Nơi Non Xanh Khuất Bóng - Kính Trung Thư

Chương 49: Yêu từ cái nhìn đầu tiên (1)



Từ lúc về đến nhà, Cố Diểu gần như chẳng để bản thân ngơi tay chút nào.

Cô thay giày ở cửa, vào phòng khách bật tivi, rồi đột nhiên nổi hứng lau dọn nhà cửa tận hai lần. Đến khi mệt rã rời, cô mới ngả lưng xuống sofa một lát.

Nhìn đồng hồ đã gần mười một giờ đêm, cô mới đứng dậy vào phòng tắm vệ sinh cá nhân.

Một khi đã đưa ra quyết định, cô không cho phép mình suy nghĩ vẩn vơ thêm nữa. Vì vậy, cô cần khiến bản thân thật bận rộn. Bởi lẽ, khi con người ta luôn tay luôn chân, họ sẽ chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ đến chuyện khác.

Mãi cho đến lúc dọn dẹp xong xuôi chuẩn bị đi ngủ, màn hình điện thoại đặt trên tủ đầu giường bỗng sáng lên.

Là tin nhắn từ Chu Hành Đoan gửi tới: [Cô giáo tiểu Cố, món quà kia thế nào, chị có thích không?]

Cố Diểu sững người trong giây lát, giây tiếp theo mới sực nhớ ra chuyện này. Lúc xuống xe, đầu óc cô trống rỗng, làm gì còn tâm trí mà nhớ đến món quà để ở ghế sau.

Cô toát mồ hôi, vội vàng gõ chữ: [Ngại quá, quà vẫn để trên xe chú hai của em, chị quên lấy.]

Hửm?

Chu Hành Đoan gửi lại một loạt dấu chấm: [……]

Không muốn làm cậu nhóc thất vọng, Cố Diểu vội bổ sung: [Để khi nào rảnh chị sẽ nhờ dì Lưu gửi chuyển phát nhanh đến chỗ chị, em có số điện thoại của dì ấy không?]

Cậu chàng ngoan ngoãn lướt danh bạ, tìm thấy rồi thì gửi sang cho cô, còn kèm theo một câu nhắn nhủ: [Không sao đâu, đây không phải lỗi của chị, mà là tại chú hai già rồi nên trí nhớ kém thôi.]

Cố Diểu ôm mặt.

Câu này mà để vị kia nghe thấy, e là đại thiếu gia có viết bản kiểm điểm mười nghìn chữ cũng khó mà toàn mạng.

Cô khẽ thở dài, trả lời: [Chú hai em không già đâu, đừng có cái nhìn định kiến về tuổi tác như thế.]

Hồi tưởng lại khung cảnh tối nay, thực ra khoảnh khắc người đàn ông ấy nhắc đến vấn đề tuổi tác, nhịp thở của cô đã hẫng mất một nhịp.

Có lẽ, Chu Chính Lương thực lòng quan tâm đến cảm nhận của cô. Bằng không, một chính trị gia đứng trên đỉnh cao quyền lực như anh, tuyệt đối sẽ không nảy sinh sự tự ti về bản thân khi đang ở độ tuổi sung mãn nhất trong sự nghiệp.

Chỉ là, giờ đây tìm hiểu những điều này cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa.

Sau khi nhận được tin nhắn cuối cùng của Chu Hành Đoan, cô đáp lại một câu “nghỉ ngơi sớm đi” rồi tắt điện thoại, gạt bỏ mọi tạp niệm ra khỏi đầu rồi nhắm mắt.

Không cần biết có ngủ được hay không.

Tóm lại, cuộc sống vẫn cứ phải tiếp diễn.

_______

Nháy mắt đã đến cuối tháng Giêng.

Một tuần trước kỳ nghỉ Tết Nguyên đán, ai nấy đều bận rộn nhưng không giấu nổi vẻ hân hoan. Chịu ảnh hưởng từ bầu không khí trong văn phòng, Cố Diểu cũng bị cuốn vào niềm mong đợi đón chào năm mới.

Vì dịp Tết Dương lịch vừa rồi Hạ Vi phá lệ xin nghỉ, dồn việc của hai người lên vai một mình cô, khiến cô phải tăng ca liên tục suốt ba ngày. Hứa Đông Bình với tư cách là trưởng phòng, luôn giữ vững nguyên tắc công bằng chính trực, đã đặc cách phê chuẩn cho đồng chí Tiểu Cố có thể chính thức bắt đầu kỳ nghỉ Tết ngay sau khi tan làm ngày thứ sáu.

“Người trong cuộc có ý kiến gì không?” Hứa Đông Bình hỏi.

Làm việc cùng tập thể, có nợ thì phải trả. Hạ Vi lắc đầu, biểu thị không có dị nghị gì.

Cứ như vậy, tin tức được nghỉ lễ sớm truyền về nhà, Chủ nhiệm Cố lập tức quyết định sẽ lái xe đến Cáp Hải để đón con gái rượu.

Cố Diểu vội vàng ngăn cản: “Dạo này cao tốc hay tắc đường, từ huyện Đường lái đến Cáp Hải mất ít nhất ba tiếng đồng hồ, không cần thiết đâu bố.”

