Nơi Non Xanh Khuất Bóng - Kính Trung Thư

Chương 50: Yêu từ cái nhìn đầu tiên (2)



Vừa vào nhà, luồng khí ấm áp hòa quyện cùng hương gỗ đàn hương thoang thoảng phả ngay vào mặt. Tại cửa, một đôi dép lê nam giới đã được chuẩn bị sẵn.

Người giúp việc mỉm cười tiến tới, cung kính đón lấy chiếc áo măng tô màu xám đậm từ tay anh, chỉnh lại cổ áo rồi treo ngay ngắn lên giá gỗ hoàng lê.

Đang định cất lời thì từ cầu thang tầng hai vang lên tiếng bước chân nhẹ nhàng.

Trần Uyển Đường diện bộ sườn xám tơ tằm thêu họa tiết Tô Châu, khoác thêm chiếc khăn choàng trắng muốt như nhung. Bà thong thả bước xuống lầu, ánh mắt không quên đánh giá cậu con trai đã nửa năm không gặp.

Gương mặt vẫn tuấn tú, nhưng lại gầy hẳn đi.

“Mẹ.”

Ánh mắt Chu Chính Lương dịu lại, lặng lẽ nhìn mẹ tiến về phía mình.

Lần trước về Bắc Kinh quá vội vã, anh vừa về đến nhà chưa đầy năm phút đã bị một cuộc điện thoại công vụ gọi đi ngay. Trong khi đó, con trai trưởng Chu Thành Huân lại công tác tại vùng biên giới Tây Nam, quanh năm suốt tháng hiếm khi có ngày nghỉ.

Cái gia đình này, dường như ai nấy đều chẳng thể dừng lại bước chân.

Điều an ủi duy nhất là mỗi dịp tất niên, cả nhà rốt cuộc cũng có thể tề tựu đông đủ, không thiếu một ai.

Nghĩ đến đây, đôi chân mày thanh tú của Trần Uyển Đường giãn ra, bà ra hiệu cho con trai vào dùng bữa trước.

Phòng ăn rực rỡ ánh đèn, trên chiếc bàn dài chỉ bày hai bộ bát đũa.

Trần Uyển Đường vừa múc canh vừa nói: “Bố con chiều nay có buổi tiếp đón ngoại giao, tầm năm giờ thư ký gọi điện báo ông ấy lại ghé qua Trung Nam Hải thị sát đột xuất. Chắc hẳn giờ này vẫn chưa biết con về đâu, để mai…”

Lời chưa dứt, ngoài sân đã vang lên tiếng động cơ ô tô.

Qua ô cửa kính lưu ly chạm trổ hoa văn Trung Hoa, có thể thấy các cảnh vệ đứng thẳng tắp hai bên cổng đang chào người ngồi trong xe.

“Tối nay về sớm hơn mọi khi mười lăm phút đấy.” Trần Uyển Đường đặt thìa canh xuống, quay sang dặn người giúp việc hâm nóng lại bát canh gà hoàng kỳ.

Vừa dứt lời, tiếng giày da giẫm lên sàn đá cẩm thạch đã vọng lại từ xa.

Chu Chính Lương điềm nhiên ngước mắt, lặng lẽ quan sát bóng hình cao lớn ấy lướt qua trung đình rồi nhanh chóng xuất hiện trong tầm nhìn.

“Bố.”

Sau bức bình phong ngăn cách phòng ăn, Chu Lập Phong nghe tiếng thì bước chân khựng lại đôi chút. Ông chậm rãi quay đầu, đối diện với ánh nhìn bình lặng không chút gợn sóng của Chu Chính Lương.

Hai cha con nhìn nhau trong hai giây.

Chu Lập Phong không đáp lời, chỉ ôn tồn nhìn sang phía người vợ đang ngồi bên bàn ăn, thuận tay cởi chiếc áo khoác đưa cho thư ký đang theo sát phía sau.

Ông nhìn đồng hồ rồi khẽ nhíu mày: “Dạ dày bà không khỏe, bác sĩ đã dặn là bữa tối nhất định phải đúng giờ.”

“Hai tiếng trước tôi dùng bữa rồi, thỉnh thoảng phá lệ một lần cũng không sao đâu. Hôm nay là dịp đặc biệt, tôi muốn ngồi ăn thêm một chút với con.”

Trần Uyển Đường dùng lời lẽ dịu dàng trấn an chồng, bảo ông đừng quá khắt khe, bà đâu phải làm bằng pha lê mà mong manh dễ vỡ như thế?

Vợ vừa dứt lời, Chu Lập Phong lập tức liếc nhìn “kẻ tội đồ” nào đó với ánh mắt đầy ẩn ý.

