thể rọi tới.

Sáng hôm sau, Cố Diểu thức dậy từ sáu giờ để soạn giáo án.

Theo thời khóa biểu nhà trường cung cấp, nội dung giảng dạy khá đơn giản: hướng dẫn các em sử dụng phần mềm soạn thảo văn bản, cách tạo tài liệu, chỉnh sửa và định dạng…

Đúng vậy, đây vốn là những kỹ năng nằm lòng của dân văn phòng.

Cô thậm chí còn nảy ra ý nghĩ, để bọn trẻ nếm trải sự tẻ nhạt của các phần mềm văn phòng từ sớm, liệu sau khi tốt nghiệp đại học, chúng có bớt khao khát những tòa cao ốc lạnh lẽo kia không?

Đây tuyệt đối không phải tôn chỉ của ngành sư phạm.

Thế nên, từ chín giờ đến mười một giờ sáng, trọn vẹn hai tiếng đồng hồ, Cố Diểu dự định sẽ giảng về một thứ khác.

Tiếng chuông vào lớp vang lên.

Cùng với tiếng chào đồng thanh khi cả lớp đứng dậy, trên bảng đen đã hiện ra tên chủ đề của ngày hôm nay:

[Giả sử chúng ta là những con số 0 và 1, thế giới sẽ…]

Một đề bài điền vào chỗ trống đầy ẩn số và mới mẻ đã chính thức kéo tấm màn che của không gian ký tự lên.

Hai giờ đồng hồ không hề dài đằng đẵng. Đối với đám trẻ, mỗi khung cảnh công nghệ mà cô giáo vẽ nên đều khiến tiết học trở nên phong phú, đầy màu sắc và để lại dư vị khó quên. Đây là lần đầu tiên các em hiểu được thế nào là “trí tuệ nhân tạo” thực sự qua góc nhìn logic.

Không còn nghi ngờ gì nữa, đây cũng là tiết học sinh động nhất mà thầy hiệu trưởng từng dự thính.

Nhất là khi biết Cố Diểu không phải giáo viên chuyên nghiệp, ánh mắt thầy gần như không giấu nổi vẻ kinh ngạc.

Ngược lại, với tư cách là một “học sinh dự thính”, khuôn mặt Chu Hành Đoan viết đầy vẻ tự hào như thể chính mình được khen.

Cậu càng vững tin hơn, sau này đến Cùng Hải, hễ làm việc gì mà rủ được cô giáo Tiểu Cố đi cùng thì chắc chắn sẽ thu hoạch được rất nhiều lợi ích.

Quan trọng nhất là nhiệm vụ bà nội giao phó đã hoàn thành viên mãn.

Vị đại thiếu gia thậm chí đã bắt đầu thầm tính toán xem lần này về thủ đô nên đòi bà nội ban thưởng thứ gì.

Chao ôi, nếu có thể miễn luôn năm ngàn chữ cảm nhận kia thì đúng là hoàn hảo.

Đến giờ ăn trưa, Cố Diểu để quên điện thoại ở lớp học. Chu Hành Đoan xung phong nhận nhiệm vụ, nói rằng mình chân dài nên có thể đi lấy giúp.

Chân dài là thật, nhưng muốn lẻn ra cửa hàng tạp hóa để “cải thiện bữa ăn” cũng là thật.

Mọi người đều nhìn thấu nhưng không ai buồn vạch trần. Họ thầm nghĩ, đại thiếu gia từ nhỏ đã quen sống trong nhung lụa, hiếm lắm mới có cơ hội trải nghiệm môi trường nông thôn thế này, có hơi không thích nghi được cũng là chuyện thường tình, không cần phải quá khắt khe với cậu.

Thế nhưng, cậu đi một hồi lâu mà vẫn chưa thấy quay lại.

Cố Diểu đang lấy làm lạ, ngước mắt nhìn về phía cửa nhà ăn thì thấy một bóng người quen thuộc đang lấm la lấm lét, ra sức vẫy tay rồi nháy mắt ra hiệu với cô.

Thằng nhóc này lại giở trò quỷ gì đây?

Cô đứng dậy thu dọn khay cơm, chào hỏi các thành viên trong đoàn rồi bước ra ngoài.

Thấy cô tiến lại gần, Chu Hành Đoan ngượng ngùng sờ vào túi quần, ý tứ đã quá rõ ràng.

Hết tiền sao?

Cố Diểu bật cười, rồi nghi hoặc hỏi: “Lúc đi, chú hai em không cấp kinh phí à?”

Cậu gật đầu, rồi lại lắc đầu, ngượng ngùng đáp: “Có thì có, nhưng em mang không đủ. Cho em mượn tạm vài trăm đi, về em trả lại sau.”

“Chị không có tiền mặt, trả qua WeChat có được không?” Cố Diểu hỏi.

Chu Hành Đoan hơi ngập ngừng: “Chắc là… được thôi nhỉ?”

Kết quả là không được.

Bà chủ tiệm tạp hóa phẩy tay bảo: “Kiếm được đồng tiền vất vả, làm mã thanh toán lại còn mất thêm phí giao dịch, chẳng bõ, không kinh tế chút nào.”

Cả hai gật gù tán thành, nghe cũng có lý.

Cuối cùng, không còn cách nào khác, họ đành phải kết bạn WeChat để chuyển khoản cá nhân.

Lúc bà chủ ghi sổ, cô thoáng trông thấy dòng ghi chú dành cho mình: [Hai lốc nước ngọt, hai thùng khoai tây chiên, giá bán buôn, không bắt chẹt người thành phố.]

Tay ôm đống Coca đi được một quãng xa, Chu Hành Đoan rốt cuộc không nhịn được mà quay sang “thỉnh giáo” cô.

Cậu chàng thắc mắc: “Người thành phố rốt cuộc trông như thế nào chứ? Chẳng phải cũng có hai tay hai chân sao?”

Cố Diểu thong thả liếc nhìn cậu một cái.

Những cái khác thì cô không rõ. Nhưng khoảnh khắc đại thiếu gia nghe thấy giá tiền của đống nước ngọt và khoai tây chiên, vẻ mặt kinh ngạc đến sững sờ, bộ dạng chưa trải sự đời hết sức ngây ngô ấy, đúng là người bình thường có muốn diễn cũng chẳng diễn nổi.

Có lẽ, cậu chưa từng thấy nhu yếu phẩm có giá thành rẻ đến mức khó tin như vậy.

 

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...