Cô giáo Thẩm ngồi bên cạnh nói hùa vào: “Con cứ để ông ấy đón đi. Đêm nào ông ấy cũng lẩm bẩm bảo mắt cứ giật liên hồi, không yên tâm để con tự về một mình đâu.”

“Giật mắt trái hay mắt phải ạ?” Cố Diểu hỏi vặn lại.

Ơ kìa, bên nào ấy nhỉ?

Hai vợ chồng đưa mắt nhìn nhau một lúc. Cố Kính Minh khẽ hắng giọng: “Lúc thì bên trái, lúc lại bên phải, chẳng có quy luật gì hết.”

Hừ.

Cố Diểu không nhịn được mà bật cười thành tiếng, sau đó thong thả buông một câu: “Thế thì gay rồi, đứng dưới góc độ y khoa mà nói, trường hợp của bố thuộc về bệnh lý về mắt hoặc thần kinh, phải đi khám thôi.”

Người cha già bỗng dưng bị “trù ẻo” thật sự cạn lời.

Thôi được rồi.

Nhìn thấu ý đồ vòng vo của hai ông bà, Cố Diểu không buồn phối hợp nữa mà chọc thủng luôn.

Cô nói: “Mấy hôm trước, có một người họ hàng xa bắn đại bác không tới đột nhiên kết bạn WeChat với con, bảo là muốn giới thiệu đối tượng cho con. Số WeChat đó là bố mẹ cho à?”

Không khí bỗng chốc rơi vào im lặng.

Sau khi cân nhắc kỹ càng, cô giáo Thẩm thản nhiên đẩy rắc rối sang cho chồng: “Chuyện này mẹ không biết nhé, con cứ hỏi bố con ấy.”

Chủ nhiệm Cố: “…”

Nghe giọng điệu của con gái thì có vẻ không bài xích lắm. Chẳng còn cách nào khác, ông đành phải đóng “vai ác” vậy.

“Cũng không tính là họ hàng xa đâu. Bà ấy là chị kế khác cha khác mẹ với ông nội con, con phải gọi bằng bà cô. Tuy bấy lâu nay đôi bên không qua lại, nhưng người ta đã chủ động liên lạc thì mình cũng chẳng thể đuổi khéo đi được.”

“Cho nên, mới nói dăm ba câu bố mẹ đã quyết định thay con luôn rồi?”

Không phải thế.

“Thì cứ gặp mặt một chút, gọi là đi cho có lệ thôi. Còn có ưng hay không để sau hẵng tính.”

Gặp mặt, đi cho có lệ.

Cố Diểu nghe mà nhức cả đầu.

Đang định dứt khoát từ chối thì Chủ nhiệm Cố đã cười hì hì tung ra mồi nhử: “Để bù đắp, năm nay bố mẹ định lì xì cho con một phong bao thật lớn.”

“Lớn cỡ nào ạ?”

“Ít nhất là gấp đôi mọi năm.”

Đầu dây bên kia im lặng.

Hai vợ chồng biết ngay là con gái đã xiêu lòng.

Từ nhỏ đến lớn, đứa trẻ này chẳng bao giờ kháng cự nổi sức hút của tiền mừng tuổi, cứ như bị trúng bùa mê thuốc lú vậy.

Quả nhiên.

Sau mười giây suy nghĩ thấu đáo, Cố Diểu mới chịu nhả lời: “Con nói trước nhé, con chỉ nể mặt bà cô thôi, còn chuyện khác thì miễn bàn.”

Vừa nãy còn đang hậm hực với người ta, vậy mà chớp mắt một cái đã gọi “bà cô” ngọt xớt rồi.

Cô giáo Thẩm đỡ trán. Cái “cục nợ” quý báu này rốt cuộc là do ai sinh ra không biết?

Đêm trước ngày thu xếp hành lý về huyện Đường, bưu phẩm gửi từ Dự Phong cũng vừa tới nơi.

Sau khi ký nhận, Cố Diểu thong thả dùng dao rọc giấy mở chiếc hộp carton. Giây phút nắp hộp mở ra, ánh mắt cô bỗng khựng lại.

Bên trong là một con thú bông LinaBell phiên bản giới hạn.

Thân hình màu hồng mịn mượt, trên khuôn mặt bầu bĩnh là đôi mắt to tròn long lanh, hàng mi dài hơi cong vút trông vô cùng tinh nghịch.

Trên đầu nó còn cài một chiếc bờm nơ đỏ, đôi tai điểm xuyết mấy viên đá lấp lánh. Đúng như lời cậu nhóc kia nói, sau khi tắt đèn, các phụ kiện trên người thú bông tỏa ra hiệu ứng dạ quang.

Cố Diểu ôm món quà vào lòng, lặng yên ngắm nghía một hồi rồi khẽ mỉm cười.

Đúng là đánh trúng sở thích của cô, từng chi tiết nhỏ đều chẳng chê vào đâu được. Không khó để nhận ra, để chuẩn bị món quà năm mới này, vị đại thiếu gia kia đã bỏ không ít công sức tìm hiểu.

