Trước khi ra về, Chu Hành Đoan đem số nước ngọt và khoai tây chiên đã mua chia cho từng bạn trong lớp.
Cậu thậm chí còn tháo cả chuỗi hạt trầm hương đã được khai quang trên cổ tay tặng cho bạn nữ đứng đầu lớp, không quên kèm theo lời nhắn nhủ, đeo nó vào thì thi đâu trúng đó, nhất định sẽ “vượt vũ môn” thành công.
Sau đó, cậu còn để lại số điện thoại, hứa hẹn nếu sau này các bạn thi đỗ lên thủ đô, cậu sẽ tình nguyện làm hướng dẫn viên đưa đi tham quan Bắc Kinh miễn phí.
Chứng kiến cảnh tượng đó, Cố Diểu khẽ mỉm cười.
Chuyến đi về nông thôn lần này tuy chỉ kéo dài một ngày rưỡi nhưng lại vô cùng ý nghĩa.
Ít nhất nó cũng giúp vị thiếu gia kia nhận ra rằng, ở phía bên kia của đô thị phồn hoa, vẫn còn vô số những người bạn cùng trang lứa đang sống và học tập trong một môi trường hoàn toàn khác biệt.
Phải biết trân trọng những nguồn lực quý giá mà mình có, biết lo xa khi đang bình yên và không ngừng nỗ lực để vươn lên, đó mới chính là mục đích thực sự mà Chu Chính Lương muốn nhắm tới khi bắt cậu viết bản thu hoạch dài năm nghìn chữ.
Trên đường trở về, vì rảnh rỗi nên Chu Hành Đoan bắt đầu lân la trò chuyện với cô về người chú hai của mình.
Lúc đầu, cậu chàng nói năng còn khá nghiêm túc. Thế nhưng càng về sau, câu chuyện càng đi chệch quỹ đạo ban đầu.
Cho đến khi cậu bất thình lình thốt ra một câu: “Cô giáo Tiểu Cố này, chị có thấy chú hai đối xử với chị đặc biệt lắm không?”
Giọng điệu ấy nghe già dặn vô cùng, cứ như thể cậu còn dày dạn kinh nghiệm tình trường hơn cả cô vậy.
Cố Diểu không đáp lời, lẳng lặng giả chết.
“Thực ra từ kỳ nghỉ hè lần trước em đã thấy có gì đó sai sai rồi. Nhất là chuyện chú hai đích thân múc canh cho chị, lúc ấy em với dì Lưu ngạc nhiên đến nỗi há hốc mồm.”
Dừng lại vài giây, vị thiếu gia nọ nói tiếp: “Chị đừng để tâm đến quá khứ của chú hai nhé. Chú ấy với thím Lương đã ly hôn ba năm rồi, trong thời gian đó cũng chẳng mấy khi liên lạc. Về phương diện tình cảm, chú ấy là người cực kỳ chung tình, điểm này chị cứ yên tâm.”
Giới trẻ ngày nay tâm sinh lý phát triển sớm cũng là chuyện thường tình. Thế nhưng, phát triển đến mức “thành tinh” thế này thì đúng là quá sức tưởng tượng.
Cố Diểu nhân cơ hội chuyển chủ đề: “Nhóc con, không phải em đang bí mật yêu sớm đấy chứ?”
Bằng không, mới mười bốn tuổi đầu sao có thể hiểu biết nhiều đến thế?
Chu Hành Đoan như bị chạm đúng tim đen. Nói chính xác hơn là cô đã đoán đúng một nửa. Nhưng chuyện đó cũng chẳng có gì to tát, tuổi trẻ ai mà chẳng có đôi lần rung động.
Nghĩ đoạn, Chu Hành Đoan không nhịn được mà lẩm bẩm: “Em có mù đâu. Chú hai mà không có ý với chị thì việc gì phải làm ra mấy hành động dễ gây hiểu lầm như thế? Nếu không thì chẳng hóa là kẻ lăng nhăng à?”
Cố Diểu đang uống nước, suýt chút nữa đã bị sặc.
Quả đúng là cháu trai ruột, không lệch đi đâu được.
Đặt chai nước xuống, cô nghiêm túc chấn chỉnh: “Thế giới của người lớn phức tạp hơn em tưởng nhiều. Nó không giống như việc trẻ con đi mua kem, chỉ cần chọn đúng vị mình thích là được đâu.”
“Ý chị là tiền không phải vạn năng ư?”
Hử? Cố Diểu nghe xong thì nghệch mặt ra.
Ngay sau đó, vị thiếu gia lại bắt đầu phát ngôn gây sốc: “Không sao, chuyện gì mà tiền không giải quyết được thì chú hai em vẫn có thể…”
Tim chợt hẫng một nhịp.