“Ăn cơm xong lên thư phòng gặp bố.”

Người đàn ông chỉ để lại một câu rồi xoay người bước lên lầu, thư ký cầm xấp tài liệu tất tả bám theo sau lãnh đạo.

Trần Uyển Đường không khỏi bất mãn trước cường độ làm việc như một người lính đặc chủng của chồng.

“Vất vả cả ngày rồi, máy bay chỉ vừa mới hạ cánh, không thể để con nghỉ ngơi một chút sao?”

Nghe mẹ càm ràm, Chu Chính Lương chỉ điềm nhiên mỉm cười rồi cầm đũa tiếp tục dùng bữa.

________

Đồng hồ treo tường ở phòng khách điểm tám giờ.

Cánh cửa gỗ sẫm màu ở cuối hành lang tầng hai vang lên tiếng gõ.

“Vào đi.”

Đẩy cửa bước vào, không gian trong thư phòng được bao phủ bởi hương trà Long Tỉnh và mùi trầm hương hòa quyện.

Tại góc tường chỉ có một chiếc đèn đứng bằng đồng đang thắp sáng, ánh đèn vàng óng như hổ phách lắng đọng trên những món đồ gỗ quý giá.

Chu Lập Phong ngồi sau bàn làm việc rộng lớn, xấp tài liệu mở ra trước mặt ông được đóng con dấu đỏ tươi đầy quyền lực.

Chu Chính Lương bước đôi chân dài vào trong, anh chú ý thấy bên tay cha có đặt một bản báo cáo công tác, mép trang giấy đã hơi quăn lại.

“Ảnh hưởng của vụ án 518 tại địa phương không hề nhỏ.” Giọng Chu Lập Phong trầm thấp mà bình ổn, tựa như một đầm nước sâu không thấy đáy.

Ông dùng đầu bút máy gõ nhẹ vào một vị trí trên tài liệu, mặt không đổi sắc lên tiếng: ” Danh tiếng của Bí thư Thành ủy Cùng Hải trong việc quyết liệt thanh trừng bè phái đã vang dội tứ phía, thậm chí ở tận thủ đô cũng hay tin, ai cũng bảo người làm cha như bố giỏi dạy dỗ con cái.”

Nói đến đây, ông dừng lại.

Cơ hàm Chu Lập Phong bạnh ra, giọng điệu ẩn chứa hàm ý khó dò: “Anh nói thử xem, ngày thường bố đã dạy dỗ anh như thế nào?”

Chu Chính Lương kéo ghế, thong thả ngồi xuống phía đối diện, sau đó vươn tay cầm tập văn kiện đó lên, đọc lướt qua một lượt dưới cái nhìn sắc sảo của cha.

Chưa đầy một phút sau, anh khép tập hồ sơ lại rồi cười khẽ.

“Dù cách xa vạn dặm cũng chẳng thể lọt khỏi tầm mắt nhìn thấu trời xanh của bố.”

Mỉa mai ai đây?

Chu Lập Phong nghiêm giọng: “Anh có đi tới chân trời góc bể thì tôi vẫn là bố anh.”

“Thật vinh hạnh quá.”

Hơi thở của Chu Chính Lương vẫn bình ổn: “Hy vọng bố giữ gìn sức khỏe, mấy mươi năm nữa vẫn phải trông cậy vào ngũ chỉ sơn của bố, nhà họ Chu mới được hưởng thái bình.”

“…”

Hai cha con đối đầu nhau một hồi lâu.

“Bố định điều anh về đây.” Chu Lập Phong đột ngột lên tiếng, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, “Ba năm rèn luyện ở địa phương là đủ rồi, Trung Nam Hải có một vị trí rất hợp với anh.”

Đầu ngón tay Chu Chính Lương vô thức m*n tr*n miệng chén trà.

Trong phòng rất ấm áp, nhưng anh lại cảm thấy một luồng khí lạnh lan tỏa dọc sống lưng: “Cho con thêm chút thời gian, con còn có chút việc riêng cần giải quyết.”

“Việc riêng?”

Ánh mắt Chu Lập Phong bỗng chốc trở nên sắc lẹm như hai thanh kiếm tuốt khỏi vỏ: “Có việc riêng nào quan trọng hơn cả tiền đồ của anh?”

Không khí trong thư phòng đông cứng lại.

Chu Chính Lương có thể ngửi thấy mùi trầm hương pha lẫn mùi gỗ thông không đổi qua năm tháng trên người cha, quyện với mùi mực in trên tài liệu…

Đó chính là mùi hương của quyền lực, thứ mùi mà anh đã ngửi từ thuở lọt lòng và sớm đã thấm đẫm vào từng huyết quản.