Cô thực sự rất thích.

Cố Diểu cầm điện thoại gửi tin nhắn báo đã nhận được đồ, kèm theo một biểu tượng “Chúc mừng năm mới”.

Thế nhưng, tin nhắn gửi đi như hòn đá chìm vào đáy bể, không có hồi âm.

Lý do là vì Chu Hành Đoan đã phạm lỗi nên tạm thời bị tịch thu toàn bộ thiết bị điện tử, trong đó bao gồm cả điện thoại.

Mãi đến tận đêm Giao thừa, cậu chàng mới đọc được lời nhắn của cô giáo Tiểu Cố.

Trùng hợp thay, đó cũng là ngày Chu Chính Lương trở về Bắc Kinh.

Gió lạnh căm căm.

Bánh xe lăn đều trên mặt đường nhựa bằng phẳng của phố Trường An. Cửa kính ở ghế sau hạ xuống, để mặc cho luồng không khí lạnh lẽo của mùa đông tràn vào khoang xe.

Sau nửa năm xa cách, dáng hình uy nghiêm của trung tâm quyền lực chính trị vẫn sừng sững trong bóng chiều tà. Chỉ là, cảnh vật ấy rơi vào mắt Chu Chính Lương từ lâu đã chẳng thể gợi lên chút gợn sóng nào.

Phía trước năm mươi mét là trạm kiểm soát an ninh.

Chiếc xe Hồng Kỳ H9 giảm tốc rồi rẽ vào làn đường dành riêng bên phải.

Trước trạm kiểm soát xây bằng đá hoa cương, bốn cảnh vệ cầm súng đứng sừng sững như những pho tượng. Camera giám sát phía sau bức tường chống đạn chậm rãi xoay theo chuyển động của xe.

“Vui lòng xuất trình giấy tờ.” Một bàn tay đeo găng trắng đưa ra từ cửa sổ bốt gác.

Tài xế thuần thục đưa qua hai cuốn sổ chứng minh màu xanh thẫm.

Qua gương chiếu hậu, có thể thấy chân mày của người cảnh vệ khẽ nhướng lên đầy vẻ kinh ngạc khi lật xem nội dung bên trong.

Chữ “Chu” bên dưới con dấu thép ánh lên tia sáng lạnh lẽo, đó là tấm thẻ ngành phiên bản cũ từ thời cha anh còn nắm quyền tại một ban ngành nọ, vốn luôn được hưởng ưu tiên cao nhất trong hệ thống.

“Chào mừng anh về nhà, Bí thư Chu.” Cảnh vệ đứng nghiêm chào, thanh chắn lặng lẽ nâng lên.

Chiếc xe một lần nữa nổ máy, rẽ vào một con đường rợp bóng cây. Hàng cây ngân hạnh hai bên treo đầy đèn lồng đỏ, gốc cây cũng được lắp thêm các trụ chống va chạm mới có đánh số, tất cả đều toát lên không khí Tết rộn ràng.

Đi thêm hai trăm mét, chiếc Hồng Kỳ H9 dừng lại trước cổng điện tử thứ ba. Tài xế hạ kính xe, hướng mắt về phía máy quét mống mắt.

Chu Chính Lương chú ý thấy trên cột cổng mới lắp thêm bốn cặp camera góc rộng, hai trong số đó đang điều chỉnh góc độ theo hướng xe di chuyển.

“Tháng trước, cha anh đã thay hệ thống an ninh mới.” Tài xế giải thích, “Giờ đây ra vào đều phải nhận diện sinh trắc học.”

Phía sau xe vẫn là một khoảng lặng.

Trong lần gọi video trước, mẹ anh có nhắc qua về chuyện này, nói là quy định mới tại thủ đô. Nhưng anh thừa hiểu, nguyên nhân thực sự là do tên phản trắc vừa bị cách chức kia, kẻ đã khiến cha anh phiền lòng suốt nửa năm qua.

Bên trong bức tường vang lên tiếng động cơ vận hành, cánh cửa chống cháy nổ nặng ba tấn chậm rãi mở ra, hé lộ lối vào vòng tròn lát đá hoa cương.

Cây tuyết tùng trồng từ hai mươi năm trước hiện vẫn tỏa bóng sum suê, tán lá phát ra âm thanh xào xạc khi có cơn gió thổi tới.

Dưới hiên tòa nhà chính là hai cảnh vệ mặc đồng phục xanh đen, vừa thấy biển số xe liền lập tức ấn tai nghe báo cáo.

Chu Chính Lương vừa bước chân ra khỏi xe, từ ban công tầng hai đã vọng xuống một giọng nói dịu dàng: “Cậu hai về rồi đấy à?”

Anh ngước lên, trông thấy đồng chí Tiểu Trần đang khoác chiếc khăn choàng cashmere đứng đó.

Chu Chính Lương đứng lặng lẽ giữa sân nhìn bà một lúc, thế rồi khóe môi anh khẽ nhếch lên, đôi giày da không một vết bụi bước lên bậc thềm.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...