Phản xạ của cơ thể nhanh hơn cả não bộ, Cố Diểu vớ lấy một miếng bánh quy bịt miệng người bên cạnh lại, ép cậu phải “tắt đài” ngay lập tức.
Chu Hành Đoan chỉ còn biết tròn mắt nhìn cô…
Bác tài xế ngồi phía trước quan sát tình hình ở ghế sau qua gương chiếu hậu.
Đích tôn nhà họ Chu ngay từ khi sinh ra đã ngậm chìa khóa vàng, đời này chắc chắn sẽ phải đi theo con đường mà gia tộc vạch sẵn. Thế nhưng, với tính cách đơn thuần thế này, chưa hẳn đã là một lựa chọn phù hợp.
Nhận ra mình lỡ lời, Chu Hành Đoan cúi đầu xin lỗi: “Vừa rồi em nhất thời sốt sắng nên nói năng không kiêng dè, cô giáo Tiểu Cố đừng để bụng nhé.”
Cố Diểu khẽ cười, giọng nói pha chút bất lực: “Em đúng là chẳng coi chị là người ngoài chút nào.”
Đúng sáu giờ tối, chiếc xe tiến vào khu vực Tây Thành.
Hướng đi là về phía hội quán Dự Phong, lúc ngang qua một ga tàu điện ngầm, Cố Diểu định bảo tài xế tấp vào lề để mình xuống xe, nhưng Chu Hành Đoan đã kịp thời lên tiếng.
“Hai ngày nữa em phải về Bắc Kinh rồi, chẳng biết khi nào mới có dịp gặp lại. Cô giáo Tiểu Cố đã đồng hành cùng em trong chuyến đi này mà không nhận một đồng thù lao nào, nếu không cảm ơn tử tế thì em sẽ thấy áy náy lắm.
Trước khi đến Cùng Hải, em đã đặc biệt chuẩn bị một món quà năm mới, coi như để chị mang về làm kỷ niệm. Cô giáo Tiểu Cố này, chị sẽ không chê em keo kiệt chứ?”
Sự xuất hiện của món quà nằm ngoài dự tính khiến Cố Diểu nhất thời ngẩn người.
Chưa đợi cô kịp phản ứng, Chu Hành Đoan đã bồi thêm một câu: “Chú hai công việc bận rộn, tối nay không có nhà, chỉ có mình em cô đơn lẻ bóng thôi, thật sự quá thê lương.”
Lại bắt đầu tỏ vẻ đáng thương đấy.
Dự Phong rộng lớn như thế, chẳng lẽ dì Lưu không phải là người sao?
Trong lúc cô còn đang lơ đãng, cảnh vật ngoài cửa sổ dần trở nên quen thuộc, khu dân cư trên đường Gia Bách đã lấp ló hiện lên ở phía xa.
Như để kéo suy nghĩ của cô về thực tại, Chu Hành Đoan nói một câu đầy hàm ý: “Trời cũng đã muộn, dì Lưu biết chị thích ăn gì nên chắc giờ này cơm canh đã bày biện xong xuôi hết rồi.”
Suốt dọc đường, cậu chàng nói chuyện chẳng ăn nhập gì với nhau, nhưng mục đích thì lại rất rõ ràng, đó là muốn giữ cô lại Dự Phong dùng bữa tối.
Xe lăn bánh qua cổng lớn rồi dừng hẳn ở sân trước. Cố Diểu đứng đợi tại chỗ, bảo vị thiếu gia lên lầu lấy quà.
Cậu lề mề hồi lâu, loay hoay tìm kiếm trong xe một hồi mới lôi ra được bộ đề thi Olympic Vật lý đã dày công sưu tầm từ trước.
Cậu hào hứng đưa tới trước mặt cô: “Khó cực kỳ luôn, chị có thể giải thử xem.”
Cố Diểu nhướng mày, lặng lẽ đón lấy.
Thấy sắc mặt cô vẫn bình thản như không có chuyện gì, Chu Hành Đoan khẽ hắng giọng rồi nói tiếp: “Lời đề nghị vừa rồi của em, chị không cân nhắc chút sao?”
“Cân nhắc chuyện gì?” Phía sau đột nhiên vang lên một giọng nam trầm thấp.
Cơ thể cô ngay lập tức cứng đờ lại. Còn Chu Hành Đoan thì hai mắt sáng rực lên, reo hò rạng rỡ: “Chú hai, hóa ra hôm nay chú ở nhà!”