Anh ngẩng đầu, nhìn sâu vào trong đôi đồng tử đen kịt của cha, rồi trả lời bằng chất giọng vô cùng điềm tĩnh: “Là chuyện chung thân đại sự của con trai bố.”

Bầu không khí rơi vào im lặng.

Bờ vai đang căng cứng của Chu Lập Phong bỗng chốc thả lỏng, sự sắc bén trong ánh mắt được thay thế bởi một loại cảm xúc phức tạp khó gọi tên.

Ông chậm rãi tựa lưng vào ghế, hai tay đan vào nhau đặt trước bụng.

“Ồ?” Tiếng đệm ấy được ông kéo dài, mang theo ý vị dò xét.

Bên ngoài cửa sổ, tuyết bắt đầu rơi từ lúc nào không hay, những tiếng xào xạc rất khẽ xuyên qua lớp kính dày truyền vào trong phòng.

Chu Chính Lương nhìn thấy những nếp nhăn li ti trên khóe mắt cha giãn ra, đó là biểu cảm mà anh rất hiếm khi bắt gặp.

“Con gái nhà ai?” Cha anh hỏi, giọng nói hiếm hoi mang theo chút ấm áp.

“Một gia đình công chức bình thường thôi.” Chu Chính Lương khẽ nói, cảm giác như có thứ gì đó trong lồng ngực đang tan chảy.

“Đó là một cô gái khiến con trai bố ghi nhớ ngay từ cái nhìn đầu tiên.”

Yêu từ cái nhìn đầu tiên sao?

Ánh mắt thoáng qua vẻ ngạc nhiên, Chu Lập Phong đứng dậy, chậm rãi bước về phía cửa sổ. Bóng lưng ông bị ánh đèn kéo dài đến tận chân Chu Chính Lương.

“Chẳng trách, tháng trước mẹ anh nghe điện thoại của anh xong là không còn nhắc đến con bé nhà họ Lương nữa.”

Giọng Chu Lập Phong vốn hơi khàn, nhưng hễ nhắc đến vợ, thanh âm của ông luôn ẩn chứa một sự dịu dàng rất khó nhận ra.

Chu Chính Lương biết cha đang ám chỉ điều gì.

Chuyện ly hôn năm đó đã gây chấn động toàn thủ đô. Đồng chí Tiểu Trần vì chuyện của anh mà mất ăn mất ngủ, sức khỏe gần như suy kiệt.

Nếu lại đi vào vết xe đổ lần nữa…

“Có tin tức gì thì nhớ báo sớm cho mẹ anh biết.” Chu Lập Phong thong thả nói, mắt vẫn hướng ra ngoài cửa sổ.

“Để bố xem, đó là cô gái thế nào mà lại khiến con trai bố lưu luyến chẳng nỡ về kinh.”

Chu Chính Lương đặt chén trà xuống, tiến đến đứng cạnh cha.

Ánh đèn trên phố Trường An trở nên mờ ảo trong làn tuyết lất phất, tựa như một bức tranh sơn dầu bị nước làm loang lổ.

“Chuyện tình cảm con tự có sắp xếp, bố mẹ không cần quá bận lòng.”

Chu Lập Phong không đáp lời, chỉ đưa tay vỗ nhẹ lên vai con trai.

Khoảnh khắc ấy, ông không còn là vị lãnh đạo khiến tất cả các bộ ban ngành phải kính sợ, mà chỉ là một người cha bình thường quan tâm đến hạnh phúc của con trai.

Bầu không khí trong thư phòng lặng lẽ thay đổi, dường như ngay cả chiếc đèn đứng nghiêm nghị kia cũng trở nên êm dịu hơn.

“Không còn sớm nữa, mau đi ngủ đi.” Giọng cha mang theo sự ấm áp mà Chu Chính Lương đã nhiều năm không được nghe, “Ngày mai còn phải đưa mẹ anh đến Ung Hòa Cung dâng hương, đừng để lỡ giờ.”

Chu Chính Lương gật đầu, xoay người đi về phía cửa.

Giây phút khép cửa lại, anh ngoái đầu nhìn thấy cha đã ngồi vào bàn làm việc, đeo kính lên và tiếp tục vùi đầu vào đống văn kiện.

Dưới ánh đèn, bóng dáng ấy hiện lên vừa uy nghiêm lại vừa cô độc.

Ai ai cũng muốn ngồi vào vị trí đó. Thế nhưng, người thực sự có thể leo lên đến đỉnh cao, liệu có được bao nhiêu?

Nhắm mắt ngẫm lại.

Con đường cha đã đi qua, dường như chẳng để lại một nhành cỏ dại nào.

 

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...