Sớm biết thế này, cậu đã chẳng phải dùng hết mưu kế đến mức ngượng chín cả mặt.
Cảm nhận được tiếng bước chân đang tiến lại gần, Cố Diểu xoay người một cách tự nhiên, gật đầu chào người đàn ông.
Chu Chính Lương tay cầm chìa khóa xe, sải đôi chân dài hướng về phía chiếc SUV màu đen đang đậu dưới gốc cây quế vàng, ôn tồn lên tiếng: “Để tôi đưa cô về.”
Mặt trời bắt đầu khuất núi, ánh hoàng hôn ấm áp trải khắp mặt sân, làn gió khẽ thổi qua tán lá, khiến những vệt sáng lốm đốm trên mặt đất lay động.
Bóng hình cao ráo, hiên ngang ấy cứ thế lặng lẽ thu trọn vào đáy mắt Cố Diểu.
Cô hiếm khi tin vào trực giác. Nhưng tối nay, rõ ràng là một ngoại lệ.
Thậm chí đã có vài giây cô đắn đo, bởi bản thân chưa chuẩn bị tâm lý sẵn sàng, liệu có nên kịp thời ngăn chặn mọi khả năng có thể xảy ra hay không.
Khi chiếc SUV nổ máy, Chu Hành Đoan đang đứng ngẩn ngơ trên bậc thềm mới bừng tỉnh, vội vã vẫy tay gọi chú hai: “Đợi một chút, để cháu lên lầu lấy đồ.”
Cửa sổ xe hạ xuống, Chu Chính Lương một tay đặt trên vô lăng, lặng lẽ chờ cô gái bên cạnh lên tiếng.
“Chắc là quà năm mới.” Cô nói.
Im lặng trong hai giây, người đàn ông trầm giọng hỏi: “Chuyến đi lần này, Chu Hành Đoan biểu hiện thế nào?”
Chủ đề ập đến bất ngờ đến nỗi cô không kịp trở tay.
Chẳng rõ vị đại thiếu gia kia có đang hắt xì hay không.
Cố Diểu không tiện đánh giá quá nhiều về con cháu nhà lãnh đạo, chỉ đưa ra quan điểm của bản thân: “Về thu hoạch thì chắc chắn là có, nhưng nói một cách nghiêm túc, có những thứ không thể một sớm một chiều mà thành được. Ở độ tuổi của em ấy, có quá nhiều chuyện chưa được nếm trải, nhưng sau này lớn lên sẽ dần thấu hiểu thôi.”
Chu Chính Lương nghe xong chỉ mỉm cười.
Người bên cạnh quay sang nhìn anh với vẻ thắc mắc.
Anh liếc nhìn đồng hồ trên tay, rồi bình thản nói ra sự thật: “Xem ra, yêu cầu viết năm ngàn chữ cảm nghĩ vẫn rất nhẹ nhàng.”
“…”
Xin ngài đừng hãm hại tôi!
Cố Diểu quay mặt đi, thẳng thắn nói: “So với kiểu hàm súc, mưa dầm thấm lâu, thì tính cách của Chu Hành Đoan hợp với kiểu trực diện hơn.”
Dứt lời, trong xe rơi vào tĩnh lặng.
Vài giây sau.
“Còn Tiểu Cố thì sao?”
Cái gì cơ?
Chu Chính Lương hạ thấp giọng, lời lẽ đầy ẩn ý: “Cô thích kiểu hàm súc từ tốn, hay là trực tiếp thẳng thắn hơn?”
Cô gái nhỏ bị câu hỏi làm cho nghẹn lời.
Nhịp tim mỗi lúc một mãnh liệt, cô ngẩn ngơ nhìn người đàn ông, rồi lại hướng tầm mắt ra ngoài cửa sổ.
May mắn thay, đại thiếu gia đã xuất hiện kịp thời.
Chu Hành Đoan thở hổn hển mở cửa xe, nhét một hộp quà cao bằng nửa người vào ghế sau, vỗ vỗ vào lưng ghế phụ và làm dấu “OK” với cô.
Kích thước món quà hơi quá khổ. Cố Diểu không kìm được phải hỏi ngay: “Là gì thế?”
Cậu chàng lắc đầu, ra vẻ thần bí không chịu nói. Nhưng lại dặn dò rất kỹ lưỡng: “Về đến nhà mới được mở, tắt đèn đi hiệu quả sẽ tốt hơn.”
“…”
Chu Chính Lương liếc qua hàng ghế sau, chỉ một cái nhìn rồi thản nhiên thu hồi tầm mắt.
Thằng nhóc thối tha này cũng biết cách lấy lòng con gái đấy chứ.
Di truyền từ ai không biết.
